Chương 8: Kiếm Pháp.
Vân Tiên Thụ
Mục lục
19 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 19/19 chương
Linh Thú Nha Thôi Thử là loài chuột thường sống trong những khu rừng cổ thụ. Ban đầu, lông chúng có màu xám. Do ăn phải quá nhiều linh dược tốt xấu lẫn lộn, cơ thể dần tiến hóa thành màu trắng.
Cơ thể Nha Thôi Thử lớn hơn chuột bình thường rất nhiều. Nó có thính giác và khứu giác nhạy bén, thường sống trong hang đất, hốc cây hoặc bên dưới những tảng đá. Loài này đặc biệt yêu thích thảo dược và linh dược.
“Sư huynh, lui lại!” Hạ Nguyệt đứng chắn phía trước, rút kiếm ra.
[Tên: Nha Thôi Thử.]
[Tu vi: Luyện Khí tầng tám.]
[Huyết mạch: Phi Thử.]
[Các thông tin khác vui lòng tăng độ hiểu biết về Linh Thú.]
Văn Sinh xem xong thông tin của con linh thú, hơi lo lắng hỏi:
“Nó có cảnh giới khá cao, muội đánh lại được không?”
“Ta nắm chắc tám phần. Sư huynh cứ tránh xa.” Hạ Nguyệt cầm kiếm, ánh mắt kiên định.
Trong lúc hai người trò chuyện, Nha Thôi Thử đã lao đi. Nó băng qua đám cỏ, tạo ra những tiếng sột soạt rồi bất ngờ nhảy vồ tới, định tóm gọn con mồi trước mặt.
Hạ Nguyệt phản ứng cực nhanh. Nàng ưỡn người, đưa kiếm lên chặn móng vuốt.
Keng!
Lực va chạm mạnh đến mức bàn tay Hạ Nguyệt run lên. Nàng nghiêng người sang trái, tránh khỏi hàm răng sắc nhọn đang cắn xuống.
Thanh kiếm trong tay Hạ Nguyệt bỗng sáng lên. Linh khí như dòng nước hội tụ, bao bọc lấy lưỡi kiếm.
Bụp!
Hạ Nguyệt đạp lên mặt cỏ, nhảy vọt lên cao. Từ trên không, nàng nắm chặt chuôi kiếm, lao xuống như thác đổ. Mũi kiếm cắm thẳng vào bắp tay trái của Nha Thôi Thử.
Phập!
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp lông, đâm sâu vào da thịt. Hạ Nguyệt mượn thế xoay người, thanh kiếm vẽ thành một vòng xoáy tựa dòng nước uốn lượn, liền mạch không ngừng. Vết kiếm kéo dài từ bắp tay xuống tận bắp chân, máu tươi lập tức phun ra.
“Chít… chít!”
Nha Thôi Thử đau đớn kêu thét. Hàm răng của nó cắn loạn xạ, xới tung cây cỏ và đất đá xung quanh.
Hạ Nguyệt thu kiếm. Linh khí tản ra, để lại dư vị nhẹ như giọt nước vừa rơi.
Nhưng ngay sau đó, linh khí một lần nữa hội tụ trên lưỡi kiếm. Thân ảnh Hạ Nguyệt uyển chuyển lướt qua lưng Nha Thôi Thử. Kiếm quang liên tiếp chém xuống, tựa những chiếc lá sắc bén xuyên qua lớp lông, cứa rách da thịt.
Nha Thôi Thử lùi lại vài bước rồi lại nhảy vồ tới. Hạ Nguyệt ngã người xuống, tránh khỏi cú vồ trong gang tấc.
Nằm dưới bụng nó, nàng chống chuôi kiếm xuống đất. Mũi kiếm lóe sáng, linh khí tập trung vào một điểm rồi đâm thẳng lên.
Phập!
“Chít!”
Nha Thôi Thử bị đâm trúng, đau đớn lăn ngược ra sau mấy vòng mới có thể đứng dậy.
Hạ Nguyệt dựa vào kiếm pháp mạnh mẽ để chiếm ưu thế, liên tục gây thương tích cho đối thủ. Nha Thôi Thử có tốc độ rất nhanh, nhưng không thể bắt kịp nàng. Mỗi lần tấn công, nó đều chậm hơn một nhịp và chỉ có thể vồ hụt vào khoảng không.
Linh thú có cảnh giới tương đương con người, nhưng phần lớn chỉ dựa vào sức mạnh thân thể được rèn luyện trong tự nhiên. Chúng không thể sánh với người tu luyện cùng cảnh giới, những kẻ sở hữu công pháp, kiếm pháp và nhiều thủ đoạn chiến đấu khác nhau.
Nha Thôi Thử cảm nhận được nguy hiểm đến tính mạng. Nó lập tức quay lưng bỏ chạy, mặc cho những vết thương vẫn không ngừng chảy máu.
Con chuột trắng lao vun vút qua đám cây cỏ, chẳng mấy chốc đã biến mất trong rừng cổ thụ.
Hạ Nguyệt không đuổi theo. Giá trị của Nha Thôi Thử không cao, lông và nguyên liệu trên người nó đều rất rẻ.
“Sư muội, muội có sao không? Y phục của muội…” Văn Sinh bước tới hỏi.
“Ta không sao. Nhưng mùi máu trên y phục có thể dẫn những linh thú cấp cao đến đây. Chúng ta mau đi thôi.”
Nói xong, Hạ Nguyệt mở đường, băng qua đám cỏ.
Hai mươi phút sau, hai người trở lại thác nước. Họ đi xuyên qua dòng nước, hướng về phía nam để rời khỏi Đông Linh Cấm Địa.
Trên đường đi, Văn Sinh hỏi về kiếm pháp Hạ Nguyệt đã sử dụng trong trận chiến.
Hạ Nguyệt không hề giấu diếm. Nàng cho biết mình đã dùng hai loại kiếm pháp: Hạ Sơn Thủy Kiếm và Lục Thức Kiếm Tiên.
Hạ Sơn Thủy Kiếm là kiếm pháp do gia tộc Hạ gia truyền lại, phẩm chất Hắc, gồm năm thức liên hoàn.
Thức thứ nhất, Khởi Linh, tụ linh khí như dòng nước hội tụ vào thân kiếm.
Thức thứ hai, Thiên Hạ, mượn lực nhảy lên cao rồi lao xuống như thác đổ.
Thức thứ ba, Xuyên Sơn, đâm thẳng mũi kiếm về phía trước, tựa dòng nước xuyên qua đá núi.
Thức thứ tư, Lưu Thủy, mượn thế xoay người để thanh kiếm vẽ thành vòng xoáy, uyển chuyển và liền mạch.
Thức thứ năm, Thu Kiếm, thu hồi linh khí, để lại dư vị nhẹ nhàng như giọt nước vừa rơi.
“Núi cao sinh phong, phong hóa khí, khí như thủy, thủy tự thành thế. Kiếm theo dòng chảy, động tĩnh tự nhiên, thuận Thiên mà Hạ, phá núi lập thủy. Đó chính là Hạ Sơn Thủy Kiếm.”
Lục Thức Kiếm Tiên là truyền thừa của Kiếm Tiên Phái, phẩm chất Lửa Tuyền, gồm sáu thức hoàn toàn khác nhau. Đệ tử ngoại môn trở lên có thể học, còn lĩnh ngộ được bao nhiêu thức phải tùy vào bản thân.
Hạ Nguyệt hiện chỉ học được thức thứ nhất và thứ hai.
Nhất Kiếm Khởi Sinh là một kiếm đâm từ dưới lên, dồn linh khí vào mũi kiếm để tạo ra sức xuyên phá mạnh mẽ.
Phiêu Diệp Linh Kiếm là kiếm pháp chém theo nhiều hướng khác nhau, tựa những chiếc lá bay cắt qua không khí.
Văn Sinh nghe xong, không khỏi trầm trồ. Hắn cũng muốn học kiếm pháp, nhưng bản thân còn chưa biết cách tụ linh khí vào thanh kiếm.
Đúng lúc ấy, thanh trạng thái hệ thống hiện lên tin nhắn mới.
[Tin nhắn từ Vũ Công Tử.]
“Cậu đang ở đâu vậy? Trong hệ thống không có bản đồ, mọi người đang tranh nhau tìm kiếm bản đồ.”
“Tớ nghe nói lãnh thổ Nhân tộc rất rộng lớn.”
“Vị trí hiện tại của tớ là Thành Cổ Minh, nơi này cũng không phồn hoa lắm.”
Theo ký ức kiếp trước, Văn Sinh chỉ biết bốn nơi: Thành Hải Ninh, nơi hắn sinh ra; Rừng Lục Lâm, nơi hắn từng tìm thức ăn khi còn nhỏ; Kiếm Tiên Phái, nơi hắn gia nhập năm mười hai tuổi; và Đông Linh Cấm Địa.
Hắn quay sang hỏi Hạ Nguyệt:
“Sư muội, muội biết Thành Cổ Minh ở đâu không?”
“Ta biết. Nơi đó cách đây không xa, ở phía tây.”
“Muội có biết bản đồ lãnh thổ Nhân tộc không?”
“Ta không biết hết. Lãnh thổ Nhân tộc có năm lục địa: Lĩnh Nam Thiết Sơn, Tuyết Hoa Bạch Ngọc, Mộc Thụ Kiếm Tiên, Chân Liên Hỏa Vân và Long Hải Linh Nguyên.”
Nói xong, Hạ Nguyệt lấy từ nhẫn trữ vật ra hai tấm bản đồ cũ màu nâu đất. Chúng được làm từ da thú, trên mặt chỉ có những ký hiệu đơn giản và chữ viết đã nhạt màu.
Trên bản đồ Mộc Thụ Kiếm Tiên, Kiếm Tiên Phái nằm ở phía tây, được đánh dấu bằng ký hiệu năm thanh kiếm hợp thành một hình giống hoa văn trên y phục Hạ Nguyệt. Phía tây bắc là Đông Linh Cấm Địa, phía tây nam là Trung Vực Chi Cảnh. Ở trung tâm có Mộc Thụ Mộ Kiếm. Phía bắc là Vương Quốc Triều An, phía nam là Thành Hải Ninh, phía đông bắc là Thành Huyền Cơ, phía đông là Vương Quốc Lục Nam, còn phía đông nam là Rừng Lục Lâm.
Trên bản đồ Lĩnh Nam Thiết Sơn, trung tâm là Lĩnh Nam Địa Sơn. Phía đông bắc có Thành Cổ Minh, phía đông là Rừng Trúc Bạch, phía đông nam là Thành Mạc Sơn. Thiết Sơn Phái nằm ở phía nam lệch về phía đông, còn Sơn Mạch Cấm Địa nằm ở phía nam lệch về phía tây. Phía bắc là Rừng Khánh Ly. Phía tây bắc có Vương Quốc Cửu Hồ, phía tây là Tây Vực Chi Cảnh, còn phía tây nam là Vương Quốc Bách Chiến.
Văn Sinh vừa đi vừa chăm chú quan sát bản đồ. Bỗng âm thanh hệ thống vang lên.
[Đã quét dữ liệu địa hình. Dữ liệu hai mảnh bản đồ đã được tự động lưu trữ vào hệ thống.]
Một luồng ánh sáng nhạt lướt qua hai tấm da thú rồi nhanh chóng biến mất. Văn Sinh nhận ra hệ thống vừa sao chép xong thông tin, còn hai tấm bản đồ thực tế vẫn nằm nguyên trên tay hắn.
Hắn ngước nhìn Hạ Nguyệt, cẩn thận lên tiếng:
“Sư muội, cho ta mượn hai tấm bản đồ này thêm vài hôm nữa nhé.”
“Không sao đâu, sư huynh cứ cầm lấy mà dùng. Ngày mai ta đến chỗ giao nhiệm vụ của môn phái, tiện thể mua hai tấm mới.”
Văn Sinh gật đầu, cẩn thận cuộn hai tấm bản đồ da thú lại rồi cất vào ngực áo.
[Hệ thống bản đồ Lãnh thổ Nhân tộc đã mở. Bạn có muốn xem không?]
[Đồng ý] [Bỏ qua]
Văn Sinh chạm vào lựa chọn đồng ý.
Một màn hình lớn hiện ra trước mắt. Bản đồ gồm năm mảnh ghép, trong đó có hai mảnh đang phát sáng.
[Bản đồ Lãnh thổ Nhân tộc.]
[Phía Bắc…]
[Phía Nam…]
[Trung tâm: Mộc Thụ Kiếm Tiên.]
[Phía Tây: Lĩnh Nam Thiết Sơn.]
[Phía Đông…]
Văn Sinh chạm vào hai mảnh phát sáng. Thông tin hiện ra chi tiết hơn so với hai tấm bản đồ cũ. Lĩnh Nam Thiết Sơn giáp toàn bộ phía tây của Mộc Thụ Kiếm Tiên. Thành Cổ Minh giáp với Đông Linh Cấm Địa. Rừng Trúc Bạch giáp với Kiếm Tiên Phái. Thành Mạc Sơn giáp với Trung Vực Chi Cảnh.
Nhờ có bản đồ, Văn Sinh có thể tìm đến Thành Cổ Minh gặp Tạ Hiên Vũ. Hai người cùng nhau kiếm tiền sẽ hiệu quả hơn nhiều. Hơn nữa, hắn cũng muốn hiểu lãnh thổ trong trò chơi rộng lớn đến đâu và tìm kiếm những mảnh bản đồ còn lại.
Đây mới chỉ là lãnh thổ của Nhân tộc. Về Yêu tộc và Ma tộc, hắn gần như hoàn toàn không biết gì.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.