Chương 27: Mùa Xuân Đầu Tiên
Cây bưởi trước sân bắt đầu trổ hoa. Mùi hương trắng ngà lan tỏa khắp xóm, ngọt ngào và thanh khiết. Xuân đã về, những ngày rét mướt qua đi, nhường chỗ cho nắng ấm nhạt nhòa.
Tần Sở bước ra sân, hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn được đón một cái tết ở thế giới này. Mọi thứ đều mới mẻ, nhưng lại thân quen đến lạ. Trên những mái nhà, lá cờ Tổ quốc bay phấp phới. Trong những ngõ hẻm, trẻ con chạy đuổi nhau, tiếng cười giòn tan như chuông bạc.
Ngọc cũng đã dậy từ sớm. Hôm nay cô quấn chiếc khăn len màu đỏ, tay xách chiếc làn nhỏ chuẩn bị đi chợ. Nhìn thấy hắn, cô dịu dàng bảo: Em đi mua ít đồ làm bánh chưng. Anh ở nhà quét dọn sân bãi nhé.
Tần Sở bước tới gần, định cầm lấy chiếc làn: Để em đi một mình à? Tôi đi với em.
Ngọc mỉm cười, khẽ đẩy hắn lại: Thôi, anh ở nhà đi. Ngày Tết ngày nhất, có thể có khách đến thăm đấy.
Quả nhiên, Ngọc vừa đi được một lúc thì Tần Sở nghe thấy tiếng gọi cổng. Một người đàn ông trạc năm mươi tuổi, mặc bộ complet lịch sự, tay cầm một hộp quà lớn đang đứng ngó nghiêng. Hắn vừa ra mở cổng, người kia đã đon đả: Chào cậu. Tôi tên là Hải, con trai của bà Vân. Mẹ tôi nhớ ơn cậu cứu em gái tôi năm ngoái, nên hôm nay đặc biệt nhờ tôi đưa ít quà Tết qua biếu.
Tần Sở đưa tay nhận hộp quà, lịch sự né người sang một bên: Anh vào nhà uống chén nước đã.
Người đàn ông xua xua tay, cười xòa: Tôi còn phải chạy mấy nơi nữa nên không dám làm phiền. Nhưng nếu sau này cậu có dịp lên thành phố, nhớ ghé nhà tôi chơi nhé. Mẹ tôi ở nhà cứ nhắc cậu mãi thôi.
Tần Sở gửi lời cảm ơn rồi tiễn khách ra về. Hắn mở hộp quà ra, bên trong ngoài bánh mứt, rượu vang thì còn có một phong bì tiền dày dặn. Hắn gom số tiền đó cất vào một chiếc hộp riêng, thầm tính toán để dành cho việc sửa sang lại miếu và dựng thêm phòng học cho bọn trẻ.
Chưa kịp quay vào nhà, một bóng người quen thuộc lại xuất hiện ở cổng. Là Nguyễn Lam, cô gái ngày đầu tiên hắn ra tay bốc quẻ. Hôm nay cô ăn mặc rất xinh xắn, tay xách một giỏ hoa quả tươi.
Chị Ngọc có nhà không anh Tần? Nguyễn Lam ló đầu vào hỏi.
Chị ấy đi chợ rồi. Em vào nhà ngồi chơi đi. Tần Sở gật đầu.
Nguyễn Lam bước vào, tò mò nhìn quanh ngôi miếu mới khang trang. Cô ngập ngừng một lát rồi lấy hết can đảm nói: Anh Tần ơi, ra giêng là em sắp ra trường rồi. Em... em có thể xin vào làm ở đây không ạ? Em muốn học cách coi bói và giúp đỡ mọi người.
Tần Sở có chút ngạc nhiên: Em lại thích cái nghề này à?
Dạ. Từ hôm anh giúp em giải quyết việc của bà nội, em thấy việc này hay và ý nghĩa quá. Em thực sự muốn làm điều gì đó giúp đời. Nguyễn Lam hăng hái gật đầu.
Tần Sở bật cười: Được thôi. Nhưng chuyện này em phải hỏi ý kiến của chị Ngọc trước đã.
Đến trưa, Ngọc quẩy một gánh hàng nặng trĩu về sân. Vừa thấy Nguyễn Lam, cô đã mừng rỡ reo lên: Ôi, Lam đến chơi đấy à? Sao đến mà không báo trước cho chị thế này?
Nguyễn Lam bèn đem chuyện vừa nãy kể lại một lượt. Ngọc nhìn sang Tần Sở, thấy hắn gật đầu thì mới quay sang bảo Lam: Được, chị đồng ý. Nhưng theo học nghề này phải đi từ những thứ cơ bản nhất: vẽ bùa, đọc kinh, và quan trọng nhất là phải giữ cho tâm mình luôn sáng. Em chịu khổ được không?
Dạ được ạ! Em nhất định sẽ cố gắng! Lam gật đầu lia lịa.
Buổi chiều muộn, Diệp lão và cô Ly cũng vừa vặn tới nơi. Họ mang theo một con gà trống thiến rất to, một bó hoa rừng thơm ngát và một bình rượu ngâm nấm quý.
Diệp lão vừa vuốt râu vừa cười khà khà: Tết này, ta và con Ly sẽ ăn tết ở ngôi miếu này với hai đứa. Có làm phiền gì không đấy?
Tần Sở mừng rỡ ra mặt, vội đỡ lấy đồ đạc: Dạ không, thế thì còn gì bằng ạ! Con đã dọn sẵn phòng cho thầy và cô Ly từ mấy hôm trước rồi.
Cô Ly tiến lại gần Ngọc, đưa ngón tay thon dài vuốt nhẹ chiếc bùa đeo trên cổ cô, gật gù: Khí quang của chiếc bùa này vẫn còn tốt lắm. Cô bé giữ gìn khéo đấy.
Ngọc đỏ mặt cười: Dạ, cháu luôn mang theo bên mình, giữ cẩn thận lắm ạ.
Tối hôm đó, năm người bọn họ quây quầy bên mâm cơm tất niên ấm cúng. Trên bàn bày đủ món truyền thống: bánh chưng xanh, dưa hành, thịt gà luộc và bát canh măng nghi ngút khói. Diệp lão say sưa kể về những cái Tết thời xưa cũ, cô Ly thì kể những chuyện ly kỳ nơi thâm sơn cùng cốc. Tần Sở ngồi nghe, cảm giác ấm áp len lỏi khắp lồng ngực.
Đến khuya, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Tần Sở một mình ra sân ngồi hóng gió. Trăng non lơ lửng trên đỉnh đầu, từng vì sao lấp lánh như kim cương vãi trên nền trời. Hắn chợt nhớ về kiếp trước cái Tết cô đơn trong căn phòng trọ tối tăm, chật hẹp, đón giao thừa chỉ có hắn với chiếc máy tính và bát mì tôm úp vội. Mà giờ đây, hắn đang đứng dưới một bầu trời khác, sống một cuộc đời hoàn toàn khác.
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng, Ngọc bước ra ngồi xuống cạnh hắn, tự nhiên tựa đầu vào vai hắn: Anh đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?
Tần Sở vòng tay ôm nhẹ vai cô, giọng trầm ấm: Nghĩ về những ngày đã qua và những ngày sắp tới. Nghĩ về em, về thầy, và về tất cả mọi người.
Ngọc đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, khẽ thầm thì: Chúc anh năm mới bình an.
Chúc em năm mới an lành. Tần Sở siết nhẹ tay cô.
Họ cứ ngồi im lặng như thế dưới trời sao, mặc cho hương hoa bưởi thoang thoảng quấn quýt xung quanh.
Sáng mồng một Tết, Tần Sở dậy thật sớm. Hắn mặc bộ quần áo mới tinh do chính tay Ngọc may cho, ra bàn thờ thắp ba nén nhang thành kính. Khói hương cuộn tròn rồi lan tỏa khắp không gian gian miếu.
Ngọc bước ra từ gian bếp, tay bưng hai cốc trà sen nóng hổi: Mời anh uống trà. Trà sen chính tay em pha đấy nhé.
Tần Sở nhấp một ngụm, hương sen thanh khiết xộc thẳng vào mũi, vị ngọt hậu đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn ngẩng lên nhìn Ngọc. Hôm nay cô mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, mái tóc búi cao gọn gàng, trông vừa duyên dáng lại vừa thanh tú.
Em đẹp lắm. Hắn buột miệng khen.
Ngọc đỏ bừng mặt, vội đưa tay vuốt lại lọn tóc mai, lý nhí: Anh... anh hôm nay trông cũng rất bảnh bao.
Đúng lúc này, Diệp lão và cô Ly cũng bước ra. Cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn bữa cơm đầu năm. Diệp lão hào hứng mở bình rượu ngâm của cô Ly, rót cho mỗi người một chén nhỏ: Đầu năm đầu tháng, chúc cho cả nhà ta sức khỏe dồi dào, vạn sự bình an!
Sức khỏe, bình an ạ! Mọi người đồng thanh.
Tiếng chén chạm nhau giòn tan hòa cùng tiếng cười rộn ràng khắp gian nhà.
Đang ăn nửa chừng, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng gõ cổng dồn dập. Ngọc đứng dậy ra mở cổng, liền thấy một đôi vợ chồng trẻ nét mặt đầy hớt hải, trên tay người vợ đang bế một đứa bé khóc ngằn ngặt không ngớt.
Người chồng vừa thở dốc vừa ái ngại phân bua: Chúng tôi biết là ngày đầu năm đầu tháng đến quấy rầy thế này là không phải. Nhưng con chúng tôi bỗng nhiên khóc ngặt nghẽo từ đêm qua đến giờ, dỗ dành thế nào cũng không nín. Nghe người trong xóm mách ở đây có thầy hay lắm, xin thầy làm ơn xem giúp cháu với ạ!
Tần Sở lập tức đặt đũa xuống, rảo bước lại gần đứa trẻ. Khi hắn vận chuyển Thiên Nhãn nhìn vào, thần sắc liền nghiêm lại. Qua tầm nhìn huyền bí, hắn thấy một linh hồn nhỏ đang bám chặt lấy ngực đứa bé.
“Hệ thống, thôi diễn!” Tần Sở âm thầm hạ lệnh.
[Hệ thống thôi diễn thành công!]
Thông tin: Đây là một âm hồn suy yếu, vốn là một cụ già vô tình đi theo đứa trẻ từ bệnh viện — nơi âm khí tạp loạn, có nhiều cô hồn dã quỷ lang thang. Âm hồn này thấy đứa bé kháu khỉnh nên sinh lòng yêu thích, đi theo về nhà chứ hoàn toàn không có oán khí hay ác ý. Tuy nhiên, âm dương cách biệt, phần âm khí của người chết bám vào khiến đứa trẻ khó chịu, bất an mà quấy khóc.
Biết rõ nguyên do, Tần Sở liền quay vào trong lấy ra một tờ bùa dẫn hồn nhỏ. Hắn đốt tờ bùa thả vào bát nước sạch, sau đó nhúng ngón tay xoa nhẹ lên trán đứa trẻ, miệng đọc khẽ câu chú: Đường về đã rõ, xin mời đi. Không nên lưu luyến nơi trần thế.
Câu chú vừa dứt, một làn khói xám mờ nhạt từ từ tách khỏi ngực đứa bé. Linh hồn cụ già hiện ra thoáng chốc, hướng về phía Tần Sở cúi đầu chào rồi bay ra ngoài cửa miếu, tan biến vào ánh nắng sớm ban mai.
Đứa bé lập tức ngừng khóc. Nó chớp chớp mắt hai cái rồi lim dim, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Cặp vợ chồng trẻ thấy con mình nín bặt thì mừng rỡ khôn xiết, rối rít cúi đầu cảm ơn cứu mạng. Họ vội vã rút ra một phong bì dày để hậu tạ, nhưng Tần Sở chỉ rút lấy một tờ tiền mệnh giá nhỏ gọi là chút lộc đầu năm, phần còn lại hắn dứt khoát trả về.
Nhìn chiếc xe của cặp vợ chồng khuất dạng, Ngọc khẽ cười: Ngày đầu năm mới đã có khách đến gõ cửa rồi.
Diệp lão thong thả nhấp một ngụm rượu, mỉm cười đầy thâm ý: Con đã quen dần với cái nghiệp này rồi đấy. Làm người trong giới huyền môn, bất kể ngày nào, giờ nào, hễ khách cần là ta phải giúp.
Tần Sở trịnh trọng gật đầu: Dạ, đó là trách nhiệm của một đạo sĩ.
Hắn quay đầu nhìn Ngọc, nhìn Diệp lão, cô Ly và cả Nguyễn Lam, rồi nhìn ngôi miếu cổ đang tràn ngập ánh nắng xuân cùng tiếng chim hót líu lo. Hắn chợt thấy bản thân mình thật sự quá đỗi may mắn.
Xuân về hoa nở, có người yêu bên cạnh, có bạn hiền, có thầy già chỉ dạy. Và ở ngoài kia, vẫn còn những linh hồn lạc lối đang chờ bước chân hắn đến để dìu dắt.
Tần Sở đứng dậy bước ra giữa sân, ngẩng đầu nhìn về phía vầng thái dương đang nhô lên đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ. Một năm mới đã bắt đầu, mang theo bao nhiêu thử thách và hành trình mới.
Hắn mỉm cười đầy tự tin, quay người bước trở lại bên mâm cơm gia đình ấm áp. Tiếng cười nói lại vang lên rộn rã, hòa vào tiếng gió xuân tràn ngập sức sống mới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.