Thiên Cơ Nhãn

Chương 28: Người Đàn Bà Không Bóng

Đăng: 23/06/2026 23:15 1,232 từ 19 lượt đọc

Mùa xuân qua đi, hè sang. Cây bưởi trong sân đã kết những quả nhỏ xanh non. Nguyễn Lam đã bắt đầu học vẽ bùa, tuy vẫn còn vụng về nhưng có tiến bộ rõ rệt. Hôm nay, sau khi trả bài vẽ bùa xong, Lam xin phép về sớm vì có việc gia đình. Trong miếu lúc này chỉ còn lại Tần Sở và Ngọc.

Một chiều tháng sáu, khi cơn mưa rào bất chợt kéo đến, một người phụ nữ bước vào sân. Bà ta mặc áo dài trắng, ướt sũng, tóc dài đen nhánh xõa xuống vai. Nhưng điều khiến Tần Sở chú ý không phải là ngoại hình của bà, mà là dưới ánh chiều tà, dưới chân bà ta không có bóng.

Không có bóng đổ xuống đất.

Ngọc đang đứng gần đó, cũng nhìn thấy. Cô khẽ nắm tay Tần Sở, thì thầm: "Anh thấy không?"

"Thấy rồi."

Người phụ nữ bước đến hiên, nước mưa nhỏ giọt từ tà áo xuống mặt đất, nhưng kỳ lạ thay, những giọt nước ấy vừa chạm sàn liền tan biến, không hề để lại một vết ẩm. Bà ta đưa mắt nhìn hai người, giọng nhẹ nhàng như tiếng thì thầm:

"Tôi nghe nói ở đây có một đạo sĩ trẻ có thể nhìn thấy âm dương. Tôi cần nhờ giúp một việc."

Tần Sở mời bà vào, rót nước. Nhưng khi hắn đặt cốc nước lên bàn, tuyệt nhiên không có một vệt bóng nào của thân ảnh bà hắt xuống mặt gỗ. Bà ta không phải người sống.

Người phụ nữ nhìn Tần Sở, mỉm cười xót xa: "Cậu đã biết rồi đấy. Tôi không phải người sống. Tôi đã chết mười năm nay. Nhưng tôi chưa thể siêu thoát."

Tần Sở không tỏ ra sợ hãi: "Bà vui lòng kể cho tôi nghe câu chuyện của mình."

Bà ta kể rằng bà tên là Hường, mất khi ba mươi hai tuổi vì một tai nạn giao thông. Bà có một cậu con trai, khi đó mới lên năm. Con trai bà sau đó được người chị gái nuôi dưỡng. Nhưng mười năm qua, linh hồn bà cứ vương vấn, không thể rời đi vì một mối lo.

"Cậu bé đó giờ đã mười lăm tuổi, sắp thi vào cấp ba. Nhưng nó bỗng dưng bỏ học, sống khép kín, suốt ngày ở trong phòng tối. Chị gái tôi và chồng chị ấy không biết làm thế nào. Tôi đã cố gắng xuất hiện trong giấc mơ của nó, nhưng nó sợ hãi và không chịu nghe."

Ngọc hỏi: "Bà muốn chúng tôi giúp như thế nào?"

Hường nhìn Ngọc, mắt rưng rưng: "Tôi muốn cậu đạo sĩ này đến nói chuyện với con tôi. Nếu nó biết có người có thể nhìn thấy tôi, có thể nó sẽ tin và chịu nghe lời. Tôi chỉ muốn nó sống tốt, học hành, không phải đau khổ vì tôi nữa."

Tần Sở gật đầu: "Tôi sẽ giúp bà."

Hường cúi đầu cảm ơn rồi đứng dậy, bước ra khỏi miếu. Khi bà ta qua khỏi cánh cửa, bóng dáng bà dần mờ đi, như làn khói tan vào cơn mưa.

Ngọc hỏi: "Anh tính làm thế nào?"

"Sáng mai, mình qua thăm nhà chị gái của bà ấy."

Sáng hôm sau, Tần Sở và Ngọc tìm đến địa chỉ mà Hường đã cho. Căn nhà nhỏ nằm trong một con hẻm vắng, cửa sổ đóng kín, rèm buông rủ. Một người phụ nữ trạc năm mươi ra mở cổng, mắt sưng đỏ.

"Tôi là Phương, chị gái của Hường. Các anh chị là...?"

"Chúng tôi là đạo sĩ ở miếu cuối phố. Có người nhờ chúng tôi đến xem cho cháu."

Người phụ nữ vội mời họ vào. Trong phòng, một cậu bé ngồi co ro trong góc tối, tay ôm đầu gối, mắt nhìn vô hồn. Trên bàn, bát cơm không động đến, món ăn đã nguội lạnh.

Tần Sở bước lại gần, ngồi xuống ngang tầm với cậu: "Cháu tên là Nam phải không?"

Cậu bé không trả lời, chỉ lắc đầu.

Tần Sở mở Thiên Nhãn. Hắn thấy Hường đang đứng sau lưng cậu bé, tay đặt nhẹ lên vai con, nhưng cậu không thể nhìn thấy mẹ mình. Tần Sở nói nhỏ: "Cháu Nam, chú có thể nói chuyện với mẹ cháu. Mẹ cháu đang ở đây, đặt tay lên vai cháu đấy."

Cậu bé giật mình, đưa tay sờ lên vai, rồi bật khóc: "Mẹ... mẹ cháu thật sự ở đây sao chú?"

Hường cúi xuống, thì thầm với con, nhưng cậu không nghe thấy. Tần Sở nghe rõ từng lời: "Con ơi, mẹ thương con lắm. Con đừng khóc nữa, đừng bỏ học. Mẹ luôn dõi theo con, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con."

Tần Sở nói lại cho Nam nghe. Nam khóc lớn hơn, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm.

"Mẹ... mẹ có tha thứ cho con không? Tại con không cứu được mẹ. Tại con đã không giữ mẹ lại."

Hường khóc, bà ôm lấy con dù cậu không cảm nhận được cái ôm ấy. Bà quay sang Tần Sở: "Cậu hãy bảo nó rằng mẹ không trách nó. Mẹ yêu nó nhất trên đời."

Tần Sở truyền đạt: "Mẹ cháu bảo bà không trách cháu. Bà yêu cháu nhất trên đời. Cháu hãy sống tốt, ăn uống, học hành thì mẹ cháu mới yên lòng."

Nam lau nước mắt, gật đầu: "Dạ. Con sẽ cố."

Hường nhìn con, mỉm cười. Rồi bà quay sang Tần Sở: "Cảm ơn cậu. Bây giờ tôi có thể đi rồi."

Thân xác bà từ từ tan biến, những tia sáng trắng từ bà tỏa ra, bay lên trần nhà, rồi biến mất.

Cậu bé Nam đứng dậy, nhìn ra cửa sổ nơi ánh sáng đang tràn vào. Cậu mở rèm, để nắng chiếu rọi khắp căn phòng tối tăm. Rồi cậu quay sang nói với dì Phương:

"Dì ơi, con đói quá."

Người dì òa khóc, chạy vào bếp hâm lại thức ăn.

Tần Sở và Ngọc từ biệt ra về. Trên đường, Ngọc hỏi: "Họ sẽ ổn chứ?"

"Ổn. Nam đã mở lòng. Còn dì Phương sẽ chăm sóc cậu ấy tốt."

Ngọc nắm tay Tần Sở, im lặng bước bên cạnh. Mưa đã tạnh, nắng chiều vàng ươm trải dài trên mái hiên.

Về đến miếu, Tần Sở ngồi xuống bệ thờ, lấy cuốn sổ ra viết thêm một dòng: "Có những tình yêu vượt qua ranh giới âm dương. Và có những lời từ biệt cần phải nói, để người đi được nhẹ nhàng, để người ở lại có thể bước tiếp."

Ngọc đặt một cốc trà nóng trước mặt hắn: "Anh mệt không?"

"Không mệt. Chỉ thấy vui vì đã giúp được một gia đình."

Ngọc ngồi xuống bên cạnh, tựa đầu vào vai hắn: "Em thấy mình đã học được nhiều từ anh. Không chỉ về bùa chú hay phép thuật, mà còn về cách sống."

Tần Sở đặt tay lên đầu cô: "Em sẽ còn học được nhiều hơn thế."

Bên ngoài, hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả khoảng sân. Một con chim bay vụt qua, đậu trên cành cây bưởi, cất tiếng hót vang.

Ngày mới lại đang chờ phía trước. Và Tần Sở cảm thấy sẵn sàng.

0