Thiên Cơ Nhãn

Chương 32: Bùa Chú Của Lam

Đăng: 29/06/2026 10:01 991 từ 19 lượt đọc

Một tuần sau khi nhận Diệp lão làm sư phụ thứ hai, Nguyễn Lam bắt đầu được giao những công việc độc lập. Diệp lão bảo: "Con hãy ra ngoài một mình, làm quen với việc tự quan sát và tự quyết định. Nếu gặp khó khăn, hãy hỏi Tần Sở. Nhưng đừng để hắn làm thay con."

Lam mừng lắm. Cô xách túi đựng bút mực, mấy tờ bùa trắng và cuốn sổ tay mới mà cô đã chép lại những kiến thức cơ bản. Cô rời miếu từ sáng sớm, đi về phía chợ trung tâm, nơi cô nghe nói có vài nhà đang gặp chuyện lạ.

Tần Sở dặn cô trước khi đi: "Nhớ mở Thiên Nhãn trước khi vào nhà. Nếu thấy gì lạ, đừng vội hành động. Quan sát kỹ rồi mới tính."

"Dạ, em nhớ." Lam mỉm cười đáp.

Lam ra đi trong nắng sớm. Tần Sở và Ngọc ngồi nhìn theo, vừa lo lắng lại vừa có chút tự hào.

"Em nghĩ Lam có làm được không?" Ngọc khẽ hỏi.

Tần Sở nhấp một ngụm trà: "Em ấy có năng lực. Quan trọng là bản lĩnh."

Đến chợ, Lam dừng trước một căn nhà nhỏ có mái ngói đỏ. Người phụ nữ trong nhà đang ngồi bật khóc vì đàn gà của bà cứ chết dần mỗi ngày. Bà đã mời cả thầy cúng lẫn bác sĩ thú y, nhưng không ai giải thích được nguyên nhân.

"Cô gái trẻ xem giúp tôi với." Người phụ nữ khẩn khoản.

Lam bước vào chuồng gà, khẽ vận công mở Thiên Nhãn. Quả nhiên, cô thấy một luồng âm khí đen nhỏ đang quấn quanh từng con gà. Không phải oan hồn hay yêu quái, mà là một loại ám khí do một vật thể lạ để trong nhà sinh ra.

Lam bảo người phụ nữ đưa cô đi xem quanh nhà. Cô đi từ buồng ra bếp, từ bếp ra sân. Đến góc sân, cô dừng mắt trước một cái hũ sành cũ, miệng bịt giẻ, bên trong có những mảnh xương vụn.

Cô hỏi: "Cái hũ này bác lấy ở đâu vậy?"

"Chồng tôi nhặt từ bãi rác về, bảo để làm hũ đựng muối."

Lam hít một hơi sâu, nhớ lại lời Tần Sở từng dạy: "Những vật dụng từ bãi rác có thể chứa tà khí, nhất là xương động vật chưa được thanh tẩy."

Cô liền dặn: "Bác hãy đổ hết muối và xương ra, đốt sạch cái hũ này đi. Rồi lấy một nắm lá trầu không, đốt lên xua khắp chuồng gà. Làm xong là sẽ hết."

Người phụ nữ bán tín bán nghi làm theo. Lam đứng giám sát, lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng.

Vụ thứ hai, một ông lão bảo dạo này mất ngủ vì đêm nào cũng nghe tiếng gõ cửa, nhưng mở ra thì chẳng thấy ai. Lam nhìn quanh nhà ông, thấy có một cây mít già ở sân sau. Qua Thiên Nhãn, cô thấy một linh hồn nam giới đang đứng dưới gốc cây, tay cầm một cục đá.

Cô tiến đến gần, khẽ nói: "Chú ơi, chú là ai mà cứ gõ cửa nhà ông cụ suốt đêm thế?"

Linh hồn trả lời, nhưng âm thanh quá mờ nhạt khiến Lam không nghe rõ. Cô tập trung tinh thần, định gọi "hệ thống" (dù không có hệ thống như Tần Sở, nhưng cô đã học được cách tập trung cảm nhận). Cuối cùng, cô cũng hiểu ra: linh hồn này là chủ nhà trước đây, đã mất vì tai nạn khi đang xây lại căn nhà. Hắn gõ cửa vì muốn báo với ông cụ rằng cái giếng cũ trong sân bị lấp chưa đúng cách, nước đang rỉ ra làm móng nhà bị ẩm.

Lam truyền đạt lại lời cho ông lão. Ông cụ vội vàng đi kiểm tra, đúng là có vết nứt quanh giếng thật. Ông cho thợ sửa lại, từ đó về sau không còn tiếng gõ cửa nữa.

Về đến miếu thì trời đã trưa. Lam vui vẻ kể lại mọi chuyện với Tần Sở và Ngọc. Cả hai đều gật đầu khen ngợi cô.

"Em làm tốt lắm." Tần Sở bảo, "Một mình em đã xử lý hai vụ. Lần sau em có thể tự tin hơn rồi."

Lam cười, mái tóc bay nhẹ trong gió: "Em còn muốn học thêm về cách phân biệt các loại linh hồn. Có hồn vô hại, có hồn có ý tốt, nhưng em vẫn sợ gặp phải hồn dữ."

"Sẽ có lúc em gặp phải thôi." Tần Sở đáp, "Nhưng khi đó, em tự khắc sẽ biết cách đối phó."

Buổi chiều, Diệp lão và Ly ghé thăm. Nghe tin Lam đã tự mình giải quyết êm đẹp hai vụ, Diệp lão gật gù đầy đắc ý.

"Khá lắm. Ta sẽ dạy con cách vẽ bùa mạnh hơn để chuẩn bị cho những tình huống khó nhằn phía trước."

Tối đó, sau bữa cơm, Tần Sở ngồi trước hiên nhìn trời đêm. Ngọc đến ngồi bên cạnh, khẽ hỏi: "Anh nghĩ Lam sẽ đi được bao xa?"

Tần Sở trầm ngâm một lát: "Lam có tiềm năng hơn anh ngày xưa. Em ấy có thiên nhãn bẩm sinh mà không cần phải chết đi sống lại như anh. Có khi một ngày nào đó, em ấy sẽ mở được một miếu riêng, còn giỏi hơn cả anh bây giờ nữa."

Ngọc nắm lấy tay hắn: "Anh có ghen tị không?"

Tần Sở bật cười: "Không. Anh chỉ thấy vui thôi."

Bầu trời đêm trong vắt, từng vì sao sáng lấp lánh. Trong căn miếu nhỏ, tiếng cười của Lam và Ly vọng ra, hòa cùng tiếng gió thổi qua những cành bưởi xanh rì. Một đêm yên bình nữa lại trôi qua, và sáng mai, những câu chuyện mới, những thử thách mới đang chờ đón họ.

0