Quyển 7: Tọa Độ Vận Mệnh
Chương 18: Khoảng Cách Năm Mươi Mét
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
57 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 57/57 chương
Tro tàn nóng rực từ xác cỗ khí cầu số hai đang bốc cháy dưới lòng sông phía nam bị gió biển cuốn ngược vào đại lộ, hòa cùng làn mưa dầm quất rát mặt. Mùi sắt rỉ, lưu huỳnh và hơi nước bốc lên từ xác thịt Titan quyện thành một thứ không khí đặc quánh, bóp nghẹt từng nhịp thở của những kẻ còn sống sót giữa lòng Shiganshina.
Mặt đất rung chuyển từng chặp theo những cú trượt nặng nề. Nửa thân dưới của Titan Thú đã bị một phát đạn pháo xuyên giáp bắn nát bắp chân, lớp lông lá màu nâu sẫm bết dính bùn đất và máu đen. Nhưng Zeke Yeager không hề dừng lại. Khối thân thể đồ sộ mười bảy mét quằn quại giữa đống đổ nát, hai cánh tay dài ngoằng như hai chiếc cần cẩu bằng thịt cắm phập những ngón tay gầy guộc xuống lớp đá cuội, điên cuồng cào xới mặt đường để kéo lê phần thân trên tiến về phía trước. Từng tảng đá lát đường bị bẻ gãy vụn dưới lực kéo man rợ, để lại một vệt rãnh sâu hoắm kéo dài từ cổng bắc vào đại lộ trung tâm.
Ở phía đối diện, cơ thể Titan Tiến Công của Eren cũng đã chạm tới giới hạn chịu đựng sau đòn ôm siết liều mạng của Reiner.
Phần gáy Titan rách toạc ra một khe hở lớn, khói nhiệt phụt ra xối xả. Eren Yeager tự tay xé đứt những sợi gân thịt đang gắn chặt khuôn mặt mình với khối cơ bắp khổng lồ, nhảy bổ xuống mái một căn nhà đã sụp đổ một nửa. Hắn lăn một vòng trên lớp ngói vỡ, đứng bật dậy giữa làn mưa đạn. Chiếc áo khoác đen dài rách bươm, mái tóc dài ướt sũng dính chặt vào vòm trán đầy máu, và những vệt sẹo đỏ rực quanh hốc mắt vẫn đang bốc lên từng làn khói trắng mỏng manh.
Không còn giáp phiến, không còn nắm đấm tinh thể. Hắn trở về hình hài của một con người bằng xương bằng thịt, cắm đầu lao đi giữa những hố bom.
Khoảng cách giữa bước chân chạy bộ của Eren và những đầu ngón tay đầy lông lá đang cào đất của Zeke lúc này chỉ còn đúng năm mươi mét.
Năm mươi mét đường phố ngổn ngang gạch vụn và xác đạn pháo. Con số ấy không quá xa đối với một cú nước rút sinh tử, nhưng cũng chưa đủ gần để bất kỳ ai có thể dễ dàng chạm tay vào vận mệnh mà mình khao khát.
XOÈ——!
Một tiếng rít sắc lọn của khí nén xé toạc màn mưa.
Historia Reiss không bay lượn trên tầng không. Một cú tiếp đất chệch góc từ bờ tường vỡ khiến nàng phải ghim mạnh gót ủng xuống lớp bùn nhão nhoét giữa đại lộ để hãm đà. Cơn đau dữ dội từ đôi bàn tay cháy xém nhói buốt lên tận khớp vai; da thịt rách toạc rỉ máu tươi làm chuôi kiếm trơn tuột, buộc nàng phải dùng dây vải siết chặt các ngón tay vào tay cầm để không đánh rơi vũ khí. Lồng ngực nàng phập phồng, nhịp thở đứt quãng vì kiệt sức, nhưng nàng vẫn đứng thẳng dậy.
Nàng dừng lại ngay tại điểm giao cắt duy nhất — cách bàn tay đang vươn tới của Zeke hai mươi mét, và cách bước chân đang lao tới của Eren chưa đầy ba mươi mét.
Thanh gươm thép siêu cứng trên tay Historia nâng lên ngang ngực. Mũi thép sáng loáng phản chiếu ánh lửa bập bùng từ các dãy nhà cháy, chắn ngang con đường độc đạo nối liền hai anh em nhà Yeager.
Bước chân của Eren khựng lại một nhịp ngắn ngủi cách nàng mười bước chân.
Đôi mắt xanh lục của hắn trũng sâu, phủ kín tơ máu và sự căng thẳng tột cùng của một kẻ đang đánh cược từng giây sinh mạng. Hắn nhìn thấy bộ quân phục rách rưới của Historia, nhìn thấy vết máu chảy dài từ thái dương nàng xuống cằm, nhưng hắn không có thời gian cho sự do dự.
"Tránh ra, Historia," Eren cất tiếng, thanh âm khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau. Hắn không dừng lại hẳn, đôi chân vẫn bước từng bước chậm rãi tiến về phía trước. "Ngươi đã làm xong việc của ngươi ở nhà ga. Đừng xen vào đây nữa."
"Ngươi muốn chạm vào Zeke để mở lại Con Đường," Historia đáp, giọng nói không hề cao nhưng đanh thép, xuyên qua tiếng sấm rền của những quả đạn pháo đằng xa. "Ngươi tin rằng chỉ cần nắm được sức mạnh Thủy Tổ, mọi thứ sẽ nằm trong tầm kiểm soát của ngươi."
"Đó là cách duy nhất để hòn đảo này không bị xóa sổ!" Eren gằn từng chữ, hơi thở dồn dập phả ra làn khói trắng giữa trời mưa buốt giá. "Ngươi nhìn ra bờ biển đi! Hạm đội của Marley đang ở ngoài kia, và cả thế giới này đang nhắm vào chúng ta! Nếu ta không ra tay hôm nay, ngày mai sẽ không còn ai trên mảnh đất này sống sót!"
"Và ngươi nghĩ ngươi có quyền quyết định thay số phận của tất cả bọn họ sao?" Historia không lùi nửa bước, cánh tay cầm kiếm dù hơi run rẩy vì mất lực nhưng vẫn giữ nguyên hướng nhắm vào lồng ngực hắn. "Ta không đứng ở đây để dạy đời ngươi về sự tử tế, Eren. Ta đứng ở đây vì ta đã tự tay chặt đứt xích sắt cho Zeke. Ta đã mở ra cánh cửa này để cứu hòn đảo khỏi pháo đài bay của Magath, và nếu sự lựa chọn đó dẫn thẳng tới một thảm họa hủy diệt... thì chính ta phải là người chịu trách nhiệm đứng ở đây để cản ngươi lại."
Nàng thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt xanh biếc khóa chặt con ngươi xanh lục của đối phương:
"Ta không chắc mình có thể đánh thắng ngươi. Nhưng nếu ngươi muốn bước qua đây... ngươi phải bước qua cơ thể của ta trước."
Eren khựng lại. Hàm răng hắn nghiến chặt đến mức gân xanh nổi rõ bên thái dương. Hắn nhận ra sự kiên định tàn nhẫn trong ánh mắt của cô gái trước mặt. Nàng không nói để đe dọa, nàng đang đặt chính mạng sống của mình làm một hòn đá cản đường mà hắn không thể coi như vô hình.
"Historia!"
Một tiếng thét ồm ồm, khàn đặc vang lên từ đằng sau lưng nàng.
Khối thân thể khổng lồ của Titan Thú dùng cánh tay còn lại chống mạnh xuống đất, lồng ngực đầy lông lá nhô lên khỏi đống gạch vụn. Zeke không chỉ nằm im chờ đợi; gã tiếp tục gồng mình trườn tới thêm nửa mét, đôi mắt trũng sâu nhìn trừng trừng vào bóng lưng của cô em họ:
"Ngươi nghĩ ngươi đang cứu người sao? Ngươi không hiểu đâu, Historia! Nếu hôm nay ta và Eren không chạm được vào nhau, nếu sức mạnh cội nguồn không được kích hoạt để tạo ra một thế răn đe tuyệt đối, thì ngày mai sẽ chẳng còn bất kỳ một người dân nào trên hòn đảo này để ngươi làm Nữ hoàng đâu!"
Zeke không hề nói dối. Gã cũng có toan tính riêng của mình, gã cần chạm vào Eren không chỉ để cứu mạng bản thân, mà còn để thực hiện lý tưởng mà gã tin là lối thoát duy nhất cho giống nòi Ymir. Hai anh em mang họ Yeager, một kẻ ôm khao khát sinh tồn tuyệt đối, một kẻ ôm nỗi bi quan muốn kết thúc khổ đau, nhưng trong khoảnh khắc này, cả hai đều coi khoảng cách năm mươi mét này là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời họ.
Không khí giữa quảng trường đông cứng lại trong từng tích tắc nghẹt thở.
Trong thức hải, Băng Nguyệt đứng bất động giữa tầng sương xám.
Lần này, Kẻ Can Thiệp không đưa ra bất kỳ dự đoán nào. Nàng không biết Kẻ Quan Sát đang ẩn nấp ở góc nào của thực tại, nàng cũng không dám khẳng định viên đạn pháo phòng không bắn lệch lúc nãy là một sự cứu vớt hay chỉ là một phép thử nhân quả. Trước mắt nàng lúc này là bốn con người: Eren đang chạy vì tự do của riêng hắn; Zeke đang bò vì sự cứu rỗi tuyệt vọng của gã; Historia đang đứng chôn chân giữa làn đạn để chịu trách nhiệm cho quyết định của mình; và ở phía xa ngoài khơi, quân đội Marley đang chiến đấu vì sự an nguy của chính mẫu quốc họ.
Không ai trong số họ hoàn toàn sai. Không ai hành động vì sự độc ác thuần túy.
Và chính vì không ai chịu nhượng bộ, cái bẫy của hiện thực mới trở nên tàn khốc đến mức nghẹt thở.
Đúng lúc đó, trên tầng ba của một tòa pháo đài đổ nát phía đông — nơi Titan Xe Ngựa của Pieck Finger đang nằm bất động với khẩu đại pháo bị chém đứt hệ thống ngắm — một bóng hình nhỏ bé vừa trườn qua khe tường vỡ.
Gabi Braun.
Cô bé chiến binh thực tập sinh của Marley thở dốc, hai đầu gối rách toạc vì bò qua đống gạch đá nham nhở. Mái tóc đen rối bù bết dính bùn đất, và trên gò má non nớt là những vệt nước mắt khô hòa cùng vết máu khô từ trận chiến tại Liberio.
Trong vòng tay gầy guộc của cô bé là một khẩu súng trường chống Titan cỡ lớn — thứ vũ khí nặng nề với nòng thép dài ngoằng vốn dĩ chỉ dành cho những người lính trưởng thành có thể lực vượt trội. Báng súng cọ vào vai đau nhức, nhưng hai bàn tay nhỏ bé của Gabi vẫn siết chặt lấy chốt khóa nòng.
Cô bé nhìn xuống đại lộ.
Ở đó, Eren Yeager — con quỷ dữ đã giẫm nát quê hương Liberio của cô, kẻ đã tước đoạt sinh mạng của Zofia, của Udo, kẻ đã biến tương lai của những người Eldia danh dự tại lục địa thành tro bụi — đang sải bước chạy về phía con quái vật Titan Thú.
Không có Đạo Trời nào điều khiển tâm trí cô bé. Không có Kẻ Quan Sát nào thì thầm bên tai.
Chỉ có nỗi đau đớn tột cùng và ý chí bảo vệ những người thân còn sót lại đang thôi thúc ngón tay cô bé đặt vào vành cò sắt lạnh ngắt. Cô bé muốn kết thúc cơn ác mộng này. Cô bé muốn người dân của mình không còn phải sống trong sự kinh hoàng của loài quỷ dữ.
Gabi tì báng súng vào đống bao cát, hạ thấp cằm, đưa mắt nhìn qua khe ngắm kim loại thô sơ.
Nòng súng rung lên theo từng nhịp thở dồn dập, nhưng rồi dần dần ổn định lại, khóa chặt vào bóng lưng của Eren Yeager đang tiến tới sát vị trí của Historia.
Tách.
Tiếng búa đập kim loại vang lên khô khốc, lọt thỏm giữa tiếng mưa rơi rào rạt trên mái ngói vỡ.
Trong thức hải của Historia, Băng Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy toàn bộ thần hồn lạnh buốt.
Không có một bàn tay xám tro nào xuất hiện trên mặt nước. Không có một hình bóng phản chiếu nào làm lệch quỹ đạo của thực tại.
Kẻ Quan Sát hoàn toàn câm lặng. Sự can thiệp mầu nhiệm từng xuất hiện ở nhà ga đã biến mất như chưa từng tồn tại. Thế giới này bị trả lại hoàn toàn cho quy luật trần trụi của nó — nơi mà mỗi viên đạn bắn ra đều mang theo toàn bộ động năng hủy diệt, và mỗi sinh mạng đứng trên đường đạn đều phải tự mình đối mặt với cái chết.
"Viên đạn..." Băng Nguyệt thì thào trong tâm tưởng, thanh âm run rẩy lần đầu tiên xuất hiện. "Nó đang bay tới."
Historia nhìn thấy vệt lửa lóe lên từ nóc pháo đài phía đông. Eren nhìn thấy bóng đen của nòng súng vừa giật nảy giữa làn khói bụi.
ĐOÀNG——!
Một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian Shiganshina.
Khẩu súng trường chống Titan khạc ra một luồng lửa đỏ rực. Viên đạn thép bọc đồng mang theo động năng khổng lồ rạch ngang màn mưa dầm, lao thẳng về phía khoảng cách ngắn ngủi giữa Eren Yeager và Historia Reiss.
Không có phép màu nào can thiệp. Không có sự bảo hộ của định mệnh. Chỉ có sự va chạm tàn nhẫn giữa những lựa chọn tự do của con người, và cái giá bằng máu của một tương lai hoàn toàn không còn đường lui.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.