Người Trong Ván Cờ

Chương 1: An Gia Diệt Vong

Đăng: 05/06/2026 20:25 2,775 từ 28 lượt đọc

Ngày An Dĩnh Hy, đích nữ phủ Trấn Quốc Đại tướng quân cất tiếng khóc chào đời, tuyết trắng phủ ngợp trời kinh đô.

Giữa màn tuyết lạnh lẽo, một đạo kim quang rực rỡ đột ngột xé toạc tầng mây, chiếu rọi thẳng xuống hậu viện An gia. Bách tính truyền tai nhau đó là điềm lành. Quần thần Đại Hạ tôn xưng nàng là quý nhân hộ quốc, thi nhau dâng tấu chương cầu xin hoàng thất sớm định đoạt ngôi vị Thái tử phi cho tiểu nữ nhi nhà họ An.

Năm lên năm tuổi, nàng tiến cung làm bồi thư cho Thái tử đương triều Tiêu Thần.

Năm ấy, hắn vừa tròn mười tuổi. Dung mạo dẫu còn nét thiếu niên, nhưng đôi mắt phượng đã sớm hằn lên sự sắc bén của bậc đế vương tương lai. Hắn thường nhìn nàng như nhìn một tiểu nha đầu ngốc nghếch chẳng rành thế sự. Một khuôn mặt non nớt, ngây thơ đến vậy, thế mà lại được định sẵn là chủ nhân của Lục cung.

An Dĩnh Hy lớn lên trong sự sủng ái vô ngần của Hoàng đế. Đến tuổi cập kê, nàng được phá lệ sắc phong, ban tước hiệu Vĩnh An Quận chúa, ngụ ý một đời mãi mãi bình an.

Năm Thái tử Tiêu Thần mười tám tuổi, Tiên hoàng băng hà. Dưới sự phò tá của bá quan văn võ, Thái tử thuận lợi đăng cơ xưng đế.

Cũng từ lúc này, ánh mắt tân đế nhìn An Dĩnh Hy đã thay đổi. Nàng mang mệnh quý nhân hộ quốc, là Hoàng hậu do chính Tiên hoàng khâm định. Phía sau nàng là gia tộc họ An công cao át chủ. Từ thời lập quốc đến nay, móng ngựa Tiêu gia đi đến đâu đều có máu xương An gia lót đường. Đến hiện tại, uy danh của Trấn Quốc Đại tướng quân trong lòng bá tánh thậm chí còn vượt qua cả hoàng thất.

Dẫu hai người lớn lên bên nhau, hiểu rõ tâm tính đối phương, dẫu hắn có yêu thương nàng đi chăng nữa, thì bậc quân vương như hắn vẫn không dám lấy giang sơn ra đánh cược. Liệu gia tộc nàng có mãi mãi "yêu" sự cai trị của hắn không?

Giờ Tý canh ba, Ngự thư phòng tĩnh lặng như tờ.

"Bệ hạ, ngài vừa đăng cơ, An gia cùng bách quan đã liên tục dâng tấu, thỉnh cầu Bệ hạ sớm định ngày đại hôn, hoàn thành di nguyện của Tiên hoàng, chính thức phong Vĩnh An Quận chúa làm Hoàng hậu..."

Ngòi bút trong tay Tiêu Thần đột ngột khựng lại. Một giọt mực đen nhánh rơi xuống, loang lổ trên mặt giấy.

Đại tổng quản thái giám Tề Đức Hải đang khom lưng mài mực, vẫn chưa nhận ra sự thay đổi trong không khí, tiếp tục cẩn trọng bẩm báo:

"An gia công cao át chủ. Nếu Vĩnh An Quận chúa bước lên Hậu vị, có sủng ân chống lưng, chỉ e thế lực An gia sẽ như hổ mọc thêm cánh, uy hiếp hoàng quyền..."

Cạch.

Tiêu Thần gõ mạnh cán bút xuống mặt bàn gỗ tử đàn. Âm thanh không lớn nhưng lại mang theo hàn khí lạnh lẽo.

"Chính sự quốc gia, từ khi nào Tề công công được quyền nhiều lời như vậy?"

"Bệ hạ… Nô tài tội đáng muôn chết! Kính mong Bệ hạ thứ tội!" Tề Đức Hải sợ đến run bần bật, vội vàng quỳ rạp xuống đất dập đầu.

Đến lúc này hắn mới bàng hoàng nhận ra, vị Thái tử điện hạ dịu dàng năm nào đã biến mất. Người ngồi trên ngự tọa lúc này là một đế vương trẻ tuổi với tâm cơ thâm trầm như vực nước sâu.


Tiêu Thần mệt mỏi day trán. Những ngày đầu đăng cơ, ngai vàng còn chưa vững khiến hắn hao tâm tổn trí không ít.


An gia là thanh kiếm sắc bén đã giúp hắn chém gai phát bụi để đoạt lấy thiên hạ. Nhưng thanh kiếm quá sắc, nếu không cẩn thận, sớm muộn cũng sẽ cắt đứt tay chủ nhân. Với binh quyền trong tay và lòng dân hướng về, nếu An gia thật sự muốn tạo phản, hắn lấy gì để chống đỡ?


"Huyền Vũ!"


Tiếng gọi trầm thấp vừa dứt, từ góc tối khuất bóng nến của Ngự thư phòng, một thân ảnh không tiếng động bước ra. Hắc y tiệp vào màn đêm, trường kiếm dắt ngang hông. Dưới ánh nến lay lắt, gương mặt thanh nhã, ôn nhuận hiện lên rõ nét.


Hắn khom người hành lễ: "Thần tham kiến bệ hạ."


Huyền Vũ. Trong mắt bá quan văn võ, Huyền đại nhân là bậc quân tử ôn hòa nhã nhặn, giữ chức Nội các Thị độc học sĩ, là cánh tay phải đắc lực của đương kim thiên tử, tiền đồ vô lượng.


Nhưng ở nơi ánh sáng không chạm tới, hắn là Thống lĩnh Dạ Hành Ty, cơ quan mật thám tàn nhẫn chỉ phụng mệnh duy nhất một mình Hoàng đế. Hắn là thanh đao đẫm máu nhất trong tay Tiêu Thần, mặc kệ là trung thần lương tướng hay hoàng thân quốc thích, chỉ cần đế vương chỉ tay, đao của hắn tuyệt không nương tình.


Tiêu Thần đưa mắt nhìn màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ: "An gia hiện nắm giữ bao nhiêu binh mã?"


"Ba mươi vạn quân An gia đóng tại Tây Bắc. Ngoài ra còn có hơn mười vạn tướng sĩ từng chịu ân tri ngộ của An lão tướng quân." Huyền Vũ rành mạch đáp.


Ngự thư phòng chìm vào tĩnh lặng.


Một lúc lâu sau, Tiêu Thần khẽ bật cười. Tiếng cười vương chút trào phúng:


"Một thần tử, lại nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân. Thật khiến người khác khó lòng an tâm."


Huyền Vũ cúi đầu, giữ im lặng.


"Nếu An gia muốn phản, ngươi thấy thế nào?"


"An gia trung thành."


"Trẫm biết." Tiêu Thần xoay người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Huyền Vũ. "Nhưng trung thành hôm nay, không có nghĩa là trung thành mãi mãi."


Huyền Vũ thoáng ngẩn người, nhưng ngay sau đó liền hiểu rõ ý đồ của bậc đế vương. Thân là thư đồng theo bồi Thái tử từ thuở thiếu thời, hắn thừa hiểu tâm tư của người trước mặt.


"Bệ hạ muốn thần đi tìm chứng cứ?"


Tiêu Thần lắc đầu, từng chữ thốt ra lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Không. Trẫm muốn ngươi tạo ra chứng cứ."


Đêm hôm đó, bóng tối của Dạ Hành Ty bắt đầu vươn nanh vuốt bao trùm lấy kinh thành.


Sáng sớm, hai tháng sau.


Bình minh vừa ló dạng, tiếng vó ngựa dồn dập đã xé toạc sự bình yên của ngõ phố kinh thành. Thiết kỵ cấm quân mang giáp đen ùn ùn kéo đến. Hàng trăm thanh trường kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng khiến dân chúng hai bên đường khiếp vía, vội vàng dạt ra xa.


Đoàn binh mã dừng lại, vây kín vòng trong vòng ngoài trước cổng một phủ đệ bề thế. Tấm biển vàng đề năm chữ "Trấn Quốc Đại Tướng Quân" treo cao dưới mái hiên khẽ đong đưa trong gió lạnh.


Đại tổng quản Tề Đức Hải, tay nâng thánh chỉ vàng óng, bước xuống từ xe ngựa. Ánh mắt hắn lướt qua cánh cổng uy nghi, không khí xung quanh phút chốc đông cứng lại.


"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết!"


Giọng nói the thé của thái giám xé rách không gian yên tĩnh.


Cửa chính mở rộng. Trấn Quốc Đại tướng quân An Trường Khanh dẫn đầu toàn bộ gia quyến bước ra chính đường, quỳ xuống tiếp chỉ. Vị lão tướng cả đời chinh chiến sa trường, mái tóc đã nhuốm màu sương tuyết nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như ngọn giáo cắm giữa đất trời.


Bên trái ông là trưởng tử An Triệt, An Tiểu tướng quân. Năm nay hai mốt tuổi, đã theo cha dạn dày khói lửa, dáng vẻ hiên ngang, dẫu đối mặt với giông bão vẫn không mảy may run rẩy.


Bên phải là đích nữ An Dĩnh Hy. Nàng vận chiếc váy lụa xanh nhạt, mái tóc đen nhánh chỉ cài độc một cây trâm bạch ngọc. Gương mặt thanh lệ như tranh vẽ lúc này tràn ngập vẻ ngỡ ngàng.


Nàng không hiểu điều gì đang xảy ra. Mới ngày hôm qua, nàng vẫn là Vĩnh An Quận chúa được Hoàng đế sủng ái vô vàn. Kinh thành vẫn râm ran tin đồn nàng sắp sửa mẫu nghi thiên hạ. Cớ sao chỉ sau một đêm, cấm quân đã gươm giáo sáng lòa phong tỏa toàn bộ nhà cửa?


Thánh chỉ mở ra, Tề Đức Hải cất giọng rành rọt từng chữ, tựa như từng nhát đao chém xuống:


"An Trường Khanh thân là Đại tướng quân, phụ lòng thánh ân, ngầm kết giao võ tướng các nơi, bí mật nuôi dưỡng tư binh, mưu đồ tạo phản! Tội chứng vô cùng xác thực."


"Xét thấy tội trạng tày trời, nay tịch thu toàn bộ gia sản phủ Tướng quân. Nam đinh áp giải thiên lao. Nữ quyến giao Hình bộ thẩm tra. Khâm thử!"


Tiếng xướng vừa dứt, cả chính đường rơi vào tĩnh lặng đến chết chóc.


An phu nhân sắc mặt trắng bệch, cả người lảo đảo chực ngất. Vài nha hoàn phía sau đã không nhịn được mà bật khóc nức nở.


Tạo phản? An gia tạo phản sao?


Một gia tộc mấy đời dùng máu thịt trấn thủ biên cương? Một dòng họ có biết bao con cháu đã vùi xác ngoài sa trường vì Đại Hạ? Thật là chuyện nực cười nhất thế gian!


An Trường Khanh chậm rãi ngẩng đầu. Ông nhìn chằm chằm cuộn thánh chỉ trong tay Tề Đức Hải, ánh mắt kiên định thường ngày hiện lên nét bi thương tột độ. Ông biết thỏ tử cẩu phanh, chim hết cung cất, nhưng ông không thể ngờ An gia lại bị bức tử bằng một tội danh dơ bẩn thế này.


Hồi lâu sau, lão tướng quân ngửa mặt lên trời bật cười. Tiếng cười khàn đục, bi phẫn vang vọng.


"Tạo phản? An gia ta ba đời trung quân ái quốc! Không ngờ cuối cùng lại đổi lấy hai chữ tạo phản!"


Tề Đức Hải chột dạ cúi gằm mặt, không dám đáp lời.


Đúng lúc này, tiếng bước chân nhịp nhàng từ ngoài viện truyền đến. Đám cấm quân tự động giãn ra nhường đường. Một nam nhân vận thanh sam ung dung bước vào. Khí chất thanh nhã xuất trần, dung mạo ôn nhuận như ngọc.


An Trường Khanh nhìn thấy người tới, trong mắt ánh lên tia thất vọng não nề.


"Là ngươi."


Người mặc thanh sam khom người thi lễ: "Hạ quan mang thân phận Khâm sai đại thần, phụng chỉ bệ hạ tới giám sát vụ án. Tham kiến Đại tướng quân."


Huyền Vũ. Nội các Thị độc học sĩ. Tâm phúc bề tôi của thiên tử, mượn thân phận Khâm sai đại thần danh chính ngôn thuận xuất hiện giữa vòng vây cấm quân để xử lý vụ án của An gia.


Lão tướng quân nhìn hắn đăm đăm. Năm xưa, khi gã thanh niên này còn là một kẻ vô danh tiểu tốt nhiều lần lui tới An phủ, chính ông đã từng hết lời khen ngợi hắn là kỳ tài. Không ngờ hôm nay, chính tay kỳ tài ấy lại mang gông cùm đến tròng vào cổ ông.


"Đây là ý của bệ hạ?"


Huyền Vũ rũ mắt, im lặng. Nhưng sự im lặng đó lại là câu trả lời rõ ràng nhất.


Ánh sáng trong mắt An Trường Khanh vụt tắt. Ông đã hiểu. Người muốn dồn An gia vào chỗ chết chưa bao giờ là một kẻ thù nào khác... mà chính là vị Tân đế ông từng cúc cung tận tụy phò tá bước lên ngai vàng.


Huyền Vũ chắp tay, giọng nói vẫn trầm ấm êm tai như ngày thường:


"Đại tướng quân, đắc tội."


Hai chữ vừa buông.


Xoảng!


Hàng trăm thanh đao của cấm quân đồng loạt tuốt khỏi vỏ. Tiếng khóc lóc, la hét lập tức vang lên thảm thiết. Những sợi dây xích sắt lạnh lẽo vô tình tròng vào cổ tay, cổ chân người của An gia.


An Triệt bị hai tên cấm quân lực lưỡng đè nghiến xuống đất. Hắn gân cổ gầm lên:


"Buông ra! Ta muốn gặp bệ hạ! Cho ta diện kiến bệ hạ!"


Không một ai đáp lời. Giờ phút này, thiếu tướng quân lừng lẫy sa trường cũng chỉ là một kẻ tử tù hèn mọn chờ ngày đao phủ hạ đao.


An Dĩnh Hy quỳ sững sờ giữa sân. Nàng nhìn huynh trưởng bị đè ép dập đầu xuống nền đá, nhìn mẫu thân nức nở ngất lịm, nhìn phụ thân vẫn kiên cường thẳng lưng không chịu khuất phục. Trái tim nàng như bị khoét đi từng mảng, rơi tuột xuống đáy vực sâu.


Giữa khung cảnh hỗn loạn, một tiếng vó ngựa xé gió lao thẳng đến trước cổng phủ.


"Mật chỉ đến!"


Thị vệ mình đầy mồ hôi nâng cao cuộn thánh chỉ màu minh hoàng. Toàn bộ cấm quân lập tức dừng động tác. Huyền Vũ tiến lên nhận lấy, vừa lướt mắt qua nội dung, đồng tử hắn thoáng co rút, nhưng rất nhanh đã giấu nhẹm đi.


Hắn khép thánh chỉ, cao giọng xướng:


"Bệ hạ có chỉ!"


Tất thảy mọi người đồng loạt quỳ rạp.


"Vĩnh An Quận chúa An Dĩnh Hy..." Huyền Vũ ngừng lại một nhịp, thanh âm lạnh nhạt thốt ra mấy chữ cuối cùng: "...lập tức tiến cung."


Cả khoảnh sân chết lặng.


An Dĩnh Hy ngẩng phắt đầu lên, mở to đôi mắt phượng. Nàng hoang mang tột độ. Tiến cung? Giữa lúc gia tộc bị định tội chu di, vì cớ gì nàng lại phải tiến cung?


An Triệt là người phản ứng dữ dội nhất. Mắt hắn đỏ vằn, nghiến răng quát:


"Không được! An gia cùng chịu tội, dựa vào đâu chỉ giữ lại một mình Dĩnh Hy?"


Huyền Vũ thờ ơ không đáp. Mọi người ở đây đều tự hiểu rõ đáp án.


Bởi vì nàng là người trong lòng của đương kim thiên tử. Bởi vì nàng mang mệnh Phượng hoàng được cao nhân chỉ điểm, là điềm lành của quốc gia. Bệ hạ không hề muốn tha thứ cho nữ nhi An gia, ngài chỉ muốn tước đoạt đôi cánh của nàng, biến nàng thành một con chim hoàng yến mãi mãi bị giam cầm trong chốn thâm cung.


Sinh ra là con gái của An Trường Khanh, đó là niềm tự hào, nhưng cũng chính là tội lỗi lớn nhất của nàng.


"Hy Nhi..."


Giọng nói khàn đặc vang lên. An Dĩnh Hy run rẩy quay đầu nhìn lại. Ánh mắt phụ thân chứa chan sự chua xót, bất lực và cả muôn vàn dặn dò.


"Con phải sống."


Chỉ ba chữ ngắn ngủi, nhưng như đê vỡ, nước mắt nàng tức tưởi trào ra. Nàng muốn lao đến ôm lấy phụ thân, muốn liều mạng sống chết cùng gia tộc.


Nhưng không kịp nữa rồi. Hai ma ma từ trong cung bước tới, khom người làm ra tư thế thỉnh an nhưng lực đạo nơi cánh tay lại cứng như sắt, ép chặt lấy nàng. Đó không phải là lời mời, mà là một mệnh lệnh cưỡng chế bức người.


"Mời Quận chúa nhập cung."


Phía sau lưng là tiếng xiềng xích cọ xát vào mặt đá buốt tai, là bóng dáng những người ruột thịt bị áp giải lùi dần vào cõi chết. Phía trước mắt là hoàng cung nguy nga tráng lệ chọc trời. Nàng được định là quý nhân hộ quốc, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một món đồ chơi lộng lẫy được mang về nhốt vào lồng son.


Nước mắt cạn khô. Đôi mắt phượng của An Dĩnh Hy lúc này chỉ còn lại sự lạnh lẽo và oán hận ngút ngàn. Lưỡi móng tay cắm phập vào lòng bàn tay, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi tĩnh mịch, nhưng nàng chẳng hề thấy đau.


[Tiêu Thần! Ngươi nhẫn tâm tàn sát An gia ta, thì ngày sau, đừng trách An Dĩnh Hy này tàn độc tuyệt tình!]



1

Được yêu thích bởi: Thiên Hy

Ủng hộ tác giả Thiên Hy Nếu bạn yêu thích tác phẩm này thì ủng hộ mình một ly matchalatte nhéee, xin cảm ơn độc giả iu q...