Mật Mã Tình Yêu

Chương 2: Những Điểm Giao Mờ Nhạt

Đăng: 06/07/2026 18:39 943 từ 17 lượt đọc

Ngân học kỹ thuật phần mềm– lớp bên cạnh tôi. Trùng ca, trùng tiết, trùng khung giờ ăn trưa. Chúng tôi không chung lớp, nhưng chung không gian. Và với những người lặng lẽ như tôi, chỉ cần vậy cũng đủ để tạo nên một quỹ đạo riêng trong đầu.

Tôi thường thấy Ngân ở căn-tin. Cô hay mua bánh mì, hoặc xôi. Ngồi bàn ngoài cùng, ngay cửa sổ. Lần nào cũng lấy nước lọc thay vì nước ngọt. Cô ăn chậm, có vẻ như thích nhai kỹ, thỉnh thoảng còn vừa ăn vừa đọc gì đó trên điện thoại. Có một lần, tôi lướt ngang qua sau lưng và thấy cô đang mở một app học lập trình. Tôi nhớ vì lúc ấy cô đang nhìn một đoạn mã và thở dài. Cái thở dài khiến tôi nhớ mãi – vừa mệt, vừa bất lực, vừa đáng yêu.

Tôi học lớp Khoa học Máy tính – gần đó thôi. Một lần tôi ngồi học ở thư viện, thì tình cờ Ngân cũng đến. Khu thư viện thường ngày khá đông, nhưng hôm đó lạ lùng thay, chỉ còn đúng một chỗ trống – cạnh tôi. Ngân nhìn tôi, gật đầu như kiểu "được chứ?". Tôi gật lại. Cô ngồi xuống.

Chúng tôi không nói gì. Tôi mở sách, cô mở laptop. Nhưng cả buổi hôm đó, tôi không học được gì. Tim tôi cứ đập mạnh như thể trong thư viện có bom. Tôi cố gắng giả vờ chăm chú vào sách, nhưng tai thì rình từng tiếng gõ phím của cô. Nhịp phím đều, nhanh, đôi khi ngừng lại vài giây – chắc là cô đang nghĩ. Thật kỳ lạ, tôi cảm thấy mình đang ở rất gần một điều gì đó rất quan trọng, dù không hề có sự tương tác nào.

Đến khi cô đứng dậy, cô chỉ lặng lẽ đóng laptop, xếp gọn sách vở vào ba lô. Cô không nhìn sang, không nói gì. Nhưng trước khi rời đi, cô hơi nghiêng đầu – như một lời chào vô hình, hoặc tôi tự tưởng tượng ra như vậy.

Tôi ngồi lại đó một lúc rất lâu. Cảm giác như mình vừa được bước sát ranh giới của một thế giới khác – thế giới có cô trong đó. Một thế giới tôi chưa từng được mời vào.

Sau hôm đó, tôi bắt đầu thấy Ngân ở nhiều chỗ hơn. Có lần cô xếp hàng sau tôi ở siêu thị mini trong ký túc. Có lần đi qua sân thể dục, tôi thấy cô đang cùng bạn tập thể dục – chạy chậm, vừa chạy vừa cười. Cô cười đẹp. Không phải kiểu cười mở toang, mà là nụ cười có góc cạnh – như một đoạn mã được gõ đúng cú pháp.

Chúng tôi không có cuộc hội thoại nào. Nhưng tôi nhớ hết.

Tôi bắt đầu mắc một căn bệnh tàng hình: bệnh "canh giờ". Một thuật toán chạy ngầm trong não tôi, tự động tính toán thời gian cô ấy rời lớp, khoảng cách từ giảng đường khu B đến căn-tin, và thời gian chờ thang máy. Tôi không cố ý đi theo Ngân, tôi chỉ... vô tình điều chỉnh lịch trình của mình sao cho xác suất chúng tôi lướt qua nhau là cao nhất.

Trong những lúc mải miết rảo bước trên sân trường, mắt tôi lúc nào cũng vô thức dò tìm một bóng hình quen thuộc. Đôi khi, chỉ là nhìn thấy góc nghiêng của cô ấy lúc đang xếp hàng mua xôi, hay bóng lưng nhỏ nhắn khuất sau cánh cửa phòng thực hành, thế là đủ để hệ điều hành trong tôi chạy mượt mà cả ngày hôm đó.

Tôi bắt đầu ghi chép lại những điều vụn vặt ấy. Không phải bằng một ứng dụng ghi chú khô khan trên điện thoại, mà bằng trí nhớ – như một người chụp ảnh đường phố đang cố bắt lấy những khoảnh khắc đời thường nhất qua lăng kính của riêng mình, thu vào tầm mắt mọi sắc độ của ánh sáng và bóng tối bao quanh cô ấy, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ dám bấm máy. Tôi nhớ Ngân thường mặc áo sơ mi màu nhạt, nhớ cách cô ấy hay xoay xoay cây bút khi gặp một bài toán khó, nhớ cả cái cách cô ấy nheo mắt lại khi màn hình laptop hiển thị một dòng thông báo lỗi.

Tuấn – thằng bạn cùng phòng trọ – đôi lần bắt gặp tôi ngồi thừ người ra trước màn hình VS Code đen ngòm, con trỏ nhấp nháy liên tục ở một dòng trống không, còn ánh mắt lại hướng lơ đãng ra khoảng không ngoài cửa sổ. Nó hỏi tôi đang nghĩ gì mà "lag" thế. Tôi chỉ cười trừ, viện cớ đang kẹt ở một logic khó. Tôi không kể với Tuấn về Ngân, tuyệt nhiên không kể với bất kỳ ai. Tôi sợ nếu nói ra, cái khối tình cảm mỏng manh, chưa định hình này sẽ tan biến mất hoặc bị đem ra trêu đùa.

Tôi không biết gọi tên cảm giác này là gì. Thích? Tương tư? Hay chỉ là sự mê mẩn nhất thời của một kẻ khép kín bỗng nhiên tìm thấy một tín hiệu lạ vô tình nhiễu vào sóng radio của đời mình? Tôi chỉ biết rằng, những điểm giao mờ nhạt ấy đang ngày một nhiều lên. Và tôi, một cách hoàn toàn tự nguyện, để mặc cho bản thân trôi dạt trên cái quỹ đạo thầm lặng đó, kiên nhẫn chờ đợi một lần va chạm thực sự, dù chẳng biết đến bao giờ.


0