Đạo Hữu, Đừng Lại Gần Ta!

Quyển 1: Thanh Vân Trấn

Chương 20: Kẻ Ngoài Rìa Đơn Thuốc

Đăng: 15/05/2026 16:04 1,606 từ 37 lượt đọc

Cánh cửa cống ngầm khép lại sau lưng hai người bằng một tiếng rít khô khốc. Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau chói tai, lạnh lẽo tựa như tiếng thở dài của màn đêm dưới lòng đất Tây Trấn.

Lâm Vô Kỵ và Tuyết Linh lồm cồm bò ra khỏi miệng cống. Cơ thể cả hai dính đầy bùn đất đen ngòm, hôi hám đặc trưng của hệ thống nước thải cống rãnh. Chưa kịp thở hắt ra để tận hưởng bầu không khí tự do đầu tiên sau chuỗi ngày chui lủi, một tiếng "phạch phạch" thô thiển bỗng vang lên ngay trên đỉnh đầu.


Một con yêu điểu sải cánh bay qua, vô tình đánh rơi một bãi chất thải trắng xóa, nóng hổi ngay giữa trán Vô Kỵ. Chất dịch dính dớp lập tức chảy dài xuống sống mũi hắn, hòa cùng bùn đất và mồ hôi lạnh. Vô Kỵ đờ người ra. Bàn tay đang định vươn lên ôm ấp bầu trời bỗng khựng lại giữa không trung. Hắn đứng bất động trong một tư thế dở khóc dở cười: vừa thoát khỏi kiếp nạn sinh tử, lại vừa bị một con chim hoang sỉ nhục một cách cay đắng nhất.


Bên cạnh, Tuyết Linh ngồi bệt trên thảm cỏ ẩm, đôi môi tái nhợt vì hàn độc bỗng mím chặt lại. Đôi mắt băng lãnh thường ngày của nàng khẽ híp lên, cố ngăn một tiếng cười khẽ phát ra từ lồng ngực đang phập phồng vì kiệt sức. "Đến cả con chim ở cái xó rừng khỉ ho cò gáy này cũng khinh ta... Cái mạng rách này đúng là chẳng ra gì."


Vô Kỵ nghiến răng kèn kẹt. Hắn dùng vạt áo rách quệt mạnh một đường trên mặt, dứt khoát xóa đi dấu vết dơ bẩn. Hắn đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh để xác định phương hướng. Phía sau bọn họ, ánh đèn vàng vọt, leo lét của trấn Thanh Vân đã lùi xa chừng dặm đường, bị ngăn cách bởi những tán cổ thụ dày đặc. Trước mặt là lối mòn độc đạo chỉ vừa một người đi, uốn lượn u ám dẫn thẳng vào lõi Rừng Thú. Luồng gió từ rừng sâu thổi ra mang theo mùi lá mục và hơi lạnh buốt sống lưng, báo hiệu họ đã thực sự bước vào vùng đất của yêu vật, nơi luật pháp nhân gian hoàn toàn mất hiệu lực.


"Cứ men theo đường mòn mà chạy. Vào sâu thêm chút nữa, đám tuần canh của Thanh Vân Môn sẽ không dám đuổi theo. Bọn chúng chỉ dám rình rập ở vòng ngoài thôi." Vô Kỵ lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi. Hắn thọc tay vào túi trữ vật vừa cướp được của Thanh Phong, lôi ra một bộ đạo bào xám của đệ tử nam giới rồi ném thẳng về phía Tuyết Linh: "Mặc vào đi, che chắn cho kỹ. Yêu thú trong rừng không có lòng từ bi đâu, chúng chỉ nhìn thấy con mồi và máu tươi thôi."


Tuyết Linh chật vật khoác lên mình bộ đạo bào nam giới rộng thùng thình. Nàng vốn có vóc dáng nhỏ nhắn, chiếc áo choàng và quần dài như muốn nuốt chửng lấy cơ thể nàng. Trong lúc loay hoay khoác áo, vạt cổ áo rộng lỏng lẻo khẽ trượt xuống, để lộ bờ vai thanh mảnh cùng xương quai xanh nhợt nhạt dưới ánh trăng, nhưng nàng lập tức kéo chặt vạt áo lại, che đi vẻ chật vật của mình. Dù y phục xộc xệch và hơi thở còn yếu ớt, khí chất vương giả bẩm sinh của nàng vẫn áp đảo sự hoang vu, lạnh lẽo xung quanh.


Vô Kỵ tiến lại gần, chẳng nói chẳng rằng giật lấy sợi thắt lưng gấm, buộc túm lại cho nàng một nút thắt thô kệch, xấu xí hệt như cách hắn vẫn thường thắt miệng bao rác ở Tây Trấn. Không hề có một chút dịu dàng hay thương hoa tiếc ngọc nào. "Thắt thế này để lúc chạy nàng không bị vướng vào bụi gai mà ngã sấp mặt. Đừng có nhìn ta bằng cái ánh mắt uất ức đó."


Vô Kỵ càu nhàu khi nhận ra cái lườm sắc lẹm từ vương nữ Thiên Hồ. Hắn ngồi bệt xuống gốc một cây đại thụ, thân cây to lớn, rêu phong như một bức tượng đá. Hắn mở cuộn giấy da dê của Thanh Phong ra. Dưới ánh sáng yếu ớt của một đám nấm lân tinh mọc quanh gốc cây, những dòng mật thư hiện ra, chữ viết sắc sảo, lạnh lùng như những nhát dao đâm vào tim, vạch trần một sự sắp đặt tàn bạo và lạnh lùng đến rợn người:


“Khấu đầu bái kiến Sư tôn!

Đệ tử đã giăng lưới tại cổng trấn. Gương soi yêu phát hiện dị động của một hàn âm yêu thể cực kỳ quý hiếm, nghi là mang huyết mạch cao quý nhưng kinh mạch đang bị phong tỏa nghiêm trọng. Đệ tử cố ý để nàng ta tự do tìm cách giải độc, nhằm ép tinh huyết yêu tộc đạt đến độ tinh thuần cao nhất trước khi thu hoạch.

Về phần 'phễu lọc trọc chất' để gánh chịu phản phệ nhiệt lực khi ngài thăng cấp Trúc Cơ đỉnh phong, đệ tử đã tìm được một tên ngũ hành phế căn đi kèm. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, chỉ đợi đan thành.”


Vô Kỵ im lặng nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên giấy da dê. Ánh sáng xanh lét từ đám nấm lân tinh hắt lên khuôn mặt lấm lem bùn đất của hắn, khiến thần sắc hắn trở nên âm trầm đáng sợ. "Hàn âm yêu thể... phễu lọc trọc chất..." Hắn lẩm bẩm những từ ngữ đó, rồi đột nhiên bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, khan khốc trong cổ họng. Nhiều năm lăn lộn ở các bãi rác của Tây Trấn, công việc chính của Vô Kỵ là phân loại phế thải. Hắn từng nhặt được không biết bao nhiêu bã thuốc, xỉ đan và những chiếc túi lọc dùng trong các lò luyện đan cấp thấp. Hắn quá hiểu cái gọi là "phễu lọc trọc chất".


Khi luyện chế các loại đan dược có dược tính quá mạnh mẽ hoặc quá bá đạo, đan sĩ thường phải dùng một bộ lọc trung gian để hút bớt những tạp chất tàn dư và luồng xung động năng lượng hỗn loạn, tránh cho đan bị nổ tung hoặc người dùng bị tẩu hỏa nhập ma. Bộ lọc đó, nhẹ thì dùng linh thạch kém chất lượng, nặng thì dùng... cơ thể của một sinh linh sống có kinh mạch rỗng tuếch nhưng dẻo dai làm vật chứa phế thải. Kinh mạch của kẻ có Ngũ Hành Phế Căn như hắn chính là cái bao chứa rác rưởi lý tưởng nhất trong mắt bọn chúng.


"Hóa ra là thế..." Vô Kỵ gõ gõ ngón tay lên cuộn giấy da, giọng nói không còn gằn lên vì giận dữ nữa, mà phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Hắn quay sang nhìn Tuyết Linh, đôi mắt đen sâu hoắm phản chiếu ánh sáng lân tinh: "Sư phụ gã muốn bứt phá Trúc Cơ đỉnh phong. Lão già đó cần tinh huyết của nàng, và cần mạng của ta để hứng chịu toàn bộ luồng khí lạnh phản phệ cùng trọc khí hỗn tạp trong quá trình luyện đan. Khi đan thành, lão ta thăng tiến, còn cái phễu lọc chứa đầy độc tố này sẽ tự bạo mà chết, không để lại một chút dấu vết nào."


Tuyết Linh im lặng lắng nghe. Làn khói trắng mờ ảo từ hơi thở của nàng mỏng dần đi dưới cái lạnh của màn đêm Rừng Thú. Nàng nhìn thấy trong mắt Vô Kỵ không phải là sự sợ hãi của một kẻ sắp chết, mà là một thứ ánh sáng u tối, tàn nhẫn của một con thú hoang bị dồn vào chân tường.


"Nàng có biết kẻ nhặt rác sợ nhất điều gì không?" Vô Kỵ đột nhiên hỏi. Tuyết Linh lắc đầu, đôi môi mím chặt. "Sợ nhất là nhặt phải thứ phế phẩm có khả năng tự phát nổ." Khóe môi Vô Kỵ nhếch lên thành một nụ cười méo mó: "Lão già đó muốn tìm một cái bình không đáy để chứa chất thải linh lực đúng không? Được, ta sẽ chứa. Ta sẽ hút cho bằng sạch! Ta sẽ biến cái kinh mạch rác rưởi này thành một quả bom nén chặt toàn bộ hàn độc và trọc chất hỗn loạn của nàng. Để xem khi cái lò đan của lão ta phát nổ ngay trên tay, một kẻ Trúc Cơ đỉnh phong có gánh nổi sức công phá của một bãi rác tự bạo hay không!"


Sự tuyệt vọng khi biết mình chỉ là một món đồ dùng một lần đã hoàn toàn biến hóa thành một quyết tâm liều lĩnh, tàn bạo. Hắn không còn nghĩ đến việc chạy trốn để cầu an nữa. Sống không được, hắn sẽ kéo theo cả Thanh Vân Môn xuống địa ngục cùng mình.


Vô Kỵ dứt khoát đứng dậy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Tuyết Linh, kéo nàng bước thẳng vào lối mòn u tối, tiến sâu vào lòng Rừng Thú. Họ không còn chạy trốn định mệnh; họ đang chủ động lao vào cái bẫy với sự điên cuồng của những kẻ không còn gì để mất.

0