Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 37: Khổ Chiến

Đăng: 21/05/2026 20:24 3,436 từ 2 lượt đọc

Tháng Năm, đầu hạ.
Những cơn mưa rào trút xuống Rừng Mê Vụ như trút nước, rửa trôi đi cái lạnh lẽo còn sót lại của mùa xuân, nhưng lại đánh thức sự ngột ngạt ẩm ướt đặc trưng của vùng nhiệt đới. Hơi nước bốc lên từ lớp lá mục dày hàng tấc dưới chân, quyện với chướng khí tự nhiên tạo thành một màn sương trắng đục, lãng đãng trôi giữa những thân cây cổ thụ to bằng cả ngôi nhà.
Ba tháng đã trôi qua kể từ ngày Vi Hoàng bước chân vào đội săn yêu.
Ba tháng, đối với một phàm nhân chỉ là sự thay đổi của thời tiết, nhưng đối với một tu sĩ sống nhờ vào lưỡi kiếm và máu tươi, đó là một cuộc lột xác.
Trong một khoảng rừng thưa, ánh nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá rậm rạp chiếu rọi xuống một thân ảnh đang di chuyển. Đó là Vi Hoàng. Hắn không còn vẻ non nớt, thư sinh của gã quản sự Dược Phòng ngày nào. Làn da hắn sạm đi vì gió sương, cơ bắp tuy không cuồn cuộn nhưng lại săn chắc và dẻo dai như dây leo rừng già.
"Vút!"
Một tiếng xé gió khẽ vang lên. Thân hình Vi Hoàng bỗng nhiên mờ đi. Hắn không chạy, mà là lướt. Đôi chân hắn đạp lên những rễ cây trồi sụt, di chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ, thoắt ẩn thoắt hiện.
Đây chính là Vô Ảnh Bộ, tầng thứ nhất của Vô Ảnh Kiếm mà hắn đã ngày đêm khổ luyện.
Dưới sự ép buộc của hoàn cảnh sinh tử, cộng với tư duy phân tích tỉ mỉ của một người xuyên không, Vi Hoàng đã nắm bắt được cái "thần" của bộ thân pháp Hạ phẩm này nhanh hơn bất cứ ai. Hắn không dùng nó để tấn công đẹp mắt, hắn dùng nó để tồn tại. Mỗi bước chân đều được tính toán để tiết kiệm linh khí nhất, mỗi cú trượt người đều nhắm vào góc chết của tầm nhìn đối thủ.
"Dừng lại."
Tiếng ra lệnh trầm thấp của Lục Tiểu Phụng vang lên từ phía trước.
Cả đội hình lập tức khựng lại, nín thở, ẩn mình vào những bụi dương xỉ cao quá đầu người.
Cách họ khoảng năm mươi trượng, một cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững giữa một bãi đất trống. Tán cây xòe rộng như một chiếc ô xanh thẫm, trên những cành cao, lấp lóe ánh đỏ rực rỡ của những trái cây to bằng nắm tay trẻ con.
Huyết Ngọc Quả. Linh quả Nhị Giai.
Loại quả này chứa đựng huyết khí tinh thuần, là nguyên liệu chính để luyện chế Tẩy Tủy Đan hoặc Hồi Huyết Đan cao cấp. Một trái thôi cũng đáng giá vài chục linh thạch, mà trên cây kia, sơ qua cũng phải có đến hơn mười trái.
Nhưng tài nguyên trong Rừng Mê Vụ chưa bao giờ là đồ miễn phí.
Dưới gốc cây và trên các cành lớn, một bầy khỉ lông xám đang hoạt động náo nhiệt. Chúng không phải là khỉ thường, mà là Thiết Tí Viên – Vượn Tay Sắt. Loài yêu thú này nổi tiếng với đôi tay dài quá gối, cứng như sắt nguội, có thể dễ dàng bóp nát đầu một con sói trưởng thành.
Lục Tiểu Phụng nheo mắt quan sát, ngón tay gõ nhẹ lên chuôi kiếm: "Vận may không tệ. Đây là một bầy quy mô nhỏ."
Hắn quay lại, giọng nói hạ thấp chỉ đủ cho ba người nghe thấy: "Tổng cộng mười lăm con. Mười con Nhất Chuyển, năm con Nhị Chuyển. Con đầu đàn có lẽ là Nhị Chuyển Trung Giai, đang nằm ngủ trên cành cao nhất."
Ánh mắt Triệu Thích sáng rực lên, hắn nuốt nước bọt: "Năm con Nhị Chuyển... hơi xương xẩu, nhưng mười trái Huyết Ngọc Quả kia thì đúng là phát tài rồi! Đội trưởng, làm một mẻ này bằng chúng ta đi săn cả tháng!"
Mã Lục liếm môi, bàn tay vô thức vuốt ve lưỡi đao, sát khí trong mắt gã đã bắt đầu nhen nhóm. Ba tháng qua, gã cũng đã tiến bộ không ít. Sự tàn nhẫn của gã không hề giảm đi, mà càng trở nên thâm trầm hơn. Gã không còn là tên côn đồ thích gây sự ngoài mặt, mà giống một con rắn độc rình rập trong bóng tối.
"Chiến thuật cũ." Lục Tiểu Phụng ra quyết định nhanh chóng. "Triệu Thích, tốc độ của ngươi nhanh nhất, nhiệm vụ dẫn dụ vẫn là của ngươi. Nhớ kỹ, chỉ cần chọc tức chúng, kéo dãn đội hình của chúng ra khỏi gốc cây. Đừng có ham đánh."
"Vi Hoàng, Mã Lục, hai người các ngươi phụ trách cánh trái và cánh phải. Khi Triệu Thích dẫn chúng vào bẫy, lập tức cắt đuôi, tách đám Nhất Chuyển ra khỏi đám Nhị Chuyển."
"Còn ta..." Lục Tiểu Phụng hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên sắc bén: "Ta sẽ dùng Mộc Tượng Công giữ chân đám Nhị Chuyển. Ba người các ngươi phải giải quyết đám tép riu nhanh nhất có thể rồi quay lại hỗ trợ ta. Rõ chưa?"
"Rõ!"
Cả ba đồng thanh đáp, rồi nhanh chóng tản ra vào vị trí.
Vi Hoàng ẩn mình sau một tảng đá phủ đầy rêu, tay phải đặt hờ lên chuôi kiếm Đoạn Thủy. Hắn điều chỉnh nhịp thở, đưa cơ thể về trạng thái tĩnh lặng nhất. Trong đầu hắn, một bàn cờ đã được dựng lên. Năm con Nhị Chuyển... Lục Tiểu Phụng dù mạnh đến đâu cũng không thể một mình chống lại năm con cùng cấp quá lâu. Nhiệm vụ này, rủi ro cao hơn những lần trước rất nhiều.
"Vút!"
Một bóng xanh lướt đi như gió. Triệu Thích đã bắt đầu hành động.
Hắn lao ra khỏi bụi rậm, tay kết ấn, một lưỡi Phong Nhẫn xé gió bay thẳng về phía con Thiết Tí Viên đang ngồi gãi rận gần nhất.
"Phập!"
Lưỡi gió chém trúng vai con vượn, cắt đứt một mảng lông lá, máu tươi bắn ra.
"Khẹc!!!"
Con vượn đau đớn rống lên, tiếng kêu chói tai xé toạc sự yên tĩnh của khu rừng. Ngay lập tức, cả bầy vượn như ong vỡ tổ. Những đôi mắt đỏ ngầu đồng loạt quay về phía kẻ xâm nhập.
"Đến đây nào lũ súc sinh lông lá!" Triệu Thích cười lớn, vẻ mặt đầy khiêu khích, hắn còn cố tình vỗ vỗ vào mông mình trêu ngươi.
Sự kiêu ngạo của Triệu Thích không phải không có cơ sở. Ba tháng qua, hắn dựa vào Phong Tước Yêu Linh và thân pháp Phong hệ, đã nhiều lần dẫn dụ thành công mà không sứt mẻ chút da thịt nào. Sự tự tin của hắn đã leo thang thành sự chủ quan.
Nhưng lần này, hắn đã chọc nhầm ổ kiến lửa.
Không phải một hai con đuổi theo như dự tính.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Cả bốn con Thiết Tí Viên Nhị Chuyển đồng loạt lao xuống từ trên cây, mặt đất rung chuyển dưới sức nặng của chúng. Theo sau là sáu con Nhất Chuyển hung hãn. Chỉ có con đầu đàn vẫn nằm im trên cao, lười biếng mở một mắt nhìn xuống.
Mười con yêu thú! Trong đó có bốn con Nhị Chuyển!
Nụ cười trên môi Triệu Thích tắt ngấm, thay vào đó là khuôn mặt cắt không còn giọt máu.
"Mẹ kiếp! Sao lại đông thế này?!" Hắn hét lên thất thanh, vội vàng xoay người bỏ chạy thục mạng, không còn dám giữ cái vẻ phong lưu ngâm thơ mọi ngày nữa. Phong Tước Yêu Linh trên vai hắn vỗ cánh điên cuồng, truyền linh lực gia tốc cho chủ nhân.
"Chuẩn bị!" Tiếng Lục Tiểu Phụng vang lên trong tâm trí mọi người qua ám hiệu tay.
Khi Triệu Thích dẫn đám quái vật chạy ngang qua khu vực mai phục, Lục Tiểu Phụng hét lớn:
"Khai trận! Mộc Tượng - Sâm La Vạn Tượng!"
Hắn dậm mạnh chân xuống đất. Linh khí Mộc hệ bùng nổ. Từ dưới lớp lá mục, hàng chục rễ cây to lớn như mãng xà trồi lên, quấn chặt lấy chân của bốn con Thiết Tí Viên Nhị Chuyển đi đầu.
"Khẹc! Khẹc!"
Đám vượn bị giữ chân bất ngờ, ngã dúi dụi. Nhưng sức mạnh của yêu thú Nhị Chuyển không phải chuyện đùa. Chúng gầm lên, đôi tay sắt vung lên đập nát những rễ cây đang trói buộc mình, gỗ vụn bắn tung tóe.
"Lên!"
Mã Lục và Vi Hoàng cùng lúc lao ra từ hai phía.
Mã Lục gầm lên như dã thú, Hắc Báo Yêu Linh hiện hình mờ ảo sau lưng, hòa nhập vào cơ thể hắn, khiến tốc độ và sức mạnh của hắn bạo tăng. Thanh đao trong tay hắn chém ngang, một đường đao khí nặng nề quét qua hai con vượn Nhất Chuyển, đẩy lùi chúng.
Vi Hoàng thì im lặng hơn. Hắn vận dụng Vô Ảnh Bộ, thân hình như một bóng ma lướt qua sườn của đội hình địch. Kiếm Đoạn Thủy rút ra, một đường kiếm quang lạnh lẽo lóe lên.
"Xoẹt!"
Một con vượn Nhất Chuyển bị chém trúng gân chân, ngã lăn ra đất.
Nhưng tình thế hỗn loạn hơn dự kiến. Lục Tiểu Phụng dù đã dùng toàn lực, trán nổi gân xanh, nhưng Mộc Tượng Công của hắn chỉ có thể miễn cưỡng giữ chân được ba con Nhị Chuyển.
Con Thiết Tí Viên Nhị Chuyển thứ tư, một con đực vạm vỡ với bộ lông xám bạc, đã phá vỡ vòng vây. Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét qua chiến trường, và xui xẻo thay, nó chọn mục tiêu gần nhất và có vẻ yếu ớt nhất: Vi Hoàng.
"Khẹc!"
Nó rống lên, bật nhảy một cái đã vượt qua khoảng cách ba trượng, đôi tay sắt đen bóng như hai quả búa tạ giáng thẳng xuống đầu Vi Hoàng.
Áp lực của Nhị Chuyển ập tới như núi đè.
Vi Hoàng không hề hoảng loạn. Trong khoảnh khắc sinh tử, thế giới trong mắt hắn trở nên chậm lại. Hắn không đỡ. Đỡ đòn của yêu thú Nhị Chuyển với tu vi Nhất Chuyển là hành động tự sát.
Hắn thở hắt ra, chân trái làm trụ, chân phải vẽ một vòng cung kỳ dị trên mặt đất.
Vô Ảnh Bộ - Di Hình Hoán Ảnh.
"Vù!"
Nắm đấm sắt của con vượn đập mạnh xuống nơi Vi Hoàng vừa đứng, tạo thành một cái hố sâu hoắm, đất đá bắn lên rào rào. Nhưng Vi Hoàng đã trượt sang bên cạnh, sát sạt với cánh tay đầy lông lá của nó.
Hắn vung kiếm, chém mạnh vào sườn con vượn.
"Keng!"
Âm thanh kim loại va chạm chát chúa vang lên. Thanh Đoạn Thủy sắc bén là thế, nhưng chém vào lớp da cơ bắp cuồn cuộn của yêu thú Nhị Chuyển cũng chỉ để lại một vết thương nông, máu rỉ ra không đáng kể.
Con vượn bị đau, càng thêm điên cuồng. Nó xoay người, cánh tay dài quét ngang như một thanh trường côn. Vi Hoàng phải cúi rạp người xuống đất, lăn một vòng để né tránh. Gió từ cú quét làm rát cả da mặt hắn.
Cuộc chiến trở nên vô cùng chật vật. Vi Hoàng hoàn toàn bị áp chế. Hắn như một chiếc lá nhỏ nhoi trong cơn bão, chỉ có thể dựa vào thân pháp linh hoạt để duy trì mạng sống, không hề có cơ hội phản công.
Ở phía bên kia, Mã Lục đang chiếm thượng phong.
Với sự hỗ trợ của Hắc Báo Yêu Linh, gã đã chém chết một con Nhất Chuyển và đang dồn ép hai con khác. Kỹ năng chiến đấu của Mã Lục rất tàn bạo, hắn không ngại đổi thương lấy thương, mỗi nhát đao đều nhắm vào chỗ hiểm.
Mã Lục chém bay đầu con vượn thứ hai, quay đầu lại nhìn.
Gã thấy Vi Hoàng đang chật vật né tránh từng đòn tấn công của con vượn Nhị Chuyển. Một cú đấm sượt qua vai Vi Hoàng, xé toạc lớp áo vải, để lộ bộ giáp da bên trong đã bị lõm xuống một mảng. Vi Hoàng phun ra một ngụm máu, loạng choạng lùi lại.
Khóe miệng Mã Lục nhếch lên một nụ cười nham hiểm.
Gã hoàn toàn có thể lao tới hỗ trợ. Với sức lực của gã hiện tại, hợp kích với Vi Hoàng đủ để cầm chân hoặc thậm chí gây thương tích cho con vượn kia. Nhưng gã không làm thế.
Gã vung đao chém vào không khí, giả vờ như đang bị một con vượn Nhất Chuyển khác quấn chân, miệng hét lớn: "Chết tiệt! Bọn này dai quá! Vi Hoàng, ráng chịu đựng thêm chút nữa!"
Ánh mắt gã lạnh lùng quan sát, chờ đợi khoảnh khắc con vượn kia xé xác tên quản sự đáng ghét.
Vi Hoàng nghe thấy tiếng hét của Mã Lục. Hắn không cần quay đầu cũng biết gã đang diễn trò. Trong lòng hắn dâng lên một cỗ sát ý lạnh lẽo, còn lạnh hơn cả cơn mưa đang trút xuống.
*Muốn mượn đao giết người sao?
Đúng lúc Vi Hoàng sắp kiệt sức vì liên tục sử dụng Vô Ảnh Bộ, một bóng người lao tới.
Là Triệu Thích.
Tên này sau cơn hoảng loạn ban đầu đã lấy lại bình tĩnh. Hắn nhận ra chạy trốn chỉ có chết, nên quay lại chiến đấu. Phong hệ thiên về tốc độ và cắt chém, rất hiệu quả với đám quái vật da dày thịt béo cấp thấp. Hắn đã giải quyết xong ba con Nhất Chuyển đuổi theo mình.
Thấy Vi Hoàng đang gặp nguy, Triệu Thích không hề do dự như Mã Lục. Hắn hét lớn:
"Vi Hoàng! Cúi xuống!"
Vi Hoàng lập tức nằm rạp xuống đất theo bản năng.
"Phong Nhẫn Liên Hoàn!"
Ba lưỡi dao gió xé không lao tới, chém thẳng vào mặt con Thiết Tí Viên Nhị Chuyển. Tuy không thể giết chết nó, nhưng cũng khiến nó đau đớn phải lùi lại, che lấy đôi mắt.
"Cơ hội!"
Vi Hoàng bật dậy như lò xo nén chặt. Hắn dồn toàn bộ linh khí còn lại vào tay phải. Kiếm Đoạn Thủy phát ra tiếng ong ong.
Không chém vào da thịt cứng như sắt nữa. Mục tiêu của hắn là... hạ bộ.
"Phập!"
Một đường kiếm tàn độc và chính xác.
"KHẸC!!!"
Tiếng rống thảm thiết, đau đớn đến tận cùng của con vượn vang vọng khắp khu rừng. Nó ôm lấy phần dưới, ngã quỵ xuống đất, co giật từng cơn.
Triệu Thích lao tới, bồi thêm một chưởng xuyên qua hốc mắt, kết liễu con quái vật.
"Phù... phù..." Triệu Thích chống kiếm thở dốc, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng cười toe toét: "Mẹ kiếp! Suýt nữa thì đi chầu ông bà! Vi Hoàng, đệ không sao chứ?"
Vi Hoàng lau vết máu trên khóe môi, lắc đầu, ánh mắt thoáng nhìn qua Mã Lục ở phía xa, lúc này mới "vừa vặn" giải quyết xong đối thủ và chạy tới với vẻ mặt "lo lắng".
"Đệ không sao. Đa tạ Triệu huynh cứu mạng." Vi Hoàng nói, giọng chân thành, nhưng ánh mắt nhìn Mã Lục lại sâu thẳm như vực thẳm.
Chiến cục đã định.
Với sự rảnh tay của Triệu Thích và Vi Hoàng, bọn họ quay sang hỗ trợ Lục Tiểu Phụng. Bốn đánh ba, lại thêm Lục Tiểu Phụng là chủ lực, ba con Thiết Tí Viên Nhị Chuyển còn lại nhanh chóng bị tiêu diệt.
Máu nhuộm đỏ cả bãi cỏ. Mùi tanh nồng nặc bốc lên hòa cùng mùi mưa.
Lục Tiểu Phụng thu hồi linh khí, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao quá lớn. Hắn nhìn xác lũ vượn nằm la liệt, rồi nhìn ba người đồng đội tơi tả của mình, gật đầu hài lòng:
"Tốt. Rất tốt. Các ngươi bây giờ mới thực sự ra dáng chiến binh của Triệu gia. Biết phối hợp, biết bọc lót, quan trọng nhất là dám đánh dám giết."
Hắn đi tới vỗ vai Triệu Thích: "Khá lắm, nhóc con. Dám quay lại cứu người, ta ghi nhận công lao này."
Triệu Thích cười hì hì, gãi đầu ngượng ngùng.
Vi Hoàng lẳng lặng ngồi xuống một bên, lấy ra Kim Sang Dược rắc lên vết thương trên vai. Hắn quan sát Lục Tiểu Phụng.
*Mộc Tượng Công... Tam Phẩm Huyết Mạch...*
Vi Hoàng thầm đánh giá. Lục Tiểu Phụng vừa rồi một mình cầm chân ba con yêu thú Nhị Chuyển mà vẫn giữ được thế trận, chứng tỏ linh khí của hắn dày đặc và tinh thuần hơn hẳn Vi Hoàng. Huyết mạch Tam Phẩm so với Nhị Phẩm, chỉ hơn kém một bậc, nhưng khoảng cách thực lực lại như trời với vực. Nếu Vi Hoàng đối đầu với Lục Tiểu Phụng lúc này, e rằng không chịu nổi mười chiêu.
Hắn lại liếc nhìn Mã Lục đang lúi húi thu thập răng nanh của đám vượn. Tên này là một quả bom nổ chậm. Sự nham hiểm của gã đã lộ rõ. Lần này gã không ra tay, nhưng lần sau thì sao? Vi Hoàng siết chặt bàn tay đang cầm lọ thuốc.
*Phải tìm cơ hội loại bỏ hắn. Trước khi hắn loại bỏ ta.*
"Được rồi, nghỉ ngơi thế đủ rồi." Lục Tiểu Phụng đứng dậy. "Nhiệm vụ săn giết coi như hoàn thành vượt chỉ tiêu. Bây giờ là phần thưởng thêm."
Hắn chỉ tay về phía cây cổ thụ: "Trên đó còn con đầu đàn và đám Huyết Ngọc Quả. Con đầu đàn chắc chắn đã bị kinh động, nhưng nó không xuống, chứng tỏ nó đang bảo vệ cái gì đó hoặc đang trong tình trạng không thể rời đi. Đây là cơ hội tốt."
Cả đội phấn chấn đứng dậy. Huyết Ngọc Quả là một món hời lớn.
Bọn họ cẩn thận tiến về phía gốc cây. Không gian yên tĩnh một cách kỳ lạ. Không có tiếng khỉ kêu, không có tiếng động gì từ trên tán cây.
"Cẩn thận." Vi Hoàng thì thầm, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Khi bọn họ xuyên qua bụi rậm cuối cùng để đến dưới gốc cây, một cảnh tượng khiến tất cả sững sờ.
Xác của con Thiết Tí Viên đầu đàn nằm vắt vẻo trên một cành cây thấp, cái đầu đã bị chém bay, máu vẫn còn đang nhỏ tong tong xuống đất.
Và những chùm Huyết Ngọc Quả đỏ rực trên cây... đã biến mất. Chỉ còn lại những cuống quả trơ trọi.
"Kẻ nào?!" Lục Tiểu Phụng quát lớn, linh khí bùng nổ quanh người.
Từ phía sau thân cây cổ thụ to lớn, ba bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là ba tu sĩ lạ mặt.
Kẻ đi đầu là một gã đàn ông trung niên chột mắt, trên mặt có một vết sẹo dài kéo từ trán xuống cằm, trông cực kỳ dữ tợn. Hắn mặc một bộ giáp da thú chắp vá, trên tay cầm một thanh đại đao còn dính máu tươi.
Hai kẻ đi sau, một nam một nữ. Gã nam gầy gò cầm song dao, ả nữ nhân ăn mặc hở hang cầm một cây roi da rắn.
Cả ba đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ, hung hãn và đầy mùi chết chóc.
Nhị Chuyển! Cả ba đều là tu sĩ Nhị Chuyển!
Gã chột mắt nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng khè, hắn tung hứng một quả Huyết Ngọc Quả đỏ mọng trong tay, nhìn nhóm Lục Tiểu Phụng bằng ánh mắt của kẻ đi săn nhìn con mồi:
"Cảm ơn các vị đạo hữu Triệu gia đã vất vả dọn dẹp đám lâu la bên ngoài giúp bọn ta. Nhờ vậy mà bọn ta mới có thể rảnh tay giải quyết con đầu đàn này êm thấm."
Hắn cắn một miếng Huyết Ngọc Quả, nước quả đỏ như máu chảy ra khóe miệng:
"Để đáp lễ... các ngươi có thể để lại túi trữ vật và vũ khí, rồi cút. Hoặc là..."
Hắn vung thanh đại đao, chỉ thẳng vào mặt Lục Tiểu Phụng:
"...để mạng lại đây làm phân bón cho cái cây này."

0