Chương 43: Con Đường
Thời gian trong Tĩnh Tâm Thất trôi qua một cách lặng lẽ và vô tình, tựa như cát chảy qua kẽ tay, không thể nắm bắt, cũng chẳng thể níu giữ.
Đã hai mươi ngày trôi qua kể từ khi Vi Hoàng đóng cửa bế quan.
Trong căn phòng đá chật hẹp, không khí đặc quánh mùi dược liệu nồng nặc. Vi Hoàng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt lúc đỏ bừng như lửa đốt, lúc lại tái nhợt như tờ giấy. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, nhưng thân hình hắn vẫn bất động như một tảng đá cổ xưa rêu phong bám đầy.
Trước mặt hắn, sáu chiếc lọ sứ trắng đã trống rỗng lăn lóc trên sàn. Hai mươi viên Phá Chướng Đan. Một con số khủng khiếp đủ để khiến bất kỳ tu sĩ Nhất Chuyển nào nghe thấy cũng phải rùng mình vì sự xa xỉ và điên rồ.
"Vẫn chưa đủ..."
Vi Hoàng mở mắt, thở hắt ra một hơi trọc khí nóng rực. Hắn cảm nhận rõ ràng dược lực của Phá Chướng Đan đang cuộn trào trong cơ thể như một con thú hoang bị nhốt trong lồng. Nhưng bức tường chắn giữa Nhất Chuyển và Nhị Chuyển – cái gọi là "bình cảnh" – vẫn sừng sững ở đó, kiên cố và lạnh lùng.
Những ngày đầu tiên, mỗi viên đan dược nuốt xuống đều mang lại cảm giác chấn động mạnh mẽ, tựa như sóng lớn vỗ bờ đê. Nhưng càng về sau, cơ thể hắn bắt đầu sinh ra kháng tính. Dược lực tuy vẫn mạnh, nhưng hiệu quả công phá vào vách ngăn kinh mạch lại giảm đi rõ rệt. Nó giống như việc dùng búa tạ đập vào tường thành, ban đầu có thể làm rung chuyển gạch đá, nhưng dần dần bức tường dường như trở nên chai lì, trơ trọi trước mọi sự tấn công.
"Tư chất... Hỗn huyết nhị giai quả thực là một cái gông xiềng nặng nề."
Vi Hoàng cười lạnh, nụ cười mang theo sự tự giễu nhưng tuyệt nhiên không có chút nản lòng. Hắn đã sớm lường trước được điều này. Nếu tu luyện là con đường trải đầy hoa hồng, thì thế gian này ai cũng đã thành Tiên, thành Phật.
Hắn lại lấy ra một viên Phá Chướng Đan, viên thứ hai mươi mốt, ném vào miệng. Vị đắng chát hòa lẫn với vị tanh ngọt của máu trong cổ họng tạo nên một hương vị khó quên.
Ngày thứ hai mươi sáu.
Viên thứ hai mươi sáu đã bị tiêu hóa. Dược lực cuồng bạo chạy dọc theo mười hai đường kinh mạch chính, liên tục va đập vào nút thắt cuối cùng tại đan điền.
Trong cơn đau đớn tê dại, tâm trí Vi Hoàng bỗng rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Không phải là sự hôn mê, mà là một sự tỉnh táo cực độ. Hắn "nhìn" thấy dòng chảy của linh khí bên trong cơ thể mình.
Đối với tu sĩ của Bách Linh Đại Lục, linh khí là ân huệ của thiên địa, là sự huyền bí của tạo hóa, vận hành theo quy luật "Đạo". Họ cảm nhận nó bằng trực giác, điều khiển nó bằng ý niệm và niềm tin vào các khẩu quyết cổ xưa.
Nhưng Vi Hoàng thì khác. Linh hồn hắn đến từ một thế giới văn minh khoa học kỹ thuật. Trong tiềm thức sâu thẳm của một nhà khoa học, hắn không nhìn linh khí như những dòng năng lượng mơ hồ.
Hắn nhìn thấy "cấu trúc".
"Kinh mạch không phải là ống dẫn nước đơn thuần. Nó là một hệ thống mạch điện phức tạp, nơi các hạt năng lượng di chuyển theo quỹ đạo xoắn ốc..."
Vi Hoàng lẩm bẩm trong vô thức. Trong đầu hắn, hình ảnh kinh mạch và đan điền được tái hiện lại dưới dạng các mô hình không gian ba chiều. Bức tường ngăn cách kia, cái gọi là "bình cảnh", dưới con mắt phân tích của hắn, không phải là một khối đá liền mạch. Nó được cấu tạo từ vô số những nút thắt năng lượng nhỏ li ti, sắp xếp theo một trật tự hình học nghiêm ngặt, khóa chặt tiềm năng của cơ thể.
"Tại sao ta cứ phải dùng sức mạnh thô bạo của dược lực để đập vỡ nó? Nếu nó là một cái ổ khóa, thì phải có chìa khóa. Hoặc ít nhất, phải biết điểm yếu của kết cấu đó nằm ở đâu."
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn, rực rỡ như sấm sét xé toạc màn đêm.
Ngày thứ hai mươi tám.
Viên Phá Chướng Đan thứ hai mươi tám trôi xuống dạ dày.
Lần này, Vi Hoàng không vội vàng thúc giục dược lực lao đi một cách mù quáng. Hắn dùng ý chí sắt đá, kìm hãm con thú hoang đó lại, nén nó thành một mũi khoan tập trung cao độ.
Hắn quan sát bức tường bình cảnh tại đan điền. Trong trạng thái nhập định sâu, hắn thấy rõ những "điểm chết" trong cấu trúc năng lượng của nó. Đó là những nơi mà sự liên kết giữa các hạt linh khí lỏng lẻo nhất, những "khe hở" mà mắt thường hay cảm quan của tu sĩ bình thường không thể nhận ra.
"Quy luật của thế giới này gọi là Đạo. Quy luật của thế giới cũ gọi là Khoa Học. Nhưng bản chất của vạn vật, dù ở vũ trụ nào, cũng đều tuân theo logic và trật tự."
Vi Hoàng cảm thán. Hắn đang áp dụng tư duy giải phẫu sinh học và vật lý vào quá trình tu tiên. Hắn điều khiển dòng dược lực, không phải đâm thẳng, mà xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, tạo ra một lực ly tâm cực lớn, mô phỏng theo mô hình cơn bão.
"Mũi khoan linh khí... Tấn công vào điểm yếu!"
Hắn dồn toàn bộ tinh thần lực vào một điểm duy nhất trên bức tường bình cảnh – nơi mà cấu trúc hình học của nó mỏng manh nhất.
"Rắc..."
Một âm thanh nhỏ bé vang lên trong tâm khảm, nhưng đối với Vi Hoàng, nó lớn như tiếng chuông đồng buổi sớm.
Cấu trúc vững chãi của bình cảnh bắt đầu xuất hiện vết nứt. Những nút thắt năng lượng bị tác động đúng điểm yếu liền sụp đổ dây chuyền, giống như hiệu ứng domino.
Ngày thứ hai mươi chín.
Vi Hoàng ngồi yên lặng, hơi thở mong manh như tơ nhện. Nhưng bên trong cơ thể hắn, một cuộc cách mạng long trời lở đất đang diễn ra.
Cấu trúc mới mà hắn vẽ ra trong đầu, dựa trên sự hiểu biết về dòng chảy năng lượng học, đã dẫn dắt dược lực và linh khí bản thân đi đến bước cuối cùng. Cánh cửa dẫn tới Nhị Chuyển, cánh cửa ngăn cách giữa phàm nhân và tầng lớp trung kiên, đã hiện ra rõ ràng trước mắt.
Không còn là bức tường đá trơ trọi, mà là một màng mỏng tang, rung động theo từng nhịp đập của trái tim.
"Chính là lúc này!"
Vi Hoàng mở bừng mắt, đồng tử co rút. Hắn không dùng thêm viên đan dược nào nữa. Số dược lực tích tụ trong cơ thể suốt gần một tháng qua, cộng với sự dẫn dắt tinh vi của tư duy logic, đã hội tụ thành một dòng lũ không thể ngăn cản.
"Phá!"
Hắn gầm nhẹ một tiếng trong tâm tưởng.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu thẳm đan điền. Cánh cửa cuối cùng vỡ vụn, tan biến vào hư vô.
Cảm giác ngột ngạt, tù túng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là sự khoáng đạt vô tận. Vi Hoàng cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một hang động chật hẹp để đứng giữa thảo nguyên bao la.
Linh khí thiên địa xung quanh Tĩnh Tâm Thất khẽ xao động. Từng đốm sáng ngũ sắc – Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi... – những nguyên tố cơ bản cấu thành nên thế giới này, nhẹ nhàng bị hút về phía hắn. Chúng không ồ ạt, không cuồng nộ, mà tuân theo một trật tự hài hòa, chầm chậm thẩm thấu qua lỗ chân lông, đi vào kinh mạch, rồi tụ về đan điền.
Đan điền của hắn, vốn chỉ là một vũng nước nhỏ hẹp, nay đã mở rộng ra gấp mười lần. Vách đan điền trở nên dày dạn, cứng cáp, phát ra ánh sáng ngọc ngà. Linh khí dạng sương mù của Nhất Chuyển giờ đây bắt đầu ngưng tụ, lắng đọng lại thành những giọt lỏng trong suốt – dấu hiệu đặc trưng của Chân Nguyên Nhị Chuyển.
Vi Hoàng ngồi đó, cảm nhận từng giọt Chân Nguyên mới hình thành đang len lỏi đi nuôi dưỡng kinh mạch, xương cốt và da thịt. Cảm giác mạnh mẽ chưa từng có lan tỏa khắp tứ chi bách hải.
Nhị Chuyển Nhất Giai. Thành công.
Hắn không nhảy dựng hét lớn, không cười vang đắc ý. Gương mặt Vi Hoàng vẫn bình lặng như mặt hồ nước mùa thu, không gợn sóng.
Trong khoảnh khắc này, hắn trầm ngâm suy nghĩ về bản chất của sự đột phá.
"Khoa học ở Trái Đất tìm cách giải thích thế giới bằng công thức toán học và định luật vật lý. Tu chân ở đây giải thích thế giới bằng Ngũ Hành và Âm Dương. Nhưng cuối cùng, tất cả đều là những con đường khác nhau để chạm tới Chân Lý."
Hắn nhớ về những ngày tháng làm nghiên cứu sinh, nhớ về những đêm dài bên kính hiển vi và những dãy số khô khan. Và giờ đây, hắn ngồi đây, dùng chính tư duy đó để giải mã sự huyền bí của tu tiên.
"Đại Đạo... thực ra cũng là một dạng Khoa Học cao cấp mà thôi. Chỉ là nhân loại chưa đủ trí tuệ để viết ra công thức cho nó."
Vi Hoàng siết nhẹ nắm tay. Hắn không còn cảm thấy sự sùng bái mù quáng đối với sức mạnh thần bí của thế giới này nữa. Trong mắt hắn, lớp màn bí ẩn của tu chân giới đã bị vén lên một góc. Hắn không còn là kẻ lữ hành mò mẫm trong đêm tối, chỉ biết cúi đầu ngưỡng vọng những vì sao xa xôi. Giờ đây, hắn đã tìm thấy con đường để bước lên những vì sao ấy, từng bước một, bằng sự tính toán lạnh lùng và chính xác.
Tháng Sáu, đầu hạ.
Cánh cửa đá nặng nề của Tĩnh Tâm Thất từ từ mở ra, ánh nắng chói chang ùa vào, mang theo hơi nóng của đất trời và âm thanh râm ran của tiếng ve sầu.
Vi Hoàng bước ra, nheo mắt nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
Thế giới trong mắt hắn đã thay đổi.
Tiếng ve kêu không còn ồn ào nhức óc, mà trở nên rõ ràng từng nhịp điệu, như một bản giao hưởng của sự sống. Hắn nhìn thấy những hạt bụi li ti nhảy múa trong nắng, cảm nhận được dòng chảy của nhựa sống trong những thân cây cổ thụ gần đó, và cả sự dao động linh khí yếu ớt từ những tu sĩ đi ngang qua.
Mọi giác quan đều trở nên tinh tế và sắc bén hơn gấp bội. Đây chính là sự thăng hoa của sinh mệnh khi bước lên một tầng thứ mới.
Vi Hoàng hít sâu một hơi, hương vị của tự do và sức mạnh tràn ngập buồng phổi. Hắn chỉnh lại y phục, phủi đi lớp bụi trần bám trên vai áo, rồi cất bước đi về hướng Chấp Sự Đường.
Bước chân hắn không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước đi đều toát lên một sự tự tin trầm ổn. Không còn là kẻ Nhất Chuyển lén lút luồn cúi, giờ đây, hắn đường hoàng bước đi giữa thanh thiên bạch nhật.
Chấp Sự Đường vẫn ồn ào và náo nhiệt như mọi ngày. Nhưng khi Vi Hoàng bước vào, không khí dường như có chút ngưng trệ.
Hắn đi thẳng tới quầy giao dịch nội vụ, đặt lệnh bài thân phận cũ lên bàn. Lệnh bài bằng gỗ đen, tượng trưng cho thân phận Nhất Chuyển, phát ra tiếng "cạch" khô khốc.
"Ta đến cập nhật hồ sơ."
Giọng nói của Vi Hoàng không cao, nhưng đủ để lọt vào tai những người xung quanh. Hắn khẽ giải phóng ra uy áp của Nhị Chuyển. Tuy chỉ là sơ giai, nhưng sự biến đổi về chất của linh khí là không thể làm giả.
Vị chấp sự đang cúi đầu ghi chép giật mình ngẩng lên. Đó là một trung niên nhân gầy gò, đôi mắt hẹp dài mang vẻ khôn ngoan của kẻ làm nghề buôn bán tin tức. Ông ta nhìn Vi Hoàng, rồi nhìn chiếc lệnh bài, đồng tử co rút lại.
"Nhị... Nhị Chuyển?"
Tiếng thốt lên của vị chấp sự khiến cả sảnh đường xôn xao. Những ánh mắt từ tò mò chuyển sang kinh ngạc, rồi nghi hoặc đổ dồn về phía Vi Hoàng.
"Đó là Vi Hoàng sao? Hắn mới vào đội săn yêu chưa đầy nửa năm mà?"
"Ta nhớ hắn tư chất chỉ là hỗn huyết nhị giai... Làm sao có thể?"
"Mười lăm, mười sáu tuổi đã đột phá Nhị Chuyển? Tốc độ này... e rằng chỉ có đám thiên tài huyết mạch tứ giai, ngũ giai mới làm được."
Những tiếng bàn tán xì xào vang lên không ngớt. Vài tu sĩ tinh anh Nhị Chuyển đang đứng gần đó cũng quay lại nhìn Vi Hoàng với ánh mắt quái dị, pha lẫn sự dò xét và ghen tị.
Một kẻ tư chất thấp kém, không có gia thế chống lưng, lại đột phá thần tốc như vậy. Đáp án chỉ có một: Cơ duyên. Hoặc nói trắng ra là hắn đã gặp may, vớ được kỳ ngộ nào đó.
Vi Hoàng đứng đó, thản nhiên đón nhận mọi ánh mắt. Hắn biết rõ mình đang đứng trên đầu sóng ngọn gió. Triệu gia là một gia tộc ma đạo điển hình, sự tò mò về bí mật của người khác luôn đi kèm với lòng tham. Chắc chắn sẽ có kẻ muốn điều tra hắn, thậm chí là các trưởng lão cao tầng.
Nhưng hắn không sợ. Quy tắc của Triệu gia là lợi ích và giá trị. Một đệ tử Nhị Chuyển còn sống có giá trị hơn nhiều so với một cái xác chết mang theo bí mật đã tiêu tán. Hơn nữa, hắn đã chuẩn bị sẵn những lý do hợp lý. Số linh thạch hắn "cống nạp" cho Vương Thông chấp sự trước khi bế quan chính là bước đệm đầu tiên.
"Chúc mừng sư đệ." Vị chấp sự nội vụ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thái độ thay đổi 180 độ. Từ vẻ thờ ơ ban đầu chuyển sang khách khí, thậm chí có phần nịnh nọt. "Tuổi trẻ tài cao, thật đáng ngưỡng mộ. Mời sư đệ đưa tay ra để ta kiểm tra linh lực và đổi lệnh bài mới."
Thủ tục diễn ra nhanh chóng. Một chiếc lệnh bài mới bằng đồng thau, khắc tinh xảo biểu tượng của Triệu gia và hai vạch ngang thể hiện cấp bậc Nhị Chuyển, được đặt vào tay Vi Hoàng.
"Vi sư đệ, hiện tại ngươi đã là lực lượng trung kiên của gia tộc." Vị chấp sự cười nói, giọng điệu thân thiết như người nhà. "Theo quy định, ngươi có quyền lựa chọn lại vị trí công tác. Với thực lực hiện tại, ngươi hoàn toàn có thể tiếp tục ở lại đội săn yêu với tư cách đội trưởng, hoặc gia nhập đội tuần tra, đội thu thập linh dược... Thu nhập ở những nơi đó rất khá."
Vi Hoàng cầm chiếc lệnh bài đồng thau, cảm nhận độ lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Hắn lắc đầu, giọng điệu kiên định:
"Đa tạ ý tốt của chấp sự. Nhưng ta muốn xin một vị trí tại Bổn Gia."
"Bổn Gia?" Vị chấp sự ngớ người, nụ cười cứng lại trên môi. "Sư đệ, ngươi không nhầm chứ? Công việc tại Bổn Gia ở Hắc Vụ Trấn tuy an toàn, nhưng bổng lộc thấp, lại nhiều quy củ gò bó. Tài nguyên tu luyện ở đó làm sao so được với tiền tuyến Hắc Vụ Sơn Mạch này? Ngươi vừa mới đột phá, chính là lúc cần nhiều tài nguyên nhất để củng cố tu vi cơ mà?"
Hầu hết tu sĩ Nhị Chuyển đều tìm cách bám trụ lại dinh trại tiền tuyến này. Nơi đây rủi ro cao nhưng lợi nhuận lớn, cơ hội phát tài cũng nhiều. Xin về hậu phương làm việc vặt vãnh thường là lựa chọn của những kẻ già nua, hết ý chí tiến thủ hoặc bị thương tật.
Vi Hoàng nhìn thẳng vào mắt vị chấp sự, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng:
"Ta đã quyết định. Ta muốn xin vào Dược Đường của Bổn Gia. Ta vốn xuất thân là dược sư, có chút hiểu biết về dược lý, muốn quay về đó nghiên cứu thêm."
Lý do này nghe có vẻ hợp lý, nhưng vị chấp sự vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Một thanh niên trẻ tuổi đầy tiềm năng lại muốn chui vào Dược Đường ngửi mùi thuốc cả ngày? Nhưng hồ sơ đã duyệt, quyền lựa chọn nằm trong tay Vi Hoàng.
"Được rồi. Nếu sư đệ đã kiên quyết như vậy." Vị chấp sự thở dài, lắc đầu tiếc nuối thay cho Vi Hoàng, tay nhanh chóng đóng dấu vào lệnh thuyên chuyển. "Hồ sơ đã xong. Tuần sau sẽ có đoàn xe vận chuyển nguyên liệu về Hắc Vụ Trấn, ngươi có thể đi cùng."
"Đa tạ."
Vi Hoàng nhận lấy giấy tờ, xoay người bước đi dứt khoát.
Hắn bước ra khỏi đại điện nguy nga, ánh nắng chiều tà kéo dài bóng hắn trên nền gạch đá xanh. Những tu sĩ đi qua vẫn nhìn hắn chỉ trỏ, bàn tán về "kẻ may mắn" vừa từ bỏ mỏ vàng để về quê chăn vịt.
Vi Hoàng khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua rồi biến mất.
Đám người này làm sao hiểu được bàn tính của hắn?
Ở lại đây ư? Rừng Mê Vụ là nơi hắn đã chôn xác cả một đội. Lục Tiểu Phụng mất tích, Yêu Lâm Tam Quái bị tiêu diệt, sớm muộn gì cũng sẽ có người nghi ngờ đến "kẻ sống sót duy nhất". Rời khỏi đây lúc này chính là thượng sách, tránh xa tâm bão.
Hơn nữa, mục tiêu của hắn không chỉ là vài viên linh thạch lẻ tẻ từ việc săn thú. Trong tay hắn đang nắm giữ đan phương Dưỡng Mạch Đan, thứ có thể thay đổi vận mệnh của hắn. Và người duy nhất có đủ quyền lực và nhu cầu để biến nó thành lợi ích tối đa cho Vi Hoàng, chính là Thiếu tộc trưởng Triệu Phong – người đang ở Bổn Gia.
Vi Hoàng nắm chặt lệnh bài đồng thau trong tay, cảm giác như đang nắm giữ chiếc vé thông hành bước lên một sân khấu lớn hơn.
"Nhị Chuyển chỉ là khởi đầu. Hắc Vụ Trấn, Triệu gia... đó mới là bàn đạp để ta tiến tới Tam Chuyển."
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dãy núi trập trùng đang dần chìm vào bóng tối. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng đôi chân hắn đã sẵn sàng bước tiếp, lạnh lùng và tàn nhẫn, như chính thế giới này vậy.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.