Chương 23: Không Còn Đường Lui
Rạp Chiếu Phim Kinh Dị
Mục lục
23 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 23/23 chương
Áp lòng bàn tay lên
ngực thi thể, hắn chạm phải da thịt lạnh tanh. Ngón tay run rẩy miết dọc cổ người
bạn tìm mạch đập, nhưng dưới lớp da im lìm phăng phắc. Đổi bên, nhấn sâu hơn
vào khoảng lõm sát yết hầu, vẫn không có phản hồi.
– Tâm...
Tiếng gọi khàn đặc vỡ
ra giữa chừng, tan loãng vào thinh không.
Nén nhịp thở, người họa
sĩ lay mạnh vai Tâm. Cổ người bạn ngoẹo sang bên, trĩu nặng. Bàn tay gã bỗng cứng
đờ, mắt đăm đăm nhìn gương mặt đó như chờ bạn tự ngóc dậy đùa dai giống mọi
khi.
Dán tai xuống lồng ngực
đẫm máu, hắn nín thở nghe ngóng. Cơ thể không còn hơi ấm hay nhịp tim đập.
Tách trà trên bàn nguội
ngắt từ bao giờ, khói mỏng đã tan biến. Trên giá vẽ, sơn xanh lơ còn ướt, ba
hình nhân trong tranh cười rạng rỡ dưới nắng trưa.
Gã ngồi bất động, bàn tay ghì chặt vai bạn lạnh
ngắt, không dám buông. Sau một quãng lặng dài, hắn mới khẽ nhúc nhích. Bàn tay
run rẩy thọc sâu vào túi quần lôi điện thoại ra, lóng ngóng vuốt màn hình mở
khóa.
Trên màn hình hiện số
115. Ngón tay dợm bấm nút, rồi rụt lại. Tầm mắt hướng về phía giá vẽ bằng gỗ
thông ở góc phòng trống rỗng.
“Tác phẩm của cậu được
chọn gửi đi triển lãm quốc tế rồi đấy.”
Lời chúc mừng ấy dội
lại bên tai, rõ đến mức gã ngỡ Tâm đang đứng ngay sau lưng. Ngón tay lơ lửng
trên mặt kính khựng lại, không thể hạ xuống.
Chỉ cần ấn nút, căn
phòng trọ nhỏ hẹp sẽ ngập tiếng còi xe cấp cứu, cảnh sát ập vào, ánh đèn flash
chớp liên tục chụp lấy vũng máu trên sàn gạch. Sẽ có cả những câu hỏi dồn dập về
chiếc bay vẽ đã đâm trúng ngực bạn mình. Bức chân dung ba người sẽ bị niêm
phong làm chứng cứ và hy vọng triển lãm quốc tế cũng tắt ngấm.
– Mình không cố ý.
Giọng gã thì thào, lặp
đi lặp lại một câu.
“Chỉ cần dọn sạch chỗ
này. Sau đó...”
Nhưng không nghĩ nổi
nữa.
Ngón tay dời khỏi mặt
kính. Luồng sáng nhợt nhạt lịm dần, tắt hẳn. Bóng tối ngoài cửa sổ dày thêm,
còn người bạn vẫn nằm im, lạnh dần.
Ngồi bệt xuống, gã vô
thức quẹt nhẹ ngón tay lên mảng sơn trên thớ vải thô. Sơn chưa kịp ráo, bết
dính vào kẽ móng. Trên nền gạch, vệt máu đã bắt đầu se lại, chuyển dần sang màu
sẫm tối. Tầm mắt gã dán chặt vào khoảng màu ấy, không nhúc nhích.
Tiếng chuông dưới sảnh
bỗng reo lên khô khốc. Hắn giật nảy mình.
“Nếu có ai bước lên
gác vào lúc này, mọi thứ coi như chấm hết.”
Hắn đứng bật dậy. Căn
phòng cũng chìm hẳn vào bóng tối. Ánh xanh từ màn hình điện thoại của Minh chỉ
đủ hắt ra một quầng mờ trước mặt.
Trên màn hình, dòng
bình luận bùng nổ, nối nhau:
“Sao tự dưng tối om
thế này?”
“Mất điện à thớt ơi?”
“Đừng đùa nha, đang tới
lúc quan trọng mà!”
“Gì thế? Thớt đâu,
nói gì đi chứ!”
Minh đứng im, bàn tay
nắm chặt gậy livestream lạnh ngắt.
Từ bóng tối đặc
quánh, tiếng kéo lê sột soạt một vật nặng trên sàn dội tới rồi bặt hẳn. Kế đó
là tiếng nước xối ràn rạt, xen lẫn nhịp dép nện vội vã. Những tiếng động ấy dồn
dập một hồi, kết thúc bằng nhịp thở dốc đứt quãng nghẹn ứ.
“Phập… phập…”
Sau loạt âm thanh ấy,
mùi mỡ cháy bốc lên ngột ngạt.
“Xèo... xèo...”
Mỡ sôi xèo xèo rồi lịm
tắt. Đế dép lẹt quẹt trên sàn gỗ bỗng dừng lại trước giá vẽ, nhường chỗ cho nhịp
thở phập phồng dội vào khoảng trống.
Tiếp đó, bước chân vội
vã lùi xa, kéo theo luồng nước xối xả. Giữa khoảng đen kịt, hai bàn tay chà xát
điên cuồng, da thịt miết vào nhau nghe tanh tách.
Đột nhiên không gian
rơi vào im lặng phăng phắc, chỉ còn nhịp nấc nghẹn run rẩy từ góc bàn.
Ngay sau đó, đầu lông
cọ miết đều trên tấm vải thô rồi cũng dừng hẳn.
Từ góc phòng, mùi mỡ
cháy sộc lên cùng bọt mỡ sôi rít:
“Xèo... xèo...”
Hơi nóng lẫn mùi khét
dồn nén rồi lịm dần.
Nhạc chuông điện thoại
réo liên hồi. Giữa màn đêm đặc quánh, giọng cô gái phát qua loa rè rè:
- Em qua chơi nhé?
Hắn khàn đục đáp:
- Bọn anh không có ở phòng.
Cuộc gọi bị dập phắt,
khô khốc.
Bọt mỡ lại sôi lên âm
ỉ từ góc khuất sáng:
“Xèo... xèo...”
Nhịp sôi nhỏ dần rồi
tắt hẳn.
Căn phòng chưa kịp lặng
yên, nẹp cửa đã rung lên bần bật dưới những cú nện dồn dập.
“Cạch.”
Đèn bàn bật sáng, rọi
rõ gò má hóp sạm và đôi mắt trũng sâu. Góc phòng bị tấm rèm dày che khuất.
Tiếng chốt sắt vang
lên lách cách, cánh cửa hé mở một khe hẹp. Khớp vai gã lập tức tì chặt vào
khung cửa.
Từ bóng tối ngoài
hành lang, giọng người phụ nữ nghẹn ngào dội vào:
– Hai hôm nay sao cô
không liên lạc được với Tâm, con biết nó đi đâu không?
Môi gã mím chặt. Sau
đó nhỏ giọng:
– Nó dọn đồ đi từ hai
hôm trước rồi cô. Con cũng không biết đi đâu.
Bên ngoài lặng đi một
nhịp. Giọng người phụ nữ nghẹn lại, lẫn tiếng sụt sịt:
– Có tin tức gì nhớ
báo với cô nha con...
Dép lê lẹt quẹt nhỏ dần
rồi mất hẳn dọc hành lang.
Cánh cửa sập lại. Gã
tựa lưng vào cánh cửa, thở chậm.
Một thoáng sau, nhịp
gõ rụt rè dội lên tấm gỗ sồi.
Từ hành lang tối mờ,
giọng cô gái ngập ngừng vọng vào:
– Anh... Tâm có ở đây
không?
– Cậu ấy đi đâu đã ba
hôm rồi.
– Vậy... em gửi lại
cái này cho anh ấy.
Túi giấy sột soạt chạm
xuống nền gạch, bước chân ngoài kia rời đi, thưa dần rồi mất hẳn.
Hắn gục đầu, đôi vai
run lên bần bật.
Nhưng từ hành lang tối
mờ, giọng cô gái đột ngột dội vào, đanh sắc chứ không còn ngập ngừng:
- Em đã hỏi hết người
quen của Tâm rồi, không ai biết anh ấy đi đâu cả. Anh cho em vào ngồi một lát
được không?
Người thanh niên đứng
lặng, tì chặt vai lên khung gỗ thêm một nhịp rồi mới lùi lại, tránh đường.
- Vào đi.
Bóng người bước qua
ngưỡng cửa, đột ngột khựng lại.
Mùi sơn dầu nồng hắc
quyện hương nước tẩy rửa trên mặt sàn sạch láng, nhưng sâu dưới thớ gỗ vẫn phảng
phất mùi ngầy ngậy của mỡ cháy. Ngoảnh sang bên, cô thấy hắn tựa lặng cạnh lối
ra, lảng tránh ánh mắt cô để nhìn về mảng tường trống.
Khi nhìn xuống chân
giá vẽ, một vết máu mờ nhạt hằn trên sàn gỗ lọt vào mắt cô.
Khóe môi khẽ giật.
Đôi chân cô gái vô thức lùi lại, mắt găm chặt vào gã họa sĩ, sau đó quay phắt
người, lao vụt về phía lối ra.
Nhưng hắn đã nhanh
hơn, nhích người chắn ngay trước mắt.
“Rầm!”
Hai thân hình va sầm
vào nhau sát ngưỡng cửa. Hắn chồm tới bịt miệng cô. Móng tay nhọn cào mạnh, xé
rách thớ vải thô trên cánh tay gã họa sĩ. Tiếng kêu nghẹn lại rồi đứt lìa.
Điện thoại rơi bộp xuống
nền gỗ, màn hình hắt lên trần nhà quầng sáng chao đảo.
Bóng tối lại phủ kín
căn phòng. Chỉ còn những tiếng động ghê rợn nối tiếp nhau dội lên giữa khoảng lặng:
“Phập… phập…”
“Xèo… xèo…”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.