Rạp Chiếu Phim Kinh Dị

Chương 22: Ước Mơ

Đăng: 04/09/2026 21:20 1,455 từ 53 lượt đọc

Chiếc gậy chống rung tự động xoay hướng theo bước đi của cô gái khi cô đặt chiếc tách sứ xuống bàn, đứng dậy tiến về phía giá vẽ bên cửa sổ. Khẽ nhón chân, cô nghiêng đầu nhìn mảng màu xanh lơ còn ướt trên bức toan rồi bất ngờ giật phắt cây cọ khỏi tay gã họa sĩ, giơ lên cao. Gã họa sĩ trẻ xoay người chới với vươn tay chụp lấy nhưng chỉ chạm hụt vào khoảng không, khiến chàng trai ở bàn trà ngửa cổ phì cười.
- Anh không định xuống dắt xe phụ em thật à?
Ngoảnh đầu lại, cô gái nheo mắt nhìn gã ngồi ở bàn trà.
Anh ta nhún vai, tiện tay vớ lấy chiếc khăn len mỏng đang vắt trên thành ghế, ném sang:
- Tự dắt đi cô nương, chân tay đầy đủ thế kia.
Đôi tay thon thả đưa ra bắt hụt, chiếc khăn rơi trùm lên vai. Cô lắc mình cho chiếc khăn xếp gọn lại, cả ba cùng rộ lên tiếng cười giòn giã.
Người thanh niên rướn người, vươn tay nắm lấy một góc vạt váy kéo nhẹ:
- Ở chơi thêm tí, bận rộn gì tầm này.
Gạt tay bạn mình, người thiếu nữ mỉm cười rồi quay lưng bước ra phía cửa.
Mái tóc đen xõa sượt qua người Minh như một làn gió mỏng. Khi cánh cửa hé mở, khoảng không phía sau ngưỡng cửa hoàn toàn vắng bóng dãy hành lang đen kịt ban nãy. Thay vào đó là một mảnh trắng xóa rợn ngợp, câm lặng. Bóng dáng ấy thản nhiên bước qua, chìm hẳn vào đó.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
“Cạch.”
Ngay khoảnh khắc chốt đồng sập lại, cả khuôn cửa lẫn tay nắm kim loại đều biến mất hệt như một ảo ảnh tan rã. Trước mặt Minh lúc này chỉ còn mảng tường vôi phẳng lì, trắng xóa và lạnh ngắt. Anh vươn tay, lòng bàn tay miết loạn lên lớp vữa nhám ráp, cố tìm kiếm một đường viền hay khe nứt nhỏ nhất, nhưng đầu ngón tay chỉ chạm vào bề mặt vôi cát thô cứng.
Da đầu Minh tê dại.
Gậy livestream rít nhẹ lên, tự động xoay camera bám theo người bạn đang tiến về phía cửa sổ. Trong phòng, dải nắng rọi qua lớp kính thu hẹp lại, nhường chỗ cho những vệt tối bò lan trên sàn gỗ. Người kia dừng bước trước giá vẽ, khoanh hai tay lùi lại ngắm nghía tấm toan lớn.
- Lần này chắc chắn không bị người ta chê nữa rồi.
Anh ta huých nhẹ vai bạn mình.
Gã họa sĩ phì cười, mắt vẫn ghim vào mảng sắc xanh lơ còn ướt:
- Cậu nghĩ vậy sao?
- Không phải tôi nghĩ. - Người bạn tặc lưỡi, tựa lưng vào thành ghế. - Người ta đã nói rành rành ra rồi còn gì.
Cây cọ cán dài được đặt trở lại gờ kệ sắt. Khớp ngón tay gã họa sĩ siết chặt, yết hầu trượt mạnh trước khi ngẩng đầu hỏi bằng chất giọng khàn đặc:
- Khen thật đấy à?
- Thật chứ sao không. - Người bạn gật đầu, ánh mắt rực lên niềm kiêu hãnh. - Tranh của cậu được chọn gửi đi triển lãm quốc tế rồi.
Dáng người gầy guộc của gã họa sĩ khựng lại, đôi vai run nhẹ. Gã xoay đầu dán mắt vào bức chân dung ba người bạn trên vải thô, lồng ngực phập phồng dồn dập.
- Tôi cứ nghĩ... cả đời này mình cũng không chạm tới nổi cơ hội này.
Giọng anh ta nghẹn lại, khàn đặc.
Người kia bước tới, vỗ vai bạn mình:
- Cậu xứng đáng.
Vạt bụi vàng nhảy múa giữa luồng nắng xiên qua ô cửa kính, gian phòng bỗng lặng đi một nhịp. Người họa sĩ hắng giọng, xoay sang bạn mình:
- Còn cậu? Sau này tính làm gì?
Người bạn tựa lưng vào mép bàn trà mộc, nhếch môi nhàn nhã:
- Tôi á? Chẳng cần nổi tiếng làm gì cho mệt. Sau này tích được ít vốn, tôi sẽ mở một quán rượu nhỏ. Cuối tuần chúng mình tụ tập uống một ly là đủ.
- Thế thì tôi thầu mảng treo tranh ở đó.
Người vẽ tranh nheo mắt, khóe miệng cong lên đầy thích thú.
- Chốt kèo. Nhưng treo tấm nào phải để tôi duyệt.
Ngón tay của người bạn chỉ vào chóp mũi đối phương, đôi mày rậm nhíu lại giả vờ gắt gỏng.
Cả hai cùng rộ lên tiếng cười rổn rảng dội vào khoảng nắng ấm.
Người bạn sải bước lại gần bức toan, nghiêng đầu ngắm nhìn bức tranh:
- Cậu vẽ tôi phong độ hơn ngoài đời đấy nhé.
Người vẽ tranh khẽ cười:
- Tôi phải vớt vát chút nhan sắc cho cậu chứ.
Người họa sĩ lùi lại một bước, khum hai bàn tay thành chiếc khung ngắm vuông vức trước mắt, nghiêng đầu căn chỉnh bố cục dưới nắng trưa. Chiếc bay vẽ bằng thép cán gỗ vẫn nằm gọn nơi tay phải, lưỡi kim loại dẹt lem luốc những mảng màu dầu chưa khô. Mũi thép vuốt nhọn sắc, chĩa thẳng xuống sàn.
Bất ngờ, gót chân trần chạm phải thanh gỗ giá vẽ đang tựa sát tường.
“Cạch.”
Thanh gỗ trượt dài trên mặt sàn láng bóng. Trọng tâm đổ sụp về sau, ngã nhào. Cánh tay vung mạnh lên cao, quờ quạng vào khoảng không.
Ngay phía sau, người bạn vội nhoài người sấn tới, vươn tay chộp lấy vai bạn mình.
Hai cơ thể va sầm vào nhau. Lưỡi thép dẹt bị hất ngược, đâm thẳng về phía trước.
“Phập.”
Căn phòng bỗng lặng ngắt như tờ, vạt bụi vàng trong luồng nắng xiên qua ô kính như đông cứng giữa khoảng không. Tuyệt nhiên không một tiếng la hét, cũng chẳng có lấy bất kỳ âm thanh nào khác ngoài tiếng hít thở dồn dập, nghẹn ứ.
Người bạn đứng sững. Người họa sĩ chết lặng tại chỗ, ngón tay vẫn siết chặt cán chiếc bay vẽ, cảm nhận rõ rệt độ rung bần bật truyền từ lưỡi thép dẻo dính bết màu dầu vào lòng bàn tay.
Vệt máu đỏ chầm chậm thấm ra từ ngực áo của người bạn, loang nhanh trên lớp vải phông trắng tinh và hòa cùng những mảng sơn dầu chưa kịp khô.
Người họa sĩ run rẩy ngước nhìn bạn mình, rồi từ từ nhìn xuống bàn tay dính đầy vết sơn. Đồng tử gã co rút mạnh, đôi môi bợt sáp giật liên hồi.
– ...Cậu?
Người bạn mấp máy môi, muốn phát ra âm thanh nhưng chỉ có luồng khí mỏng rít qua kẽ răng cùng bọt máu nhỏ rỉ ra nơi khóe miệng. Đôi chân chàng trai khuỵu xuống. Thân hình đổ nghiêng, được người họa sĩ vội vươn tay đỡ lấy vai.
– Này... tỉnh táo... nghe tôi nói này!
Người họa sĩ buông chiếc bay vẽ rơi cạch xuống sàn, một bàn tay ấn chặt lên vết thương trên ngực bạn, tay còn lại đỡ lấy gáy bạn mình.
Lồng ngực chàng trai phập phồng yếu ớt. Những ngón tay rệu rã bấu nhẹ vào vai áo người họa sĩ, tạo nên một lực ghì mỏng manh.
– Cố lên, tôi... tôi gọi người tới ngay...
Nhưng lực ghì ấy lỏng dần, rồi buông thõng, trượt khỏi nếp áo rơi xuống sàn gỗ.
Họa sĩ lặng người, khum bàn tay phủ hờ trên mũi người kia. Da thịt lạnh ngắt, không còn chút hơi ấm.
Mái đầu cúi thấp, ghé sát tai vào lồng ngực đẫm vết máu loang lổ. Phía dưới lớp áo phông, trái tim ngưng bặt, không còn một tiếng đập.
Ngón tay run rẩy miết mạnh lên cổ bạn để tìm sự sống. Vầng trán gã lạnh toát, mồ hôi túa ra, làn môi tái bợt tựa sáp.
Cạnh bàn mộc, sợi khói từ tách trà vẫn chập chờn bay lên. Ở góc phòng, vệt màu xanh lơ nơi khung toan chưa kịp ráo màu. Nhưng tri kỷ nằm dưới đất đã lịm đi.
Người họa sĩ khuỵu gối, kéo ôm thân hình trĩu nặng của bạn vào lòng. Khóe miệng gã giật liên hồi, gắng gượng nấc ra vài từ đứt quãng:
– Không... không...
Vai gã co rúm, ngực nghẹn ứ dồn lên những hơi thở dốc hốt hoảng. Đầu móng tay cào rách thớ vải thô, siết chặt lấy chút hơi ấm cuối cùng.
Kế bên, ba dáng người trên nền canvas lớn vẫn đứng nép dưới quầng sáng vàng dịu. Nắng chiều rực rỡ từ ô kính rót xuống hai bóng người quỳ rạp trên sàn gỗ một mảng ấm nồng, lấp lánh.

2

Được yêu thích bởi: NhuocVu, Lôi Hi