Chương 12: “Tình”
Đệ Nhất Sảng Văn, Ta Mỗi Bảy Ngày Một Thể Chất
Mục lục
43 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 43/43 chương
Tầng bảy được dùng để tiếp
đãi những gia tộc lớn, trưởng lão các tông môn cùng những tu sĩ có thân phận
cao quý. Không gian nơi đây rộng rãi nhưng không quá phô trương, bàn ghế đều được
chế tác từ linh mộc, giữa các khu vực còn bố trí trận pháp ngăn cách, vừa giữ
được sự yên tĩnh, vừa ngăn người ngoài tùy tiện dùng thần thức dò xét.
Theo lời Tiêu Phàm, tầng
bảy chỉ chú trọng một chữ — “Tĩnh.”
Lên thêm một tầng, cách
bài trí lập tức thay đổi. Tầng tám không còn nhiều bàn ăn mà chỉ chia thành vài
gian phòng lớn, mỗi gian đều có trận pháp riêng, bên trong chuẩn bị sẵn linh
trà, linh quả cùng đủ loại vật dụng. Nơi này chủ yếu dành cho các thế lực lớn
tiếp đãi khách quý, có chuyện cần thương lượng cũng không lo bị người ngoài quấy
rầy.
Tầng tám, chú trọng một
chữ — “Quý.”
Tô Bảo Bảo đi một vòng,
nhìn hết trận pháp rồi lại nhìn những bộ bàn ghế được chế tác riêng, càng xem
càng cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn nhịn một lúc, cuối cùng vẫn quay sang hỏi:
“Huynh trưởng, chúng ta
đang mở quán ăn hay xây một nơi để các đại thế lực nghị sự vậy?”
Tiêu Phàm đang kiểm tra một
bình linh trà, nghe vậy chỉ thuận miệng đáp:
“Đến đây nghị sự chẳng phải
cũng phải ăn cơm sao? Có gì khác nhau?”
“Khác rất nhiều.”
“Có đồ ăn là được.”
Bảo Bảo há miệng, suy
nghĩ một lúc lại không biết nên phản bác từ đâu. Hắn phát hiện suy nghĩ của
huynh trưởng đôi khi rất đơn giản, nhưng kỳ lạ ở chỗ sau khi nghe lâu lại cảm
thấy hình như cũng có chút đạo lý.
Tiêu Phàm chẳng giải
thích thêm. Cửu Thiên Lâu đã mở thì tất nhiên phải làm cho ra dáng, tầng dưới
dành cho khách bình thường, càng lên cao thì thân phận khách nhân càng đặc biệt.
Còn tầng chín, ngay từ đầu hắn đã không định dùng để tiếp khách.
Nơi này được Tiêu Phàm đặt
riêng một cái tên — Cửu Tiêu Các.
So với sự xa hoa của tầng
tám, Cửu Tiêu Các lại đơn giản hơn rất nhiều. Ngoài một gian phòng rộng còn có
phòng trà, một khoảng sân nhỏ trồng vài loại hoa cỏ và một ban công hướng thẳng
ra toàn bộ Thánh Vân Trấn. Ban ngày đứng ở đây có thể nhìn thấy những con đường
nhỏ kéo dài giữa từng dãy nhà, còn khi màn đêm buông xuống, ngẩng đầu lên là bầu
trời đầy sao, cúi xuống lại thấy ánh đèn trải khắp thị trấn.
Tầng bảy lấy Tĩnh
làm chủ, tầng tám lấy Quý làm đầu.
Còn tầng chín chỉ có một
chữ.
“Tình.”
Tô Nhược Tiên đứng bên
lan can, để mặc gió đêm nhẹ nhàng lay động vài sợi tóc bên má. Nàng nhìn xuống
ánh đèn phía dưới một lúc rồi mới quay sang hỏi:
“Phu quân, chàng xây cả tầng
này chỉ để hai chúng ta ở sao?”
“Ừ.”
“Có cần thiết phải dành
nguyên một tầng không?”
Tiêu
Phàm bước đến bên cạnh nàng, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo nàng rồi mới cười
nói: “Đương nhiên là cần.”
“Sau này nàng mệt thì lên
đây nghỉ, không muốn gặp ai cũng có thể trốn lên đây. Buổi tối nếu không có việc
gì, chúng ta pha một bình trà, ngồi ngoài ban công hóng gió, ngắm trăng. Chẳng
phải tốt hơn chen chúc với đám người phía dưới sao?”
Tô Nhược Tiên tựa nhẹ vào
người hắn, đáy mắt dần hiện lên ý cười.
“Nói tới nói lui, thiếp
chỉ thấy chàng càng ngày càng biết tiêu tiền. Tầng tám còn có thể dùng để kiếm
bạc, tầng chín này ngoại trừ hai chúng ta thì ai cũng không được lên, chẳng phải
rất lãng phí sao?”
“Tiền kiếm về không phải
để phu nhân tiêu thì giữ lại làm gì?”
“Chàng lúc nào cũng có
lý.”
“Không phải có lý.” Tiêu
Phàm nghiêm túc sửa lại, “Là lời thật lòng.”
Tô Nhược Tiên nghe vậy bật
cười, cũng chẳng tiếp tục tranh luận với hắn nữa.
Hai người cứ như vậy đứng
bên lan can một lúc lâu. Phía dưới, Cửu Thiên Lâu vẫn sáng đèn, người của Thiên
Công Đường đang hoàn thành những công việc cuối cùng để chuẩn bị khai trương;
phía trên là bầu trời đêm rộng lớn, thỉnh thoảng có vài đám mây mỏng theo gió
trôi qua.
Tiêu Phàm nhìn quanh một
vòng, trong lòng càng nghĩ càng cảm thấy số tiền này tiêu rất đáng.
Chín tầng của Cửu Thiên
Lâu, tầng dưới dùng để kiếm tiền, tầng giữa tiếp đãi khách quý, tầng trên cùng
giữ lại cho mình và phu nhân.
Kiếm tiền để làm gì?
Không phải cuối cùng vẫn
là để sống thoải mái hơn sao?
...
Đến chiều hôm sau, mọi thứ
trong Cửu Thiên Lâu cuối cùng cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Tám cô nương trước kia của
Mộng Hương Lâu cũng đã được phân công công việc rõ ràng. “Mai Lan, Trúc Trúc,
Thanh Y, Ngọc Nhi, Mộng Dao, Tiểu Vũ, Lan Hương và Như Ý”, mỗi người đều có sở
trường riêng; người giỏi đàn, người biết thổi sáo, người múa đẹp, cũng có người
sở hữu giọng hát rất dễ nghe.
Tiêu Phàm không bắt các
nàng phải đứng cả ngày tiếp khách. Hai người luân phiên đón khách ở cửa chính,
những người còn lại thay nhau biểu diễn trong đại sảnh và các phòng riêng, đến
giờ thì đổi ca nghỉ ngơi. Bên trong đại sảnh, bàn ghế được chia thành từng khu,
chính giữa chừa lại một khoảng trống vừa đủ để đàn hát và múa.
Kiến trúc tuy có tối giản,
nhưng lại đầy đủ tiện nghi.
Từ tầng ba trở lên, mỗi
gian phòng lại có thêm một lớp rèm mỏng ngăn cách bàn ăn với khu vực biểu diễn,
khách nhân muốn nghe đàn thì gọi đàn, muốn nghe sáo thì gọi sáo, thích xem múa
thì gọi múa; còn nếu chỉ muốn yên tĩnh dùng bữa, các cô nương tuyệt đối không tự
ý bước vào quấy rầy.
Ưu tiên sự riêng tư tuyệt
đối.
Tô Bảo Bảo cầm quyển sổ đứng
giữa đại sảnh, lúc thì kiểm tra bàn ghế, lúc lại chạy vào bếp hỏi Tần Nguyệt đã
chuẩn bị đến đâu. Mấy ngày trước hắn còn cảm thấy chuyện quản lý vô cùng phiền
phức, nhưng đến lúc nhìn mọi thứ dần đi vào khuôn khổ, trong lòng lại sinh ra một
chút cảm giác thành tựu.
Hắn tìm thấy Tiêu Phàm
đang đứng gần cầu thang, lập tức đi tới: “Huynh trưởng, đệ đột nhiên cảm thấy Cửu
Thiên Lâu hình như thật sự có thể làm ăn được.”
Tiêu Phàm quay sang, ánh
mắt có chút kỳ quái.
“Ngươi đến tận bây giờ mới
nhận ra sao?”
“Ừ.” Bảo Bảo thành thật gật
đầu. “Mấy hôm trước đệ còn tưởng huynh mua thanh lâu về chỉ vì nhất thời nổi hứng.”
Tiêu Phàm im lặng nhìn hắn
vài hơi thở, sau đó giơ tay gõ một cái lên đầu hắn.
Bụp!
Bảo Bảo lập tức ôm đầu:
“Huynh trưởng, sao lại
đánh đệ?”
“Ít nói thì sẽ sống lâu
hơn.”
“...Đệ biết rồi.”
Đúng lúc hai người còn
đang nói chuyện, bên ngoài đã vang lên tiếng pháo cùng tiếng người hô lớn.
“Cửu Thiên Lâu khai
trương!”
Tám cô nương lập tức trở
về vị trí của mình, hai người đứng hai bên cửa chính đồng thời cúi người thi lễ.
Những vị khách đầu tiên lần lượt bước qua cửa, có người tò mò nhìn tấm biển vừa
được treo lên, có người ngẩng đầu đánh giá tòa lầu chín tầng vừa cải tạo xong,
cũng có người vừa nghe tiếng đàn từ đại sảnh truyền ra đã chậm bước, tò mò nhìn
vào bên trong.
“Xin mời khách quan dùng bữa.”
Chẳng bao lâu sau, đại sảnh
vốn còn trống trải đã bắt đầu xuất hiện tiếng trò chuyện. Tiểu nhị chạy qua chạy
lại gọi món, trong bếp cũng nhanh chóng nổi lửa, mùi thức ăn dần theo hành lang
lan ra ngoài.
Tiêu Phàm không đứng dưới
đó quá lâu. Thấy mọi thứ đã vận hành bình thường, hắn liền kéo Tô Nhược Tiên
lên tầng chín, đem công việc phía dưới giao hết cho Bảo Bảo.
Tô Nhược Tiên đứng bên
lan can nhìn xuống, thấy đệ đệ mình ôm quyển sổ chạy hết bàn này sang bàn khác
thì không nhịn được cười:
“Chàng giao hết mọi việc
cho Bảo Bảo như vậy, không sợ nó làm loạn sao?”
“Không sao. Làm vài lần rồi
sẽ quen.”
“Nhỡ xảy ra chuyện?”
“Thì ta xuống xử lý.”
“Vậy nếu không xảy ra
chuyện?”
Tiêu Phàm rất tự nhiên
kéo ghế ngồi xuống. “Thì ta ở đây uống trà với nàng.”
Tô Nhược Tiên nhìn vẻ mặt
thản nhiên của hắn, nhất thời không biết người này đang rèn luyện đệ đệ nàng
hay chỉ đơn thuần muốn tìm người làm thay.
Nàng ngồi xuống bên cạnh,
rót cho hắn một chén trà rồi hỏi: “Vậy phu quân cảm thấy Cửu Thiên Lâu thế
nào?”
“Rất tốt.”
“Tốt ở đâu?”
Tiêu Phàm nhìn xuống đại
sảnh đang dần náo nhiệt, nghiêm túc suy nghĩ một lát. “Có đồ ăn.”
Tô Nhược Tiên không nói
gì, chỉ nhìn hắn.
Tiêu Phàm lập tức bổ
sung: “Còn có nàng.”
Tô Nhược Tiên bật cười,
đưa chén trà đến trước mặt hắn. “Thiếp biết ngay chàng sẽ nói như vậy.”
“Ta nói thật.”
“Vâng, thiếp biết phu
quân nói thật.”
Hai người ngồi bên nhau,
thỉnh thoảng nhìn xuống tình hình phía dưới. Trong bếp, Tần Nguyệt đã bắt đầu nấu
những món đầu tiên, hương thơm theo dòng linh khí lan ra đại sảnh; tám cô nương
thay nhau đàn hát, tiếng nhạc hòa cùng tiếng nói chuyện của khách nhân khiến Cửu
Thiên Lâu dần có thêm vài phần náo nhiệt.
Tiêu Phàm nhấp một ngụm
trà, cảm thấy cuộc sống như vậy quả thật không tệ. Phía dưới có người kiếm tiền,
trong bếp có người nấu cơm, còn hắn ngồi trên tầng chín cùng phu nhân hóng gió.
Chỉ tiếc cảm giác nhàn
nhã ấy chưa kéo dài được bao lâu.
Tiếng bước chân dồn dập
đã vang lên từ cầu thang. Tô Bảo Bảo chạy một mạch lên tầng chín, trên tay vẫn
ôm quyển sổ, vừa đến nơi đã chống tay lên bàn thở hồng hộc: “Huynh trưởng, tầng
sáu có khách hỏi chúng ta có món Phượng Linh Ngọc Diệp hay không.”
“Có.”
“Vậy bán bao nhiêu?”
Tiêu Phàm suy nghĩ một
lát rồi thuận miệng đọc ra một con số.
Bảo Bảo đang chuẩn bị ghi
chép bỗng khựng tay. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt có chút khó tin: “Huynh trưởng,
một món thôi sao?”
“Ừ.”
“Giá này có phải hơi...”
“Nguyên liệu đắt.”
Bảo Bảo nghĩ đến đống
linh tài trong kho, lại cúi xuống nhìn con số vừa ghi, đột nhiên cảm thấy tiền
bạc đang không ngừng bay về phía mình. Hắn lập tức vui vẻ hẳn lên, ghé sát Tiêu
Phàm rồi hạ thấp giọng:
“Huynh trưởng, nếu cứ bán
với giá này, đệ cảm thấy chẳng bao lâu nữa chúng ta có thể kiếm lại toàn bộ tiền
quỹ đen rồi.”
Tiêu Phàm đang uống trà lập
tức khựng lại, quay sang trừng hắn: “Nói nhỏ một chút. Chúng ta đã thống nhất rồi,
khoản đó gọi là tiền mồ hôi nước mắt, không phải quỹ đen.”
Bảo Bảo lập tức hiểu ý,
nghiêm túc gật đầu.
“Đúng, tiền mồ hôi nước mắt.”
Hai người vừa nói xong,
bên cạnh bỗng yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Tô Nhược Tiên chậm rãi đặt
chén trà xuống, quay đầu nhìn hai người.
“Tiền... mồ hôi nước mắt?”
Bảo Bảo lập tức cúi đầu
nhìn sổ.
Tiêu Phàm im lặng.
Hắn đột nhiên cảm thấy
hôm nay Cửu Thiên Lâu khai trương thuận lợi quá mức, cho nên ông trời cố ý tìm
chút chuyện cho hắn làm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.