Việt Dịch: Hồn Thiêng Sông Núi

Chương 32: Đường Vẽ Nazca

Đăng: 04/06/2026 22:52 2,668 từ 53 lượt đọc

Chiếc máy bay nhỏ chở đoàn người lao vun vút trên bầu trời sa mạc Nazca, miền Nam Peru. Bên dưới, những đường vẽ khổng lồ trải dài trên nền đất đỏ sẫm, tạo thành những hình thù kỳ lạ: một con khỉ với cái đuôi xoắn ốc, một con chim ruồi với đôi cánh dang rộng, một con nhện khổng lồ, và vô số những đường thẳng, xoắn ốc, tam giác trải dài hàng trăm mét. Ánh nắng gay gắt của vùng sa mạc khô cằn nhất thế giới chiếu qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên khuôn mặt mỗi người.

Duy Hoàng ngồi ghế cạnh cửa sổ, mắt không rời khỏi các đường vẽ Nazca. Cậu đã đọc rất nhiều về chúng từ thời còn là sinh viên khảo cổ. Những hình vẽ khổng lồ, chỉ có thể thấy toàn cảnh từ trên cao, đã là một bí ẩn suốt hàng trăm năm. Ai tạo ra chúng? Mục đích là gì? Làm thế nào người Nazca cổ đại có thể tạo ra những hình vẽ chính xác đến vậy khi không thể quan sát từ trên cao? Có giả thuyết cho rằng đó là đường băng cho người ngoài hành tinh, có giả thuyết cho rằng đó là lịch thiên văn khổng lồ, và cũng có giả thuyết cho rằng đó là những con đường hành hương dẫn đến các ngôi đền cổ.

Nhưng theo lời ông Khun, tất cả các giả thuyết đó đều sai. Những đường vẽ Nazca thực chất là một tấm bản đồ khổng lồ, được tạo ra bởi nền văn minh Nazca cổ đại để đánh dấu vị trí của Mặt Trời Dịch thứ hai – mảnh Cửu Cung Đồ của châu Mỹ. Trong khi người Ai Cập tôn thờ mặt trời như một vị thần tối cao và người Ấn Độ tìm kiếm sự giải thoát khỏi vòng luân hồi, thì người Nazca tin rằng mặt trời là cánh cổng dẫn đến một thế giới khác, một chiều không gian khác, nơi tổ tiên họ đang chờ đợi.

“Những đường vẽ này đẹp quá,” Minh Châu thì thầm, áp mặt vào cửa sổ. Đôi mắt đen láy mở to đầy thán phục. “Nhưng cháu cảm nhận một điều rất lạ. Có một nguồn năng lượng rất mạnh tỏa ra từ dưới lòng đất. Nó không giống với các mảnh trước – hoang dã hơn, nguyên thủy hơn.”

“Cháu cảm nhận đúng đấy,” ông Khun nói từ ghế sau. “Mặt Trời Dịch của châu Mỹ không giống các mảnh khác. Các nền văn minh Cựu Thế giới phát triển Cửu Cung Đồ dựa trên triết học và tôn giáo, còn người Nazca và Inca dựa trên sự kết nối trực tiếp với thiên nhiên. Họ không xây đền nguy nga hay kim tự tháp vĩ đại để cất giấu. Thay vào đó, họ dùng chính đất đai, núi non, sa mạc làm tấm bản đồ dẫn đến nơi cất giấu.”

Minh Châu ngồi ghế trước, tay chị vô thức kiểm tra lại cây cung đã tháo rời cất trong túi xách. Sau trận chiến ở Ấn Độ, chị đã phải chế tạo lại toàn bộ số mũi tên bạc. “Vậy chúng ta phải tìm điểm giao nhau của tất cả các đường vẽ này? Có vẻ chúng đều hướng về một điểm cụ thể.”

“Chính xác,” ông Khun gật đầu. “Điểm giao nhau đó nằm ở trung tâm cao nguyên Nazca, nơi người cổ đại gọi là ‘Con Mắt của Mặt Trời’. Đó là nơi cất giấu mảnh thứ năm.”

Phi công – một người đàn ông Peru trung niên với làn da ngăm đen và nụ cười thân thiện – quay lại nói bằng tiếng Anh pha giọng Tây Ban Nha: “Thưa quý khách, chúng ta sắp hạ cánh xuống sân bay Nazca. Xin vui lòng thắt dây an toàn.”

Máy bay bắt đầu hạ độ cao, chẳng mấy chốc đáp xuống một đường băng nhỏ giữa sa mạc mênh mông. Khi bước ra khỏi máy bay, cái nóng khủng khiếp ập vào mặt như một bức tường lửa. Nhiệt độ nơi đây còn khắc nghiệt hơn sa mạc Sahara, không khí khô đến mức mỗi hơi thở như muốn nứt nẻ cổ họng. Xung quanh, sa mạc trải dài vô tận với màu đỏ sẫm đặc trưng của đất Nazca, lác đác vài cây xương rồng khổng lồ và những bụi cỏ khô cháy.

Tại sân bay nhỏ, một người đàn ông Peru đã chờ sẵn. Ông mặc bộ đồ truyền thống của người Quechua: áo poncho sặc sỡ, mũ chullo len, gương mặt già nua khắc khổ như tạc từ đá núi lửa. Ông tự giới thiệu là Tupac Amaru, một hậu duệ trực hệ của người Inca cổ đại, và cũng là người bảo vệ cuối cùng của Mặt Trời Dịch châu Mỹ.

“Tổ tiên tôi đã canh giữ bí mật này suốt năm trăm năm qua, kể từ khi bọn xâm lược Tây Ban Nha đến đây,” Tupac nói bằng thứ tiếng Anh chậm rãi nhưng rõ ràng. “Chúng phá hủy đền thờ, đốt sách, giết hại các nhà thông thái. Nhưng chúng không bao giờ tìm thấy Mặt Trời Dịch. Nó vẫn nằm yên dưới lòng đất, chờ ngày thức giấc.”

Ông dẫn họ lên một chiếc xe jeep cũ kỹ, lái thẳng vào sa mạc. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo uốn lượn qua các đụn cát và mỏm đá dưới ánh nắng chói chang. Suốt dọc đường, Tupac kể về lịch sử của Mặt Trời Dịch. “Người Nazca tin rằng thế giới được tạo ra từ năm yếu tố: Đất, Nước, Lửa, Gió và Tinh Thần. Mặt Trời Dịch của chúng tôi là sự kết hợp cả năm yếu tố, và nó được canh giữ bởi một linh thú đặc biệt: Thần ưng Condor, chúa tể bầu trời Andes.”

Xe dừng ở một điểm hoang vu, nơi có một vòng tròn đá cổ xưa giữa sa mạc. Những tảng đá lớn được sắp xếp thành vòng tròn hoàn hảo, và ở trung tâm là một phiến đá phẳng với những ký tự kỳ lạ khắc sâu trên bề mặt. Tupac giải thích đây chính là “Con Mắt của Mặt Trời” – nơi giao nhau của tất cả các đường vẽ Nazca.

“Để mở cánh cửa,” Tupac nói, “chúng ta phải đợi đến khi mặt trời đứng bóng. Vào đúng giữa trưa, khi mặt trời ở vị trí cao nhất, bóng các tảng đá này sẽ đổ xuống và tạo thành một hình vẽ trên phiến đá trung tâm. Đó chính là chìa khóa.”

Họ kiên nhẫn chờ đợi dưới cái nắng thiêu đốt. Và rồi, đúng như lời Tupac, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, bóng các tảng đá bắt đầu đổ xuống, tạo thành hình một con chim ưng khổng lồ với đôi cánh dang rộng trên phiến đá trung tâm. Phiến đá rung động, rồi từ từ trượt sang một bên, lộ ra cầu thang đá dẫn xuống lòng đất.

“Vào đi, nhanh lên!” Tupac giục. “Cánh cửa chỉ mở trong vài phút!”

Họ nhanh chóng leo xuống. Bên dưới tối om và mát lạnh, khác hẳn cái nóng như thiêu trên mặt đất. Tupac chuẩn bị sẵn đèn pin. Họ bước vào một đường hầm dài, hai bên tường trang trí bích họa mô tả cuộc sống của người Nazca cổ: nghi lễ hiến tế, săn bắn, và hình vẽ về vị thần mặt trời với đôi mắt sáng rực. Đường hầm uốn lượn qua nhiều ngã rẽ, cuối cùng mở ra một đại sảnh khổng lồ xây hoàn toàn bằng đá.

Ở trung tâm, trên bệ đá hình mặt trời với những tia sáng tỏa ra bốn phía, một viên ngọc đỏ rực như máu đang phát sáng. Đó chính là Mặt Trời Dịch của châu Mỹ, mảnh Cửu Cung Đồ thứ năm. Nhưng trước khi họ kịp bước đến gần, một tiếng rít the thé vang lên từ trên cao. Từ trần đại sảnh, một sinh vật khổng lồ sải cánh đáp xuống. Đó là một con chim ưng khổng lồ, sải cánh rộng ít nhất hai mươi mét, bộ lông đen tuyền óng ánh, đôi mắt vàng rực như hai mặt trời nhỏ. Đó chính là Thần ưng Condor, linh thú bảo hộ của Mặt Trời Dịch châu Mỹ.

“Ai dám xâm phạm nơi linh thiêng này?” Giọng Condor vang vọng khắp đại sảnh, uy nghiêm và đầy đe dọa.

Minh Châu bước lên phía trước, nhưng chưa kịp nói thì một giọng cười the thé quen thuộc vang lên từ phía sau.

“Ta đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi, Mầm Thiêng.”

Từ bóng tối một đường hầm phụ, Hắc Điểu bước ra. Nhưng lần này hắn không đơn độc. Theo sau là một đội quân gồm những xác ướp Nazca được bọc trong vải sặc sỡ, mắt chúng phát sáng đỏ rực như máu. Và bên cạnh hắn, một người đàn ông khác cũng mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn dưới mũ trùm, tay cầm cây gậy pha lê đen tỏa ra thứ ánh sáng u ám.

“Để ta giới thiệu,” Hắc Điểu nói, giọng đầy tự mãn. “Đây là Hắc Tinh, kẻ đứng thứ tư trong Ngũ Hắc Sứ, chuyên gia về năng lượng địa từ và các hiện tượng thiên văn. Chính hắn đã giúp ta tìm ra vị trí chính xác của Mặt Trời Dịch châu Mỹ. Và giờ, với sức mạnh của cả hai, các ngươi không thể ngăn cản được đâu.”

Hắc Tinh không nói gì, chỉ từ từ giơ cây gậy pha lê đen lên. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Những tia năng lượng đen từ cây gậy lan ra, tạo thành các vết nứt trên sàn đá, và từ đó, các cột năng lượng đen phun trào, dựng lên một lồng giam khổng lồ bao quanh đoàn người.

“Đây là sức mạnh của địa từ,” Hắc Tinh nói, giọng trầm đục như tiếng đá va nhau. “Ta điều khiển được từ trường Trái Đất. Các ngươi không thoát nổi đâu.”

Thần ưng Condor gầm lên giận dữ, lao vào lồng giam. Nhưng ngay khi chạm vào các cột năng lượng đen, nó bị hất văng ra xa, đập lưng vào tường đá. Lông đen rụng lả tả, một vết thương đen sì xuất hiện trên ngực nó.

“Đừng phí sức, con chim già,” Hắc Điểu cười khẩy. “Năng lượng địa từ của Hắc Tinh vô hiệu hóa mọi phép thuật. Ngay cả linh thú bảo hộ như ngươi cũng không chống lại được.”

Trong lồng giam, Hoàng cố kích hoạt khối cầu Hồn Việt, nhưng ánh sáng vàng kim vừa lóe lên đã bị dập tắt. Tương tự, các mảnh Cửu Cung Đồ khác cũng không thể phát huy sức mạnh. Hắc Tinh đã tạo ra một nhà tù hoàn hảo, nơi mọi năng lượng đều bị vô hiệu hóa.

“Nhưng các người quên một điều,” Minh Châu đột nhiên lên tiếng, giọng bình tĩnh lạ thường. “Năng lượng địa từ không phải là thứ duy nhất tồn tại trong vũ trụ này.”

Chị nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Và rồi, từ sâu thẳm tâm hồn, một thứ năng lượng khác trỗi dậy. Không phải năng lượng của Cửu Cung Đồ, cũng không phải của linh thú bảo hộ. Đó là năng lượng của chính chị – của Mầm Thiêng – thứ năng lượng được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và lòng nhân ái suốt mười hai năm qua.

Một vầng sáng trắng tinh khiết bắt đầu tỏa ra từ cơ thể Minh Châu. Nó không bị năng lượng đen dập tắt, bởi nó không phải phép thuật. Nó là tình yêu thương thuần khiết – thứ năng lượng mà không thế lực hắc ám nào có thể chống lại. Vầng sáng lan tỏa, chạm vào lồng giam, và các cột năng lượng đen bắt đầu tan chảy như băng dưới ánh mặt trời.

“Không thể nào!” Hắc Tinh hét lên, cố gia tăng sức mạnh. Nhưng càng cố, cây gậy pha lê đen trong tay hắn càng rung lên dữ dội, cuối cùng vỡ tan thành trăm mảnh. Lồng giam sụp đổ hoàn toàn, giải phóng mọi người.

Thần ưng Condor đứng dậy, đôi mắt sáng rực lửa giận. Nó sải cánh, lao thẳng vào Hắc Điểu và Hắc Tinh. Hắc Điểu định biến thành quạ để trốn, nhưng lần này Condor nhanh hơn. Móng vuốt sắc như dao tóm gọn cả hai, một cú vỗ cánh mạnh mẽ ném chúng vào sâu trong đường hầm tối tăm.

“Chúng sẽ bị giam cầm trong những đường hầm này vĩnh viễn,” Condor tuyên bố. “Không thức ăn, không nước uống, không ánh sáng. Đó là bản án cho những kẻ dám xâm phạm nơi linh thiêng này.”

Nó quay sang Minh Châu, đôi mắt vàng rực dịu lại. “Còn ngươi, Mầm Thiêng, ngươi đã chứng minh rằng sức mạnh thực sự không đến từ phép thuật hay vũ khí, mà từ trái tim. Mặt Trời Dịch của châu Mỹ giờ thuộc về ngươi. Hãy dùng nó để bảo vệ thế giới này.”

Minh Châu cúi đầu cảm tạ, bước lên bệ đá, nhặt viên ngọc đỏ rực. Ngay khi chạm vào, chị cảm nhận một luồng năng lượng hoang dã, nguyên thủy tràn vào cơ thể – năng lượng của đất đai, núi lửa, bão sa mạc, của những dòng sông băng trên đỉnh Andes. Trong khoảnh khắc ấy, chị hiểu: để bảo vệ thế giới, không chỉ cần sức mạnh tổ tiên, mà còn cần sự kết nối với chính thiên nhiên, với chính Trái Đất này.

Họ rời đại sảnh, mang theo Mặt Trời Dịch. Khi leo lên mặt đất, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả sa mạc Nazca. Tupac đứng chờ bên ngoài, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười mãn nguyện.

“Các bạn đã làm được rồi,” ông nói. “Mặt Trời Dịch được giải phóng khỏi bóng tối. Tổ tiên tôi có thể mỉm cười nơi chín suối.”

“Chỉ còn một mảnh nữa thôi,” Hoàng nói, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. “Mảnh cuối cùng của Cửu Cung Đồ Vĩ Đại. Theo những gì chúng ta biết, nó nằm ở nơi khởi nguồn của tất cả.”

“Đúng vậy,” ông Khun gật đầu. “Mảnh cuối cùng nằm ở Atlantis – thành phố huyền thoại đã chìm xuống đáy đại dương từ hàng chục nghìn năm trước. Đó sẽ là thử thách cuối cùng, cũng là thử thách khó khăn nhất.”

“Atlantis,” Minh Châu thì thầm. “Cháu đã nghe trong những câu chuyện cổ tích. Nhưng cháu chưa bao giờ nghĩ nó có thật.”

“Tất cả huyền thoại đều bắt nguồn từ sự thật,” ông Khun nói. “Và Atlantis là huyền thoại lớn nhất. Nhưng trước khi đến đó, chúng ta cần trở về Việt Nam. Phải chuẩn bị thật kỹ cho chuyến đi cuối cùng. Những gì chúng ta đối mặt ở đó sẽ còn đáng sợ hơn tất cả những gì đã trải qua cộng lại.”

Họ lên xe jeep trở về thị trấn Nazca nhỏ bé. Trên đường, không ai nói gì, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng. Họ đã đi qua năm châu lục, đối mặt với năm linh thú bảo hộ, thu thập được năm mảnh Cửu Cung Đồ. Nhưng hành trình vẫn chưa kết thúc. Mảnh cuối cùng, quan trọng nhất, vẫn đang chờ họ ở nơi sâu thẳm nhất của đại dương.

Và họ biết rằng, để đến được đó, họ sẽ phải đối mặt với kẻ thù lớn nhất, mạnh nhất, đáng sợ nhất từng gặp.

Nhưng họ cũng biết, dù có chuyện gì, họ sẽ cùng nhau vượt qua.

Bởi họ là những Kẻ Dẫn Hồn.

Bởi họ là những người bảo vệ Cửu Cung Đồ Vĩ Đại.

Và bởi họ là gia đình.

0