Chương 25: Phản Đòn: Khánh Dương Ép Giao – Đường Vòng
Trống Đồng Trấn Tiên
Mục lục
25 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 25/25 chương
Khói bụi đá xanh từ cánh cổng quảng trường bị đánh sập vẫn cuồn cuộn bốc lên như một bầy rắn xám, nuốt chửng lấy những tia nắng sớm hanh vàng trên sườn núi An Khê. Mùi lưu huỳnh, mùi vôi vữa nứt vỡ quyện lẫn với hương máu tanh nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào mũi mọi người.
Cả quảng trường đại tỷ thí bấy giờ nháo nhào như một tổ ong bị vỡ. Đ đám đệ tử chi thứ hoảng sợ la hét, xô đẩy nhau chạy dạt ra rìa sân, vài kẻ yếu bóng vía thậm chí còn vấp ngã nhào lên những hàng ghế gỗ. Trên khán đài cao, các vị trưởng bối họ Trần đồng loạt đứng bật dậy, tay siết chặt lấy binh khí, mắt đổ dồn về phía ba bóng người mặc áo choàng đen sừng sững bước ra từ làn khói bụi.
Đứng ở trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Trần Phong kéo sụp vành nón lá rách xuống sát sống mũi. Tay phải hắn thò vào trong vạt áo chàm, áp chặt vào mặt trống đồng mát lạnh. Luồng linh lực Khai Linh cảnh tầng một dạt dào trong đan điền hắn đang rục rịch chuyển động, sẵn sàng bộc phát. Hắn nheo mắt nhìn lão già gầy trơ xương của Cấm Âm Hội đang cầm chiếc la bàn định vị bằng đồng cổ.
Mũi kim chỉ nam trên la bàn phát ra những tiếng rung động "ong ong" dữ dội, chỉ thẳng tắp về phía cái giỏ tre cũ nát đang đặt dưới chân chõng tre ở từ đường nay đã được hắn giấu tạm sau một tảng đá xanh gần đài đấu.
Thế nhưng, phản ứng của Đại trưởng lão Trần Đình Lâm mới là điều khiến Trần Phong lạnh sống lưng.
Trên gương mặt âm trầm đầy những nếp nhăn sâu hoắm của lão bấy giờ hoàn toàn không có lấy một nét kinh ngạc hay phẫn nộ trước sự xâm phạm thô bạo của kẻ thù. Trái lại, đôi mắt già nua của lão khẽ lóe lên một tia hiểu ý vô cùng kín kẽ với gã thủ lĩnh Cấm Âm Hội. Ngay lập tức, lão quay ngoắt lại nhìn Trần Phong bằng ánh mắt tàn nhẫn và thâm độc tột cùng. Lão bước lên một bước, lấy hơi từ đan điền Khai Linh cảnh trung kỳ dội vang cả quảng trường, át cả tiếng khóc la của đám đệ tử:
"Trần Phong! Mày thật là gan to tày trời! Quy củ trong tộc họ Trần ta từ trước đến nay nghiêm cấm đệ tử lén lút giao dịch, trộm cắp cổ vật tà đạo ngoài chợ rồi mang tai họa diệt môn về cho dòng họ! Hôm nay quý khách Cấm Âm Hội đã tìm đến tận cửa đòi đồ, theo gia pháp họ Trần, tao đại diện cho ban trưởng lão tuyên bố phế truất toàn bộ quyền hạn của mày, tịch thu cái giỏ tre kia để giao nạp cho quý khách để chuộc tội cho tộc!"
Lời gầm thét của Đại trưởng lão lập tức biến thành một gọng kìm pháp lý vô cùng nặng nề. Lão không những không che chở cho đệ tử trong tộc, mà còn khéo léo viện cớ "quy củ trong tộc" để chủ động phản đòn, tước đoạt hoàn toàn thế thượng phong mà Trần Phong vừa mới dựng lên từ thỏa thuận trao đổi nhịp kích hoạt với Trần Khánh Dương trước đó.
Hàng chục cặp mắt của đệ tử trong tộc lập tức đổ dồn về phía Trần Phong với vẻ căm ghét và sợ hãi. Bọn họ bấy giờ tin sái cổ rằng chính tên phế vật này đã mang tà khí về ám hại dòng họ.
Trần Phong siết chặt hai nắm tay dưới vạt áo chàm, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra những tiếng kêu lách cách bên trong cơ hàm xám xịt tro nhang.
Mưu đồ ban đầu của hắn là dùng chút linh tính giả bám trên mảng đồng để mặc cả lấy linh thạch và quyền thách đấu tự do đã hoàn toàn đổ bể dưới sự thâm độc của lão cáo già Trần Đình Lâm. Bây giờ, hắn không chỉ mất đi lợi thế đàm phán, mà còn bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan: nếu hắn bộc phát toàn bộ tu vi Khai Linh cảnh tầng một ra để liều mạng với ba tên sát thủ và đám hộ vệ dòng họ, Trống Đồng Đông Sơn giấu dưới áo tơi chắc chắn sẽ bị lộ diện trước bàn dân thiên hạ, biến hắn thành mục tiêu săn đuổi số một của toàn bộ mạng lưới Cấm Âm Hội ở thành An Khê.
"Mẹ kiếp nhóc con, lão già này thâm hiểm quá! Đứng đực ra đó là bọn lính nó vào còng đầu mày đấy!"
Tiếng truyền âm gấp gáp của Hoàng Thạch vang lên bên tai. Con chó già bấy giờ không còn vẻ lười biếng thường ngày, cái đuôi vàng dựng đứng lên như cột ăng-ten, đôi mắt hí mắt lươn giật giật liên tục đầy vẻ nhạy bén với nguy hiểm. Nó gầm gừ trong họng, bộ lông vàng dựng ngược lên sát cánh tay Trần Phong.
Trần Phong cắn răng truyền âm lại:
"Tao không thể ra tay trực diện tại đây. Ba tên Khai Linh cảnh kia cộng thêm lão già Trần Đình Lâm, chỉ cần tao lộ một tia linh lực trống đồng, tất cả bọn chúng sẽ dồn lực đè chết tao ngay lập tức. Phải tìm đường vòng để thoát ra khỏi gọng kìm này!"
"Để đó cho ông tướng Thạch lo! Bám chắc lấy tao!"
Hoàng Thạch gầm khẽ một tiếng trong họng. Con chó già đột ngột lách người lướt tới trước, hai chân trước của nó nện mạnh xuống mặt đất lát đá xanh của quảng trường.
"Ầm!"
Linh lực hệ Thổ tinh khiết từ Hoàng Thạch Tinh hoa tích lũy trong người nó bấy lâu nay bộc phát dạt dào. Mặt đất dưới chân bốn gã hộ vệ đang cầm gậy đồng tiến tới bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ, nứt ra những rãnh sâu hoắm phun vọt ra từng luồng cát vàng đất sét đỏ đặc quánh.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Hoàng Thạch ngoác cái miệng rộng hoác ra, điên cuồng phun ra một luồng khí tức màu vàng xám có lẫn những vệt oán khí đỏ tía âm u chính là luồng tàn niệm nguyền rủa của Cấm Âm Hội mà nó đã nghiền nát và tiêu hóa đêm hôm trước. Luồng tàn niệm bị nhai dở bấy giờ hóa thành một đám mây mù độc hại, nồng nặc mùi tanh hôi của máu, cuồn cuộn bốc lên bao phủ toàn bộ khu vực lối vào đài tỷ thí.
"Ú oong..."
Chiếc la bàn định vị trên tay lão già gầy trơ xương của Cấm Âm Hội lập tức hoạt động điên loạn. Kim chỉ nam bằng đồng thau xoay tròn như chong chóng dưới sự nhiễu loạn của luồng oán khí đồng nguồn do Hoàng Thạch phun ra, hoàn toàn mất đi khả năng định vị chiếc khay đúc sắt vụn trong bao tải của Trần Phong.
"Lũ ngu xuẩn! Bọn nó dùng bí thuật để gây nhiễu! Đóng chặt ngũ giác, đánh mù quáng cho tao!" Lão già gầy gò của Cấm Âm Hội gầm lên, tay vung ra một dải lụa đen mang theo hàn khí buốt xương xẻ rách màn sương mù lao thẳng về phía Trần Phong đứng ban nãy.
Thế nhưng, mượn đúng cái chớp mắt hỗn loạn và màn sương bụi cát vàng do con chó già tạo ra, Trần Phong đã nhanh nhẹn lùi lại mười thước, né tránh đòn đánh hiểm hóc trong gang tấc. Hắn không tự mình ra tay giải quyết để tránh lộ bài, mà hoàn toàn dựa vào sự phối hợp ảo diệu và trực diện của người bạn đồng hành lông lá dưới chân.
Nhờ có Vòng 1 Dư Âm đang âm thầm hoạt động, tai của Trần Phong khẽ giật giật. Giữa tiếng la hét hỗn loạn và tiếng nổ rầm rập của linh lực va chạm trong màn sương mù, hắn bất ngờ nghe thấy một nhịp thở vô cùng bất thường truyền đến từ hướng khán đài của Đại trưởng lão Trần Đình Lâm.
"Trưởng lão yên tâm... Mọi việc... vẫn nằm trong tầm kiểm soát của giáo hội..."
Một giọng nói vô cùng nhỏ bé, khàn khàn lướt qua tai hắn, đi kèm với tiếng lách cách khô khốc của một chiếc khánh bằng xương thú khẽ va chạm vào nhau dưới vạt áo của Đại trưởng lão.
Đoạn hội thoại cực kỳ nhỏ ấy chỉ kéo dài trong vòng chưa đầy nửa hơi thở, nhưng lại lọt hoàn toàn vào thính giác nhạy bén tuyệt đối của Trần Phong nhờ tần số rung động của Dư Âm.
Đồng tử của Trần Phong co rút mạnh mẽ dưới vành nón lá.
Mối liên hệ mờ ám giữa cha con Đại trưởng lão họ Trần và lũ sát thủ Cấm Âm Hội bấy giờ đã lộ ra một góc khuất vô cùng đáng sợ. Việc Cấm Âm Hội xuất hiện đúng lúc, việc Đại trưởng lão lập tức dùng quy củ nội tộc để ép giao mảnh đồng và khay đúc... Tất cả đều là một kịch bản phối hợp ăn ý để dồn hắn vào đường cùng hòng cướp đoạt Trống Đồng một cách hợp pháp.
Thế nhưng, Trần Phong khẽ liếc nhìn chiếc khay đúc sắt vụn cũ nát nằm im lìm trong bóng tối dưới chân chõng tre bị bỏ lại sườn núi, rồi nhìn lại ba gã Khai Linh cảnh đang điên cuồng càn quét màn sương mù phía trước.
Manh mối hiện tại mới chỉ dừng lại ở một câu nói lướt qua và chiếc khánh xương thú, hắn vẫn chưa biết rõ kẻ thực sự đứng đầu Cấm Âm Hội ở thành An Khê này là ai, và mạng lưới của bọn chúng đã ăn sâu vào nội tộc họ Trần đến mức nào. Nếu bây giờ hắn nóng vội vạch trần mọi chuyện, không những không ai tin một thằng phế nhân như hắn, mà còn rút dây động rừng, khiến đối thủ lập tức cảnh giác và dùng những quân bài tẩy mạnh hơn để diệt khẩu.
Hắn phải giữ bài! Tuyệt đối không được để cha con Đại trưởng lão và lũ Cấm Âm Hội biết được hắn đã nhìn thấu và nghe ra tới tận đâu.
Trần Phong khẽ nhếch mép nở một nụ cười độc địa, sắc lạnh dưới vành nón lá. Hắn chầm chậm thu hồi hoàn toàn dao động linh lực của mình, gập người ho khan vài tiếng thật lớn đầy vẻ sợ hãi:
"Đại trưởng lão cứu mạng! Có tà tu Cấm Âm Hội muốn giết đệ tử cướp đồ ngay giữa thanh thiên bạch nhật!"
Tiếng kêu cứu thảm hại của hắn hòa lẫn vào làn khói bụi cát vàng đang chầm chậm tan đi, thành công đánh lừa toàn bộ sự chú ý của đám đông và khiến cha con Đại trưởng lão lầm tưởng tên phế vật này vẫn chỉ là một con cờ yếu ớt đang giãy giụa trong tuyệt vọng dưới sự bảo hộ của một con chó già linh thú kỳ lạ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.