Chương 3: Ngưỡng Cửa
Sáng Chủ Nhật, Nhã mở mắt lúc bảy giờ rưỡi.
Điều đầu tiên hiện lên trong đầu cậu không phải công việc, cũng không phải đống ghi chú vật lý còn dang dở. Là miếng gương đen nằm trên bàn làm việc.
Không hẳn là sợ. Cũng chưa tới mức hồi hộp. Chỉ là cái cảm giác khó chịu của người làm kỹ thuật khi gặp một thứ không chịu nói cho mình biết nó hoạt động kiểu gì.
Cậu ngồi dậy, pha cà phê, mang ly ra bàn. Miếng gương nhỏ nằm im dưới ánh đèn bàn, đen đến mức nhìn như một khoảng trống bị khoét khỏi mặt gỗ.
Tối qua cậu đã thử rồi: mặt A thì im, mặt B có phản ứng rất nhẹ như tĩnh điện. Lúc đó cậu dừng lại vì khuya và vì chưa chuẩn bị gì. Sáng nay cậu muốn làm tiếp cho ra ngô ra khoai.
Nhã cầm nó lên, xoay qua xoay lại một lần nữa. Bề mặt lạnh, nhẵn, không có nút bấm, không có cổng kết nối, không logo, không ký hiệu. Nếu không có phản ứng ở mặt B thì nó chỉ là một món đồ quái lạ vô danh.
Cậu đặt ngón trỏ lên mặt A trước. Năm giây. Mười giây. Không có gì.
Cậu lật lại, đặt ngón tay lên mặt B.
Rung nhẹ. Đúng như tối qua.
Cậu nhấc tay lên, chờ vài giây, rồi đặt lại. Vẫn vậy. Cảm giác như một luồng rung mảnh, rất nhỏ, nhưng rõ ràng là có phản ứng.
Vậy mặt B có chức năng.
Cậu thử tăng thời gian tiếp xúc. Đặt ngón tay lên mặt B, giữ yên, bắt đầu đếm.
Một. Hai. Ba.
Rung vẫn đều.
Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười.
Nhịp rung tăng lên một nấc.
Mười một. Mười hai. Mười ba. Mười bốn. Mười lăm.
Đến đúng khoảnh khắc đó, mọi thứ đổi trạng thái.
Không có tiếng nổ. Không có ánh sáng lóe. Chỉ là cảm giác không gian quanh cậu bị bẻ gập trong một cái chớp mắt.
Căn hộ biến mất.
Tối đen.
Không phải kiểu tối trong phòng tắt đèn, mà là tối đặc, đặc đến mức cậu đưa tay trước mặt cũng không thấy.
Nhã quỳ trên nền đá lạnh. Hai lòng bàn tay chống xuống đất. Cơ thể nặng chình chịch như ai vừa treo thêm chì vào vai.
Cậu hít một hơi sâu.
Thở được.
Nhưng không khí này khác hẳn. Mát hơn Sài Gòn, có mùi khoáng chất, hơi tanh kim loại, lại hơi "đặc". Không ngạt, không cay mũi, chỉ lạ.
Xung quanh im phăng phắc. Không xe máy. Không tiếng máy lạnh. Không tiếng người. Chỉ có hơi thở của cậu dội lại từ vách đá gần đó.
Hang động.
Cậu đang ở trong một hang động.
Nhã siết chặt miếng gương trong tay phải. Cái đầu chạy rất nhanh, nhưng theo đúng lối cũ: ghi nhận dữ liệu trước, diễn giải sau.
Dữ liệu 1: chạm mặt B ~15 giây thì dịch chuyển.
Dữ liệu 2: điểm đến là một không gian kín, nền đá, nhiệt độ thấp hơn, trọng lực cao hơn, không khí lạ nhưng thở được.
Dữ liệu 3: cậu vẫn cầm được "chìa khóa" quay về.
Cậu lật miếng gương theo cạnh dán băng keo, tìm đúng mặt A, đặt ngón tay lên.
Ánh đèn bàn bật lại vào mắt.
Nhã đang ngồi bệt trên sàn căn hộ, lưng tựa vào chân bàn. Cậu thở gấp mấy nhịp rồi mới bình tĩnh lại.
Điện thoại trên bàn hiện 08:17.
Cậu bắt đầu thử lúc gần 08:15.
Hai phút trôi qua ở Trái Đất.
Nhưng cảm giác bên kia dài hơn. Không nhiều dữ liệu để kết luận — lần đầu quá hoảng, cậu chỉ lo quay về — nhưng rõ ràng thời gian không chạy giống nhau.
Nhã kéo ghế ngồi xuống, lấy tờ giấy trắng, viết nhanh:
"Mặt B: giữ ~15 giây -> dịch chuyển. Mặt A: quay về tức thì."
Viết xong, cậu nhìn lại dòng chữ một lúc lâu như để chắc rằng mình không vừa tự bịa ra chuyện gì đó.
Miếng gương nằm im trên bàn, trông vô hại như một món đồ chơi hỏng. Nhưng cậu vừa biết nó không vô hại chút nào.
Cậu cần quay lại lần nữa. Lần này phải có đèn.
Mười phút sau, Nhã lấy đèn pin LED trong ngăn kéo, kiểm tra pin, bỏ điện thoại vào túi quần, rồi đứng giữa phòng.
Cà phê trong ly vẫn còn ấm.
Cậu cầm đèn pin tay trái, miếng gương tay phải. Đặt ngón trỏ lên mặt B, đếm tới mười lăm.
Ngưỡng bật.
Cậu lại ở trong hang.
Khác lần trước ở chỗ cậu có ánh sáng.
Chùm đèn cắt một dải trắng qua bóng tối, để lộ trần hang cao khoảng bốn đến năm mét, vách đá xám phủ từng mảng rêu tím đậm, nền đá gồ nhẹ nhưng vẫn đủ bằng để đi. Không gian lớn hơn cậu tưởng — rộng, rỗng, và lạnh.
Cậu đứng yên vài nhịp để cơ thể thích nghi với cảm giác nặng hơn. Rồi bắt đầu quét đèn theo vòng tròn, đếm bước, ghi nhớ mốc.
Hai lối đi mở ra từ khoang hang chính.
Lối trái hẹp hơn, trần thấp, nuốt thẳng vào bóng tối.
Lối phải rộng hơn, sâu hơn, và ở cuối có một vệt sáng nhạt.
Ánh sáng tự nhiên.
Nhã nhìn vệt sáng đó rất lâu.
Cậu muốn đi tiếp ngay. Nhưng lý trí thắng. Lần này mục tiêu chỉ là khảo sát sơ bộ rồi quay về, không lao sâu khi chưa có chuẩn bị.
Cậu lùi lại điểm xuất phát, đặt tay lên mặt A.
Căn hộ hiện ra.
08:20.
Khoảng một phút trôi qua trên đồng hồ Trái Đất kể từ lúc cậu đi lần hai.
Nhưng ở trong hang, cậu chắc mình đã mất hơn một phút khá nhiều — tối thiểu năm, có thể bảy.
Cậu ngồi vào bàn, ghi tiếp:
"Lần 2: ở bên kia ~5-7 phút (ước lượng), ở đây ~1 phút."
"Hang lớn. Có 2 lối. Lối phải có ánh sáng tự nhiên."
"Không khí thở được nhưng lạ: mùi khoáng chất, hơi đặc."
"Trọng lực cao hơn, ước 1.3-1.4g."
Cậu khoanh tròn dòng cuối: Cần đo thời gian chính xác bằng đồng hồ.
Buổi chiều, Nhã cố đọc lại ghi chú entanglement entropy nhưng đầu óc không bám được quá ba dòng.
Cứ nhắm mắt là thấy vệt sáng ở cuối lối phải.
Nơi đó không phải Trái Đất. Cậu biết chắc.
Đến khoảng hai giờ chiều, cậu bỏ cuộc, đứng dậy pha cà phê ly thứ hai, thay quần áo, xỏ giày thể thao. Lần này cậu chuẩn bị hơn: đèn pin, điện thoại, chai nước nhỏ, áo tay dài.
Không phải vì cậu gan. Chỉ vì nếu không đi tiếp, cậu sẽ không ngủ nổi.
Cậu kích hoạt mặt B lần thứ ba.
Xuất hiện trong hang. Bật đèn. Đi thẳng về lối phải.
Con đường dốc nhẹ lên. Vách hai bên phủ rêu tím dày hơn, thi thoảng chuyển sang tím nhạt gần cửa ra. Cậu đi chậm, cố giữ nhịp thở ổn định vì cơ thể nặng hơn bình thường.
Qua một đoạn cong, ánh sáng mở rộng.
Nhã dừng ở miệng hang.
Rồi cậu bước ra ngoài.
Bầu trời màu vàng.
Không phải vàng của nắng chiều, mà vàng như màu nền mặc định của cả hành tinh. Lên cao thì ngả cam. Sát chân trời thì vàng nhạt.
Mặt trời là một đĩa sáng mờ, to hơn mặt trời Trái Đất một chút.
Dưới chân cậu, mặt đất phủ một lớp thảm xanh lam đậm, đàn hồi nhẹ khi dẫm lên. Xa hơn là rừng cây thân tím, tán thấp, trên cành mọc những phiến đỏ xếp lớp như vảy.
Gió thổi qua, các phiến đỏ va nhau tạo âm thanh lách tách khô, đều đều, nghe như chuông gió kim loại rất nhỏ.
Nhã đứng yên. Đầu cậu cố gắng gọi tên từng thứ bằng vốn từ cũ — cây, lá, rêu — nhưng càng gọi càng thấy sai. Mọi thứ vừa quen vừa lạ.
Cậu tiến thêm vài bước. Chạm tay vào thân cây gần nhất. Bề mặt cứng, mát lạnh.
Một cảm giác tràn lên rất nhanh rồi đứng lại trong ngực: không phải vui, không phải sợ, mà là sự choáng ngợp thuần túy.
Đây không còn là giả thuyết.
Cậu đang đứng ở một thế giới khác.
Điện thoại báo 14:23. Cậu rời căn hộ lúc 14:15.
Tám phút trôi qua ở Trái Đất.
Nhưng cảm giác bên này dài hơn hẳn — khoảng hai mươi phút, có thể hơn.
Nhã quay lại hang. Về điểm xuất phát. Chạm mặt A.
Căn hộ. 14:24.
Cậu ngồi phịch xuống ghế, mở sổ, ghi dồn dập:
"Lần 3: ở bên kia ~25 phút (ước lượng), Trái Đất ~9 phút."
"Bầu trời vàng/cam. Thảm nền xanh lam. Cây thân tím, phiến đỏ."
"Thời gian bên kia chạy nhanh hơn."
"Cần đo lại bằng thiết bị chuẩn, không đếm nhẩm."
Cậu viết thêm một dòng cuối:
"Mình sẽ quay lại."
Tối đó, Nhã nấu cơm đàng hoàng thay vì úp mì. Ăn xong cậu không mở YouTube, không đọc paper, chỉ ngồi nhìn miếng gương đen trên bàn.
Ngoài kia Sài Gòn vẫn như mọi tối: xe cộ, đèn đường, tiếng người. Mọi thứ bình thường.
Nhưng với cậu, trục của thế giới đã lệch đi.
Bốn năm nay cậu vật lộn với các phương trình để tìm cấu trúc nền của không-thời gian. Hôm nay, không-thời gian tự mở một khe nứt ngay trong căn hộ của cậu.
Cậu lấy một cuốn sổ mới, viết tiêu đề trang đầu: Thế giới bên kia.
Rồi ghi toàn bộ những gì còn nhớ được: bố cục hang, hai lối đi, vệt sáng, bầu trời vàng, lớp thảm xanh, phiến đỏ, mùi không khí, cảm giác trọng lực, ước lượng thời gian.
Ghi xong, cậu đọc lại từ đầu. Không chỉnh câu chữ. Không làm đẹp.
Đây là dữ liệu gốc.
Cuối trang, cậu chừa một danh sách câu hỏi:
Bên đó rộng tới đâu?
Có sinh vật khác không?
Cổng này do ai tạo ra?
Vì sao nó lại nằm sau giá sách nhà mình?
Cậu đóng sổ.
Ngày mai vẫn là thứ Hai. Vẫn Vietcom Tech. Vẫn sprint planning. Vẫn RF driver.
Nhưng từ giờ cậu sẽ sống hai lịch thời gian khác nhau.
Đêm muộn, Nhã nằm trên giường, nhìn trần nhà tối.
Lần này giấc ngủ đến nhanh hơn mọi hôm.
Trong đầu cậu vẫn còn bầu trời vàng và tiếng phiến đỏ chạm nhau trong gió.
Ngoài cửa sổ, thành phố thở đều.
Còn cậu, lần đầu tiên sau rất lâu, không còn cảm giác bế tắc hoàn toàn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.