Phàm Trần Tản Mạn Ký

Chương 1: Vết Thương Nghẹn Lời

Đăng: 03/06/2026 07:53 143 từ 17 lượt đọc
Mùa thu gieo một hạt mầm,

Chưa vươn cành biếc đã âm thầm rơi.

Gió giông thổi tạt ngang trời,

Cuốn đi tia nắng rụng rời màn đêm.

​Bước chân nặng trĩu bên thềm,

Nôi mây gối mỏng ướt mềm sương sa.

Chiều thu hiu hắt quanh nhà,

Lời ru chưa cất xót xa vô chừng.

​Niềm vui chưa kịp tưng bừng,

Bão giông ập tới nửa chừng cuốn đi.

Mắt khô chẳng đọng sầu bi,

Mà sao buốt thắt những khi đêm về.

​Cõi lòng rớt giữa cơn mê,

Tỉnh ra chỉ thấy bốn bề quạnh hiu.

Gió đông rền rĩ tiêu điều,

Đôi tay hụt hẫng một chiều hư không.

​Ngước nhìn khoảng vắng mênh mông,

Niềm tin vỡ vụn bềnh bồng khói sương.

Góp gom nhặt lại tơ vương,

Khép mi giấu kín vết thương nghẹn lời...


03/06/2026

2

Được yêu thích bởi: Tiên Nữ Say Xỉn, hoangsang