Chương 15: Cơn Giông Ngang Trời, Vết Thương Cả Đời
Nếu Hướng Dương Còn Nở
Mục lục
15 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 15/15 chương
Một tiếng lách cách khô khốc vang lên trong nhà kho tối, nắp hộp bật mở. Ánh chiều tà cuối ngày len qua khe cửa sổ phủ bụi, rọi một vệt sáng mờ đục lên tập tài liệu được xếp ngay ngắn bên trong, như thể ai đó đã cẩn thận cất giữ nó suốt bao năm. Trên cùng là một tờ bìa đã ngả màu úa, nét chữ viết tay bằng mực đen giờ đây đã nhạt đi quá nửa:
"Tài liệu lưu trữ công trình Thiên Nhai Tower - Kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng."
Hạ Vi khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn. Bố cô đã dành gần trọn tuổi trẻ và cả những năm tháng cuối đời cho những công trình chằng chịt giàn giáo và bê tông cốt thép, ông vẫn thường hay xoa đầu cô mỗi tối đi làm về khi đôi bàn tay còn vương mùi vôi vữa và khói bụi công trường. Thiên Nhai Tower này chính là dự án cuối cùng ông cầm trịch với vai trò kỹ sư trưởng, trước khi cái chết bất ngờ ập đến, cướp đi người cha yêu dấu, để lại phía sau một khoảng trống không gì lấp đầy nổi trong căn nhà nhỏ của hai mẹ con.
Cô nhẹ tay vuốt lên tờ bìa, để bụi thời gian bay lên lấp lánh trong vệt nắng, mang theo mùi ẩm mốc đặc quánh của giấy cũ. Rồi cô từ từ lật mở lớp giấy gói đầu tiên. Bên trong là những bản sao bảng đối chiếu khối lượng vật tư, những trang nhật ký thi công hiện trường được viết bằng nét chữ vuông vắn, cứng cáp, nét chữ mà cô có thể nhận ra giữa hàng ngàn nét chữ khác, bởi đó là nét chữ đã ký tên vào từng cuốn vở học trò của cô suốt những năm tháng thuở ấu thơ.
Cô lật qua, lòng ấm áp một cách lạ lùng, như đang được ngồi cạnh bố lần nữa. Nhưng càng lật, ngón tay cô càng run, tim đập càng ngày càng nhanh. Không phải vì nét chữ quen thuộc ấy, mà vì những dòng mực đỏ chi chít gạch chân bên dưới, những con số bị khoanh tròn, gạch chéo, những dấu chấm than đậm nét như bị ấn xuống trong cơn bất lực:
“Ngày 12/08: Mác bê tông sàn tầng 14 không đạt tiêu chuẩn B30 theo thiết kế. Mẫu thử nén bể vỡ ở cường độ dưới 65%. Nhà thầu phụ tự ý đổi trạm trộn không qua phê duyệt của kỹ sư trưởng.”
“Ngày 19/08: Lượng thép chịu lực cột trục C4 bị bớt xén gần 30% so với bản vẽ thi công đã duyệt. Nguy cơ nứt gãy kết cấu chịu lực cực kỳ nghiêm trọng. Đã lập biên bản đình chỉ đổ bê tông, yêu cầu nhà thầu dỡ bỏ toàn bộ phần vi phạm.”
“Ngày 25/08: Đại diện chủ đầu tư trực tiếp gây sức ép, yêu cầu ký duyệt biên bản nghiệm thu chuyển bước thi công để kịp giải ngân đợt 3. Kiên quyết từ chối, đại diện đầu tư chuyển từ hối lộ sang đe dọa. Công trình này chứa hàng ngàn sinh mạng, không thể mang tính mạng con người ra làm trò cá cược bòn rút kinh phí!”
Tay siết nhẹ lấy trang giấy, cô chưa từng biết những chuyện này. Bố cô chưa bao giờ kể với cô hay mẹ về áp lực ông phải chịu suốt khoảng thời gian đó, ông vẫn về nhà mỗi tối với vẻ mặt điềm tĩnh như mọi khi. Một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len vào lòng cô, không rõ hình dạng, chỉ là một câu hỏi âm ỉ năm ấy liệu đã xảy ra chuyện gì, cái chết của bố cô có phải chỉ là tai nạn không?
Hạ Vi ngồi thụp xuống nền nhà kho lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy tập hồ sơ như sợ nó sẽ tan biến mất nếu cô lơi lỏng dù chỉ một khắc. Cô nhớ lại cái ngày người ta đến báo tin, giọng người quản lý công trình run run, ánh mắt đầy sợ hãi. Họ bảo bố cô sơ sẩy trượt chân ngã từ giàn giáo trong một ca trực đêm. Một tai nạn lao động đáng tiếc. Lúc đó cô còn quá nhỏ để nghi ngờ, chỉ biết ôm lấy mẹ mà khóc, tin rằng đó chỉ là một sự run rủi tàn nhẫn của số phận.
Nhưng bây giờ, ngồi giữa những trang giấy này, câu hỏi cứ chậm rãi hình thành trong đầu cô, từng chút một, như một vết nứt lan rộng trên mặt băng. Một người luôn khắt khe nhắc từng công nhân phải cài dây an toàn, từng mắng cô vì đứng gần lan can ban công quá lâu, làm sao có thể bất cẩn trượt chân đến mức mất mạng? Và đêm hôm đó, vì sao ông lại có mặt ở công trường vào giờ khuya khoắt ấy?
Cô lật tiếp, chậm rãi cho đến khi chạm tới trang cuối cùng của tập hồ sơ dự toán, nơi đính kèm văn bản chỉ định thầu và phê duyệt thanh toán nội bộ. Ánh mắt cô dừng lại rất lâu ở con dấu đỏ chót đóng đè lên chữ ký của chủ đầu tư. Dòng chữ in hoa hiện lên rõ ràng, đập thẳng vào đáy mắt:
TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ & PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ THỊNH KHANG.
Và bên dưới con dấu là chữ ký nắn nót mang tên: Lâm Thịnh Khang.
Hạ Vi sững người, buồng phổi như bị ai đó bóp nghẹt khiến cô không thể thở nổi. Căn phòng dường như chao đảo. Lâm Thịnh An... Lâm Thịnh Khang. Đó là gia tộc của người con trai mà cô đã khắc ghi vào tim, người mà cô xem như là ánh sáng của đời mình, ban nãy anh còn vừa tỏ tình cô cơ mà. Không đúng, chắc chắn không đúng, có thể chỉ là hiểu lầm... Biết đâu bố anh ấy không nhúng tay vào chuyện này?
Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu, đông cứng cả huyết quản. Hạ Vi ôm chặt tập tài liệu vào lòng, cuộn tròn người lại trên sàn nhà lạnh ngắt. Những ngón tay siết chặt đến trắng bệch, run rẩy đến tội nghiệp. Cô không khóc ngay được, nghẹn đắng nơi cổ họng. Nếu chuyện đó là sự thật thì sao đây? Làm sao cô có thể trơ trẽn ôm lấy con trai của kẻ thù giết cha mình để yêu đương ngọt ngào được nữa? Mỗi lần nhìn thấy anh, hình ảnh bố nằm bất động dưới giàn giáo lại hiện về thì sao chứ. Cứ nghĩ đến việc gia đình anh giẫm đạp lên mạng sống của bố cô, tim cô lại đau như có dao cứa! Rồi lấy cái gì để yêu nhau đây, khi giữa họ là máu và mạng người? Cảm giác rối bời, hoang mang cứ ôm trọn lấy cô, bóp nghẹt từng nhịp thở trong nhà kho tịch mịch và tăm tối.
Thế rồi ngay trong chiều hôm ấy, với chút hy vọng mong manh đến rằng đây chỉ là một sự nhầm lẫn trớ trêu, cô quyết định gọi điện cho Thịnh An.
Chiếc điện thoại trong tay run lẩy bẩy, áp sát vào vành tai trắng bệch, nặng trịch. Ở đầu dây bên kia, giọng Thịnh An vẫn vang lên trầm ấm và quen thuộc đến lạ, sự dịu dàng bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành thứ vũ khí tàn nhẫn nhất, đâm xuyên qua lớp phòng thủ mỏng manh của cô khi nghe tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng. Cô tự cấu chặt vào da thịt mình, điên cuồng tự lừa dối bản thân, tự vẫy vùng trong sự chối bỏ sự thật: Không phải đâu... chắc chắn không phải đâu! Anh ấy chỉ là Thịnh An của cô thôi, làm sao gia đình anh ấy có thể nhúng tay vào cái chết của bố cô được?
Đó thật sự chỉ là một hiểu lầm thôi. Cô chỉ thèm khát đến phát điên một câu phủ nhận từ anh, một lời mắng yêu rằng cô ngốc nghếch, rằng cô đang nghĩ vẩn vơ. Cô muốn thét lên, nhưng cổ họng lại khô khốc, đắng ngắt, những âm thanh nghẹn ứ bị bóp vụn thành từng tiếng rên rỉ vô hình. Chơi vơi, tủi hờn, và chới vơi rơi xuống vực thẳm của sự hoảng loạn, nơi cô chỉ dám ôm lấy chút ảo ảnh cuối cùng về sự hạnh phúc mới chớm của họ.
“Hạ Vi, em sao vậy? Có chuyện gì à?” Anh hỏi, giọng lập tức chùng xuống khi nghe tiếng nấc nghẹn của cô.
“Em đừng đi đâu, cứ ở nhà đợi anh, anh qua ngay bây giờ.”
Năm phút sau, khi bóng hình anh xuất hiện ở cửa, vội vã ôm lấy tấm thân đang co ro vào lòng, Hạ Vi tưởng rằng mình đã tìm được chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước xiết. Nhưng không, sự ấm áp ấy ngắn ngủi làm sao.
Đến khi cô run rẩy chỉ tay xuống xấp hồ sơ vương vãi dưới đất, ánh mắt dâng lên thứ hy vọng cùng cực rằng anh sẽ phủ nhận tất cả, thì thứ cô nhận lại là khoảng không vô tận. Thịnh An khựng lại. Sự im lặng ấy không phải là sự ngạc nhiên đơn thuần, mà là một cú rơi tự do xuống vực thẳm. Trong đôi mắt anh lúc đó, lớp vỏ bọc bình thản rạn nứt hoàn toàn, nhường chỗ cho một nỗi hoang mang tột độ, sợ hãi và tái mét, đó là ánh mắt của kẻ tội đồ biết ngày phán quyết đã điểm, bất lực nhìn lưỡi dao lơ lửng buông xuống cuộc đời người mình yêu.
“Hạ Vi, em bình tĩnh. Chờ anh, anh sẽ làm rõ mọi chuyện.”
Nói rồi Thịnh An bắt ngay xe vội về Sài Giòn, thành phố đêm ấy lạnh buốt và đặc quánh hơi người. Đã nhiều năm rồi anh không quay về nhà, mà có lẽ từ lâu nó đã không còn là nhà anh nữa rồi, căn biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo vô cùng. Từng bước chân trên nền đá hoa cương bóng loáng dần trở nên nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo anh lùi dần về quá khứ mà anh đã cố quên suốt bao năm qua.
Bố anh ngồi trong phòng làm việc, làn khói xì gà mỏng manh bay lơ lửng quanh bóng lưng nghiêm nghị bao năm vẫy vậy. Thịnh An đứng ở ngưỡng cửa một lúc lâu trước khi bước vào, trong anh không chỉ có sự phẫn nộ, mà còn là một cuộc đại hồng thủy của tâm lý bị bóp méo bởi ám ảnh tuổi thơ.
Nhiều năm về trước, anh khi ấy mới chỉ là một đứa trẻ vô tình áp tai vào cánh cửa gỗ lim này, nghe trọn vẹn mệnh lệnh lạnh lùng định đoạt sinh mạng một con người từ chính giọng nói của người bố ruột. Âm thanh khô khốc qua chiếc điện thoại bàn năm nào cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một thứ tiếng vọng từ địa ngục:
“Ông ta chết rồi à? Xử lý cho cẩn thận, tuyệt đối không được để lại bất kỳ manh mối nào. Dàn xếp hiện trường cho giống một vụ tai nạn lao động!”
Suốt từng ấy năm, đoạn ký ức ấy giống như một bóng ma đè nặng lên tâm lý, trở thành vết sẹo mưng mủ trong tiềm thức mà anh không cách nào xóa bỏ. Anh lớn lên trong sự giàu sang được xây bằng xương máu và sự tàn nhẫn, mang theo một nỗi mặc cảm tội lỗi không tên rằng bản thân đang tận hưởng những thứ được đánh đổi bằng mạng sống của người khác.
Và bây giờ, khi cái tên Trần Văn Hùng được thốt ra, bóng ma năm cũ không chỉ trở về, nó hóa thành một lưỡi hái thực sự, lạnh lùng chém đứt mọi quyền được yêu, được hạnh phúc của anh. Nhìn người cha điềm nhiên với sự tàn độc đằng sau lớp vỏ bọc doanh nhân thành đạt, Thịnh An cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ. Anh nhận ra mình chỉ là kẻ vô dụng trong ván bài đẫm máu, và điều tàn nhẫn nhất là con dao đâm thẳng vào tim Hạ Vi lại chính là di sản của gia đình anh. Sợ hãi, ghê tởm, tuyệt vọng và bất lực đan xen, bóp nghẹt lấy từng nhịp thở của một người đàn ông bị dồn vào chân tường.
“Năm xưa, con đã nghe bố nói chuyện điện thoại về việc xử lý cái chết của một kỹ sư trưởng.” Thịnh An hỏi thẳng, giọng run lên vì kìm nén cơn thịnh nộ, lồng ngực phập phồng như muốn vỡ tung.
“Người mà bố cho người ra tay năm đó... chính là kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng, đúng không?”
Ông Khang giật mình, buông điếu xì gà trong tay xuống:
“Sao con lại hỏi chuyện này?”
“Bác ấy là bố của Hạ Vi!”
Ông ngước mắt nhìn con trai bằng ánh mắt sắc lạnh, từng trải của kẻ thâu tóm thương trường:
“Chuyện năm đó không đơn giản như con nghĩ. Tốt nhất con nên ngậm miệng lại và coi như chưa từng biết gì. Tin hay không thì tùy, ông ta không phải do bố giết.”
“Bố nghĩ con tin được lời bố sao?”
“Bố nói thật.” Ông Khang đanh giọng lại, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
“Ngay cả bố cũng chỉ là một con cờ. Bố năm ấy chỉ là kẻ dọn dẹp hiện trường và ém nhẹm hồ sơ để cứu lấy cái tập đoàn này. Nhưng bố cảnh báo con, nếu con bé đó hé răng nửa lời, hay dám nói về tập hồ sơ kỹ thuật đó ra ngoài, những kẻ đứng trong bóng tối kia sẽ không bao giờ tha cho nó. Nó nhất định phải chết, và cả mẹ nó cũng vậy.”
Thịnh An cảm thấy lồng ngực mình lạnh ngắt, máu trong người như đông đặc lại:
“Bố…”
“Con yêu con bé đó đúng không?” Ông Khang đứng dậy, bước đến gần con trai, đặt tay lên vai anh bằng một sức ép nặng trĩu.
“Chia tay đi. Cắt đứt hoàn toàn, tránh xa nó ra và quay về đây tiếp quản cơ nghiệp của bố. Bố hứa với con sẽ giữ cho nó một con đường sống, nhưng đổi lại, nó phải ngoan ngoãn chôn vùi chuyện này, và con phải biến mất khỏi đời nó. Bằng không, con tự hiểu hậu quả.”
Những lời tàn nhẫn ấy như một chiếc thòng lọng siết chặt lấy cổ Thịnh An, tước đoạt đi từng hơi thở của anh. Anh biết rõ bố anh và thế lực đen tối phía sau nguy hiểm đến mức nào. Một kỹ sư trưởng đức cao vọng trọng, tài giỏi lẫy lừng, người từng được cả công trường nể trọng, cuối cùng vẫn không giữ nổi mạng sống của mình. Vậy thì một cô gái đơn độc, không có gì trong tay để chống đỡ, sẽ ra sao nếu những kẻ đứng sau bóng tối kia phát hiện ra cô đang tìm hiểu sự thật?
Anh muốn ôm lấy cô, muốn nói cho cô nghe tất cả, muốn cùng cô đối mặt với mọi chuyện. Nhưng càng nghĩ, anh càng nhận ra cách duy nhất để bảo vệ cô, có lẽ, là biến mất khỏi cuộc đời cô.
Thế rồi những ngày sau đó, Thịnh An cắt đứt mọi liên lạc. Không nghe máy, không trả lời một tin nhắn nào, để mặc điện thoại đổ chuông trong vô vọng, tự hóa thành kẻ bặt vô âm tín trong thế giới của Hạ Vi.
Sự im lặng kéo dài ấy đẩy Hạ Vi vào một trạng thái gần như suy sụp. Cô không ăn được, cũng không ngủ được, chỉ ngồi hàng giờ liền bên khung cửa sổ, nhìn màn hình điện thoại tối đen mà lòng cứ quặn thắt lại từng đợt. Có phải anh đang tránh mặt cô? Có phải mọi phỏng đoán tồi tệ nhất kia đều là sự thật? Càng nghĩ, cô càng thấy mình chìm sâu hơn vào một khoảng tối không lối thoát.
Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm được nữa, đêm đó cô quyết định một mình bắt chuyến xe đò trong đêm Đà Lạt mưa tầm tã xuống Sài Gòn. Suốt dọc chuyến xe dài đằng đẵng, lòng cô như có hàng ngàn con kiến bò cào. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ kính nhòe nhoẹt bởi những vệt nước mưa hắt vào, tối sầm và lạnh lẽo y hệt như tâm trạng cô lúc bấy giờ. Mỗi vòng bánh xe quay là một lần tim cô thắt lại vì linh cảm chẳng lành. Cô cứ lẩm bẩm gọi tên anh trong vô thức, bấu chặt đôi bàn tay lạnh ngắt vào vạt áo, tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần gặp được anh, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt ấm áp quen thuộc ấy, mọi chuyện nhất định sẽ có lời giải thích.
Mưa Sài Gòn khi xe vừa cập bến chưa bao giờ dai dẳng đến thế. Từng vệt nước quất rát mặt đường, nhòa đi ánh đèn vàng vọt của phố thị. Hạ Vi không kịp che ô, cứ thế lầm lũi đội mưa chạy thẳng đến dãy trọ ẩm thấp nơi anh ở. Từng bước chân nặng trĩu, rã rời, đôi bàn chân tê cóng vì ngấm nước mưa, nhưng trái tim lại đang gào thét một nỗi đau tột cùng.
Cánh cửa căn phòng trọ bật mở. Thịnh An đứng bên trong, bóng tối nuốt trọn nửa gương mặt. Mùi khói thuốc lá cay gắt phảng phất trong không gian ngột ngạt, thứ mùi đắng chát mà chưa từng có ở một người luôn điềm đạm, sạch sẽ như anh.
Hạ Vi đứng sững ngoài hiên, toàn thân ướt sũng. Nước mưa từ những lọn tóc bết chặt chảy ròng ròng xuống gò má trắng bợt, hòa lẫn với nước mắt đang chực trào. Cô run rẩy ngước nhìn người con trai mà cô dốc cạn thanh xuân để yêu thương, giọng nghẹn ngào đến đứt quãng:
“Anh đi gặp bố anh rồi đúng không?... Anh nói đi! Chuyện công trình năm đó, cái chết của bố em... rốt cuộc là gì? Tại sao anh lại trốn tránh em chứ?”
Thịnh An không dám nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh vì nước của cô. Trái tim anh lúc này cũng đang rỉ máu, từng thớ thịt như bị hàng vạn mũi kim châm. Anh đứng chôn chân nơi ngưỡng cửa, bàn tay giấu sau lưng siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, máu rớm ra từ lúc nào chẳng hay. Đau đớn cào xé tâm can, nhưng khi cất lời, giọng anh lại phải gồng lên, lạnh lùng và tàn nhẫn đến gai người:
“Em về đi. Đừng tìm hiểu thêm bất cứ điều gì nữa.”
“Ý anh là sao?!” Hạ Vi lảo đảo bước lên một bước, nước mưa từ vạt áo nhỏ tòng tòng xuống nền gạch. Sự hoảng loạn và uất ức dâng trào khiến giọng cô xé lòng:
“Anh đã biết được những gì rồi? Có phải tập đoàn của gia đình anh... chính bố anh nhẫn tâm bớt xén, đẩy bố em ngã xuống giàn giáo lạnh lẽo không?!...Còn nữa, anh nói với em là anh sẽ bảo vệ em cơ mà, Thịnh An! Tại sao bây giờ lại là anh đuổi em đi?!”
“Đủ rồi!”
Thịnh An đột ngột gắt lên, thanh âm khàn đặc, vỡ vụn như tiếng gầm xé toạc lồng ngực đang quằn quại. Anh siết chặt hai tay, ép bản thân phải hóa đá, đè nén mọi xót xa xuống đáy vực sâu để thốt ra những lời độc địa nhất:
“Chúng ta dừng lại đi. Chia tay đi, Hạ Vi.”
Khoảnh khắc ấy, cả bầu trời đêm như sụp đổ tan tành dưới chân Hạ Vi. Cô chết trân, đôi mắt mở to ngơ ngác nhìn người con trai trước mặt như thể không dám tin vào tai mình. Cảm giác trơ trọi, bơ vơ giữa thế giới rộng lớn bủa vây lấy tâm trí, khiến cô thấy ngạt thở đến mức không đứng vững.
“Dừng lại...? Anh... anh vừa nói cái gì?”
“Anh bảo chúng ta chia tay. Đừng bám lấy anh nữa.”
“Thịnh An! Anh điên rồi sao?!”
Hạ Vi thét lên, sự kiềm chế cuối cùng đứt đoạn. Cô lao tới, hai bàn tay lạnh ngắt túm chặt lấy vạt áo anh, vừa gào khóc nức nở vừa vung tay đấm thùm thụp vào lồng ngực anh trong cơn hoảng loạn tột cùng:
“Tại sao chứ?! Em nghĩ kỹ rồi người em yêu là anh. Nếu bố anh sai, pháp luật sẽ trừng trị, anh đừng đối xử với em như vậy? Em không bỏ anh đâu... Em xin anh, có gì thì anh cứ nói cho em nghe đi mà, chuyện của bố em, em cũng có quyền được biết chứ…”
Mỗi cú đấm yếu ớt, tuyệt vọng của cô giáng xuống ngực anh đau đớn đến nghẹt thở. Thịnh An đứng trơ ra đó như một bức tượng đài bị bỏ ngỏ, mặc cho cô đánh, mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn với mưa đẫm ướt vai áo. Cơn đau xé ruột gan đánh gục mọi ý chí. Anh chỉ ước gì có thể ôm cô vào lòng, khóc cùng cô, nhưng anh không thể! Nếu anh mềm lòng, thần chết sẽ lập tức buông lưỡi đao xuống cuộc đời cô.
Với một lực dứt khoát đến tột cùng, Thịnh An vung tay, lạnh lùng gạt mạnh hai cánh tay đang bấu víu vào mình.
Lực đẩy vô tình khiến Hạ Vi lảo đảo lùi lại mấy bước, rồi ngã khuỵu xuống nền xi măng ướt sũng, lạnh buốt.
Thịnh An đứng trên cao, cúi xuống nhìn người con gái anh yêu hơn cả sinh mạng đang run rẩy dưới chân mình. Khuôn mặt anh vô cảm, ánh mắt lạnh lẽo đến mức xót xa:
“Em thôi cái trò khóc lóc yếu đuối này đi! Em nghĩ em là ai hả? Bố em thông minh như thế còn chẳng giữ nổi mạng mình, thì một đứa con gái tay trắng, non nớt như em thì làm được cái gì chứ? Em biết rồi thì sao, em làm gì được à? Em muốn chết, hay muốn kéo theo cả người mẹ tội nghiệp của em chết chùm cùng sự cố chấp ngu ngốc này?!”
Từng lời tàn nhẫn như tát thẳng vào mặt Hạ Vi. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch không còn chút máu.
“Nhưng tại sao anh lại bỏ em. Anh... không tin vào tình yêu của chúng ta sao? Chúng ta có thể cùng nhau làm rõ chuyện này mà!” Giọng cô vỡ vụn.
“Những năm tháng qua... rốt cuộc đối với anh em là cái gì? Anh không tin vào em à? Anh vẫn nghĩ em như thế à?”
Thịnh An cười nhạt, một nụ cười thê thiết, cay đắng đến tột độ:
“Tình yêu? Tình yêu thì giải quyết được cái gì? Nó có mài ra ăn được không, hay đổi lại được quyền lực? Hạ Vi, tỉnh lại đi! Người như anh, sinh ra trong cái vũng bùn thương trường này, tình yêu vốn dĩ là thứ xa xỉ phẩm rẻ rúng nhất! Con đường của anh là cơ nghiệp gia tộc. Còn em bây giờ là mối đe dọa của anh đấy. Ngay từ đầu chúng ta vốn dĩ chưa từng thuộc về một thế giới!”
Không gian xung quanh chết lặng. Tiếng mưa rơi rào rạt bỗng trở nên xa xăm, chỉ còn lại sự buốt giá cào xé vào tâm can.
Hạ Vi quỳ bệt trên mặt đất, toàn thân cô chết trân, không còn phát ra được một tiếng nấc nào nữa. Ánh sáng dịu dàng, trong trẻo cuối cùng trong đôi mắt ấy đã hoàn toàn vụn vỡ.
Cô chống hai tay, từ từ đứng dậy. Sống lưng cô thẳng tắp đến đáng sợ, dẫu đôi chân đang run lên bần bật. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe, lạnh lẽo đến thấu xương nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, từng câu từng chữ thốt ra nghẹn ngào nhưng đanh thép như lời nguyền rủa từ địa ngục:
“Được... Thịnh An. Anh nhớ kỹ từng câu từng chữ anh vừa nói ngày hôm nay.”
Cô hít một hơi thật sâu, nuốt trọn đắng ngắt ngược vào trong tim:
“Anh nói chúng ta không chung đường, đúng không? Vậy thì từ giây phút này trở đi, cả anh và gia đình tàn ác của anh sẽ là mối hận lớn nhất khắc sâu vào xương tủy của Hạ Vi này. Anh không nói sự thật, không sao cả, em sẽ tự mình đi tìm. Em thề... sẽ có ngày em bắt tất cả những kẻ nhúng tay vào cái chết của bố em phải quỳ xuống đền tội!”
Cô cười nhạt:
“Nhưng anh yên tâm, tạm thời em chưa làm gì đâu. Anh cứ dốc sức mà bảo vệ cái gia đình yêu quý của anh đi. Em ngu ngốc, nhưng chưa đến mức lấy mẹ mình ra cược.”
Đối diện với lời thề đoạn tuyệt đầy máu và nước mắt ấy, lồng ngực Thịnh An như có ai đang dùng dao cùn khoét sâu vào từng thớ thịt. Bàn tay giấu sau lưng anh siết chặt đến mức máu tươi rỉ ra thấm đẫm lòng bàn tay. Anh nhắm nghiền mắt lại, buông ra câu tuyệt tình cuối cùng:
“Tùy em.”
Nói xong, anh quay lưng, dứt khoát bước vào trong.
Cạch.
Cánh cửa gỗ phòng trọ khép lại, then cài sập xuống nặng nề, cắt đứt hoàn toàn thế giới giữa hai con người.
Ngay khoảnh khắc ấy, ở phía bên kia cánh cửa, Thịnh An không giữ nổi bình tĩnh nữa. Sức lực như bị rút cạn, anh trượt dài theo cánh cửa, ngã quỵ xuống nền nhà lạnh ngắt. Hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đau đớn đến quằn quại, anh cắn chặt môi đến bật máu để nuốt ngược tiếng nấc xé lòng vào trong bóng tối đặc quánh.
Còn ngoài kia, dưới màn mưa trút nước, Hạ Vi đứng đơn độc một mình. Thanh xuân của họ, tình yêu của họ, đã chính thức chết lặng trong đêm mưa giông bão tơi bời ấy.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.