Game Point: Cú Đánh Cuối Cùng

Chương 23: "Ngọn thương" từ quận 1

Đăng: 21/05/2026 14:52 1,408 từ 3 lượt đọc

Tiếng đế giày bám thảm rít lên chói tai ngay khi trọng tài vừa dứt hiệu lệnh bắt đầu.


Bá Thiên không hề có ý định thăm dò. Với cây Astrox 100ZZ Navy nặng đầu bậc nhất trong tay, cậu ta thực hiện một cú giao cầu lao nhanh đẩy sâu về phía cuối sân trái tay của Thiện Vũ.


Thiện Vũ lùi bộ nhanh nhẹn, dùng cổ tay hất nhẹ quả cầu lên cao để giải tỏa áp lực. Nhưng đó chính là điều mà Thiên chờ đợi. Với chiều cao 1m83 cùng sải tay dài, Thiên bật nhảy tại chỗ như một con báo săn mồi.


Một cú Smash dọc biên sấm sét được tung ra. Quả cầu xé gió, găm thẳng xuống vạch trắng bên phía Vũ trước khi cậu kịp đổ người phòng thủ.


1-0 cho Minh Khai.


Cả nhà thi đấu nổ tung trong tiếng reo hò. Thiên xoay nhẹ cây vợt, ánh mắt sắc lẻm nhìn về phía Vũ qua lớp lưới:


“Tốc độ này cậu chưa từng thấy kể cả những giải mình từng tham gia đúng không? Đây mới là cầu lông đỉnh cao, Vũ à.”


Thiện Vũ không đáp, cậu lặng lẽ nhặt cầu trả lại phía đối diện. Nhịp tim cậu đang đập liên hồi. Lối đánh của Bá Thiên không chỉ là sức mạnh, mà là một sự áp đảo tuyệt đối về nhịp độ.


Mỗi khi Vũ cố gắng điều cầu sang hai góc để kéo đối phương vào thế đánh bền (Rally), Thiên lại dùng sải tay dài để cắt mặt cầu ngay trên lưới, ép Vũ phải thủ liên tục trong thế bị động.


Tỉ số nhanh chóng nhảy vọt lên:


5-1


Sự áp đảo về nhịp độ tiếp tục bóp nghẹt Vũ.


Trong một pha đôi công, Vũ cố gắng tung một cú phông cầu cao sâu ra góc sân để giảm nhịp độ, nhưng Thiên lùi bộ quá nhanh.


Cậu ta không cần thủ thế, lùi hai bước rồi nghiêng người thực hiện cú cắt cầu lỏng tay cực ngọt.


Quả cầu rơi rụng ngay sát mép lưới khiến Vũ lỡ đà, dù lao người cứu cầu sát thảm nhưng cầu không qua lưới.


Tiếp đó là một pha smash chéo sân uy lực của Thiên găm thẳng vào góc xa, khiến bộ chân của Vũ hoàn toàn mất phương hướng.


8-2.


Những cú đập của Thiên có quỹ đạo cực cắm và hiểm hóc, khiến "tấm khiên" của Vũ bắt đầu xuất hiện những vết nứt.


“Này,”


Trước khi thực hiện quả giao cầu tiếp theo, Thiên thong thả xoay nhẹ quả cầu trên tay. Cậu ta tiến lại sát lưới, giả vờ như đang kiểm tra mặt vợt, nhưng thực chất là để hạ thấp giọng đủ để chỉ có Vũ nghe thấy.


Từng chữ thốt ra như những nhát dao rạch vào vết thương chưa kịp khép miệng:


“Cái thói đánh ‘nhây’ này của cậu... vẫn y hệt cái cách cậu dâng chức vô địch cho đối thủ ở giải trẻ năm đó nhỉ? Nghe đâu năm ngoái cậu lại ‘diễn’ lại đúng kịch bản cũ rồi đứng nhìn đồng đội mình phải khóc thêm lần nữa à?


Tôi còn tưởng cậu giải nghệ luôn rồi cơ, không ngờ lại chuyển qua đánh đơn. Cậu vẫn chẳng học được gì cả.”


Thiện Vũ chợt khựng lại. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện về, tiếng gào thét của khán giả, giọt nước mắt của người cùng cậu đánh đôi năm ấy, và cả sự im lặng đáng sợ sau trận thua khi cậu lưỡng lự cho cú dứt điểm cuối cùng.


Cánh tay cầm vợt của Vũ bỗng chốc trở nên nặng nề như đeo chì. Cậu đánh hỏng một quả giao cầu đơn giản nhất ngay sau đó. Một lỗi sơ đẳng khiến Nhã Hân bên ngoài biên lo lắng siết chặt nắm tay.


11-3. Nghỉ kỹ thuật hiệp 1.


Thiện Vũ lầm lũi bước về phía góc sân. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm đẫm cả dải băng vàng chanh. Cậu không dám nhìn vào mắt đồng đội.


“Vũ! Uống nước đi!”


Nhã Hân chạy lại, đưa chai nước nhưng Vũ chỉ đứng bất động.


Thầy Duy nhìn biểu hiện thất thần của cậu học trò, thầy không vội vã đưa ra chỉ dẫn chiến thuật về góc đánh hay bộ pháp.


Thầy tiến lại gần, đặt một bàn tay chắc chắn lên vai Vũ, hạ giọng đủ để trấn an:


“Vũ, nghe thầy nói này. Thầy không biết Thiên đã nói gì với em, và thầy cũng không quan tâm quá khứ của em có gì. Nhưng thầy thấy đôi tay em đang run. Kẻ thù lớn nhất trên sân lúc này không phải là Thiên, mà là nỗi sợ đang lớn dần trong đầu em.


Thiên thắng em 8 điểm vừa rồi bằng kỹ thuật, nhưng nó đang muốn thắng nốt phần còn lại bằng cách hủy hoại ý chí của em. Đừng để nó toại nguyện.”


Thầy Duy siết nhẹ vai Vũ:


“Nếu em thua vì trình độ kém hơn, thầy không trách. Nhưng nếu em thua vì không dám vung vợt chỉ vì sợ sai lầm của quá khứ lặp lại, thì đó mới thực sự là thất bại. Hít sâu vào, nhìn ra phía khán đài kia, đồng đội đang đợi em chiến đấu, không phải đợi em hối hận.”


Thiện Vũ hít một hơi thật sâu, cái lạnh từ chai nước của Hân truyền vào lòng bàn tay giúp cậu tỉnh táo đôi chút. Cậu nhìn sang phía sân bên kia, nơi Thiên đang đứng ngạo nghễ nhận sự tán thưởng của khán giả Minh Khai.


Tiếng còi báo hiệu trở lại sân vang lên. Thiện Vũ siết chặt cán vợt, cậu thầm nhủ:


“Quá khứ đã qua, nhưng hiện tại mình đang đứng trên sân một mình.”


Hiệp 1 tiếp tục. Thiện Vũ bắt đầu thay đổi.


Thay vì cố gắng thủ an toàn, cậu bắt đầu thực hiện những pha Drop shot (bỏ nhỏ) sát lưới đầy mạo hiểm để kéo Thiên rời khỏi vùng an toàn phía cuối sân.


Trận đấu bắt đầu có những pha giằng co dài hơi hơn. Vũ gỡ lại được vài điểm quý giá, rút ngắn cách biệt xuống


15-9.


Nhưng Trần Bá Thiên chỉ cười lạnh. Cậu ta vặn người, thực hiện một cú nhảy đập chéo sân với lực phát động kinh khủng từ cổ tay. Quả cầu bay với vận tốc mà Vũ chỉ kịp thấy một vệt trắng lướt qua mặt.


16-9


Cú đập sấm sét vừa rồi như một lời khẳng định sức mạnh của Thiên. Ở pha cầu tiếp theo, Thiên chủ động đẩy nhanh tốc độ ép sân. Nhận thấy Vũ đang cố rướn người lên lưới cứu một quả bỏ nhỏ, Thiên chớp thời gian tung cú móc cầu chéo sân ra sau lưng Vũ.


Dù Vũ đã nỗ lực xoay người thực hiện động tác ve để cứu cầu ngoạn mục, nhưng quả trả cầu bổng lại vô tình tạo cơ hội cho Thiên tràn lưới dứt điểm cắm thẳng xuống sàn.


18-10


Khoảng cách điểm số quá lớn khiến những nỗ lực bám đuổi của Vũ trở nên vô vọng trong set này.


Thiên liên tục hành hạ bộ chân đối phương bằng những pha điều cầu biến hóa: lúc thì giả vờ đập rồi chặt cầu nhanh vào góc lưới trái tay, lúc lại phông sâu dọc biên biên phải.


Vũ dù lăn xả cứu được hai đường cầu bền kinh điển, nhưng ở pha quyết định, cú bung cầu của cậu đi hơi non, tạo điều kiện cho Thiên bật cao đập quả quyết định.


21-12.


Hiệp 1 kết thúc chóng vánh.


Thiên bước qua sân để đổi bên, đi ngang qua Vũ, cậu ta buông lại một câu: “Cố gắng đấy, nhưng ‘Momota’ thì cũng chỉ là một kẻ đi sau thời đại thôi. Ở thành phố này, chúng tôi không đợi đối thủ mắc lỗi, chúng tôi ép đối thủ phải chết.”


Thiện Vũ đứng lặng giữa sân, lồng ngực phập phồng. Phía sau lưng cậu, Nhã Hân vẫn đang hét lớn cổ vũ, nhưng trước mặt cậu là một bức tường thành mang tên Trần Bá Thiên mà "tấm khiên" hiện tại của cậu dường như không thể chống đỡ nổi.

0