Game Point: Cú Đánh Cuối Cùng

Chương 26: Màu trắng của mãnh hổ

Đăng: 21/05/2026 14:52 1,079 từ 3 lượt đọc

Sài Gòn bước vào những ngày nắng đổ lửa, cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt nhựa đường khiến cảnh vật như nhòe đi.


Thiện Vũ đạp xe miệt mài qua những con phố đông đúc, mồ hôi thấm đẫm lưng áo sơ mi đồng phục. Cậu đã xin phép thầy Duy nghỉ buổi tập và tổng kết chiều nay với lý do "có việc gia đình", nhưng thực chất, Vũ đang thực hiện một cuộc hành trình đơn độc.


Cậu tìm đến một cửa hàng thể thao nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh, cách xa trường Nam Khải gần mười cây số.


Vũ không muốn ai trong đội nhìn thấy khoảnh khắc này. Cậu cần một sự đoạn tuyệt, một sự thay đổi mà không phải giải thích với bất kỳ ai.


Cửa kính bật mở, luồng khí lạnh từ máy điều hòa ùa ra làm Vũ tỉnh táo đôi chút. Giữa hàng trăm cây vợt lấp lánh trên giá, ánh mắt Vũ lập tức bị đóng đinh vào một siêu phẩm:


Yonex Astrox 99 Pro.


Trái ngược với màu xanh thẫm đầy đe dọa của cây 100ZZ mà Thiên dùng, cây 99 Pro này mang tông màu White Tiger (Hổ Trắng) tinh khôi. Lớp sơn trắng muốt điểm xuyết những vệt đen mạnh mẽ tạo cảm giác thanh thoát nhưng ẩn chứa uy lực của một chúa sơn lâm.


Thiện Vũ cầm cây vợt lên. Cán vợt cứng, đầu vợt nặng hơn hẳn cây vợt cũ của cậu. Đây là cây vợt gắn liền với Kento Momota ở giai đoạn anh bắt đầu tìm kiếm những cú đứt điểm uy lực hơn thay vì chỉ phòng ngự bền bỉ.


“Lấy cho em cây này. Căng Bg80, 12kg nhé anh.” Vũ nói, giọng dứt khoát.


Sau gần một tiếng chờ đợi, Thiện Vũ bước ra khỏi cửa hàng với bao vợt mới trên vai. Cậu cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút, như thể vừa trút bỏ được một phần gánh nặng nhu nhược trên vai.


Nhưng ngay khi vừa dắt xe ra khỏi hẻm, một giọng nói quen thuộc đến mức khiến tim cậu suýt nhảy ra khỏi lồng ngực vang lên:


“Ơ kìa! Thằng Vũ đúng không bây? Việc gia đình của ông là đi ‘tậu’ hàng mới ở tận đây hả?”


Thiện Vũ khựng lại như bị đóng băng. Cách đó vài mét, Gia Khang và Tuấn Kiệt đang chễm chệ trên một chiếc xe đạp điện, trên tay mỗi người là một túi trà tắc khổng lồ.


“Hả… sao hai ông ở đây?” Thiện Vũ lắp bắp, vội vàng giấu bao vợt ra sau lưng theo bản năng.


Gia Khang nhảy xuống xe, cười hố hố rồi quàng tay qua cổ Thiện Vũ: “Trời ơi, quận này là địa bàn của tui mà! Nhà bà nội tui ngay đầu hẻm nè. Mà này, giấu cái gì đó? Cho anh em chiêm ngưỡng coi!”


Không đợi Vũ kịp phản ứng, Tuấn Kiệt đã nhanh tay kéo cái bao vợt ra. Cả hai gã bạn thân đồng thanh "ồ" lên một tiếng kinh ngạc khi thấy sắc trắng kiêu hãnh của cây 99 Pro.


“Á đù! 99 Pro White Tiger! Hàng xịn nha con trai!”


Tuấn Kiệt huých vai Vũ. “Bữa trước thấy ông thua xong mặt sưng sỉa, tưởng đâu bỏ cầu đi tu rồi chứ, hóa ra là âm thầm nâng cấp vũ khí à?”


Thiện Vũ thở dài, nhận ra mình không thể trốn tránh được đám bạn "trời hành" này. Cậu cúi đầu, nói khẽ:


“Tui chỉ muốn… thay đổi một chút thôi.”


Gia Khang nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai của Vũ, rồi nhìn cây vợt mới, nụ cười của cậu bỗng trở nên chân thành hơn:


“Thay đổi là đúng! Cây này đập cầu thì thôi rồi, cháy sân luôn.


Cơ mà ông đừng có mà tự tập một mình nữa nha. Mai mang lên sân, cho tụi tui ‘test’ thử cây hàng mới này của ông xem sao.”


Thiện Vũ im lặng, nhưng trái tim vốn đang đóng băng của cậu bỗng thấy hơi ấm áp. Cậu định chạy trốn sự quan tâm của đồng đội để tự hành xác, nhưng dường như cái "vận xui" mà cậu hằng sợ hãi lại đang bị sự lầy lội của Khang và Kiệt xua tan bớt.


“À mà này,”


Gia Khang chợt nhớ ra, chìa điện thoại ra trước mặt Vũ. “Nhã Hân mới nhắn trong nhóm, cuối tuần này cả đám tụ tập bàn vụ thiết kế áo đấu mới. Ông không đi là tui in hình con heo lên lưng áo ông đó nhen!”


Thiện Vũ nhìn vào màn hình, thấy tin nhắn của Hân kèm theo một icon cổ vũ rạng rỡ. Cậu siết chặt quai bao vợt, khẽ gật đầu: “Được rồi… tui sẽ tới.”


Vũ chào tạm biệt hai đứa bạn trời đánh rồi tiếp tục đạp xe về nhà


Đêm đó, Vũ ngồi lặng lẽ trong phòng, tay nâng niu cây Apacs One Malaysia cũ kỹ. Dưới ánh đèn bàn, những vết trầy xước chằng chịt trên khung vợt hiện lên như những "vết sẹo" của vô số trận đánh thăng trầm, từ những ngày tháng rực rỡ ở quá khứ cho đến dư vị đắng chát tại Minh Khai.


Cậu miết nhẹ dọc đũa vợt, nhìn lại chính mình của những năm qua, một "tấm khiên" luôn chọn sự an toàn nhưng đầy nhu nhược.


Cây vợt này đã cùng cậu nếm trải đủ vinh quang và cả những giọt nước mắt của đồng đội. Nó là thanh xuân, nhưng cũng là cái lồng giam cầm cậu bấy lâu nay.


Một tiếng thở dài khẽ thoát ra. Thiện Vũ đứng dậy, cẩn trọng treo cây Apacs lên giá trưng bày.


Từ nay, nó sẽ không còn phải chịu đựng những cú va chạm khốc liệt trên sân đấu nữa, mà đứng đó như một cột mốc của quá khứ đã khép lại.


Thiện Vũ tắt đèn, để mặc căn phòng chìm vào tĩnh lặng.


Trong bóng tối, cậu không nhìn vào cây vợt cũ trên giá nữa, bàn tay chỉ lặng lẽ siết chặt lấy lớp quấn cán mới của cây 99 Pro.


Cảm giác gai góc và sức nặng từ vũ khí mới là tất cả những gì cậu cần để bắt đầu lại, lần này là với tư cách một kẻ đi săn thực thụ.

0