Chương 151: Cỗ Xe Rác Của Ác Quỷ
Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
Mục lục
200 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 200/200 chương
Năm giờ sáng. Mùi mạt cưa ẩm, cồn đỏ và mồ hôi bốc lên nồng nặc trong xưởng mộc của Tư Lượm ở Phú Lâm.
Chưa đầy nửa ngày sau vụ nổ tại Apex Media, lệnh truy sát ba người đã tràn ngập các diễn đàn ngầm của giới buôn xác và bảo kê bến bãi. Mức giá bằng tiền mặt lẫn tiền ảo được niêm yết công khai kèm ảnh chụp trích xuất từ camera giao thông. Bạch Liên không buồn che đậy bằng mấy trò tai nạn hay phong thủy nữa. Chúng muốn dọn sạch nhóm của Phong trước khi mặt trời lặn.
Hằng ngồi dựa lưng vào khung cửa sổ gỗ, một tay kéo băng gạc siết chặt bắp tay rách da. Vết thương do mảnh kính vỡ cứa sâu, máu rỉ qua lớp vải trắng thành từng vệt sẫm màu. Phong đứng cạnh đống gỗ tạp ở góc tối, dùng đá mài miết lại phần lưỡi sứt mẻ của thanh đoản kiếm sưa đỏ. Tiếng đá cạ vào thớ gỗ cứng phát ra từng nhịp khô khốc. Dưới sàn xi măng, Tuấn Béo ngồi bệt, hai đùi kẹp chặt chiếc ThinkPad cũ. Cánh tay trái của gã vẫn sưng tím vì thi độc, các ngón tay co quắp gõ lạch cạch trên bàn phím.
Tư Lượm dập mẩu thuốc lá sâu kèn xuống mặt bàn gỗ cháy xém.
- Tụi bây đánh ba điểm trong một tuần, bên kia không lồng lộn lên mới lạ.
Hằng kéo khóa áo khoác che kín vết thương.
- Càng tốt. Chúng mất bình tĩnh thì càng dễ lộ sơ hở.
Tư Lượm xách ấm nước đổ thêm vào nồi thuốc bắc đang sôi ùng ục trên bếp ga mini.
- Điên mà có tiền, có súng, có xe với có nguyên cái tháp chống lưng thì không dễ nuốt đâu con.
Lão già không nói thêm. Lão đi lại quanh cửa xưởng, mắt liếc ra con hẻm ngoằn ngoèo mỗi khi có tiếng xe máy rồ ga ngoài đường lớn. Lão giữ lưng cho cả nhóm bằng kinh nghiệm của một kẻ lăn lộn nửa đời dưới đáy thành phố.
Tuấn thức trắng từ lúc rời Apex. Gã liên tục xâu chuỗi các mảnh dữ liệu lấy được từ máy chủ của Tạ Minh Hoàng và Quách Thái Hưng. Một kẻ giữ đường dây giải phẫu thẩm mỹ. Một kẻ điều khiển âm thanh thôi miên. Giữa hai mắt xích đó phải có một tuyến vận hành ngầm để dọn dẹp những thứ không thể đưa ra ánh sáng.
Màn hình máy tính chớp sáng. Tuấn đập mạnh tay xuống sàn.
- Có một tuyến hậu cần tụi mình bỏ sót.
Hằng quay sang nhìn gã.
- Nói nhanh.
Tuấn xoay màn hình về phía hai người. Hàng chục chấm đỏ hiện lên trên bản đồ số của thành phố, nối với nhau bằng những đường kẻ đứt đoạn.
- Sau vụ Hoàn Mỹ Chi Tinh và Apex, toàn bộ rác sinh học, xác hỏng, nội tạng thải loại đều không đi qua lò đốt rác y tế của thành phố. Trên giấy tờ, chúng được chuyển qua ba công ty vệ sinh môi trường khác nhau. Nhưng em quét dữ liệu camera giao lộ, mã trạm thu phí và các đoạn GPS bị xóa nửa chừng. Cùng một loại xe ép rác chuyên dụng luôn xuất hiện ở các điểm lấy hàng vào lúc hai giờ sáng.
Phong dừng tay mài kiếm.
- Xe rác?
Tuấn gật đầu, ngón tay gõ liên tục để mở rộng bản đồ.
- Xe rác tư nhân do Vạn Tín bao trọn gói. Chạy đêm, đổi biển số liên tục sau mỗi trạm thu phí. Điểm tập kết cuối cùng của tất cả các chuyến xe đều đổ về một cụm lò gạch cũ ở Củ Chi.
Hằng bước lại gần màn hình, mắt nheo lại nhìn tọa độ nhấp nháy.
- Bãi tiêu hủy ngầm.
Tuấn mở một tệp tin vừa giải mã xong.
- Em moi được nhật ký liên lạc của đám phụ tá dưới quyền Quách Thái Hưng. Chúng gọi kẻ phụ trách bãi này là Kẻ Dọn Rác. Hắn không ngồi ghế trưởng lão, nhưng nắm toàn bộ khâu xử lý phế phẩm của hệ thống. Xác người, nội tạng hỏng, tang chứng, thứ gì cần biến mất vĩnh viễn đều dồn về tay hắn.
Tư Lượm đứng phía sau, nghe vậy liền khịt mũi nhổ toẹt bãi nước bọt xuống nền đất.
- Dọn kiểu đó là dọn sạch cả dấu vết làm người.
Phong nhìn chằm chằm vào vệt đường đỏ dẫn ra ngoại thành.
- Chỗ đó không chôn xác. Chúng nghiền nát để làm nguyên liệu cho thứ khác.
Tuấn vỗ mạnh vào đùi.
- Đúng chóc. Nếu bãi này bị phá, con mụ Quyên sẽ mất đường dọn hiện trường cho nửa thành phố. Bệnh viện, thẩm mỹ viện, xưởng sinh học ngầm sẽ ứ đọng xác chết. Mọi thứ sẽ thối um lên trước khi chúng kịp tẩu tán.
Hằng kiểm tra lại hộp tiếp đạn của khẩu súng ngắn.
- Đánh không?
Phong không trả lời ngay. Anh nhìn về phía góc trong của xưởng mộc. Linh Nhi đang nằm trên chiếc phản gỗ, đầu tựa vào vách nứa, Cổ Miêu cuộn tròn dưới chân cô bé. Đôi mắt Linh Nhi đã tỉnh táo hơn, không còn vẻ mê man của những ngày trước. Cô bé nhìn thẳng vào Phong, môi mấp máy truyền âm qua tâm giao: (Hướng tây bắc có mùi đất trộn tóc cháy.) Phong tra thanh đoản kiếm vào bao da bên hông.
- Đi.
Ba người chuẩn bị trong gần ba tiếng. Tuấn gắn biển số giả vào chiếc bán tải cũ, nạp tọa độ bám đuôi vào hai điện thoại phụ và bọc kíp nổ tự chế vào túi chống nước. Hằng kiểm tra súng, dao găm, dây rút nhựa, ống ngắm đêm và số đạn bạc còn lại trong túi đồ nghề. Phong siết lại dây buộc chuôi kiếm, kiểm tra từng túi bột chu sa và muối hột giắt quanh thắt lưng.
Trước khi họ bước ra xe, Tư Lượm ném cho Hằng một bọc ni lông chứa mấy chiếc khẩu trang than hoạt tính tẩm bột hùng hoàng.
- Bãi rác, lò nung, xác thối. Hít phải thứ khí đó lâu ngày thì thần kinh mục rữa trước khi kịp rút súng.
Hằng nhét bọc khẩu trang vào túi áo.
- Chú ở lại giữ xưởng.
Tư Lượm quay lưng đi về phía bếp thuốc.
- Tao già rồi, tao giữ cái hẻm này. Tụi bây đi lo phần việc ngoài kia đi.
Chiếc bán tải rời Phú Lâm khi trời bắt đầu đổ mưa rỉ rả. Họ bám theo tín hiệu của chiếc xe ép rác từ bãi trung chuyển gần Bình Tân ra hướng quốc lộ. Kính lái mờ đi vì hơi nước, cần gạt nước kêu kẽo kẹt từng nhịp đều đặn. Đèn đường thưa dần khi xe tiến vào địa phận Củ Chi. Nhà xưởng, cây xăng và các bãi container lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những khoảng tối mênh mông của đất đỏ và rừng cao su.
Họ giữ khoảng cách hơn hai trăm mét để tránh bị phát hiện. Tuấn ngồi ở ghế phụ, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị tín hiệu GPS đang chập chờn theo từng cột sóng viễn thông.
- Nó đổi biển số lần thứ hai rồi.
Tuấn nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt táp-lô.
- Xe chở rác thông thường không bao giờ phải đổi biển giữa đường như vậy.
Phong nhìn qua màn mưa dày đặc phía trước.
- Thùng xe chứa những gì?
Tuấn cười gằn một tiếng.
- Toàn bộ những thứ mà Vạn Tín không muốn cảnh sát tìm thấy.
Chiếc xe rác rẽ khỏi đường nhựa, lao vào một con đường đất đỏ trơn trượt. Hai bên đường là những hàng cao su già ướt sũng, thân cây đen sì dưới màn mưa đêm. Cuối con đường, cụm lò gạch bỏ hoang hiện ra thành những khối vòm đen đúa, thấp lè tè giữa bãi đất trống. Không có biển hiệu, không có ánh đèn cao áp, không có tiếng máy móc gầm rú.
Nhưng nơi này không hề bị bỏ hoang.
Phong tắt đèn pha từ xa, để chiếc bán tải trôi chậm vào mép một rãnh nước cạn rồi dừng hẳn. Cả ba xuống xe, đi bộ men theo bờ đất sình lầy. Bùn đỏ bám chặt lấy đế giày, nặng trịch theo từng bước di chuyển. Mưa bụi phả vào mặt lạnh ngắt.
Nấp sau một ụ đất cao, Phong quan sát toàn bộ khu vực sân lò gạch.
Đèn hồng ngoại được cắm chìm dưới các rãnh thoát nước. Dây điện bọc cao su mới tinh kéo chằng chịt qua các vòm lò nung nứt nẻ. Những cột gạch đổ nát được xếp lại thành các vị trí canh gác chéo góc.
Giữa khoảng sân rộng, hàng trăm khối tượng đất nung hình người đứng bất động thành từng hàng thẳng tắp.
Hằng nâng ống nhòm đêm lên nhìn.
- Tượng đất?
Phong lắc đầu, tay đặt lên chuôi kiếm.
- Đội hình chiến đấu.
Tuấn đưa ống ngắm nhiệt quét qua bãi sân rồi rít khẽ qua kẽ răng.
- Mỗi khối đất đều có một điểm nhiệt yếu ở vị trí lồng ngực. Bên trong có vật sống hoặc xác chết còn giữ nhiệt.
Cửa thùng chiếc xe ép rác bật mở với một tiếng cạch kim loại chát chúa.
Mùi tanh ngọt của máu ươn trộn lẫn mùi rác hữu cơ lên men xộc thẳng ra ngoài không khí, xuyên qua lớp than hoạt tính của khẩu trang. Từng bọc ni lông đen lớn bị đẩy từ thùng xe rơi huỵch xuống nền đất bùn. Một bọc rách toạc, để lộ những đoạn xương trắng hếu, tóc người bết máu và các mảng thịt vụn chưa phân hủy hết.
Sáu gã đàn ông mặc đồ bảo hộ màu xám bước ra từ bóng tối của các vòm lò. Chúng dùng móc sắt kéo lê các bọc ni lông về phía lò nung trung tâm. Đám người làm việc trong im lặng tuyệt đối. Động tác của chúng thuần thục, cơ học, giống như những cỗ máy đã lặp lại quy trình này hàng nghìn lần.
Tuấn nuốt khan một ngụm nước bọt.
- Em không muốn biết chúng dùng thứ này để làm gì nữa.
Hằng siết chặt báng súng, mắt không rời đám công nhân.
- Chúng biến xác người thành nguyên liệu đúc tượng.
Một tiếng bước chân nặng nề nện trên nền gạch vỡ từ phía lò nung lớn nhất.
- Người ngoài không có phận sự ở đây.
Một gã đàn ông cao lớn bước ra giữa khoảng sân. Hắn đội mặt nạ hàn che kín nửa mặt trên, để lộ bộ râu quai nón lởm chởm và vết sẹo dài kéo từ cằm xuống cổ. Trên tay hắn là một cây xẻng thép cán dài, lưỡi xẻng dính đầy bùn đỏ và tro đen. Quần áo bảo hộ của hắn rách rưới, bết dính những mảng chất lỏng sẫm màu đã khô cứng.
Hằng hạ thấp nòng súng, nói nhỏ:
- Kẻ Dọn Rác.
Gã đàn ông dừng lại cách đống bọc ni lông vài bước chân. Giọng hắn khàn đặc, đều đều như tiếng kim loại cọ vào đá mài.
- Bác sĩ lấy nội tạng. Nhạc sĩ lấy hồn. Tao lấy phần thịt xương còn lại để đúc lò. Việc của tao là làm cho thành phố này không còn dấu vết của sự biến mất.
Phong bước ra khỏi chỗ nấp, chân đạp lên lớp bùn nhão.
- Đêm nay lò của mày tắt lửa.
Kẻ Dọn Rác nghiêng đầu nhìn Phong, rồi đảo mắt qua Hằng và chiếc máy tính trên tay Tuấn. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ.
- Lại thêm ba cái xác cần xử lý. Ở bãi này, tao chỉ chia phế phẩm thành hai loại: loại nghiền nát trộn đất sét và loại tống thẳng vào lò thiêu.
Hằng bước lên ngang hàng với Phong, họng súng chĩa thẳng vào ngực gã.
- Mày tự chọn cho mình một loại đi.
Kẻ Dọn Rác không đáp lời. Hắn vung mạnh cây xẻng thép, cắm phập lưỡi kim loại sâu vào nền đất bùn.
XOẢNG!
Một luồng chấn động nặng nề truyền qua lớp đất ướt, làm rung chuyển các vòm lò gạch xung quanh. Tiếng kim loại va đập vang lên từ sâu dưới lòng đất như tiếng chuông đồng bị gõ mạnh.
Hàng trăm bức tượng đất nung quanh sân đồng loạt mở mắt, để lộ những đốm sáng đỏ rực lập lòe trong đêm mưa.
(Hết chương 151)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.