Bắc Kiếm Giang Hồ

Chương 1: Gió Và Kiếm

Đăng: 09/06/2026 12:34 4,132 từ 11 lượt đọc

Ở phía xa bắc của dãy núi Hoành Đoạn, nơi những đỉnh núi cao chọc trời quanh năm phủ tuyết trắng, gió rét thổi rít suốt ngày đêm, có một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi vách đá dựng đứng. Nơi đây ít người biết đến, bị những đám mây dày đặc che phủ quanh năm, người dân ở vùng dưới núi gọi nó là Thung lũng Vân Ẩn nơi mây giấu mình, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Trong lòng thung lũng, không khí lại ấm áp và trong lành hơn nhiều. Dòng suối trong veo chảy róc rách qua các tảng đá cuội, hai bên bờ là rừng trúc xanh mướt vươn cao, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nước chảy tạo thành một khúc nhạc êm đềm. Xa xa, cạnh chân đồi có một ngôi nhà tranh đơn sơ, mái lá phủ kín, tường làm bằng gỗ và bùn khô nơi đã là nhà của hai người suốt gần hai thập kỷ.

Ngày hè, nắng vàng chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Một thiếu niên đứng giữa khoảng trống rộng trước nhà, tay cầm một thanh kiếm gỗ dài gần một mét tám. Anh có vóc dáng cao hơn những người cùng tuổi, vai rộng, thân hình rắn chắc như tảng đá được rèn giũa bởi gió núi. Khuôn mặt anh khôi ngô, đường nét sắc sảo nhưng còn phảng phất vẻ non nớt của tuổi mười tám, đặc biệt là đôi mắt đen sâu đôi mắt thường bình tĩnh như mặt hồ yên ả, nhưng khi tập trung lại tỏa ra ánh sáng sắc bén như lưỡi kiếm.

Đó là Lãnh Vân Thiên.

Hiện tại, anh đang đứng ở tư thế chuẩn chiến, hai chân tách rộng bằng vai, chân trái hơi tiến lên, trọng tâm cơ thể phân bổ đều. Thanh kiếm gỗ được cầm chắc bằng cả hai tay, đầu kiếm hướng về phía trước hơi chếch lên, lưỡi kiếm gỗ nhẵn nhụi phản chiếu ánh nắng.

Đối diện anh là một ông già khoảng sáu mươi tuổi, tóc bạc phơ rối tung, râu dài chạm ngực, mặc một bộ áo vải nâu cũ kỹ vá chằng vá đụp. Đôi mắt ông tuy đã nhăn nheo quanh viền nhưng vẫn sáng như sao đêm, khi nhìn vào người ta có cảm giác như mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu. Ông là Vô Trần sư phụ của Lãnh Vân Thiên, người đã đưa anh đến đây từ khi còn là đứa bé sơ sinh.

“Thư thế đứng vững hơn một chút, vai phải hơi hạ xuống, đừng căng cứng quá nội lực không thể lưu thông tự nhiên nếu cơ thể còn giữ sự căng thẳng.” Giọng Vô Trần khàn khàn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian yên tĩnh, “Nhớ kỹ, kiếm không phải là công cụ chém giết đơn thuần. Kiếm là sự mở rộng của cánh tay, là hiện thân của ý chí, là tiếng nói của tâm trí. Mỗi đường kiếm vẽ ra, đều phải mang theo lý trí và trái tim của người cầm nó.”

Lãnh Vân Thiên điều chỉnh tư thế theo lời dạy, hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành của núi rừng chảy vào phổi, theo đó anh cảm thấy luồng khí ấm áp từ bụng dưới từ từ lan tỏa khắp cơ thể đó là nội công Thanh Nguyên mà anh đã tu luyện suốt mười hai năm qua. Luồng khí đó êm dịu như dòng suối nhưng lại có sức mạnh bền bỉ như rễ cây ăn sâu vào lòng đất.

“Nào, dùng chiêu đầu tiên của Kiếm pháp Hàn Nguyệt Trăng Non Sáng Sớm,” Vô Trần ra lệnh.

Lãnh Vân Thiên gật nhẹ, mắt khép lại một giây, rồi đột nhiên mở to. Cùng lúc đó, thân hình anh nhẹ nhàng tiến về phía trước, không tạo ra tiếng động lớn như con mèo săn mồi. Thanh kiếm gỗ vạch ra một đường cong mềm mại, từ dưới lên trên, như ánh trăng non lấp ló trên bầu trời lúc bình minh. Đường kiếm đó không mạnh bạo, không gắt gỏng, nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Khi đầu kiếm còn cách ngực Vô Trần khoảng một thước, ông già nhẹ nhàng đưa tay ra, ngón tay trỏ và ngón tay giữa chạm nhẹ vào thân kiếm gỗ. Một luồng khí mềm mại nhưng kiên cố truyền vào kiếm, khiến toàn bộ thanh kiếm rung nhẹ rồi chậm lại, không thể tiến thêm được một tấc nào nữa.

“Đúng rồi, hình thức đã khá ổn,” Vô Trần rút tay về, giọng nói có chút hài lòng nhưng vẫn nghiêm nghị, “Nhưng nội lực phân bổ còn chưa đều. Khi vẽ đường cong, sức mạnh phải nhẹ ở đầu, mạnh ở giữa rồi giảm dần ở cuối giống như ánh trăng, không bao giờ chiếu đều khắp nơi. Hãy luyện lại trăm lần nữa, cho đến khi cơ thể tự nhiên cảm nhận được nhịp điệu đó.”

“Dạ vâng sư phụ,” Lãnh Vân Thiên trả lời, không hề tỏ ra mệt mỏi hay phàn nàn.

Mười hai năm qua, anh đã quen với sự nghiêm khắc này. Từ khi sáu tuổi, anh đã bắt đầu học cách đứng vững dưới gió núi, học cách thở đều hòa hợp với thiên nhiên, học cách cảm nhận từng tảng đá, từng cành cây xung quanh. Sau đó là các chiêu thức cơ bản, mỗi động tác đều phải luyện lại hàng nghìn lần cho đến khi trở thành bản năng. Rồi đến nội công Thanh Nguyên thứ mà Vô Trần nói là cơ sở cho mọi võ thuật chân chính, nhưng cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh khiết trong tâm trí.

Khi Lãnh Vân Thiên bắt đầu luyện lại chiêu thức một lần nữa, Vô Trần bước đến ngồi trên tảng đá gần đó, mắt nhìn về phía chân núi xa xôi, vẻ mặt trở nên u ám. Đôi mắt ông như xuyên qua những lớp mây dày, nhìn về một thế giới mà ông đã bỏ lại từ rất lâu thế giới mà người ta gọi là giang hồ.

Mười tám năm trước, ông đã mang đứa trẻ sơ sinh này đến đây, sau khi chứng kiến một cảnh tượng đẫm máu, sau khi hứa với người bạn chí cốt cuối cùng sẽ bảo vệ con trai anh. Đứa bé này chính là con của Lãnh Kiếm Sơn người từng được xem là đệ nhất kiếm khách chính nghĩa, người có võ công tuyệt đỉnh nhưng cuối cùng lại chết dưới tay những người mà anh từng tin tưởng, vì một tội danh vu khống, vì lòng tham và sự ghen ghét của kẻ khác.

“Kiếm pháp này mạnh, nhưng cũng nguy hiểm,” Vô Trần thì thầm một mình, “Mạnh đến mức sẽ khiến mọi người chú ý. Và chú ý… đôi khi chính là con đường dẫn đến đau thương. Con trai của anh ấy có cùng lòng chính trực, cùng niềm tin vào điều đúng đắn. Nhưng liệu nó có đủ để chống lại những cạm bẫy, những âm mưu trong thế giới bên ngoài không?”

Ông thở dài, biết rằng ngày đó không còn xa nữa.

Buổi trưa, khi mặt trời lên cao nhất, cả hai dừng lại để nghỉ ngơi và dùng bữa đơn sơ: cơm gạo lứt, rau rừng và một ít cá suối nướng. Lãnh Vân Thiên ngồi đối diện sư phụ, tay vẫn cầm thanh kiếm gỗ như không muốn rời xa.

“Sư phụ,” anh lên tiếng sau một lúc im lặng, “Người đã nói nhiều về giang hồ, về chính nghĩa, về những người cầm kiếm đi bảo vệ yếu thế. Nhưng người chưa bao giờ kể rõ ràng giang hồ thực sự như thế nào. Nó có đẹp như trong những câu chuyện người kể không? Những anh hùng, những trận chiến oai hùng, những tình nghĩa keo sơn… có thật tồn tại không?”

Vô Trần đặt đũa xuống, mắt nhìn thẳng vào mắt đệ tử. Đó là một khoảnh khắc quan trọng, ông biết rằng thời điểm đã đến. Ông không thể giấu mãi, cũng không thể giữ đứa trẻ này ở đây suốt đời. Một con chim đại bàng dù được nuôi dưỡng trong lồng vàng, cuối cùng cũng phải bay ra bầu trời rộng lớn dù bầu trời đó có giông bão hay không.

“Giang hồ… là một thứ rất phức tạp, Vân Thiên à,” Vô Trần nói chậm rãi, từng từ như được cân nhắc kỹ lưỡng, “Nó có những điều đẹp đẽ mà con nói. Có những người thực sự trọng nghĩa khí, nguyện hy sinh bản thân để giúp đỡ người khác. Có những tình bạn gắn bó suốt đời, có những tình yêu vượt qua mọi khó khăn. Nhưng… nó cũng có những mặt mà những câu chuyện thường không nói đến, hoặc nói qua loa cho có lệ.”

Ông dừng lại, uống một ngụm nước suối, giọng nói trở nên nặng nề hơn:

“Giang hồ là nơi mà sức mạnh quyết định phần lớn mọi thứ. Một người có võ công cao có thể làm điều mình muốn, còn người yếu thế thì chỉ có thể im lặng chịu đựng. Đó là nơi lòng người dễ thay đổi nhất. Một người hôm nay có thể là anh em chí cốt, ngày mai lại có thể đâm sau lưng vì một chút lợi ích, vì một danh tiếng, hay thậm chí chỉ vì sự ghen tuông trong lòng. Đó là nơi chính nghĩa thường bị bóp méo, người tốt thường phải chịu khổ, còn kẻ xấu đôi khi lại có thể sống sung sướng, được người đời kính trọng.”

Lãnh Vân Thiên nhíu mày, không hoàn toàn hiểu hết nhưng cảm thấy sự nặng nề trong lời nói của sư phụ. “Vậy… tại sao mọi người vẫn bước chân vào đó? Tại sao vẫn có người muốn làm anh hùng, dù biết rằng sẽ gặp nhiều nguy hiểm và bất công?”

“Vì không phải ai cũng chấp nhận sự bất công. Vì có những điều đáng để đấu tranh: công lý, tự do, những người thân yêu, những lý tưởng mà mình tin tưởng,” Vô Trần đứng dậy, bước ra ngoài nhà tranh, chỉ tay về phía chân núi xa xôi, “Và vì đây là số phận của chúng ta. Cha con Lãnh Kiếm Sơn chính là một người như vậy. Anh ấy bước chân vào giang hồ với thanh kiếm trong tay và trái tim chính trực, anh ấy đã làm được nhiều điều tốt đẹp, được nhiều người kính trọng… nhưng cuối cùng, anh ấy cũng phải trả giá đắt cho những gì mình tin tưởng.”

Đây là lần đầu tiên ông nhắc đến cha anh một cách rõ ràng như vậy. Đôi mắt Lãnh Vân Thiên mở to, tim đập mạnh. Suốt nhiều năm, anh chỉ biết rằng cha mình đã qua đời, nhưng chưa bao giờ biết lý do.

“Sư phụ… cha con đã chết như thế nào?” anh hỏi với giọng khàn khàn.

Vô Trần quay lại, mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt chứa đựng nỗi buồn sâu sắc. “Anh ấy bị vu oan tội đánh cắp Bảo Kiếm Thiên Hà của Thiếu Lâm Tự và giết chết năm vị đệ tử cao cấp của môn phái đó. Mọi bằng chứng đều chỉ vào anh ấy, mọi người đều tin vào lời đồn đại. Anh ấy cố gắng thanh minh nhưng không ai nghe. Cuối cùng, anh ấy phải đối đầu với các cao thủ của Ngũ Đại Môn Phái, anh ấy không muốn giết người, chỉ muốn chứng minh sự trong sạch của mình… và anh ấy đã ngã xuống, để lại mẹ con con, và thanh kiếm Hàn Nguyệt này.”

Ông bước vào nhà, mang ra một thanh kiếm được bọc trong lớp vải đen đã cũ. Khi mở ra, một luồng khí lạnh nhẹ tỏa ra, ngay cả trong ngày hè ấm áp cũng khiến người ta cảm thấy mát lạnh. Thanh kiếm có chiều dài vừa phải, thân kiếm được làm từ thép tốt nhất, được rèn giũa qua nhiều thế hệ, trên thân có khắc hoa văn hình trăng khuyết, khi có ánh sáng chiếu vào sẽ tỏa ra ánh sáng bạc nhạt. Lưỡi kiếm sắc bén đến mức có thể cắt qua tóc rơi nhẹ nhàng.

“Đây là Hàn Nguyệt Kiếm vũ khí của cha con, và bây giờ là của con,” Vô Trần đưa kiếm cho anh, “Nó đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhiều nỗi đau. Con mang nó ra giang hồ, con có thể dùng nó để tìm ra sự thật, để làm điều con tin tưởng là đúng. Nhưng hãy nhớ lời dạy của cha con trước khi ra đi: ‘Đứng thẳng lưng, giữ vững trái tim, nhưng đừng bao giờ quên rằng giang hồ không phải lúc nào cũng công bằng. Đừng để sức mạnh làm con trở nên kiêu ngạo, đừng để danh tiếng làm con thay đổi bản thân."

Lãnh Vân Thiên cầm lấy thanh kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và sức mạnh tiềm tàng trong tay. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như được kết nối với người cha mà anh chưa bao giờ gặp. Anh cúi đầu, hai tay ôm kiếm:

“Con hiểu rồi, sư phụ. Con sẽ ra giang hồ, sẽ tìm ra sự thật về cái chết của cha, sẽ dùng kiếm này để bảo vệ những người yếu thế, để làm những điều đúng đắn. Con sẽ không bao giờ thay đổi lý tưởng của mình.”

Vô Trần nhìn đệ tử, cảm thấy tự hào nhưng đồng thời cũng có một nỗi lo lắng không thể nói thành lời. Ông biết rằng lý tưởng cao đẹp đó là điều quý giá nhất, nhưng cũng chính là thứ dễ dàng bị tổn thương nhất trong thế giới ngoài kia. Ông nhìn lên bầu trời, thấy một đám mây đen đang từ xa kéo đến, che khuất một phần mặt trời một điềm báo nhỏ về những ngày sắp tới.

Ba ngày sau, khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, Lãnh Vân Thiên đứng ở lối ra của thung lũng. Trên lưng anh mang một chiếc ba lô nhỏ đựng quần áo thay và ít thức ăn khô, bên hông đeo thanh Hàn Nguyệt Kiếm. Anh cúi đầu chào sư phụ một lần nữa.

“Sư phụ, con đi đây.”

“Đi đi,” Vô Trần gật đầu, “Hãy cẩn thận với mọi thứ, mọi người. Nếu có khó khăn quá lớn, hãy nhớ đường về. Nhưng… tôi tin rằng con sẽ đi xa hơn nhiều.”

Lãnh Vân Thiên quay người, bước đi. Anh leo qua con đường núi gồ ghề, vượt qua các tảng đá lớn, đi theo dòng suối ra phía chân núi. Sau nhiều giờ đi bộ, cuối cùng anh cũng ra khỏi vùng núi sâu, trước mắt là một cánh đồng rộng lớn, xa xa có thể nhìn thấy các ngôi làng nhỏ và con đường chính dẫn về các thành phố lớn.

Đây là lần đầu tiên anh bước ra khỏi thung lũng Vân Ẩn. Mọi thứ đều mới mẻ: tiếng nói của con người, mùi khói bếp trộn lẫn với mùi đất, những con đường rộng lớn… tất cả đều khiến anh tò mò nhưng cũng có chút e dè. Anh đi theo con đường chính, hướng về phía thị trấn gần nhất nơi mà Vô Trần nói tên là Thạch Thành, một thị trấn nhỏ nhưng là điểm giao thông quan trọng, nơi các thương nhân và người giang hồ thường xuyên qua lại.

Đi được khoảng hai giờ, khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, chiếu ra ánh sáng vàng ấm áp trên cánh đồng, anh nghe thấy tiếng kêu cứu vang vọng từ bên kia bụi cây rậm.

“Cứu tôi với! Ai đó cứu tôi với!”

Giọng nói đó run rẩy, mang đầy sợ hãi. Lãnh Vân Thiên lập tức siết chặt cán kiếm, nhanh chân chạy về phía đó. Khi vượt qua bụi cây, anh thấy một cảnh tượng khiến máu trong người anh nóng lên.

Một người phụ nữ trung niên đang quỳ trên mặt đất, ôm chặt một chiếc túi vải vào lòng, mặt tái nhợt. Đối diện bà là năm người đàn ông ăn mặc lôi thôi, tay cầm gậy gộc và dao ngắn, vẻ mặt hung dữ, trông rõ là những kẻ cướp đường.

“Đưa tiền ra đây! Đừng làm khó chúng ta, hay là muốn bị thương rồi mới chịu nghe?” Một người trong số đó, có vết sẹo dài chạy ngang mặt, bước tới giậm chân đe dọa.

“Đây là tiền chữa bệnh cho con tôi… xin các người hãy tha cho tôi…” Người phụ nữ khóc lóc van xin.

Lãnh Vân Thiên bước ra khỏi bụi cây, đứng giữa hai bên, giọng nói vang lên rõ ràng và kiên quyết:

“Đủ rồi. Đừng làm điều vô lý.”

Năm tên cướp quay lại, nhìn thấy một thiếu niên còn trẻ tuổi, ăn mặc đơn sơ, vẻ ngoài có vẻ không có gì đáng sợ. Vết sẹo cười khẩy:

“Ồ, có anh hùng ra mặt rồi. Nghe đây nhóc, đây là việc của chúng ta, tránh ra nếu không muốn bị thương đấy!”

“Đường là của mọi người, tiền là của người khác. Các người lấy thứ không phải của mình chính là làm sai,” Lãnh Vân Thiên tay đặt nhẹ trên cán kiếm, mắt nhìn thẳng vào năm tên cướp mà không hề nao núng, “Hãy rời đi ngay, nếu không tôi sẽ buộc phải ra tay.”

“Cái thằng nhóc còn non miệng! Để ta dạy cho nó một bài học!” Một tên khác hét lên, vung gậy gộc chạy tới đánh thẳng vào đầu Lãnh Vân Thiên.

Đây là trận chiến đầu tiên của anh sau khi bước chân ra giang hồ. Tim anh đập nhanh, không phải vì sợ hãi mà vì sự hứng khởi và ý thức trách nhiệm. Anh không vội rút kiếm ngay lập tức theo lời dạy của sư phụ, không nên dùng vũ khí sát thương khi chưa thật sự cần thiết.

Khi đầu gậy chỉ còn cách mặt anh khoảng một tấc, Lãnh Vân Thiên nghiêng người nhẹ nhàng né sang một bên. Đầu gậy lao vào khoảng không, gió rít qua tai anh. Ngay lập tức, anh đưa tay trái ra, nắm chặt vào cổ tay của tên cướp, xoay nhẹ theo một hướng nhất định. Một tiếng rắc nhẹ vang lên kèm theo tiếng kêu đau đớn. Cùng lúc đó, khuỷu tay phải của anh đập mạnh vào ngực đối phương, khiến tên cướp hét lên rồi ngã ngửa ra đất, không thể đứng dậy ngay được.

“Đánh nhau thì dùng sức, nhưng sức mạnh phải có kỹ thuật và chính xác, không phải chỉ là sự điên cuồng,” Lãnh Vân Thiên nói, nhớ lại những bài học đầu tiên.

Bốn tên còn lại thấy đồng bọn bị hạ chỉ trong một đòn, đều ngạc nhiên, sau đó lại tức giận. “Chúng ta cùng xông vào, hạ hắn!” Vết sẹo ra lệnh.

Cả bốn người cùng lao tới từ các hướng khác nhau: hai người dùng dao ngắn tấn công từ hai bên, một người nhảy lên cao đạp xuống đầu, còn Vết sẹo thì dùng gậy dài tấn công từ phía sau, bao vây hoàn toàn.

Lãnh Vân Thiên biết lúc này không thể chỉ dùng tay không được nữa. Với một chuyển động nhanh như chớp, anh rút thanh Hàn Nguyệt Kiếm ra khỏi vỏ. Ánh kiếm bạc phản chiếu ánh nắng hoàng hôn, tạo thành một luồng sáng rực rỡ trong không gian. Luồng khí lạnh nhẹ tỏa ra từ lưỡi kiếm khiến không khí xung quanh có cảm giác hơi se lạnh.

“Kiếm pháp Hàn Nguyệt: chiêu thứ nhất: Trăng Non Sáng Sớm!”

Thân hình anh xoay nhẹ theo một góc, thanh kiếm vạch ra một đường cong mềm mại nhưng đầy sức mạnh, hướng về hai lưỡi dao đang chém tới. Keng! Keng! Hai tiếng va chạm kim loại vang lên, mạnh đến mức hai tên cướp cảm thấy tay mình tê cứng, dao trong tay suýt rơi xuống. Đường kiếm đó không chỉ chặn đòn mà còn truyền một luồng nội lực nhẹ qua vũ khí, khiến hai người đó lùi lại vài bước để giữ thăng bằng.

Ngay lập tức, Lãnh Vân Thiên nhảy nhẹ lên cao, né tránh cú đạp của tên thứ ba. Khi chân anh chạm nhẹ vào cành cây nhỏ bên cạnh, anh đẩy người về phía sau, thanh kiếm trong tay đổi hướng, vẽ ra một đường thẳng nhưng mượt mà đó là biến thể của chiêu thức. Đầu kiếm chỉ thẳng vào cổ họng tên cướp vừa tấn công từ trên cao, dừng lại cách da thịt . Sự sắc bén của lưỡi kiếm khiến tên đó ngừng hoàn toàn, mặt trắng bệch, cảm thấy hơi lạnh chạm vào da.

Trong cùng khoảnh khắc đó, Vết sẹo đã lao tới, gậy dài vung ra một đòn mạnh vào lưng anh. Nhưng Lãnh Vân Thiên như có mắt sau lưng, anh đột ngột cúi thấp người, đòn đánh lao qua đầu anh. Đồng thời, anh xoay người một vòng tròn hoàn hảo, thanh kiếm vẽ ra một vòng cung lớn xung quanh cơ thể mình đó là chiêu thứ hai mà anh đã luyện tập: Trăng Khuyết Bao Quân. Đường kiếm đó bao phủ toàn bộ thân thể anh, tạo thành một bức tường ánh sáng mỏng, vừa phòng thủ vừa có thể phản công.

Khi vòng kiếm kết thúc, lưỡi kiếm nhẹ nhàng chạm vào cổ tay của Vết sẹo, vừa đủ sức làm rơi chiếc gậy trong tay anh ta mà không gây thương tích nặng. Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vài giây, nhanh đến mức người phụ nữ đứng xa cũng không kịp nhận ra chi tiết từng động tác.

Năm tên cướp giờ đây đều đã bị khống chế, hoặc nằm trên mặt đất đau đớn, hoặc đứng yên bất động, mắt nhìn thanh kiếm sắc bén trong tay thiếu niên kia với vẻ sợ hãi. Họ không thể tin rằng một người trẻ tuổi như vậy lại có võ công cao đến mức dễ dàng đánh bại cả năm người có kinh nghiệm đánh nhau trên đường.

“Đây chỉ là bài học đầu tiên,” Lãnh Vân Thiên nói, giọng bình tĩnh nhưng có uy lực, “Đừng bao giờ dùng sức mạnh để làm hại người yếu thế. Nếu còn thấy các người làm điều xấu nữa, tôi sẽ không chỉ làm bị thương nhẹ như thế này đâu. Đi đi, và đừng quay lại đây nữa.”

Năm tên cướp không nói thêm một lời nào, nhanh chóng nhặt lại đồ đạc rồi chạy đi, chỉ còn để lại bụi đất cuốn theo bước chân.

Người phụ nữ đứng lên, quỳ xuống cảm ơn anh liên tục. Lãnh Vân Thiên nhanh chóng đỡ bà đứng dậy, nói không cần khách khí. Sau khi đảm bảo bà không bị thương và hướng đi đúng đường, anh tiếp tục lên đường.

Khi bước đi tiếp, tay anh vẫn cầm chặt cán kiếm, cảm nhận sự ấm áp từ vũ khí của cha. Trận chiến đầu tiên đã kết thúc suôn sẻ, anh cảm thấy tự tin hơn vào khả năng của mình. Nhưng khi nhìn về phía mặt trời đang dần lặn xuống phía chân trời, để lại bầu trời nhuốm màu đỏ đậm như máu, một cảm giác khó tả chợt hiện lên trong lòng một linh cảm nhẹ nhàng, giống như lời sư phụ đã nói: giang hồ không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy.

Trận chiến hôm nay chỉ là khởi đầu nhỏ. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều nguy hiểm, nhiều âm mưu, nhiều tình nghĩa và nhiều đau thương đang chờ đợi. Và ánh trăng mà anh mang theo, liệu có thể tiếp tục chiếu sáng giữa bóng tối của giang hồ hay không?

Lãnh Vân Thiên vươn vai, cất kiếm vào vỏ rồi tiếp tục bước về phía thị trấn Thạch Thành, nơi anh sẽ bắt đầu cuộc hành trình thực sự của mình. Và không ai biết rằng, sau này, tên tuổi anh sẽ vang dội khắp giang hồ, cùng với những câu chuyện vừa vinh quang vừa đầy nước mắt, cho đến khi chỉ còn lại huyền thoại về “Kiếm Khách Trăng Đỏ”.

0