Xuyên Về 2000: Bắt Đầu Từ Bán Kem Đá

Chương 1: Xuyên Qua

Đăng: 20/05/2026 08:16 1,001 từ 24 lượt đọc
Cái nóng tháng sáu ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ như muốn thiêu rụi mọi thứ. Tiếng ve sầu trên cây gạo đầu đình râm ran đến nhức óc.

Hoàng mở mắt, đập vào mắt anh không phải là trần thạch cao của căn hộ chung cư cao cấp ở Hà Nội, mà là những viên ngói mũi hài xô lệch, để lọt qua mấy tia nắng vàng vọt, rọi thẳng xuống nền nhà gạch nung nứt nẻ.

"Nóng... nóng quá..."

Hoàng lầm bầm, định với tay tìm chiếc điều khiển điều hòa Panasonic nhưng hụt vào khoảng không. Tay anh chạm phải chiếc chiếu nan sờn rách, mồ hôi lưng đã dính bết vào chiếu từ bao giờ. Anh bật dậy, đầu đau như búa bổ. Ký ức của hai linh hồn đột ngột hòa làm một khiến anh choáng váng.

Hoàng, một kỹ sư công nghiệp thực phẩm ba mươi lăm tuổi của năm 2026, vừa mới thức trắng ba đêm để chạy deadline cho dự án kem xuất khẩu. Thế rồi một cơn đau tim ập đến. Khi tỉnh lại, anh đã biến thành "thằng Hoàng" mười tám tuổi của năm 2000, một gã thanh niên lêu lổng, nhà nghèo rớt mồng tơi ở cái thôn Yên Bình này.

"Đùa nhau à? Xuyên không thật đấy à?"

Hoàng nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc, đen nhẻm vì nắng nhưng đầy sức trẻ. Anh nhìn ra sân. Một chiếc xe đạp Thống Nhất khung ngang sơn xanh đã tróc vảy, xích líp rỉ sét đang dựng ở góc tường. Trên hiên nhà, một chiếc tivi đen trắng hiệu Sony 14 inch cũ kỹ nằm im lìm bên cạnh chiếc quạt bàn tai voi kêu rè rè như trực chờ rụng cánh.

Năm 2000.

Cái thời mà điện lưới nông thôn cứ đến giờ cao điểm là yếu như sên, bóng đèn neon tù mù không sáng nổi.

Đột nhiên, một tiếng "loảng xoảng" vang lên từ phía gian bếp nhỏ lợp mái rạ bên hông nhà, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Hoàng. Ký ức của thân thể này như một cuốn phim tua chậm, lục lọi và hiện lên rõ mồn một về những con người thuộc về cái gia đình "nghèo rớt mồng tơi" này.

Từ bóng tối của gian bếp, một người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi bước ra. Đó là bà Cúc, mẹ của Hoàng. Mới ngoài bốn mươi nhưng cái khắc nghiệt của cuộc sống làm ruộng và những âu lo cơm áo gạo tiền đã hằn sâu trên gương mặt bà những nếp nhăn nơi khóe mắt. Bà mặc chiếc áo cánh nâu bạc màu, vạt áo đẫm mồ hôi dính chặt vào lưng. Nhìn thấy Hoàng ngồi thẫn thờ trên giường, bà quệt vội giọt mồ hôi trên trán bằng cái nón lá rách vành, cằn nhằn với giọng khản đặc nhưng ngập tràn lo lắng:

"Tỉnh rồi đấy à cái thằng con bất hiếu kai? Đi chơi lêu lổng cả đêm qua đến trưa trật mới vác xác về rồi lăn ra sốt. Có biết bố mày với cái Nhàn phải đi gặt đổi công cho nhà người ta giữa cái nắng ba mươi chín, bốn mươi độ này không?"

Nói xong, bà đặt bát nước vối nguội ngắt lên chiếc chõng tre ọp ẹp cạnh giường:

"Uống đi cho hạ hỏa. Rồi tỉnh táo thì xuống bếp ăn bát cháo hành tao nấu, để lâu nó vữa ra đấy."

Hoàng nhìn bát nước vối, rồi nhìn dáng lưng còng của bà Cúc khi bà quay người định đi giặt chậu quần áo bên bể nước mưa. Một luồng cảm xúc ấm áp xen lẫn xót xa dâng lên trong lòng gã kỹ sư ba mươi lăm tuổi. Mẹ anh ở kiếp trước đã mất sớm, sự cằn nhằn mang đầy tình mẫu tử này vừa xa lạ lại vừa khiến anh xúc động.

Gia đình này ngoài bà Cúc ra, còn có bố anh là ông Thắng, và đứa em gái anh là cái Nhàn mười bốn tuổi.

Ông Thắng là một cựu chiến binh, tính tình lầm lì, nghiêm khắc. Sức khỏe ông yếu do vết thương cũ từ thời chiến tranh mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ông vẫn là trụ cột chính, cày cuốc dăm sào ruộng để nuôi cả nhà. Còn cái Nhàn, con bé đáng lẽ giờ này đang chuẩn bị vào lớp chín, đáng lẽ phải được vô tư ca hát, thì lại gầy gò, đen nhẻm vì phải theo bố mẹ ra đồng từ tờ mờ sáng.

Chiếc xe đạp Thống Nhất rỉ sét ngoài sân chính là "tài sản lớn nhất" mà ông Thắng phải tích cóp, bán cả lứa lợn năm ngoái mới mua lại được cho Hoàng đi học cấp ba, vậy mà thằng Hoàng lại chỉ dùng nó để tụ tập tụ bạ với đám thanh niên lêu lổng trong thôn.

Hoàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch nung mát rượi giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhìn quanh ngôi nhà cấp bốn ba gian trống huếch trống hoác. Tài sản chẳng có gì ngoài chiếc tivi đen trắng Sony cũ và chiếc quạt tai voi đang quay một cách nhọc nhằn.

"Đã quay về năm 2000, lại còn vào đúng hoàn cảnh này..." Hoàng tự giễu, khẽ thở dài một tiếng.

Nhưng cái nhìn trong mắt anh bỗng chốc thay đổi, không còn sự chán chường, lêu lổng của tên thanh niên 18 tuổi trước kia, mà là sự nhạy bén, kiên định của một kỹ sư công nghiệp thực phẩm dày dặn kinh nghiệm. Thời đại này tuy nghèo khó, thiếu thốn, nhưng lại là thời kỳ vàng của những cơ hội, khi đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ. Với kiến thức của năm 2026 trong đầu, anh không tin mình không thể giúp cái gia đình nghèo này đổi đời.

1

Được yêu thích bởi: Viên An

Ủng hộ A Bê Xê Nếu bạn thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình một cốc trà sữa nhé!