Vĩnh Hằng Tiên Tộc

Chương 22: Dự Án "Trang Trại Linh Thú"

Đăng: 08/07/2026 07:51 1,271 từ 11 lượt đọc

Ánh nắng vàng rực của mùa hạ trải dài trên dãy Thanh Mộc Sơn, nhưng không khí trong lòng thung lũng Lý gia lại mát lạnh và tràn đầy sinh khí. Sau khi công thức Thanh Mộc Linh Dịch được tinh chế thành công, Lý Trường Thanh không dừng lại ở việc cải thiện tu vi cá nhân. Anh hiểu rằng, một gia tộc muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào vài cá nhân kiệt xuất, mà phải là một hệ thống vận hành trơn tru, nơi tài nguyên được khai thác, tái tạo và sử dụng một cách tuần hoàn.

Tại sân luyện võ cũ, 20 thành viên nòng cốt của đội Chiến Đường đang trải qua những ngày tháng "địa ngục" nhưng đầy hưng phấn. Thanh Mộc Linh Dịch – thứ chất lỏng màu xanh ngọc bích mà Trường Thanh mất bao đêm ròng rã mới chế tạo được – đã chứng minh hiệu quả kinh người.

Mỗi chiến binh được cấp một lượng linh dịch vừa đủ để thẩm thấu qua da trong lúc luyện tập. Lần đầu tiên, họ cảm nhận được sự "sạch sẽ" từ bên trong kinh mạch. Những tạp chất tích tụ do ăn uống đồ phàm trần qua bao năm tháng bị dòng linh dịch đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng một lớp mồ hôi đen kịt, hôi hám. Sau khi lớp chất bẩn ấy bong tróc, cơ thể họ như được tái sinh.

Lý Trường Phong, đội trưởng Chiến Đường, là người cảm nhận rõ nhất. Cậu vung đao, tiếng xé gió không còn đục ngầu như trước mà trở nên thanh thoát, bén nhọn. Sức mạnh bộc phát từ bắp tay giờ đây không chỉ là cơ bắp, mà ẩn chứa một luồng khí lực nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. 20 người họ giờ đây, nếu đứng cùng nhau, khí thế tỏa ra đã đủ khiến những con thú dữ trong rừng phải chùn bước từ xa.


Tuy nhiên, khi cường độ tu luyện tăng lên, Trường Thanh phát hiện một vấn đề chí mạng: Linh khí cơ thể họ tiêu hao quá lớn, nhưng nguồn thực phẩm phàm tục không thể bù đắp được. Thịt thú rừng hoang dã, dù bổ dưỡng, nhưng vẫn chứa đựng tạp khí, ăn lâu ngày sẽ làm chậm quá trình thanh lọc kinh mạch.

"Chúng ta cần một nguồn cung cấp năng lượng sạch," Trường Thanh tự nhủ khi đứng nhìn những ruộng Linh Mễ (gạo linh) đang vươn mình xanh mướt.

Anh quyết định quy hoạch lại toàn bộ khu vực trũng nhất, màu mỡ nhất của thung lũng thành một khu vực biệt lập, đặt tên là "Thung lũng Hy vọng". Đây không chỉ là một cánh đồng, mà là một hệ thống canh tác phức hợp. Anh cho dẫn nước từ suối nguồn – nơi linh khí nồng đậm nhất – chảy qua các bậc thang ruộng Linh Mễ. Những hạt lúa Linh Mễ ở đây, nhờ hấp thụ linh khí trực tiếp, khi chín sẽ là nguồn tinh hoa thuần khiết nhất, giúp người ăn có thể tăng tốc độ vận chuyển linh lực trong cơ thể.


Để bảo vệ thành quả của Thung lũng Hy vọng và dự án trang trại linh thú sắp tới, Trường Thanh quyết định thực hiện một bước đi táo bạo: Xây dựng căn cứ tiền phương ngay tại cửa ngõ rừng già.

Anh lệnh cho đội Chiến Đường dời toàn bộ khu vực sinh hoạt, nghỉ ngơi và luyện võ từ trung tâm gia tộc ra sát bìa rừng. Khu vực này được gọi là "Doanh trại Chiến Đường".

  • Vị trí: Nằm giữa Thung lũng Hy vọng và lối vào rừng sâu.

  • Chức năng kép: Vừa là trạm trung chuyển để các tiểu tổ đi săn và thu thập linh thảo, vừa là lá chắn sống bảo vệ trang trại linh thú phía sau lưng.

Mỗi khi có biến động từ phía rừng sâu, đội Chiến Đường có thể xuất kích chỉ trong vòng một khắc. Ngược lại, khi thu hoạch được linh thú hay dược liệu quý, họ có thể đưa ngay về thung lũng mà không cần băng qua quãng đường dài, tránh bị các thế lực nhòm ngó.


Dự án chăn nuôi không còn là việc phụ, mà đã trở thành "Dự án Nông nghiệp tu tiên". Trường Thanh cho quây kín các khu vực ven rừng bằng hàng rào gỗ linh mộc – một loại gỗ cứng và có tính dẫn linh.

Anh bắt đầu tập trung vào việc thuần hóa các loài gia súc, gia cầm. Những con lợn rừng, gà rừng sau khi bắt về, được anh cho ăn hỗn hợp hạt Linh Mễ bị dạt và lá Diệp Linh Thảo. Dưới tác động của linh khí nồng độ cao trong thung lũng, bọn chúng không còn giữ vẻ hoang dã, hung dữ mà thay vào đó là sự phát triển ổn định, thịt của chúng bắt đầu tỏa ra hơi thở của linh khí.

Để đẩy mạnh quy mô, Trường Thanh đã dành ra gần hết số điểm gia tộc tích lũy được sau các nhiệm vụ, đích thân xuống Huyện thành. Sau ba ngày đêm lặn lội, anh mang về một cặp Hỏa Vân Cầm còn non nớt.

Đây là loài linh cầm có huyết thống yêu thú, khi trưởng thành, tiếng kêu của chúng có thể làm dịu tâm trí, lông vũ của chúng có thể làm đệm cho các trận pháp tụ linh. Trường Thanh chăm chút cho chúng như báu vật, đích thân nhỏ từng giọt linh dịch loãng vào nước uống của chúng. Đôi Hỏa Vân Cầm nhỏ bé, với lớp lông tơ màu đỏ rực như lửa, là hạt giống đầu tiên cho một đàn linh cầm đông đúc trong tương lai.


Đứng trên vách đá nhìn xuống, Trường Thanh thấy một viễn cảnh huy hoàng: Thung lũng Hy vọng xanh ngắt một màu lúa linh, trang trại linh thú rộn rã tiếng kêu, và Doanh trại Chiến Đường vững chãi với những người lính đã thoát thai hoán cốt.

Lý gia không còn là một gia tộc nông dân bị động chờ đợi thời tiết hay sự ban phát của người khác. Lý gia đã trở thành một thực thể tự cung tự cấp. Mọi thứ họ sử dụng, từ bát cơm cho đến thanh đao, đều chứa đựng linh khí.

Trường Thanh hiểu rằng, sự ổn định này là sự chuẩn bị hoàn hảo cho những bão giông sắp tới. Anh đã xây dựng một nền móng mà nếu kẻ thù có muốn tiêu diệt Lý gia, chúng sẽ phải đối mặt với một bức tường thành được đắp bằng sự tinh nhuệ của 20 chiến binh và sự hậu thuẫn của cả một "nông trại" linh khí.

Trong đêm tối, khi những hạt sương đêm lấp lánh rơi xuống những bông lúa Linh Mễ, Lý Trường Thanh ngồi trong mật thất, tay cầm cuốn cổ thư về cách kết hợp linh dịch vào thực phẩm. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, anh đã có trong tay những quân cờ đầu tiên để chơi cuộc cờ lớn tại vùng đất Thanh Vân. Gia tộc Lý gia – từ mảnh đất nghèo khó này – đang lặng lẽ vươn mình trở thành một con rồng đang ngủ say, chỉ chờ ngày thức giấc để gầm vang khắp chốn.

Anh khép cuốn cổ thư lại, ánh mắt rực sáng. Công cuộc xây dựng đã xong phần thô, đã đến lúc Lý gia phải bắt đầu tỏa sáng.

0
Ủng hộ tác giả Lão Ưng Tặc Kê Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình một ly cà phê nhé Mình sẽ cố gắng viết thêm nếu đượ...