Chương 4: Vực Sâu Vô Nguyệt
Mấy trên Hưu Xà, nghe tiếng bọn chúng, hắn nhìn lên. Ở đó chỉ thấy một nam tử to khỏe đang uống rượu, dáng vẻ bình thản, không có chút gì là sợ hãi chúng. Bỗng kẻ đứng giữa đưa ngón tay ra, quát lớn:
"Ngươi là ai! Dám ngồi cao hơn cả ta? Nếu không muốn bị xạ quấn thân thì mau xuống đây dập đầu mười cái, Năm lão ca sẽ tha cho!"
Bạch Khú nghe vậy chỉ khẽ nhếch mép. Ánh mắt của tửu tiên lúc này thật sự rất khinh nhờn, nhưng ẩn chứa sâu bên trong là hơi men của một kẻ nghiện rượu.
Trần Hoành đang đứng đó, ngay phía sau cái cây mà Bạch Khú đang ngồi. Ánh mắt thiếu niên đầy cảnh giác, không chỉ vì năm kẻ lạ mặt mà còn vì cái phong thái ung dung của kẻ ngồi trên cây kia. Cộng thêm Chiêu Thanh nãy giờ như bị trúng tà, cứ lẩm bẩm hai từ "Đạo Anh" liên tục.
Trần Hoành xoay người về phía tòa tháp kia, sau đó hắn lại nhìn tới cây cầu, hạ giọng:
"Thật xui xẻo! Mới xuất cung đã gặp chuyện như thế này, hết sát thủ đến yêu tinh, rồi còn thêm cái tên ma men kia nữa. Hôm nay đúng là xui xẻo!"
Phía sau lưng hắn, Bạch Khú đã rời khỏi cây. Hiện tại, hắn đang đứng trên hư không, xung quanh là những giọt rượu phân tán khắp nơi. Dáng vẻ hắn lúc này tuy vẫn lôi thôi như kẻ ăn mày, nhưng khí thế của một cư sĩ đã sống hơn mấy trăm năm đã hiện rõ qua từng giọt rượu.
Từ từng giọt một, rượu từ từ chuyển hóa thành những cây kim nước mỏng manh và sắc bén. Bạch Khú lạnh lùng nói:
"Đám côn trùng kia, gặp tiên sao không quỳ? Một đám tạp chủng hưu không ra hưu, xà không ra xà, chỉ là năm kẻ mới nửa bước Khai Đan mà dám đứng trước Khâm Thiên ra oai sao?"
Năm kẻ cưỡi Hưu Xà cảm nhận được áp lực kinh người từ kẻ trên cơ mình, bọn chúng run rẩy lùi lại vài bước. "Bịch, bịch..." năm tiếng động vang lên, chúng xoay người lại thì chỉ thấy một lớp khí bách hộ đã được dựng lên từ lúc nào, chặn đứng đường lui.
Bọn chúng nhìn nhau, hiểu rằng chạy cũng không thoát, lúc này chỉ có thể xông lên tử chiến một trận. Một lần nữa, tên cầm đầu tiến lên phía trước, chỉ tay quát:
"Đám cư sĩ các người quanh năm chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu! Có giỏi thì chúng ta đấu một chọi một, hẹn nhau quyết chiến ở Xà cốc!"
Bạch Khú nghe vậy chỉ cười to. Hắn vung tay, hàng trăm cây kim rượu lập tức xoáy tròn, tạo ra những trận cuồng phong nhẹ. Hắn duỗi thẳng hai tay, mười ngón tay tỏa ra một luồng khí màu xanh nhạt. Phía sau lưng hắn, hàng trăm cây kim rượu từ từ tụ lại, kết thành hình một con đại bàng khổng lồ.
Bạch Khú lạnh lùng lên tiếng:
"Quyết chiến thì không cần. Vì sao ư? Vì các người cũng chẳng còn mạng để mà về đâu."
Nói xong, Bạch Khú chắp hai tay về phía trước, hai ngón trỏ điểm vào nhau, khẽ nhả ra một chữ:
"Diệt!"
Ngay sau từ đó, con đại bàng phía sau lao đến với tốc độ sấm sét. Một tiếng nổ vang trời dậy đất, rượu văng ra khắp nơi. Con đại bàng biến mất, và năm kẻ kia cũng tiêu tán theo. Tại vị trí đó, chỉ còn lại năm viên tinh thạch lơ lửng, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực như màu máu.
Trần Hoành đứng đó chẳng biết chuyện gì mới xảy ra, vì tốc độ ra đòn của Bạch Khú quá nhanh. Hắn chỉ kịp nghe thấy một từ "Diệt", sau đó là một luồng sáng chói mắt, đến khi mở mắt ra thì chẳng thấy năm tên kia đâu nữa.
Chiêu Thanh thì đỡ hơn hắn. Tuy cảnh giới mới bán bộ Khai Sơ, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để gã nhìn rõ cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.
Bạch Khú thu lấy năm viên tinh thạch kia bỏ vào túi trữ vật, hắn buông tay, tặc lưỡi nói:
"Haizz, năm tiểu yêu này nội đan yếu đến mức vỡ luôn rồi, chỉ để lại được năm viên này. Đúng là làm ta tốn mất năm bình rượu ngon!"
Trần Hoành lùi lại một bước, giờ đây hắn lại thấy con ma men kia thật đáng sợ. Thực lực của kẻ này còn hơn cả đại thái giám của Nội Vũ Phủ nữa, mạnh hơn cả đại nội đại cao thủ một bậc. Hắn nói nhỏ:
"Thì ra đây là thực lực của cư sĩ Khâm Thiên Giám sao! Chẳng trách mấy phủ kia mấy chục năm qua kiêng dè như vậy, hóa ra trong này toàn là quái vật!"
Bạch Khú nhìn Trần Hoành. Hắn thấy tên thiếu niên kiêu ngạo lúc nãy giờ đây thần thái lại có chút tái nhợt, liền cười cười, quơ quơ bầu rượu trống không trước mặt gã:
"Ây da, quên mất còn tiểu điện hạ ở đây. Nhìn cái mặt tái mét của ngài kìa... Ra tay hơi quá đà một chút, không làm ngài hoảng sợ đến mức vỡ mật đấy chứ?"
Hắn vừa nói vừa nở nụ cười đầy cợt nhã. Dường như đối với hắn, hoàng quyền chỉ là một khái niệm có giá trị bằng không, chẳng thể nào lung lạc được một cư sĩ đã sống trăm năm.
Trần Hoành nghe thế liền thay đổi sắc mặt, từ kinh ngạc thu biểu cảm về lại phong thái của một thập hoàng tử thường ngày. Lần này, hắn cười một cách cung kính hơn, nói:
"Lúc nãy vãn bối mạo phạm đã đắc tội đến tiên sinh, mong tiên sinh thứ lỗi, bỏ qua cho sự nông nổi của vãn bối."
Bạch Khú hơi nhíu mày, hắn khoanh tay trước ngực:
"Tiên sinh sao? Một cách gọi không hay cho lắm. Ta xưa nay chưa dạy học bao giờ. Ngoài kia người ta chỉ gọi ta là chân nhân hoặc tiên trưởng thôi chứ không phải tiên sinh. Điện hạ nhìn thấy chỗ nào của ta nho nhã vậy?"
Trần Hoành nghe vậy liền nghẹn lời, nụ cười trên môi cũng trở nên gượng gạo. Hắn lén nhìn Chiêu Thanh, nhưng chỉ thấy hộ vệ thân tín của mình cũng đang cúi gục đầu, không dám thở mạnh. Sức ép vô hình từ vị cư sĩ trước mặt quá lớn, khiến chút kiêu hãnh hoàng tộc cuối cùng trong lòng vị thập hoàng tử trở về con số không. Hắn hít sâu một hơi, cố giữ cho giọng mình bình thản nhất:
"Vãn bối thất lễ, lại dùng cách gọi phàm phu với Chân nhân, đúng là đáng phạt."
Nói đoạn, Trần Hoành hơi khom lưng định hành lễ. Bạch Khú thấy vậy thì giật mình, vội vàng đưa tay ra đỡ lấy hắn. Tuy hắn không coi hoàng thất ra gì, nhưng quy củ danh nghĩa thì Khâm Thiên Giám vẫn phục vụ cho triều đình. Nếu để một hoàng tử bái mình, truyền đến tai Phó Giám Chính thì e là tháng này hắn không có một giọt rượu nào vào mồm. Lão ma men cuống quýt luống cuống:
"Ấy chết! Tiểu điện hạ đừng bái, tổn thọ ta lắm! Quy củ trong cung của các người thật phiền phức, ta gánh không nổi..."
"Ầm... ầm... ầm!"
Lời của Bạch Khú chưa kịp dứt, mặt đất dưới chân cả ba người bất ngờ rung chuyển dữ dội. Sắc mặt Bạch Khú lập tức tái lại, hắn vội vàng đưa tay lên bấm ngón tay tính toán. Chỉ sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn thất thanh nói:
"Không hay rồi! Thứ đó không lẻ lại tỉnh giấc! Lần này nó tỉnh sớm hơn dự tính, không lẽ đã xảy ra chuyện, hoặc là nó đang bị kích thích bởi thứ gì đó?"
Lời vừa dứt, phía sau cây cầu liền có một luồng khí vàng rực rỡ xuất hiện. Thân cầu bắt đầu hiện ra những bậc thang gồm bảy bước, các nấc thang cứ liên tục di chuyển lên xuống. Không dừng lại ở đó, trận pháp xung quanh cũng đang điên cuồng chuyển động. Dưới vực sâu, một tiếng long ngâm lại vang lên, lần này dữ dội và cuồng bạo hơn lần trước gấp bội.
Tiếng gầm xé rách cả kết giới, áp lực khủng khiếp đánh nổ tung vài đại thụ gần đó. Đến cả một cao thủ như Bạch Khú cũng phải quỳ một chân xuống đất để chống đỡ tiếng long ngâm ấy. Chiêu Thanh lại càng chật vật hơn, khóe miệng y rỉ ra một hàng huyết dài, cả cơ thể bị đè sát xuống đất như thể có ngọn đại sơn đang đè nặng trên lưng.
Trong khi Bạch Khú và Chiêu Thanh đang chật vật chống đỡ long uy, thì Trần Hoành lại hoàn toàn khác biệt. Giữa cuồng phong bão tố, vạt áo của vị Thập hoàng tử tung bay phần phật, bóng lưng hắn vẫn đứng thẳng tắp như một ngọn thương thiên phong, không hề bị áp lực kinh hoàng kia lung lạc dù chỉ nửa phân.
Bỗng nhiên, Phượng lệnh nằm trong tay hắn phát ra tiếng oanh minh kịch liệt. Nhiệt lượng từ lệnh bài tỏa ra hừng hực như một vầng thái dương nhỏ, thiêu đốt đến mức không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Một tiếng chim phượng gáy vang xé rách mây trời, hư ảnh hoàng phượng đỏ rực như lửa từ lệnh bài phóng thẳng lên không trung, che rợp cả một phương trời.
Mặt đất dưới chân hắn nức toát ra, anh mắt Trần Hoành cũng bị đình tuệ lại chóc lát, cảm giác mất điểm tựa lan tới, khiến cả thân người hắn đổ rạp, rơi thẳng xuống khe nứt đen ngóm vừa hoác rộng dưới chân.
Chào bạn Kha, đoạn văn của bạn viết rất có không khí kỳ ảo, dồn dập và lôi cuốn. Mình đã rà soát và chỉnh sửa lại các lỗi chính tả, lỗi đánh máy (như áp xuất, quang tâm, nghỉ nhiều, hoàng toàn...), đồng thời mượt mà hóa một chút các câu từ để mạch truyện trôi chảy hơn mà vẫn giữ nguyên 100% nội dung gốc của bạn.
Dưới đây là bản đã được chỉnh sửa hoàn chỉnh:
Bản Chỉnh Sửa Hoàn Chỉnh
"Điện hạ!"
Tiếng hét thất thanh của Chiêu Thanh bị tiếng long ngâm cuồng bạo nuốt chửng hoàn toàn. Trần Hoành rơi tự do xuống vực sâu kia, càng rơi không khí càng đình trệ, áp suất càng lúc càng chặt khiến lồng ngực hắn nghẹn lại, hô hấp trở nên khó khăn.
Tủm!
Cái lạnh buốt giá của dòng nước ngầm nhanh chóng kích thích đại não đang mê muội của Trần Hoành. Khắp bốn bề tăm tối như hũ nút, áp lực nước từ mọi phía ép chặt lấy lồng ngực khiến chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi hắn như muốn trào ra ngoài.
Hắn đang chìm xuống, càng lúc càng sâu.
Trong bóng tối vô tận ấy, Trần Hoành ép bản thân phải giữ bình tĩnh. Thân là Thập hoàng tử, từ nhỏ hắn đã được các đại nội cao thủ huấn luyện nghiêm ngặt, việc giữ hơi và bơi lội dưới nước chỉ là chuyện cơ bản. Hắn nhắm chặt mắt, cảm nhận dòng chảy xung quanh để định vị hướng đi, hai tay bắt đầu quạt nước, hai chân ra sức đạp mạnh để giảm bớt đà rơi tự do.
"Phải lên trên... không thể chết ở đây được!"
Ý chí cầu sinh mãnh liệt bùng lên trong lòng thiếu niên, nhưng hồ nước này vô cùng quỷ dị, hắn càng cố bơi thì lực kéo xuống lại càng mạnh. Nhận ra dưỡng khí có hạn, Trần Hoành lập tức dừng mọi động tác thừa, thả lỏng cơ thể để quan sát. Trong đầu hắn chợt lóe lên một dòng ký ức:
"Sách cổ có ghi, Việt quốc có một hồ nước gọi là Vô Nguyệt. Nước này cực kỳ tà môn, không sinh ra từ nguồn mạch bình thường mà được tích tụ từ nước bọt của đại yêu. Kẻ lọt vào đó càng vùng vẫy càng mau kiệt sức, càng chống cự càng nhanh chìm sâu."
Trần Hoành hoàn toàn bất động, ánh mắt đảo liên tục khắp bốn bề. Nhưng xung quanh thật sự quá tối, một màu đen kịt hũ nút bao trùm lấy tất cả, hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Đúng lúc này, Phượng lệnh trong tay hắn bỗng khẽ rung lên. Một tia sáng yếu ớt đột ngột bắn ra, lao đi với vận tốc kinh người như thiêu thân lao vào lửa.
Rắc!
Một vết nứt dài lập tức xuất hiện trên vách đá phía trước. Trần Hoành không chút chần chừ, lập tức bơi đuổi theo tia sáng. Nhờ thân thủ nhanh nhẹn, khoảng cách giữa hắn và tia sáng luôn được duy trì trong khoảng từ năm đến tám trượng.
Bùm!
Một tiếng nổ lớn trầm đục vang lên dưới lòng hồ, cú va chạm mạnh mẽ khiến bùn đất và vụn đá xung quanh cuộn lên dữ dội, lan ra khắp đại thủy. Dư chấn khủng khiếp ấy ép Trần Hoành phải khựng lại giữa dòng nước. Lúc này, dưỡng khí trong phổi đã gần như cạn kiệt, tầm nhìn lại bị che khuất bởi bụi đá, hắn đành phải nhắm chặt mắt, nỗ lực bơi tới trước bằng cách định vị âm thanh.
Nhưng ngay trong bóng tối ấy, một âm thanh quỷ dị bỗng truyền vào màng nhĩ khiến hắn rùng mình:
"Thịch... Thịch..."
Trần Hoành kinh hãi nghĩ thầm:
“Kỳ lạ thật, sao dưới đáy hồ này lại có tiếng nhịp tim? Phượng lệnh cũng không còn cảm giác gì nữa... không lẽ nó đã vỡ rồi sao?!”
Nhưng hắn không quan tâm nữa, hắn biết mình không thể chần chừ thêm một khắc nào. Nếu không bơi lên, hắn sẽ chết chìm ngay tại cái đáy hồ Vô Nguyệt quỷ dị này.
Trần Hoành cắn chặt răng, nén lại cơn đau nhói từ phổi, đôi chân ra sức đạp mạnh, hai tay rẽ nước hướng thẳng lên trên theo bản năng. Thế nhưng, nước hồ Vô Nguyệt như có linh tính, cảm nhận được sự giãy giụa của hắn, áp lực từ mọi phía bỗng tăng vọt, quấn chặt lấy tứ chi hắn như những sợi xích vô hình, điên cuồng kéo tuột hắn trở lại vùng tối tăm sâu thẳm.
Cốp!
Cú va chạm cực mạnh khiến đầu óc Trần Hoành lập tức ong lên dữ dội, trước mắt tối sầm lại. Cơn đau thấu xương truyền đến từ đỉnh đầu hòa cùng cảm giác ngạt thở dâng trào làm ý thức hắn lung lay sắp rã. Hắn vô thức há miệng, một ngụm nước hồ lạnh toát chực chờ tràn vào phế quản.
Tầm nhìn dần tối lại nhưng trước khi hoàn toàn mất hết ý chí, hắn chợt thấy ở đó dường như có một cái hang khác. Trần Hoành không nghĩ ngợi nhiều, dùng hết sức bình sinh bơi đến.
Cái hang ngầm kia giống như một chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa cõi chết. Trần Hoành điên cuồng quạt tay, nương theo một luồng thủy lưu yếu ớt đang rỉ ra từ cửa hang để thu hẹp khoảng cách. Lồng ngực hắn đau thắt lại, trước mắt bừng lên những đốm sáng trắng xóa do thiếu khí kịch liệt hắn đã chạm tới giới hạn chịu đựng cuối cùng của một phàm nhân.
Vút!
Bằng một nỗ lực phi thường, thân hình Trần Hoành lao thẳng qua khe hở hẹp của cửa hang. Ngay khi tiến vào bên trong, áp lực nước quỷ dị của hồ Vô Nguyệt đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng dưỡng khí mát lạnh tràn ngập không gian.
Xoạt! Ầm!
Trần Hoành nhoài người trườn lên một bãi đá cuội khô ráo. Hắn ngã quỵ xuống đất, lồng ngực phập phồng điên cuồng, tham lam hít lấy hít để từng ngụm không khí lạnh buốt. Tiếng thở dốc nặng nề của vị hoàng tử trẻ vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng như tờ của không gian lập lòe ánh sáng bên trong hang động.
Nước hồ lạnh ngắt chảy ròng ròng từ mái tóc xuống khuôn mặt tái nhợt của hắn. Trần Hoành cố nén cơn choáng váng ở đỉnh đầu do cú va chạm lúc nãy, lật người ngồi dậy, vừa thở hổn hển vừa đưa mắt cảnh giác quan sát xung quanh.
Nơi này hoàn toàn tách biệt với đáy hồ tăm tối phía ngoài. Trên vách hang, vô số những khối thạch nhũ tự nhiên đang phát ra thứ quang mang màu lam nhạt, dịu nhẹ nhưng đủ để soi rõ mọi ngóc ngách. Kỳ lạ hơn, ở ngay chính giữa hang động, có một chiếc bệ đá rêu phong cổ kính đang phát ra những luồng linh khí dao động dị thường.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.