Chương 21: Dưỡng Mạch Đan
Bụp.
Một tiếng nổ trầm đục, ét ét, vang lên từ bên trong chiếc Đan Lô bằng đồng thau. Ngọn Địa Hỏa Nhân Tạo vốn đang cháy đều đặn bỗng chốc ảm đạm, lụi tàn.
Không khí bên trong Đan Phòng ngột ngạt. Mùi cháy khét của dược liệu, một thứ mùi đắng ngắt lại một lần nữa vương vấn, như một lời bố cáo thầm lặng về sự thất bại.
Vi Hoàng đứng bất động trước lò luyện, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Hắn lẳng lặng mở nắp lò, bên trong chỉ còn lại một đống bã thuốc cháy đen, dính bết lại như than bùn.
Đây đã là lần thử nghiệm thứ tám.
Kể từ ngày Triệu Trung bị điều tới Hắc Vụ Sơn Mạch, đã một tháng trôi qua.
Một tháng này, Vi Hoàng sống gần như hai cuộc đời.
Ban ngày, hắn là "quản sự" tạm thời của Dược Phòng. Hắn xử lý sổ sách, điều phối dược nô, duy trì hoạt động của Dược Phòng một cách hoàn hảo. Hắn thậm chí còn dành thời gian, dựa trên trí nhớ và các phân tích khoa học, để "cống hiến" một bản cải tiến nữa cho đan phương "Linh Thủy Đan"
Việc này, như hắn dự đoán, đã mang lại kết quả rất tốt.
Triệu Uy, sau khi nhận được bản cải tiến, đã vô cùng hài lòng. Lão ta không ngần ngại, lập tức lấy danh nghĩa của gia tộc, ban thưởng cho Vi Hoàng hai trăm linh thạch hạ phẩm.
Tất nhiên, Vi Hoàng biết rõ, đây không phải là tiền túi của Triệu Uy. Đây là chính sách của Triệu gia ban thưởng cho tu sĩ có công. Hắn cũng biết, phần thưởng này đã bị bóp méo. Cùng một điểm cống hiến đó, nếu hắn là con cháu trực hệ mang họ Triệu, phần thưởng phải là hai ngàn linh thạch. Còn hắn, một kẻ ngoại tộc, chỉ nhận được một phần mười.
Nhưng phần thưởng lớn hơn, lại đến từ một nơi khác.
Sau khi Triệu Uy dâng đan phương cải tiến lên, Trưởng Lão Dược Điện Triệu Hàn đã lập tức chú ý tới cái tên Vi Hoàng. Lão già Tam Chuyển này rất thích thú với những kiến giải độc đáo, đầy tính logic của hắn trong bản báo cáo, nên đã đích thân triệu tập hắn.
Cuộc gặp mặt đó rất ngắn ngủi. Triệu Hàn nhìn hắn, ánh mắt đầy thưởng thức... cho đến khi lão biết tư chất của hắn.
Vẫn là Nhị Giai. Vẫn là Hỗn Huyết.
Ánh mắt thưởng thức của Triệu Hàn lập tức biến thành tiếc nuối. Một kẻ có thiên phú về luyện đan, nhưng lại không có tương lai trên con đường tu luyện. Một công cụ tốt, nhưng không thể trở thành một cường giả. Những loại dược liệu cao cấp thường yêu cầu cao về chất và lượng của linh khí, nhưng mà hắn không đạt được...
Cuối cùng, Triệu Hàn chỉ đành tiếc nuối nhân tài, phất tay. Lão không ban cho hắn đan dược hay công pháp, mà thưởng cho hắn một thứ Vi Hoàng vô cùng hài lòng: một tấm lệnh bài bằng gỗ lim, cho phép hắn tự do ra vào Thư Các của Dược Điện, và được phép sử dụng Đan Phòng mà không mất phí.
Chỉ riêng đặc quyền này, đã giảm cho Vi Hoàng một khoản chi phí rất lớn, và cho phép hắn đường đường chính chính thực hiện các thí nghiệm của mình mà không bị để ý.
Hai trăm linh thạch thưởng... cộng với toàn bộ tích cóp, đều đã biến thành đống bã thuốc cháy đen trước mặt hắn.
Vi Hoàng cau mày, nhìn chằm chằm vào đống phế liệu.
Tám lần thất bại. Linh thạch đã chạm đáy. Hắn lại rơi vào ngõ cụt.
Vi Hoàng biết mình đã lãng phí khá nhiều thời gian tu luyện quý giá. Nhưng hắn cũng hiểu rõ hơn ai hết. Với tư chất Nhị Giai Hỗn Huyết, nếu hắn chỉ tu luyện "Binh Linh Giải" một cách bình thường sẽ mất mười năm, thậm chí hai mươi năm, chỉ để đạt tới Nhất Chuyển đỉnh phong.
Nếu không có cơ duyên, không có đan dược nghịch thiên, hy vọng đột phá lên Nhị Chuyển gần như bằng không.
"Dưỡng Mạch Đan" là con đường duy nhất của hắn. Tốc độ tu luyện tăng 50%... đó là hy vọng duy nhất để hắn rút ngắn khoảng cách.
"Ta đã bỏ qua điều gì đó," hắn thầm phân tích, ngón tay gõ nhẹ lên thành đan lô nguội lạnh. "Một chi tiết vô cùng quan trọng."
"Lý thuyết hóa học không sai. Phản ứng 'polymer hóa' của nấm độc, kết hợp với 'alkaloid' trong Ngân Tuyến Thảo, trung hòa bằng 'Nhiệt Dương' của Bạch Viêm Thạch... Lẽ ra phải thành công. Trừ khi..."
Hắn nhắm mắt lại, tạm gác lại thất bại, để đầu óc thư giãn. Hắn bắt đầu hồi tưởng lại quá trình hắn tu luyện mỗi ngày.
Mỗi tối, trước khi ngủ, hắn đều dành ra hai canh giờ để đả tọa.
Trong căn phòng tĩnh mịch, hắn ngồi xếp bằng. Tâm trí hắn không trống rỗng như các tu sĩ khác, mà vô cùng tập trung. Hắn bắt đầu thầm niệm đoạn chú ngữ cổ xưa, khô khốc của công pháp "Binh Linh Giải".
Vòng Tay Linh Khế trên cổ tay trái hơi nóng lên.
Con Tử Kim Tằm béo mập, toàn thân trắng như ngọc, uể oải xuất hiện trong không gian ý thức của hắn. Nó không cần Vi Hoàng ra lệnh, mà theo bản năng của khế ước, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.
Nó há cái miệng tròn nhỏ xíu... "hút".
Vi Hoàng, bằng một giác quan thứ sáu mà kiếp trước hắn không có, có thể "cảm nhận" được.
Từng luồng vật chất vô hình, mà thế giới này gọi là "linh khí", đang bị lực hút của Tử Kim Tằm kéo tới, tụ lại xung quanh cơ thể hắn.
Dưới góc nhìn khoa học của Vi Hoàng, đây là một hiện tượng phi lý.
"Linh khí... một loại vật chất," hắn tự phân tích, "Hay là một dạng năng lượng? Nó không tồn tại ở Trái Đất. Ngay cả với máy móc của thế kỷ 22, muốn quan sát một nguyên tử đã khó, chứ đừng nói tới thứ này."
Nhưng nó có thật.
Bằng cách nào đó, sự kết hợp giữa "chú ngữ" , "Yêu Linh", và "công pháp", đã cho phép hắn dẫn dắt dòng năng lượng này.
Chúng chảy vào kinh mạch của hắn. Một luồng linh khí xám tro mờ nhạt, đặc trưng của Hỗn Huyết, bắt đầu lưu thông.
Cảm giác đó, giống như một dòng nước ấm, len lỏi qua từng thớ thịt, từng tế bào, củng cố cơ thể hắn. Việc thu phóng linh khí, sau ba tháng tu luyện, đã trở nên tự nhiên như hơi thở.
"Nói cho cùng," Vi Hoàng kết luận, "Tu luyện, chẳng khác lắm với việc học một cách thở khác. Một phương pháp hô hấp cao cấp hơn, hô hấp 'linh khí' thay vì 'oxy'."
Vậy... tại sao có người có tư chất, có người không?
"DNA."
Vi Hoàng đưa ra một phỏng đoán táo bạo.
"Phàm nhân và tu sĩ, nhìn bề ngoài không khác nhau. Nhưng bên trong, chắc chắn có khác biệt. Có lẽ, trong cơ thể tu sĩ, tồn tại những đoạn mã di truyền (DNA) phức tạp hơn. Những đoạn mã này, khiến cho kinh mạch của họ biến chất, khác với người thường, cho phép chúng 'dẫn' được linh khí."
Tư chất cao hay thấp, chính là sự khác biệt về chất lượng của những đoạn mã DNA đó.
"Hỗn Huyết của ta, có lẽ là một đoạn mã lỗi, hoặc không hoàn chỉnh."
Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán. Vi Hoàng không thể kiểm chứng.
"Trừ khi..." Hắn nghĩ tới một ghi chép trong Thư Các Dược Điện. "Trừ khi ta có thể tu luyện tới Tam Chuyển. Tới lúc đó, linh hồn biến chất, sản sinh ra 'Linh Thức'. Như trong sách nói, Linh Thức có thể 'Nội Thị', nhìn thấu bên trong cơ thể, quan sát từng đường gân thớ thịt, thậm chí cả dòng chảy của máu."
Nếu hắn có Linh Thức, hắn mới có thể thực sự "giải phẫu" bản thân, đưa ra lời khẳng định chắc chắn.
Nhưng...
...Khoan đã.
Vi Hoàng đang chìm trong dòng suy tư về "Linh Thức", "Nội Thị", về dòng chảy của linh khí trong kinh mạch...
...Thì một tia linh quang chợt lóe lên trong đầu hắn.
Chói lọi như một tia sét đánh tan màn sương mù!
"Ta đã sai lầm... Sai lầm ngay từ bước đầu tiên!"
Hắn nhận ra rồi.
Hắn đã bỏ qua chi tiết quan trọng nhất!
Hắn đang cố gắng luyện "Dưỡng Mạch Đan". Một loại đan dược dùng để "bôi trơn" kinh mạch, để linh khí lưu thông tốt hơn.
Hắn đã dùng lý thuyết hóa học để phân tích dược liệu. Hắn đã dùng lý thuyết vật lý để kiểm soát nhiệt độ.
Nhưng hắn đã quên mất một điều: Đây là thế giới tu tiên!
"Ta đang luyện đan, hay đang nấu thuốc?" Hắn tự hỏi.
Hắn đã sai. Hắn dùng lửa phàm, dùng quy trình phàm tục, để luyện một viên đan dược dành cho tu sĩ?
"Linh khí!"
Đúng vậy! Tại sao hắn không dùng chính linh khí để xử lý dược liệu?
Hắn đã quan sát quá trình linh khí chảy vào kinh mạch. Đó không phải là một dòng chảy đơn giản. Nó là một cấu trúc phức tạp! Nó xoáy tròn, nó thẩm thấu, nó cộng hưởng với một tần số đặc biệt mà công pháp "Binh Linh Giải" tạo ra!
"Cấu trúc..."
Vi Hoàng bật dậy. Ánh mắt hắn sáng rực.
Hắn đã tìm ra rồi!
Hắn không nên "nấu" các dược liệu với nhau. Hắn phải dùng linh khí của mình, mô phỏng lại cái "cấu trúc phức tạp" của kinh mạch, để ép các dược liệu dung hợp lại theo đúng cái cấu trúc đó!
Hắn đang cố tạo ra một "kinh mạch mô phỏng" ở bên trong Đan Lô!
Vi Hoàng lập tức hành động. Hắn không có thời gian để ăn mừng. Hắn vét sạch túi, lấy ra toàn bộ số nguyên liệu còn lại. Chỉ đủ cho một lần thử cuối cùng.
"Không còn đường lui."
Hắn hít một hơi thật sâu, đóng nắp Đan Lô. Lần này, hắn không chỉ nhóm Địa Hỏa.
Hắn đặt "Bạch Viêm Thạch" xung quanh lò, tạo ra một nguồn "Nhiệt Dương" ổn định từ bên ngoài.
Sau đó, hắn đặt tay lên thân lò.
Hắn nhắm mắt, bắt đầu niệm chú ngữ. Không phải chú ngữ luyện đan, mà là khẩu quyết của "Binh Linh Giải"!
Một luồng linh khí xám tro mờ nhạt từ cơ thể hắn, thông qua Vòng Tay Linh Khế, được Tử Kim Tằm tinh lọc, rồi truyền vào Đan Lô.
"Vù..."
Ngọn Địa Hỏa bên dưới lập tức thay đổi. Nó không còn là màu đỏ ảm đạm, mà được bao bọc bởi một tầng sương mờ xám xịt.
Vi Hoàng bắt đầu ném dược liệu vào.
Tâm trí hắn căng như dây đàn.
"Ngân Tuyến Thảo, vào!"
Hắn dùng linh khí xám tro của mình, không phải để đốt, mà là để bao bọc lấy Ngân Tuyến Thảo, nghiền nát nó ở cấp độ vi mô, chiết xuất ra tính "Âm" thuần khiết nhất.
"Ẩm Chi, vào!"
Linh khí lại biến đổi, không còn bao bọc, mà xoay tròn như một cơn lốc nhỏ, xé toạc cấu trúc độc tố, ép chúng "polymer hóa" lại.
Hắn đang "luyện" đan, theo đúng nghĩa đen. Hắn đang dùng công pháp của mình để điều khiển phản ứng. Đây là một phương pháp điên rồ mà không một Đan Sư Nhất Phẩm nào nghĩ tới.
Nhưng Hỗn Huyết của Vi Hoàng, mặc dù yếu, lại có một đặc tính mà hắn vừa nhận ra: Nó dung hòa! Nó có thể mô phỏng, có thể thích ứng!
Thời gian trôi qua từng giây. Trán Vi Hoàng lấm tấm mồ hôi. Linh khí trong cơ thể hắn đang cạn đi với tốc độ báo động.
Bên trong Đan Lô, các loại dược tính không còn xung đột nhau, mà bị linh khí xám tro của hắn ép buộc, quấn lấy nhau, dung hợp...
Tất cả, cô đọng lại!
Tinh!
Một tiếng động nhỏ, trong trẻo như thủy tinh va vào nhau, vang lên từ bên trong Đan Lô.
Cùng lúc đó, một mùi hương ngọt ngào, thanh khiết, không nồng nặc mà vô cùng nhẹ nhàng, lan tỏa ra từ khe hở của nắp lò.
Linh khí của Vi Hoàng cũng vừa vặn cạn kiệt. Hắn thở phào một hơi, lảo đảo dựa vào tường, nhưng ánh mắt dán chặt vào lò luyện.
Thành công rồi.
Hắn run run mở nắp lò.
Không còn bã thuốc cháy đen. Nằm yên lặng dưới đáy lò, là năm viên đan dược.
Chúng không rực rỡ, không có hào quang chói lòa. Chúng chỉ có màu xanh lục nhạt, như màu của lá non đầu xuân. Tròn trịa, hoàn mỹ, bề mặt ẩn chứa một tầng quang mang mờ mờ, như có một lớp dầu mỏng bao bọc.
Dưỡng Mạch Đan.
Vi Hoàng cẩn thận dùng một cái thìa ngọc, xúc một viên lên. Mùi hương thanh khiết xộc thẳng vào mũi, khiến tinh thần hắn cũng tỉnh táo vài phần.
Lý thuyết của hắn đã đúng.
Hắn cầm viên đan, ánh mắt lóe lên. Nhưng, hắn không lập tức nuốt vào.
Một sự lưỡng lự thoáng qua trong đầu hắn.
Viên đan này, là hoàn toàn mới. Chưa từng có ai ghi chép về nó. Tất cả chỉ từ lý thuyết về dược lí và tham khảo đan phương khác.
Hắn nhìn viên đan, rồi lại nhìn xuống cơ thể mình.
Cho người khác thử đan? Đó là điều chắc chắn. Nhưng phải cẩn thận.
Vi Hoàng quyết định không vội ăn viên đan ngay mà phân tích rủi ro.
Rủi ro thứ nhất: Nếu đan này thực sự có tác dụng nghịch thiên, việc hắn bại lộ bí phương là ngu xuẩn. Bí phương này, một khi được chứng thực, giá trị của nó còn hơn Linh Túc Đan của Triệu gia rất nhiều. Nếu hắn nộp lên, Triệu Uy hay Triệu Hàn sẽ làm gì?
Hắn không thể để ai biết.
Rủi ro thứ hai: Tác dụng phụ.
Lý thuyết là hoàn hảo. Nhưng thực tế luôn tàn khốc. Lỡ như "dầu bôi trơn" này lại biến thành "axít" ăn mòn kinh mạch thì sao?
Kinh mạch Hỗn Huyết của hắn vốn đã kém cỏi. Nếu nó bị phế đi, hắn biết tìm ai khóc?
Một nhà khoa học chân chính, sẽ không bao giờ tự mình làm vật thí nghiệm đầu tiên... nếu có lựa chọn khác.
Vi Hoàng cất năm viên Dưỡng Mạch Đan vào một bình ngọc, giấu kỹ trong ngực áo.
Hắn không thể tự mình thử.
Hắn cần một con chuột bạch.
Vi Hoàng bước ra khỏi Đan Phòng, bóng đêm đã bao phủ. Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, lạnh lùng và thâm sâu.
Hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch hoàn hảo để có kẻ khác... cam tâm tình nguyện... thử đan thay hắn.
Mà hắn, vẫn an toàn tuyệt đối trong bóng tối, chờ đợi kết quả.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.