Thiên Khải Vạn Đạo

Chương 2: Thành Phố Dưới Tường Thành

Đăng: 31/05/2026 16:37 1,473 từ 28 lượt đọc

Sáng sớm ban mai cùng tiếng còi báo thức quân sự vang lên khắp khu đông thành phố Thiên Hải. Âm thanh trầm thấp kéo dài xuyên qua những tòa nhà cao tầng, khiến vô số người vô thức ngẩng đầu nhìn về phía Tường Thành số 7 ở phía xa. Bầu trời hôm nay âm u hơn thường lệ, từng lớp mây xám đè nặng lên mặt đất, mang theo cảm giác áp lực khó tả.


Trong sân chính của Thiên gia, Thiên Khải đang ngồi trên mái nhà ăn bánh bao. Hai chân đung đưa, gió thổi tung mái tóc đen hơi rối của cậu, dáng vẻ cực kỳ nhàn nhã, nhưng bên dưới thì hoàn toàn ngược lại.


“Thiếu gia đâu rồi?!”

“Vừa nãy còn ở sân luyện mà!”

“Bên phía phòng đan tìm chưa?”

“Không có!”

“Xưởng rèn cũng không thấy!”


Mấy người hầu chạy khắp nơi như đang đi bắt tội phạm. Thiên Khải vừa cắn bánh bao vừa lắc đầu.


“Người lớn đúng là không biết bình tĩnh.”


Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.


“Con đang làm gì trên đó?”


Thiên Khải giật mình quay đầu lại thì thấy Thiên Hạo đang đứng dưới sân nhìn lên, ánh mắt rất bình tĩnh nhưng càng bình tĩnh thì lại càng nguy hiểm. Thiên Khải lập tức cười lấy lòng.


“Con đang hít thở không khí buổi sáng.”

“Xuống.”

“Cha, hôm nay trời đẹp thế này…”

“Ta đếm tới ba.”

“Con xuống ngay.”


Thiên Khải nhảy từ mái nhà xuống cực kỳ thành thạo, vừa chạm đất đã định chuồn và kết quả bị Thiên Hạo xách cổ áo giữ lại.


“Đi đâu?”

“Con nghe nói trẻ con cần vận động.”

“Con vận động hơi nhiều rồi.”


Thiên Hạo kéo cậu đi thẳng về phía đại sảnh.


Bữa sáng của Thiên gia rất yên tĩnh, ít nhất là trước khi Thiên Khải xuất hiện. Mộc Thanh Vân vừa nhìn thấy con trai đã bất lực.


“Tóc con lại dính tro nữa rồi.”

“Con vừa nghiên cứu nghệ thuật rèn kiếm.”

“Con trèo mái nhà.”

“Đó cũng là một dạng nghệ thuật.”


Thiên Hạo đặt mạnh tách trà xuống bàn.


Cộc.


“Ăn xong tới phòng học.”

“Con không muốn học lý thuyết.”

“Không ai hỏi ý kiến con.”

“…”


Thiên Khải cảm thấy tuổi thơ của mình thật khổ sở.


Nửa giờ sau, tại trong phòng học riêng của Thiên gia. Một ông lão đeo kính đang cầm sách giảng bài với vẻ mặt đầy tuyệt vọng.


“Thiếu gia… ngài có nghe ta nói không?”


Thiên Khải chống cằm nhìn ra cửa sổ.


“Có.”

“Vậy ta vừa giảng gì?”

“Lý thuyết vận hành linh lực cơ bản.”

“…”

“Ngài biết mà còn không ghi chép?”


Thiên Khải thở dài.


“Bởi vì nó quá đơn giản.”


Ông lão cứng họng vài giây, thật ra ông biết cậu không nói dối đối với Thiên Khải thì học cực nhanh, nhanh tới mức đáng sợ, Chỉ cần đọc qua một lần gần như sẽ nhớ toàn bộ, nhưng vấn đề là nằm ở chỗ cậu bé này hoàn toàn không thích học theo kiểu bình thường. Thiên Khải thích: chạy lung tung, tháo máy móc, vào xưởng rèn, đi xem người khác chiến đấu hoặc lén ra ngoài thành.

Đúng lúc ấy...


ẦM!


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa, cả cửa kính trong phòng học rung nhẹ khiến cho Thiên Khải lập tức bật dậy.


“Có chuyện gì vậy?”


Ông lão cũng giật mình nhìn ra ngoài, tiếng còi báo động bắt đầu vang lên khắp thành phố. Khác hoàn toàn với loại còi cảnh báo thông thường, lần này nó dồn dập hơn nhiều, sắc mặt ông lão hơi đổi.


“Là báo động cấp chiến đấu…”


Thiên Khải mở to mắt, cậu chưa từng nghe loại còi này gần đến thế. Bên ngoài hành lang, người hầu bắt đầu chạy qua chạy lại liên tục. Không khí cả Thiên gia lập tức thay đổi, Thiên Hạo từ xa bước nhanh tới.


“Đưa thiếu gia về phòng.”

“Cha?”


Thiên Khải chạy ra ngoài.


“Có quái vật tới sao?”


Thiên Hạo nhìn về phía Tường Thành số 7. Ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.


“Thú triều cấp nhỏ, nhưng mà vẫn nguy hiểm.”


Nghe tới thú triều, mắt Thiên Khải lập tức sáng lên.


“Con muốn đi xem!”

“Không.”

“Nhưng...”

“Không.”


Thiên Hạo trả lời cực kỳ dứt khoát.


“Con còn quá nhỏ.”

Thiên Khải bĩu môi.

“Con đâu có yếu.”

“Con mới năm tuổi.”

“Là thiên tài năm tuổi.”

“Vẫn là năm tuổi.”

“…”


Không cãi được.


Một giờ sau, toàn bộ khu đông thành phố gần như bước vào trạng thái quân sự. phi xa chiến đấu liên tục bay ngang bầu trời, từng đoàn chiến sĩ mặc giáp đen chạy về phía cổng thành. Không khí cực kỳ căng thẳng, Thiên Khải ngồi trong phòng nhưng hoàn toàn không yên nổi, cậu trèo lên cửa sổ nhìn ra phía xa. Từ vị trí này vẫn có thể thấy một phần Tường Thành số 7, khổng lồ, đen kịt. Giống như một ngọn núi bằng thép chắn ngang trời đất.


Thiên Khải chống cằm nhìn thật lâu. Từ nhỏ tới giờ, cậu luôn nghe người lớn nhắc tới quái vật ngoài thành, nghe tới mức quen thuộc. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên cậu cảm nhận được rõ, cái thế giới này thật sự nguy hiểm. Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở, Mộc Thanh Vân bước vào, trên tay còn cầm một đĩa bánh nhỏ.


“Lại nghĩ lung tung à?”


Thiên Khải quay đầu.


“Mẹ, quái vật ngoài kia mạnh lắm sao?”


Mộc Thanh Vân hơi im lặng, sau vài giây, bà ngồi xuống cạnh con trai.


“Rất mạnh.”

“Có đáng sợ bằng cha không?”

“…”


Mộc Thanh Vân bật cười.


“Con nói vậy trước mặt cha thử xem.”


Thiên Khải lập tức lắc đầu.


“Con chưa muốn chết.”


Bà xoa đầu cậu rồi nhẹ giọng nói:


“Khải nhi, con biết vì sao mọi người phải liều mạng giữ tường thành không?”


Thiên Khải suy nghĩ vài giây.


“Để bảo vệ thành phố?”

“Ừm đúng rồi, là bảo vệ gia đình, bảo vệ những người mình yêu quý.”


Giọng bà rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tường Thành xa xôi. Thiên Khải im lặng, một lát sau mới hỏi:


“Cha cũng từng ra ngoài chiến đấu à?”

“Rất nhiều lần.”

“Cha từng bị thương không?”


Mộc Thanh Vân cười khẽ.


“Có chứ, cha con trước kia nổi tiếng với việc liều mạng mà, cũng có lần cha con suýt mất luôn một cánh tay.”


Thiên Khải mở to mắt, cậu chưa từng nghe chuyện này. Trong mắt cậu, Thiên Hạo gần như lúc nào cũng mạnh đến đáng sợ.


“Vậy mà cha chưa kể bao giờ.”

“Bởi vì ông ấy không thích nói.”


Thiên Khải nhìn xuống bàn tay mình, rất nhỏ, rất yếu. Ít nhất là so với thế giới ngoài kia, đây lần đầu tiên trong cuộc đời, cậu có cảm giác muốn mạnh lên rõ ràng như vậy. Không phải vì vui, cũng không phải vì tò mò, mà là vì nếu không đủ mạnh thì có lẽ một ngày nào đó, những người quan trọng sẽ biến mất.


Buổi chiều, tiếng còi báo động cuối cùng cũng dừng lại. Tin tức nhanh chóng truyền về, thú triều lần này đã bị chặn ngoài Tường Thành, không có thương vong lớn. Cả Thiên gia lập tức thở phào, nhưng Thiên Hạo mãi tới tối mới trở về, áo khoác đen dính đầy bụi, trên tay còn có vài vết máu chưa lau sạch. Thiên Khải ngồi trong đại sảnh nhìn ông chằm chằm. Thiên Hạo tháo kiếm xuống rồi hỏi:


“Nhìn gì?”

“Cha bị thương?”

“Không phải máu của ta.”

“Ồ.”


Thiên Hạo vừa định đi thay đồ thì Thiên Khải bất ngờ lên tiếng:


“Cha.”

“Hửm?”

“Con muốn học chiến đấu thật.”


Thiên Hạo khựng lại vài giây, ông quay đầu nhìn con trai. Ánh mắt cậu bé lúc này khác hẳn bình thường, không còn vẻ nghịch ngợm, cũng không phải nói đùa. Sau vài giây im lặng, Thiên Hạo mới hỏi:


“Vì sao?”


Thiên Khải siết nhẹ tay.


“Con không muốn chỉ đứng nhìn.”


Không khí yên tĩnh hẳn xuống. Một lúc lâu sau, Thiên Hạo mới chậm rãi gật đầu.


“Được, vậy thì bắt đầu từ ngày mai.”


Đôi mắt Thiên Khải lập tức sáng lên.


“Thật?”

“Ừ. Nhưng nếu chịu không nổi thì đừng khóc.”


Thiên Khải lập tức đứng bật dậy.


“Con chắc chắn mạnh hơn đám trẻ cùng tuổi!”


Thiên Hạo nhàn nhạt đáp:


“Ngày mai con sẽ biết.”


Không hiểu vì sao, Thiên Khải đột nhiên có dự cảm hơi xấu.

0