Tái Tục Tiền Duyên

Chương 1: Lỗi Lầm Thiên Giới

Đăng: 30/06/2026 05:44 1,969 từ 57 lượt đọc

Trăm năm qua, Tam giới thái bình, nước sông chẳng buồn chạm nước giếng. Ngọc Hoàng nhàn rỗi, chẳng bận quan tâm, nói gì đến đề phòng. Ngày nào ngài cũng nhàn hạ nhâm nhi ngọc dịch, thưởng hoa, thưởng nhạc chốn Bồng Lai.

Vì Tam giới quá trật tự, Thiên giới buông lỏng cảnh giác, việc thiết triều dần thưa, việc lớn việc nhỏ giao cho quân thần. Còn ngài thì suốt ngày mở yến tiệc. Điện ngọc buông rèm, đắm chìm trong tiếng sáo tiêu trầm bổng. Các chư vị tiên nhân người thì đánh cờ tiên, người thì thưởng trà, ngâm thơ.

Tam giới an yên đến bất thường.

Khác hẳn với sự thong dong, chếnh choáng của Thiên đình, chỉ riêng vị Tử Vi Đại Đế - Thôi Ly là ngồi một mình cô độc trên Tinh Điện, trầm ngâm xem sự chuyển động của các vì sao và bàn cờ vận mệnh.

Bỗng nhiên, Tinh bàn ở giữa Tinh Điện khẽ rung lên, dị quang lưu chuyển trên mặt Tinh bàn. Chư tinh dao động, tinh quỹ lệch vị. Trên tinh đồ, yêu khí biến động, thiên cơ nghịch chuyển, dần hiện điềm hung.

Bàn cờ vận mệnh đổi cục, trở nên vô cùng hỗn loạn.

Đầu ngón tay Thôi Ly đang lướt trên Tinh bàn bỗng khựng lại, ánh mắt dừng trên tinh đồ. Ngài bấm tay thôi diễn thiên cơ. Đôi mày cau chặt, thần sắc ngưng trọng.

Kết quả thôi diễn khiến ánh mắt ngài trầm xuống. Cấm chế nơi biên viễn sinh biến, bắt đầu xuất hiện vết nứt. Yêu khí qua đó rò rỉ, len lỏi vào nhân gian. Chỉ e cấm chế không cầm cự được bao lâu. Đại loạn sắp tới, Tam giới khó tránh khỏi đại kiếp.

Thôi Ly lập tức đứng dậy, phất tay thu Tinh bàn rồi quay người hướng về điện Linh Tiêu.

---

Nơi biên viễn xa xôi, vị Trấn Giới Thần Quân cũng vì trăm năm yên bình ấy, mà lơ là bổn phận, nhiễm thói hư, tật xấu. Ngài ta ỷ việc Tam giới trăm năm chưa từng xảy ra dị động, không còn đích thân đi tuần tra nữa mà giao cho thuộc hạ.

Ngày ngày say sưa chìm trong men rượu, đàn nhạc làm mê muội thần trí, để mặc cho cấm chế pháp trận bám bụi.

Vẫn như mọi ngày, Bá Nghiêu mở yến tiệc, bày biện linh đình. Mùi rượu thơm nồng bốc lên nghi ngút, tràn ngập không gian. Ca kỹ vây quanh, bóng sắc dập dìu với điệu múa mê hồn, y phục ngài ta xộc xệch giữa muôn trùng tiếng tỳ bà ngân nga.

Thẩm Kính ngồi bên dưới tận hưởng rượu ngon, món lạ, hắn bỗng nhiên hỏi:

"Thần Quân, ngài đã không đi kiểm tra cấm chế lâu rồi. Lỡ như người trên Thiên Đình xuống bất ngờ thì..."

Hắn bỏ câu giữa chừng, ai nghe thấy cũng hiểu hậu quả nặng nề như thế nào.

Bá Nghiêu ngà ngà say, nốc hết vò rượu trên tay, ánh mắt lờ đờ:

"Hừ, ta còn không lo, ngươi lo làm gì? Đã trăm năm rồi có thấy ai xuống đâu."

Nói xong, lại cầm vò rượu mới được rót đầy, ngửa cổ uống cạn.

Thẩm Kính thấy Thần Quân không quan tâm, đã quyết ý như vậy, hắn không nhiều lời rồi cũng mặc kệ. Ngày ngày uống rượu ngắm hoa có phải tốt hơn việc tuần tra không?

"Rầm!!!"

Cửa ngọc thình lình bị xô mạnh, rách toạc sự tịch mịch. Tiếng tỳ bà đứt ngang, im bặt trong chốc lát.

Trong điện, đám ca kỹ đang uốn lượn tha thiết cứng đờ tại chỗ, há hốc mồm ngơ ngác nhìn nhau, trong chốc lát còn chưa hiểu chuyện gì. Mấy tên phó quan cùng tiên binh chân mày dựng ngược vì khó chịu, chén rượu dính chặt bên môi, mắt nhắm mắt mở nhìn ra cửa.

Từ bên ngoài điện, Yến Thanh - Tuần Giới Tiên Sử hớt hải chạy vào. Áo giáp trên người đã rách, tóc tai rối bù, mang đầy mùi hắc khí tanh nồng. Hơi thở hắn đứt quãng, bò rạp trên nền đá, sắc mặt trắng bệch, hắn dập đầu rầm rầm:

"Thần... Thần Quân. Biên viễn cấp báo! Yêu lực trăm năm bạo động ra sức đục khoét làm cấm chế lung lay sắp sập... Thiên Cấm Khuyết Khẩu đã mở, tà yêu đang điên cuồng phát tán qua nhân giới!"

Tiếng gào thét của Yến Thanh vang khắp đại điện. Người dự tiệc chỉ trố mắt nhìn nhau, gương mặt ngơ ngác vì men rượu. Sau giây lát sững sờ, bọn họ cau mày, lầm bầm chửi rủa trong họng vì bị phá hoại cuộc vui, liếc xéo Yến Thanh đầy khinh miệt, mỉa mai.

Ngồi trên cao, Bá Nghiêu mơ màng chớp đôi mắt đỏ ngầu, nụ cười dửng dưng, tự cao tự đại:

"Hừ, Tam giới trăm năm yên bình lấy đâu ra tà yêu bạo động. Nếu có, Thiên Đình há lại chẳng hay biết trước? Yến Thanh, ngươi chỉ được cái thần hồn nát thần tính."

"Thần Quân, nhưng mà..."

Bá Nghiêu bỏ ngoài tai lời cảnh báo của hắn, ngài ta phẩy tay áo như đuổi ruồi:

"Thôi, thôi, ngươi mau lui ra đi. Đừng làm mất hứng của ta."

---

"Đế Quân, người vội vã đi đâu vậy?" Thái Bạch Kim Tinh - Thẩm Diên Niên trên đường tới điện Linh Tiêu, bắt gặp Thôi Ly vội vã bước đi như gió cuốn, trường bào tung bay, sát khí vô hình bủa vây.

"Ta gặp Ngọc Hoàng."

Thái Bạch Kim Tinh thoáng bất ngờ, vuốt chòm râu dài, cười khà khà: "Đế Quân có phải nghe tin bệ hạ mở niêm phong vò Vạn Niên Bàn Đào Tửu, nên cũng đến chiêm ngưỡng giống lão thần không?"

Bước chân Thôi Ly dừng lại, thầm thở dài trong lòng, đôi mày ngài nhíu chặt nhìn Thẩm Diên Niên: "Cấm chế nơi biên viễn sinh biến , yêu khí rò rỉ đã tới đến nhân gian rồi. Ngươi còn ung dung phó yến thưởng tửu sao?"

Ông thoáng sững lại, nụ cười trên môi Thẩm Diên Niên đông cứng nhưng sau đó vuốt râu cười trừ, vỗ vỗ vai Thôi Ly đầy thân mật, vẻ mặt hờ hững không để tâm.

"Đế Quân, ngài lo xa quá. Trấn Giới Thần Quân Bá Nghiêu dù gì cũng là đại năng một phương, cấm chế vững như bàn thạch làm sao Thiên Cấm Khuyết Khẩu mở được?"

"Đế Quân, ngài hà cớ gì rước lo vào người?"

Thôi Ly gạt phắt bàn tay, giọng nói trầm đục nén giận: "Trăm năm thái bình đã mê muội thần trí của các ngươi rồi sao? Được! Các ngươi cứ say sưa thưởng tửu. Chờ đến khi tam giới đại loạn, các ngươi cũng chẳng còn một giọt quỳnh dịch để uống."

Gương mặt ngài lạnh ngắt không chút hơi ấm, đôi mắt hừng hực lôi đình. Ngài quay lưng dứt khoát, phất mạnh ống tay áo rộng, ngự gió lướt tới điện Linh Tiêu.

---

Khi nhìn thấy Thôi Ly xuất hiện ở điện Linh Tiêu, Ngọc Hoàng thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nụ cười trên môi lập tức giãn ra:

"Thôi khanh hôm nay có nhã hứng đến thăm trẫm sao? Khanh tới đúng lúc lắm, trẫm mới mở niêm phong vò Vạn Niên Bàn Đào Tửu."

"Người đâu, ban rượu."

Thôi Ly nhìn vò rượu đặt trên khay ngọc thạch chạm rồng được ngọc nữ mang tới mà lòng lạnh buốt: "Cẩn Thiên, vò rượu ngươi ban, bản quân không dám nhận." Dứt lời, tay áo ngài xé gió hất bay chén ngọc bích làm khay rượu đổ nhào, rượu đổ lênh láng xuống thềm điện.

Đại điện rơi vào im lặng. Tiếng đàn tiếng sáo im bặt. Các vị thần tiên đồng loạt quỳ sụp xuống, dẫm đạp lên vạt áo nhau trong cơn hoảng loạn. Sắc mặt họ xám ngắt như tro tàn, hàm răng va vào nhau lập cập, không ai dám thở mạnh.

Ánh mắt Ngọc Hoàng thoáng dừng lại trên gương mặt Thôi Ly, Ngài không dám tin một vị Đại Đế quanh năm lãnh đạm, điềm tĩnh như Tử Vi Đại Đế, vậy mà cũng có ngày lôi đình đại nổ.

Nhưng Ngọc Hoàng dường như không mấy để tâm tới hành động thất lễ của Thôi Ly. Ngài đặt vò rượu xuống bàn ngọc, thần sắc khẽ trầm lại.

"Thôi khanh, cớ gì khanh tức giận đến vậy?"

Ngọc Hoàng khẽ híp mắt lại, trong lòng sinh nghi: "Hay là vì trẫm mở niêm phong rượu ngon, không mời khanh nên khanh không vui?"

"Chẳng phải lần nào trẫm sai người mời, khanh đều lấy cớ cáo bận sao?"

Ngọc Hoàng cầm vò rượu, nhấp nháp từng ngụm, giọng vẫn điềm nhiên: "Thôi được, lần sau trẫm sẽ cho người mời khanh."

Thôi Ly tức đến bật cười trước lí do "vì rượu mà nổi giận". Ánh mắt như phủ băng ngàn năm, khí tức trầm xuống.

"Cẩn Thiên! Chính vì Tam giới trăm năm thái bình trong mắt ngươi, mà bản quân mới hết lần này đến lần khác dung túng cho việc ngươi lơ là chức trách, ngày ngày đắm chìm trong men rượu."

"Nay tà yêu từ biên viễn rò rỉ tới nhân gian. Ngươi..."

Ngài chỉ tay vào Ngọc Hoàng, ánh mắt quét qua từng vị chư tiên, thần sắc lạnh lẽo:

"Cùng các vị chư tiên vẫn thản nhiên đắm chìm trong quỳnh tương."

Các chư tiên rùng mình, nín thở chỉ dám hạ giọng xì xào nhỏ, vốn đã sinh bất mãn Thôi Ly từ lâu, cho là Tử Vi Đại Đế đang nói chuyện phóng đại, coi là lời báo sai lệch. Bọn họ cảm thấy bị làm phiền yến tiệc.

Thôi Ly lạnh giọng chất vấn: "Ngươi tự hỏi mình có xứng với tôn hiệu 'Ngọc Hoàng Đại Đế' không?"

Lời vừa dứt, đại điện đã im lặng, nay thêm uy áp vô hình bao trùm khiến các vị chư tiên hồn bay phách lạc, bất giác lùi nửa bước, không một ai dám hé môi.

Ai nấy đều biết.

Kể từ khoảnh khắc câu nói kia được thốt ra ở nơi không thể tồn tại giữa cửu thiên, chính là thách thức thiên uy và chất vấn chính Ngọc Hoàng Đại Đế, cục diện không thể xoay chuyển, mọi chuyện đã không còn đường lui nữa.

Long nhan Ngọc Hoàng dần tối lại, nộ ý bị đè nén dưới nụ cười nửa thật nửa giả. Ánh mắt ngài sắc lạnh, sự uy nghiêm thay thế vẻ tùy ý ban đầu. Ngài đặt mạnh vò rượu xuống bàn ngọc, không khí quanh điện lặng hẳn xuống.

"Thôi Ly, ngươi dám chất vấn trẫm trước các quần tiên sao?"

"Xem ra là ngươi giam mình trong Tinh Điện lâu quá nên sinh ra hồ đồ rồi."

"Có người trấn giữ, Thiên Cấm Khuyết Khẩu há dễ rung động vậy?"

"Là kẻ nào dám tấu báo sai lệch?"

Một tia nộ ý cuối cùng trong lòng Thôi Ly chậm rãi hóa thành tĩnh mịch, sát khí lập tức đóng băng. Vị Tử Vi Đại Đế đã hiểu rõ: đối phương không còn đường cứu vãn.

"Hay cho một câu hồ đồ, hay cho cái 'tấu báo sai lệch'. Tam giới rơi vào đại loạn, để ta chống mắt lên xem, ngươi giữ được tôn vị Ngọc Hoàng Đại Đế này bao lâu."

Thôi Ly không nói thêm một lời, phất tay áo, xoay người rời khỏi đại điện, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, thân ảnh hòa vào tinh quang rồi biến mất.





5

Được yêu thích bởi: Mih Anhh, Anh Anh mặt trời nhỏ, Mùa thu vắng anh, Lốp dự phòng, Mỹ Bùi