Chương 20: Mắt Kia Phải Để Nhìn Chỗ Tối
Sau bữa cơm, bà Liên thu bát rất nhanh. Ông Quý pha trà, rót ra ba chén nhỏ. Duy biết nếu không hỏi lúc này, ông sẽ bật tivi thời sự hoặc sang nhà bác hàng xóm, và mọi thứ sẽ trượt đi như nhiều năm trước.
Anh lấy mảnh giấy trong ví ra.
Ba câu hỏi đã viết từ tối qua, nhưng bây giờ không còn đủ. Vẫn phải bắt đầu từ chúng.
“Bố,” Duy nói, tay anh đặt phẳng trên bàn, hơi run nhẹ.
“Bố có nhớ bạn Tường Minh lớp con không?”
Ông Quý đang đặt chén trà xuống thì dừng. Chén trà đặt xuống không phát ra tiếng động.
“Tường Minh?”
“Dạ. Đúng.”
“Thằng bé học giỏi, nhà gần trường hồi đó phải không?”
“Con không nhớ nhà bạn ấy.”
“Bố nhớ mang máng. Bố nó làm gì bên lương thực thì phải. Sau chuyển đi đâu đó.”
“Đắk Lắk ạ?”
Lần này ông nhìn thẳng vào Duy, không giả vờ không nghe thấy nữa.
“Ai nói con?”
“Hải hỏi một bạn cũ. Bạn đó nói Minh chuyển vào Đắk Lắk, làm cà phê với ông cậu.”
Ông Quý cầm chén trà lên, đưa lên miệng nhưng không uống ngay.
“Có thể đúng. Hồi ấy bố có nghe. Nhà nó chuyển sau hè. Hay trước hè một chút. Lâu rồi.”
“Vậy Minh không mất.”
Ông Quý đặt chén xuống, ánh mắt ông dừng lại trên mặt trà.
“Bố chưa từng nghe nó mất.”
Duy bỗng thấy lạnh người.
Bà Liên đứng ở bếp, tay đang rửa bát, nhưng nước đã tắt từ lúc nào. Bà quay lưng lại với Duy, vai hơi khép lại.
Duy hỏi:
“Vậy chuyện ở trường là chuyện gì vậy bố?”
Bà Liên lau tay vào khăn, bước ra, kéo ghế ngồi đối diện Duy. Bà trông nhỏ đi sau câu ấy.
“Duy, con đừng hỏi bố như hỏi người ngoài.”
“Con đang hỏi bố vì bố là bố con.”
Bà Liên ngồi xuống ghế. Ông Quý nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ nhà tập thể nhìn xuống mái tôn của dãy ki-ốt, nơi mấy con chim sẻ nhảy qua lại trên đường dây điện.
“Có một bé trong lớp gặp chuyện,” ông Quý nói. Giọng ông đều đều, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Duy thấy ngón tay mình chạm vào mép con cá. Mép bìa ráp vào da.
“Bé nào vậy bố?”
Ông Quý không trả lời ngay. Bà Liên nhìn ông. Không lắc đầu. Không gật.
“Bố chỉ nghe cô giáo con kể lại,” ông nói.
“Nhà trường nói con không liên quan trực tiếp. Con bị ngã, sốt, hoảng. Vậy thôi.”
‘Vậy thôi.’
Duy sững người, hai chữ ấy như mũi kim châm vào da.
Thảo cúi xuống nhìn tay mình.
“Anh bị ngã à?” cô hỏi nhỏ, giọng lạc đi.
“Con còn nhỏ, không biết đâu,” bà Liên nói. Rồi đưa tay che miệng.
“Nhưng cả nhà biết.” Thảo ngước nhìn bố mẹ.
Không ai đáp.
Duy nhìn con Cá Mặt Trời.
“Nó bơi ban ngày nên không sợ tối,” anh nói.
Duy nhắm mắt, như để cảm nhận ký ức.
Bố mẹ nhìn anh.
“Con từng nói vậy hồi đại học. Trang còn nhớ.”
Cái tên Trang đi qua căn phòng rất khẽ.
“Có phải hồi nhỏ con sợ tối không?” Duy hỏi, giọng anh khẽ đến mức gần như là tiếng thì thầm.
Bà Liên đưa tay lên miệng. Chỉ che một hơi thở nặng nhọc.
“Sau đợt đó, con không chịu ngủ tắt đèn,” bà nói.
“Bố phải để đèn bàn đến sáng. Con cứ bảo dưới gầm bàn có nước. Bố mẹ tưởng con sốt mê.”
Ông Quý cúi đầu, nhìn chén trà đã nguội.
“Con cứ vẽ cá có mặt trời. Bố hỏi thì con bảo cá bơi ban ngày. Bố đã cười. Tưởng trẻ con nói linh tinh.”
Duy cầm con cá lên, ngón tay chạm vào một mắt xanh.
“Mắt xanh này là sao?”
Ông Quý lắc đầu.
Bà Liên nói:
“Có lần mẹ hỏi. Con bảo mắt kia phải để nhìn chỗ tối. Mẹ nhớ câu đó vì nghe sợ.”
‘Mắt kia phải để nhìn chỗ tối.’
Duy đặt con cá xuống rất chậm, ngón tay anh giữ lại trên bàn.
Điện thoại của anh rung.
Hà Vi.
Anh nhìn màn hình, rồi bấm nghe ngay, đứng dậy đi về phía cửa sổ.
“Anh nghe.”
Đầu dây bên kia hơi ồn. Có tiếng bàn phím, tiếng ai đó nói chuyện ở xa. Hà Vi hỏi:
“Anh đang ở nhà bố mẹ à?”
“Ừ. Anh vừa dùng cơm với bố mẹ.”
“Vậy à. Anh có ổn không?”
Duy nhìn bố, nhìn mẹ, nhìn Thảo, nhìn con cá.
“Không hẳn.”
Hà Vi im lặng một nhịp.
“Em có cần qua nhà bố mẹ không?”
“Không. Anh về được. Chiều về anh đón Bống.”
“Vâng. Anh nhớ đi cẩn thận.”
Duy nhìn bàn tay mình. Đầu ngón tay đúng là hơi run.
“Ừ. Anh ngồi thêm một lát.”
“Vâng.”
Cúp máy xong, anh cất điện thoại vào túi quần.
Bà Liên quay sang hỏi:
“Hà Vi à con?”
“Dạ.”
“Con bé sao trưa nay không qua dùng cơm?”
“Hôm nay cô ấy mệt, với công việc hơi bận nên không sang được.”
Bà Liên nhìn xuống, tay bà siết chặt mép ghế.
“Khổ thân con bé.”
Ông Quý rót thêm trà, nhưng nước trong ấm đã nguội. Ông vẫn rót thêm, trà chảy ra nhạt màu.
“Con muốn tìm gì?” ông hỏi.
Duy nhìn ông.
“Con không biết mình đã quên ai.”
“Con biết rồi thì làm gì?”
Duy trầm ngâm trong giây lát. Anh nói:
“Đó là con muốn. Con cần biết chuyện gì đã xảy ra.”
Mẹ nhắm mắt lại, khẽ thở dài.
Thảo lấy con Cá Mặt Trời, đặt vào một túi giấy nhỏ. Cô đưa nó cho Duy.
“Anh mang về đi.”
Duy nhận túi. Không khí trong nhà lại một lần nữa đông cứng lại.
Trước khi anh ra về, bố đi theo ra cầu thang. Hai cha con đứng ở chiếu nghỉ tầng hai, cạnh chậu trầu bà rũ lá. Mùi canh cua vẫn bám trên áo Duy. Từ nhà bên cạnh vọng ra tiếng tivi rất nhỏ.
Ông Quý nói, giọng ông trầm hơn:
“Duy này.”
“Dạ. Bố bảo gì ạ?”
“Nếu con hỏi cô Ngân, đừng ép cô ấy quá. Hồi đó cô ấy cũng khổ.”
“Bố biết gì về cô Ngân?”
“Không nhiều.”
Duy nhìn thẳng vào ông, muốn câu trả lời rõ ràng hơn.
“Bố.”
Ông nhìn xuống bậc cầu thang.
“Bố chỉ nhớ sau chuyện đó, cô đến nhà mình một lần. Hôm đó trời đổ mưa. Cô đứng ngoài cửa, không vào. Mẹ con nói con đang ngủ. Cô để lại một túi cam.”
“Một túi cam sao?” Duy sững người, hai hàng lông mày nhíu vào nhau.
“Ừ. Cam. Con không ăn. Thảo ăn gần hết.”
Thảo ở trong nhà nghe thấy, nói vọng ra:
“Ơ, con không nhớ.”
Bố cười rất nhạt.
“Con cũng quên nhiều thứ.”
Duy vịn tay vào lan can. Lan can lạnh. Anh siết chặt tay lại.
“Cô Ngân có nói gì không hả bố?”
“Có. Cô nói: nếu Duy hỏi, cứ bảo bạn ấy chuyển trường.”
Dưới cầu thang, có người xách xe đạp đi lên. Bánh xe va vào bậc, kêu cộc cộc. Bố né sang một bên, dựa lưng vào tường. Duy cũng né sang một bên. Câu vừa rồi bị tách ra bởi một người hàng xóm hoàn toàn không liên quan, một chiếc xe đạp, vài vết bùn ở lốp.
Khi tiếng xe qua rồi, bố không nói thêm.
Duy cũng không hỏi thêm nữa.
Anh cúi chào bố, nhận lại túi giấy đựng Cá Mặt Trời từ tay Thảo, rồi bước nhanh xuống cầu thang.
Trên đường về, Duy đặt túi giấy đựng Cá Mặt Trời ở càng xe, thỉnh thoảng xê dịch theo nhịp xe. Mặt trời bằng bìa cứng cọ vào thành túi, phát ra tiếng sột soạt nhẹ.
Tin nhắn của Hà Vi hiện lên khi anh dừng ở đèn đỏ. Anh rút điện thoại ra xem nhanh tin nhắn:
‘Anh rảnh chưa? Anh đón Bống được không?’
Duy vừa nhắn tin trả lời vừa nhìn đèn tín hiệu:
'Được. Anh đang về. Không đi đâu thêm.'
Hà Vi nhắn tin phản hồi lại ngay:
‘Vâng. Tối nói chuyện sau nhé anh.’
Sau đó là một tin nữa:
‘Em mua canh sẵn. Anh đừng cố nấu nhé.’
Duy nhìn dòng ấy, thấy trong ngực mình chùng xuống.
Chiều, Bống chạy ra khỏi lớp với một bức tranh mặt trời.
Một mặt trời to màu vàng, có nhiều tia. Ở dưới, con bé vẽ ba người đứng thành hàng: một người tóc dài, một người tóc ngắn, một người nhỏ nhất ôm hộp màu.
“Bố đứng ở đâu vậy con?” Duy hỏi.
Bống chỉ vào người tóc ngắn, mặt rạng rỡ.
“Đây nè bố. Hì.”
“Nhưng sao bố không có miệng vậy?”
“Con quên mất. Hì.” Bống đưa tay che miệng, cười toe toét.
“Con vẽ thêm được không? Chứ như này bố không nói chuyện được.”
“Được ạ. Nhưng màu vàng chưa khô đâu. Tí nữa lem mất.”
Duy cầm bức tranh mặt trời trên tay, rồi nhìn con Cá Mặt Trời trong túi giấy trên xe qua lớp nilon mờ.
“Vậy con để khô rồi hẵng vẽ nhé.”
Bống gật đầu hài lòng.
“Bố hôm nay ngoan ghê.” Bống vỗ nhẹ vào tay bố.
“Bố đang học mà.”
“Cô giáo con bảo học thì được sai.”
“Cô giáo con giỏi vậy.”
“Vâng. Nhưng cô không biết Cá Mặt Trời.” Bống nhún vai, ra vẻ bí mật.
Duy cài mũ bảo hiểm cho con.
“Tối bố kể cho con nhé.”
Bống ngẩng lên, nhìn bố, giọng hơi nghi ngờ.
“Ừ. Bố biết rồi à?” Duy đành cười trừ.
Về đến nhà, Hà Vi đã mua canh chua và đậu rán. Cô đặt tất cả ra bàn, không đinh nấu thêm món khác. Cổ họng cô đỡ hơn nhưng giọng vẫn thấp. Duy vào nhà đặt túi giấy lên kệ, rồi đi rửa tay.
Bữa tối diễn ra đủ chậm.
Bống kể tranh mặt trời. Hà Vi hỏi cô giáo có khen không. Bống nói cô bảo tia nắng hơi nhiều nhưng vui. Duy cố ăn hết bát cơm.
Sau khi Bống ngủ, Duy đặt Cá Mặt Trời lên bàn ăn.
Hà Vi ngồi đối diện. Trên bàn có nước ấm của cô, sổ tay của Duy, và điện thoại để màn hình sáng vừa đủ. Anh mở đoạn chat Trang cho cô xem trước. Cô đọc, rồi nhẹ nhàng đẩy lại.
“Cô ấy giữ ranh giới là tốt.”
“Ừ. Bọn anh biết chừng mực mà.”
“Anh cũng giữ được hôm nay.”
Duy không biết đó là khen hay ghi nhận. Anh nhận theo cách thứ hai.
Anh kể chuyện nhà bố mẹ.
Không kể liền mạch. Có đoạn anh dừng. Có đoạn phải uống nước. Có đoạn Hà Vi hỏi lại, nhưng không hỏi dồn. Anh kể mẹ nói anh sốt sau một đợt ở trường. Bố nói Tường Minh có thể đã chuyển vào Đắk Lắk. Cô Ngân từng đến nhà, để lại túi cam, và nói nếu Duy hỏi thì bảo bạn ấy chuyển trường. Anh kể con cá một mắt xanh. Câu “mắt kia phải để nhìn chỗ tối”.
Hà Vi nghe đến đó thì cúi mặt xuống, tay ôm chặt cốc nước.
“Anh có ghét bố mẹ không?” cô hỏi.
Duy nhìn con cá.
“Anh không biết.”
“Phận con cái sao lại ghét cha mẹ được. Anh nên nghĩ thoáng hơn”
“Ừ. Không ghét.”
Hà Vi đưa tay chạm vào mép con cá, ngón tay cô dừng lại nhưng không nhấc nó lên.
“Nhưng em ghét anh.”
“Vì chuyện của anh sao?”
“Vì có những chuyện quá lâu để nhớ, và có những chuyện ngay bây giờ phải nhớ.”
Cô ngẩng lên.
“Và em và con đang phải nhìn anh mỗi ngày.”
Duy nín lặng, câu gì đó định nói ra đành nuốt lại vào trong lòng.
Một lát sau, anh nói:
“Anh không muốn em và con phải canh cánh chuyện của anh.”
“Vậy đừng để em và con phải vậy.”
Duy gật đầu.
Anh mở sổ tay, rút chiếc bút bi ra, rồi viết:
‘Cá Mặt Trời:’
‘- Có từ sau “đợt ở trường”.’
‘- Mẹ nhớ: sốt, không ngủ tắt đèn.’
‘- Bố nhớ: cá bơi ban ngày.’
‘- Mắt xanh: nhìn chỗ tối.’
‘- Trang nhớ: hồi đại học vẫn vẽ nó.’
‘- Minh có thể đã chuyển Đắk Lắk.’
‘- Cô Ngân từng đến nhà, để lại túi cam.’
‘- Nếu Duy hỏi, bảo bạn ấy chuyển trường.’
Hà Vi nhìn dòng cuối.
“Bạn ấy là ai, sao anh không viết rõ ra?”
Duy đặt bút xuống.
“Bố không nói. Nhưng anh nghĩ không phải Minh.”
“Là Quỳnh sao anh?”
Anh lại trầm ngâm, không đáp. Một lúc sau, anh mới thở hắt ra.
“Có thể,” anh nói.
“Nhưng anh chưa viết tên vào đây.”
Hà Vi gật đầu.
“Đúng.”
Duy gấp tờ ghi chú, đặt vào phong bì. Trên phong bì, anh viết:
‘Cá Mặt Trời.’
Bên dưới, anh viết thêm:
‘Không phải biểu tượng. Là đồ vật còn sót lại.’
Hà Vi đọc dòng đó rồi ngẩng lên nhìn anh. Khóe miệng cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.
Duy cũng cười theo.
Đêm đó, anh đặt Cá Mặt Trời trong túi giấy, để trên kệ cao, cạnh khung ảnh gia đình. Anh cố tình làm thế để nó ở đó, nơi sáng mai nếu Bống hỏi, anh có thể nói: ‘đây là đồ hồi nhỏ của bố, chưa biết hết chuyện, nhưng bố đang hỏi từ từ.’
Khi vào phòng ngủ, Hà Vi đã nằm xuống. Đèn ngủ còn bật.
“Anh tắt nhé?” Duy hỏi.
“Để một lúc nữa.”
Anh nằm xuống cạnh cô, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ bên cạnh mình.
Bóng đèn vàng làm trần nhà mềm đi. Ngoài cửa, phòng khách yên. Không có tiếng giấy. Không có tiếng thước gõ. Chỉ có tiếng quạt và tiếng Bống trở mình trong phòng nhỏ.
Một lúc sau, Hà Vi nói:
“Duy.”
“Ừ.”
“Nếu bố mẹ anh có giấu điều gì chắc hẳn cũng có lý do riêng. Anh đừng làm hai cụ lo lắng.”
Anh nhìn lên trần nhà.
“Ừ.”
“Và cũng đừng làm em lo lắng.”
“Ừ.”
“Mai anh đưa Bống đi học. Em ngủ thêm mười phút.”
“Được.”
“Không ‘ừ’ nữa.”
Hà Vi nói, giọng cô hơi khàn, nhưng đầy sức nặng.
Duy quay sang nhìn cô. Hà Vi vẫn nhắm mắt, nhưng khóe miệng hơi động.
“Vâng vợ,” anh nói.
Đèn ngủ để thêm mười phút rồi mới tắt.
Trong bóng tối, Duy không thấy con Cá Mặt Trời. Nhưng anh biết nó đang ở ngoài phòng khách, không ngủ trong ngăn kéo.
Lần này, anh cũng không bắt nó nói thêm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.