Chương 16: Điều Không Ai Muốn Nhắc
Sáng thứ Ba đầu tháng Sáu, Duy quên mở lại thông báo của Trang.
Anh chỉ nhận ra điều đó khi cầm điện thoại lên để xem giờ. Tên Trang nằm im trong danh sách tin nhắn, không có chấm đỏ, không có âm báo. Một khoảng im do chính anh tạo ra tối qua. Anh nhìn nó một nhịp, rồi úp máy xuống.
Trên cửa phòng Bống, tờ giấy vàng vẫn dán lệch:
‘Sáng bỏ cá xanh vào cặp Bống.’
Con cá xanh nằm trên bàn học. Keo đã khô, đuôi vẫn lệch. Duy nhấc nó bằng hai ngón tay, đặt vào một bìa hồ sơ mỏng rồi bỏ vào ngăn ngoài cặp con. Bống còn ngủ, một tay ôm gối, tóc dính lên má. Miệng con bé hơi hé ra, thở đều.
Hà Vi đứng ở cửa phòng, áo đi làm đã thay, tóc chưa buộc xong. Cô nhìn anh cài ngăn cặp.
“Anh nhớ thật à?”
“Nhờ tờ giấy.”
“Cũng được.”
Nói xong cô đi vào phòng bếp, để lại Duy nhìn theo. Anh khẽ thở dài một hơi. Sự ngột ngạt trong anh bớt đi một chút so với tối qua.
Ở bàn ăn, Bống kiểm tra cặp như kiểm tra vali đi xa. Thấy con cá xanh nằm trong bìa hồ sơ, nó reo lên:
“Bố không làm cong đuôi!”
“Bố chỉ suýt thôi.”
“Suýt thì không tính.”
Hà Vi đặt hộp sữa xuống trước mặt con.
“Có nhiều cái suýt vẫn tính đấy.”
Duy nhìn cô. Hà Vi không nhìn lại. Cô đang buộc tóc cho Bống, tay kéo dây chun hơi mạnh làm con bé kêu đau.
“Mẹ xin lỗi,” cô nói ngay, nới tay ra một chút.
Một câu xin lỗi rất nhỏ. Duy nghe được phần mệt mỏi trong đó.
Anh đưa Bống đến trường. Trước cổng, phụ huynh đứng thành từng cụm dưới mái hiên còn loang nước. Phòng bảo vệ có lớp kính mờ vì hơi ẩm, bên trong dán lịch bán trú, lịch tiêm nhắc, danh sách đóng tiền nước uống. Loa trường rè rè đọc thông báo gì đó về đồng phục và giờ trả trẻ.
Bống ôm cặp, nhảy qua một vũng nước nhỏ, rồi quay lại nhìn Duy.
“Bố ơi. Chiều nhớ đón con nhé.”
“Ừ. Bố sẽ đón,” Duy cúi xuống, tay đặt nhẹ lên quai cặp của con.
“Con cá ở gần cửa sổ đó.”
Bống chỉ tay về phía dãy phòng học.
“Bố không biết đâu. Cô giáo mới nói hôm qua.”
“Vậy chiều con chỉ cho bố nhé.”
Bống gật đầu, nụ cười rạng rỡ, rồi chạy vào sân. Duy đứng lại một chút, nhìn con hòa vào đám trẻ. Những cái cặp màu hồng, xanh, vàng chen nhau dưới mái hiên. Tiếng gọi tên lẫn vào loa rè.
“Minh! Minh ơi!”
Một người mẹ gọi phía cổng bên kia. Duy quay đầu theo phản xạ.
Tiếng loa vang lên. Giữa những âm méo vì kính bảo vệ và tiếng dép trẻ con đập trên nền gạch, có một âm rất mỏng lọt ra.
‘Duy.’
Anh chôn chân tại chỗ.
Có thể không phải tên anh. Có thể là tiếng loa vấp. Có thể ai đó gọi “đi” hay “duyệt” hay một âm nào đó bị kính bảo vệ bóp méo. Nhưng da sau gáy anh lạnh đi.
Bống quay lại ở bậc thềm, vì hình như con bé quên vẫy tay. Nó vẫy một cái, rồi nghiêng đầu, ánh mắt dò xét.
“Bố nghe ai gọi à?”
Duy bước tới gần hơn.
“Con nghe gì?”
“Có tiếng gọi.”
“Gọi ai vậy con?”
“Con không biết. Bố đứng im nên con tưởng gọi bố.”
Câu trả lời ngắn, bình thường. Bống chỉ thấy bố đứng im nên hỏi. Duy cúi người xuống, nhìn vào mắt con, cố giữ mình không hỏi thêm.
“Không có gì. Con vào lớp đi.”
“Chiều bố cho con xem cá nhé.”
“Ừ. Chiều bố cho xem.”
Bống gật đầu, chạy vào sân. Duy đứng lại một chút, nhìn con hòa vào đám trẻ. Anh xoay người lại, nhìn lớp kính phòng bảo vệ. Bóng anh nằm trên đó, bị cắt bởi các tờ thông báo dán bên trong. Anh thở ra nhẹ, cảm thấy sự nặng nề của cái khoảnh khắc vừa qua.
Điện thoại hiện tin của Hải:
‘Tôi hỏi Hằng. Hằng bảo nhớ cô Ngân từng nhắc thiếu một bạn cuối năm. Không chắc là Quỳnh. Trưa ông rảnh không?’
Duy đọc hai lần. Bên dưới, tên Trang vẫn nằm im, không sáng lên. Anh nhắn trả lời Hải:
‘Mười hai giờ trưa nay, tại Cánh Diều nhé.’
Ở công ty, anh làm việc ít hơn mọi ngày nhưng tỉnh hơn mấy hôm trước. Các file chỉ còn là file, nhưng không vô hại hoàn toàn. Những ô để trống làm mắt anh dừng lại. Những dòng “không liên hệ được” khiến anh sửa thành “chưa liên hệ được”, rồi lại thấy mình đang cố thêm một chữ cho đỡ tàn nhẫn.
Sếp Hoàng đứng ở đầu bàn lúc chín giờ rưỡi.
“Duy, hôm nay em ở lại họp chiều được không?”
Duy nhìn lịch.
‘Bốn giờ rưỡi đón Bống.’
“Chiều em phải đón con. Em gửi bản trước ba giờ rưỡi được không anh?”
Sếp Hoàng nhìn anh thêm một nhịp, rồi gật đầu.
“Được. Nhưng đừng để sót phần cảnh báo sớm.”
“Vâng.”
Duy quay lại màn hình. Cảnh báo sớm. Ở công ty, cảnh báo sớm là một cột trong file. Gửi đúng giờ thì người ta xử lý kịp. Ở đời khác, có những cảnh báo đến khi người ta nghe được thì đã muộn.
Anh dừng tay.
Rồi tiếp tục nhập.
Mười hai giờ mười, Hải đã đứng trước nhà sách Cánh Diều, tay cầm hai ly trà đá trong túi nilon. Nắng đầu tháng Sáu hắt từ mặt đường lên, làm sảnh tòa Bông Giấy trắng gắt. Người ra vào thang máy, người xách cơm hộp, người ôm laptop. Hải đứng giữa dòng người ấy, không đội mũ bảo hiểm, tóc rối vì vừa tháo mũ, áo sơ mi bỏ ngoài quần.
“Ông ăn gì chưa?” Hải hỏi.
“Tôi chưa. Còn ông thì sao? Có kịp ăn gì chưa?”
“Hà hà. Tôi biết ngay. Tôi mua bánh mì rồi đây.”
Hải chìa cho anh một ổ bánh mì kẹp trứng trong túi giấy. Duy nhận, không khách sáo. Hai người đứng nép dưới mái hiên cạnh nhà sách. Cách đó vài bước, quầy bán văn phòng phẩm xếp đầy vở ô ly, bút chì, tẩy không mùi. Một cô nhân viên đang dán lại giá tiền cho hộp bút màu.
Duy cắn một miếng bánh. Trứng nguội, bánh hơi dai, nhưng dạ dày anh chấp nhận nó như một việc cần làm.
“Hằng có nhớ gì không?” anh hỏi.
Hải hút một ngụm trà đá, nhai mấy viên đá nhỏ rồi mới nói:
“Không nhiều. Bà ấy bảo cuối năm có chuyện thiếu một bạn trong danh sách nhận giấy khen hay danh sách ảnh gì đó. Cô Ngân nhắc một câu, rồi người lớn xử lý. Hằng chỉ nhớ vậy.”
“Người lớn xử lý là sao?”
“Hồi đó tụi mình biết gì đâu.”
Hải cười, tiếng cười không bám được lên mặt. Anh đặt ly trà đá xuống bàn.
“Trẻ con nghe người lớn bảo không liên quan thì thôi.”
Duy nhìn anh.
“Ông nhớ thêm từ lúc nào?”
Hải bặm môi. Ngón cái của anh ta miết quanh miệng ly nhựa, làm lớp nước đọng bên ngoài trượt xuống thành từng vệt.
“Từ lúc lục sổ.”
“Sao không nói?”
“Vì tôi không chắc.”
“Không chắc cái gì?”
Hải nhìn dòng xe ngoài đường. Một xe máy chở hai thùng xốp đi ngang, nước trong thùng rò ra từng giọt, kéo thành vệt trên mặt đường.
“Không chắc là nhớ, hay là bị ông hỏi nhiều quá nên đầu tự dựng chuyện.”
Duy lặng đi vài giây, ánh mắt nhìn thẳng vào Hải.
Hải thở ra, thấp hơn, giọng chùng xuống.
“Và vì nếu nói ra thì hóa ra tôi cũng có mặt trong đó.”
Đó là câu đầu tiên trong mấy ngày qua Hải nói mà không đùa.
Duy để ổ bánh mì xuống, gấp miệng túi lại, tay dừng ở nếp gấp.
“Có mặt ở đâu?”
“Tôi không biết.”
Hải nhăn mặt, tay vò đầu, như bực chính mình.
“Tôi chỉ nhớ một buổi mưa. Lớp ồn. Mọi thứ lẫn lộn lung tung. Tôi chỉ nhớ mình cười. Cái này tôi nhớ. Có thể cười chuyện khác. Có thể cười vì thằng Tuấn ngã. Có thể cười vì trẻ con hay chơi mấy trò nghịch dại. Nhưng từ hôm đọc mấy dòng kia, tôi cứ nghe cái tiếng cười của mình ở chỗ không nên cười.”
Duy thấy cổ họng nghẹn lại.
“Hải.”
“Ông đừng nhìn tôi như vậy.”
Hải cắt ngang, giọng gấp, mắt anh ta hơi đỏ.
“Tôi không giấu ông để hại ai. Tôi chỉ… không muốn một chuyện lớp năm tự nhiên biến thành thứ chứng minh mình là người tệ.”
Anh dừng lại. Hai vai hạ xuống.
“Nhưng nó cứ ở đó.”
Một người phụ nữ đi ngang qua giữa hai người, tay ôm chồng hồ sơ. Hải lùi lại nhường đường, suýt làm đổ ly trà đá. Anh giữ được, rồi cười gượng, tay run nhẹ.
“Thấy chưa. Đến trà tôi còn không giữ chắc được.”
Duy nhìn bạn. Lần đầu, Hải không giống cái loa ồn ào từ quá khứ nữa. Anh ta giống một người đàn ông cũng đang có con, cũng phải đi làm, cũng có vợ nhắn mua đồ, và cũng đã học cách quên những thứ không giúp ích gì cho cơm áo.
“Ông có thấy mình cố tình quên không?”
Duy hỏi, giọng trầm lại.
Hải im lặng. Anh ta ngước nhìn lên mái hiên.
Một lúc sau, anh nói:
“Có thể. Hồi bé thì không. Hồi bé chỉ sợ bị cô mắng, sợ mẹ đánh, sợ mất tiền ăn sáng. Lớn lên thì thỉnh thoảng nhớ ra có một bạn nào đó nghỉ giữa chừng, rồi tự bảo: chắc nhà bạn ấy chuyển đi. Sau này bận quá, ai còn giữ nổi một cái tên mờ mờ. Nhưng mấy hôm nay…”
Anh không nói hết.
Duy hiểu phần còn lại.
‘Mấy hôm nay, cái tên ấy không còn mờ nữa.’
Hải lấy điện thoại ra, vuốt màn hình, mở một ảnh cũ chụp từ cuốn sổ. Ở góc trang có dòng “Hải cười”. Anh phóng to rồi đặt máy trước mặt Duy.
“Tôi ghét dòng này,” Hải nói.
“Vì nó không nói rõ gì cả. Nó chỉ treo tôi ở đó như thằng vô duyên.”
“Trẻ con nhiều lúc vô duyên thật.”
Duy nhặt ly trà đá lên, uống một ngụm thay cho Hải.
“Ừ. Nhưng lớn rồi đọc lại thì đau.”
Hai người đứng im bên mái hiên. Sau lưng họ, nhà sách Cánh Diều mở cửa, hơi lạnh từ điều hòa tràn ra một chút rồi tan ngay trong nóng.
Hải hỏi, giọng anh ta nghiêm trọng hẳn:
“Ông định gọi cô Ngân à?”
“Có.”
“Đừng hỏi như điều tra.”
“Tôi biết.”
Hải nhăn mặt, lắc đầu.
“Ông cũng thôi chữ biết đi. Nghe sếp lắm.”
Duy bật cười rất khẽ.
Hải đưa ly trà đá còn lại cho anh, như một lời thỏa hiệp.
“Nếu cô nói không nhớ, ông đừng ép. Nhưng nếu cô nhớ… nhắn tôi. Đừng để tôi cứ đứng ngoài làm thằng pha trò nữa.”
Duy nhận ly trà.
“Ừ.”
Duy quay lại tầng mười hai, hoàn tất bản báo cáo trước hai giờ như đã hứa. Anh dán mắt vào màn hình, cố xử lý các ô số màu vàng, nhưng tâm trí thì cứ văng vẳng tiếng cười đầy xấu hổ của Hải dưới mái hiên nhà sách.
Thời gian trôi đi không nhanh, không chậm, chỉ dày đặc công việc, cho đến khi đồng hồ điểm bốn giờ, Duy gác lại công việc và suy nghĩ về quá khứ để nhường chỗ cho thói quen của người cha.
Bốn giờ hai mươi bảy, Duy đi đón Bống.
Con bé chạy ra khỏi lớp, hai má đỏ vì nóng, mồ hôi dính ở thái dương. Cô giáo đứng ở cửa lớp, nhắc từng bé lấy đủ bình nước. Bống kéo tay Duy vào gần cửa sổ lớp.
“Bố xem nhanh thôi. Cô giáo cho xem rồi.”
Con cá xanh của Bống treo trên một sợi dây gần cửa sổ, giữa một con cá mập răng lởm chởm và một con cá vàng đuôi to. Đuôi cá của Bống lệch hẳn sang một bên, nhưng vì thế nhìn như đang cố quẫy ra khỏi hàng.
“Đấy. Nó ở gần cửa sổ kia bìa bố.”
“Ừ. Bố thấy rồi.”
“Bố thấy thật chưa đấy?”
“Bố thấy thật mà.”
Bống hài lòng. Khi ra đến cổng, con bé chợt hỏi:
“Sáng bố nghe tiếng gọi thật không ạ?”
Duy cài quai mũ bảo hiểm cho con, bàn tay anh hơi run.
“Bố không chắc lắm.”
“Nếu không chắc thì đừng nói là chắc.”
“Ừ. Bố biết rồi.”
“Nhưng nếu sợ thì bố nói là sợ cũng được.”
Duy khựng lại.
“Câu này ai dạy con?”
“Mẹ dạy đấy ạ.”
Bống leo lên xe. Duy nhìn qua kính chiếu hậu. Con bé đang chỉnh con cá giấy trong cặp, không biết mình vừa đặt một câu rất lớn vào tay người lớn.
Về nhà, Hà Vi đang cắt cà chua. Mùi dầu nóng, mùi hành phi và mùi mưa còn dính trên áo Duy trộn vào nhau. Anh đứng ở cửa bếp.
“Hôm nay anh gặp Hải.”
Dao trong tay Hà Vi dừng lại.
“Hai anh gặp nhau vào lúc nào?”
“Buổi trưa nay. Ở Cánh Diều.”
“Trưa nay anh có ăn gì không?”
“Hải mua bánh mì. Anh ăn ké.”
“Vậy ạ.”
Một chữ rất đời. Nhưng sau đó, Hà Vi đặt dao xuống.
“Anh Hải có nói gì không?”
Duy kể Hải nhớ một buổi mưa, nhớ tiếng cười của mình, nhớ có ai đó nói đừng chạy ra cổng phụ hoặc đừng đưa cho Minh, nhưng không chắc. Anh kể Hải nói nếu nói ra thì hóa ra mình cũng có mặt trong đó.
Hà Vi rửa tay rất lâu. Nước chảy qua tay cô, xuống bồn, cuốn theo mấy hạt cà chua nhỏ.
“Vậy không chỉ mình anh đang sợ,” cô nói, giọng cô trầm và đều.
“Ừ. Anh đoán thế.”
“Cái này làm em đỡ bực anh một chút.”
Cô quay lại, dựa người vào bồn rửa, giọng thấp.
“Nhưng cũng làm em sợ hơn.”
“Sao vậy em?”
Duy bước lại gần hơn, nhìn vào mắt cô.
“Vì nếu cả một lớp đều im lặng, thì chuyện đó không nhỏ như anh nghĩ.”
Duy sững người. Anh im lặng nhìn sàn bếp.
Bống từ phòng khách gọi:
“Mẹ ơi, cá có bị gãy không ạ?”
Hà Vi khẽ nhíu mày, giọng lớn hơn:
“Không đâu con. Con treo cặp lên đi.”
Bống chạy qua bếp, trên tay cầm con cá. Thấy mặt bố mẹ, nó đứng lại.
“Bố mẹ nói chuyện người lớn à?”
Hà Vi lau tay vào khăn bếp, đi tới nhận con cá.
“Ừ. Nhưng không phải chuyện con phải nghe.”
“Vậy con đi rửa tay.”
Bống quay người, chạy ào vào nhà tắm.
Nước mở ào ào. Hà Vi cầm con cá xanh, nhìn phần đuôi lệch.
“Anh định gọi cô Ngân tối nay?”
“Ừ. Anh định như vậy.”
“Em muốn được nghe cùng.”
Hà Vi quay lại, nhìn thẳng vào Duy.
Duy nhìn cô.
“Em chắc không?”
Hà Vi đặt con cá lên nóc tủ lạnh cho khô thêm.
“Không.”
Cô lắc đầu, tay buông thõng bên hông.
“Nhưng em muốn tìm hiểu tại sao anh không thể dứt ra khỏi chuyện quá khứ này.”
Bữa tối ngắn hơn mọi ngày.
Bống kể con cá xanh được cô khen vì “có vẻ đang bơi nhanh”. Duy hỏi cô có nói về đuôi lệch không. Bống bảo cô nói đuôi lệch cũng được, vì không phải cá nào cũng thẳng. Hà Vi cười được một chút. Duy nhìn vợ con rồi cũng cười theo.
Sau khi Bống ngủ, Duy đặt điện thoại lên bàn ăn.
Hai câu hỏi viết tay trên một tờ giấy nhỏ:
‘Cô có nhớ cuối năm lớp 5A từng có bạn nghỉ trước khi chụp ảnh/danh sách hoàn tất không?’
‘Cô có nhớ một buổi mưa ở cổng phụ không?’
Hà Vi đọc hai câu này một lượt. Cô nhìn anh rồi gật đầu.
Điện thoại đổ chuông ba lần. Con gái cô Ngân bắt máy, nói mẹ hơi mệt nhưng còn thức. Bên kia có tiếng tivi nhỏ, tiếng ghế kéo, rồi điện thoại được chuyển tay. Một lát sau, giọng cô Ngân vang lên, mỏng và xa.
“A lô.”
“Em chào cô. Em là Khang Duy, lớp 5A cũ.”
Duy nói, giọng anh cố giữ sự bình tĩnh và lễ phép.
“Cô nhớ. Con nói ngắn thôi, cô hơi mệt.” cô Ngân đáp, giọng có vẻ mệt mỏi.
“Dạ.”
Hà Vi ngồi bên cạnh anh, không chạm vào điện thoại. Hai tay cô đặt trên cốc nước ấm.
Duy nhìn câu hỏi đầu tiên.
“Cô ơi, cuối năm lớp 5A, cô có nhớ từng có bạn nghỉ trước khi chụp ảnh hoặc trước khi danh sách cuối năm hoàn tất không ạ?” Duy thở ra nhẹ trước khi hỏi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Không phải mất sóng. Duy vẫn nghe tiếng tivi nền và tiếng ai đó đặt cốc xuống.
“Lâu quá rồi,” cô Ngân nói.
“Dạ. Em biết. Nhưng em tìm thấy sổ lớp cũ. Có nhắc đến Diệp Quỳnh.” Duy cố ý nhấn mạnh cái tên.
Lần này, sự im lặng dài hơn.
“Quỳnh vẽ đẹp,” cô Ngân nói, giọng cô bất chợt có sự hoài niệm.
Duy nắm mép bàn. Anh nuốt khan.
“Cô nhớ bạn ấy ạ?”
“Em ấy ngồi cửa sổ.”
Hà Vi cúi mắt xuống cốc nước, ngón tay cô miết nhẹ vành cốc.
“Bạn ấy có nghỉ trước cuối năm không cô?”
“Có nhà xin chuyển. Hay nghỉ. Cô không nhớ giấy tờ thế nào.”
“Có chuyện gì trước đó không ạ?” Duy lấn tới, giọng hơi gấp.
“Lớp đông. Cuối năm nhiều việc.”
Duy nhìn câu hỏi thứ hai.
“Cô có nhớ một buổi mưa ở cổng phụ không ạ?”
Đầu dây bên kia có tiếng thở rất chậm.
“Con đọc được gì trong sổ?” cô Ngân hỏi, giọng cô chuyển sang nghi ngờ.
“Có mấy dòng: Minh không lấy. Quỳnh giữ. Duy biết mà. Duy đứng đó. Có trang trực nhật ghi Quỳnh - cửa sổ - không rõ. Hải cũng nhớ mơ hồ một buổi mưa, nhưng không chắc lắm.”
Duy nói một tràng, hơi thở anh gấp gáp hơn.
“Đừng đọc như hồ sơ.”
Giọng cô Ngân đột nhiên sắc lên, rồi mệt đi rất nhanh.
“Hồi đó tụi các em là trẻ con.”
Duy im lặng. Anh biết mình không nên hỏi thêm nữa.
“Dạ.”
“Cô cũng vậy thôi. Người lớn, nhưng cũng tưởng mình nhìn hết. Thực ra không.”
Mưa bắt đầu rơi ngoài cửa sổ. Những hạt đầu tiên gõ lên mái tôn nhà bên, nhỏ như gạo rơi.
“Cô có nghe Quỳnh gọi không ạ?”
Duy hỏi, giọng anh gần như chỉ còn là một tiếng thì thầm.
Hà Vi đặt tay lên cổ tay anh. Cô không ngăn lại. Chỉ đặt đó, như một cái mỏ neo.
Đầu dây bên kia chìm vào yên lặng.
Rồi cô Ngân nói, giọng mệt mỏi nhưng rõ ràng hơn:
“Cô có nghe.”
Duy nhắm mắt, bàn tay siết chặt mép bàn.
“Nhưng muộn.”
Căn phòng rơi vào khoảng lặng sau câu ấy.
Duy mở mắt, nhìn bàn ăn, nhìn cốc nước của Hà Vi, nhìn ngăn kéo dưới bàn, nhìn khoảng tối phía cửa phòng Bống.
Trong điện thoại vọng lại tiếng cô Ngân đang thở gấp hơn.
“Cô không nhớ hết. Cô cũng không muốn bịa để em có thứ mà cầm. Cô chỉ nhớ hôm đó trời mưa. Lớp rất ồn.”
“Rồi sao ạ?”
“Rồi hết giờ. Rồi giấy tờ. Rồi nhà con bé đến. Rồi danh sách sửa. Rồi người lớn nói với nhau những câu rất dễ nghe.”
“Câu gì ạ?”
Duy hỏi dồn, giọng anh hơi run.
“Lâu quá rồi. Nhà nào chẳng có việc. Trẻ con chuyển trường thì thiếu gì. Đừng làm to.”
Duy nghe tim mình đập từng hồi trong lồng ngực.
“Cô ơi, lúc đó em đang làm gì ạ?”
“Cô không nhớ.”
Lần này cô Ngân đáp lại ngay.
Hà Vi siết nhẹ cổ tay Duy. Ngón tay cô lạnh.
Bên kia có tiếng con gái cô Ngân hỏi mẹ có mệt không. Bà đáp nhỏ rằng không sao, rồi quay lại máy.
“Duy này.”
“Dạ.”
“Đừng lấy một đứa trẻ đã đi khỏi đó để tự đánh mình cho nhẹ lòng. Cũng đừng lấy nó để trách hết người khác. Hồi đó có nhiều người không nhìn. Cô có. Con có thể có. Hải có thể có. Cả lớp có thể có. Nhưng không ai trong số các con là người lớn.”
Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.
Hà Vi khẽ nhắm mắt, đầu hơi ngả về phía trước.
“Cô là người lớn,” cô Ngân nói chậm rãi từng chữ.
“Nên cô nhớ lâu hơn những gì cô muốn nhớ.”
Hơi thở của Duy khẽ trùng xuống.
Một lúc sau, bà nói:
“Cô mệt rồi.”
“Dạ. Em cảm ơn cô. Em xin lỗi đã làm phiền cô ạ.”
“Ừ. Không có gì đâu. Cô chào em.”
“Dạ. Em chào cô. Chúc cô ngủ ngon ạ.”
Cuộc gọi kết thúc.
Duy vẫn ngồi yên, tay đặt trên bàn. Anh đặt điện thoại úp xuống, ngay bên cạnh cốc nước của Hà Vi. Tờ giấy hai câu hỏi nằm trước mặt. Câu đầu đã được hỏi. Câu thứ hai không còn nguyên hình sau cuộc gọi.
Hà Vi đi tới cửa phòng Bống, hé nhìn vào trong rồi khép lại. Khi quay về, mắt cô đỏ nhưng giọng rất bình thường.
“Kể em nghe lại từ đầu.”
“Em vừa nghe mà.”
“Em nghe giọng cô. Em muốn nghe anh.”
Hà Vi kéo ghế ra, ngồi đối diện anh, ánh mắt cô đầy sự chờ đợi.
Duy kể. Anh bắt đầu từ lúc gọi điện, tay vuốt nhẹ mặt bàn.
Không theo kiểu báo cáo. Có chỗ anh lặp. Có chỗ anh dừng lâu. Có chỗ anh nói sai thứ tự rồi sửa lại. Hà Vi không bắt anh phân loại. Cô ngồi đối diện, tay ôm cốc nước ấm, nghe đến câu “cô có nghe nhưng muộn” thì cúi mặt xuống, vai khẽ run.
“Em ghét chuyện này,” cô nói, giọng cô lạc đi một chút.
Duy cúi mặt, lặng thinh.
“Em ghét vì nó đau, mà em không biết mình được phép đau phần nào. Quỳnh là quá khứ của anh. Cô Ngân là cô giáo của anh. Hải là bạn anh. Cái lớp đó không có em. Nhưng mấy ngày nay nhà mình sống trong nó.”
“Anh xin lỗi.”
“Em không cần xin lỗi ngay.” Hà Vi ngẩng mặt lên, nhìn về phía cửa phòng Bống.
“Em cần anh đừng để con bé phải gọi anh hai lần.”
Duy khẽ gật đầu, sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt.
Điện thoại sáng lên. Tin nhắn của Hải gửi đến:
‘Sao rồi ông?’
Duy nhìn tin nhắn, rồi nhẹ nhàng đưa điện thoại cho Hà Vi.
Cô đọc, nhanh chóng trả lại.
“Anh nhắn ngắn thôi. Mai gặp mà nói.”
Duy gõ:
‘Có chuyện. Mai gặp tôi nói trực tiếp nhé.’
Hải trả lời nhanh hơn anh tưởng:
‘OK ông.’
Duy nhìn dòng ấy rồi cầm điện thoại đặt úp xuống. Hà Vi cũng đọc được. Cô không nói gì. Chỉ đẩy cốc nước về phía anh.
Anh lấy một phong bì trắng, viết ngoài bìa:
‘Cô Ngân - có nghe nhưng muộn.’
Dưới đó, anh viết thêm:
‘Hải - cười ở chỗ không nên cười.’
Viết xong, anh dừng bút. Hà Vi đưa cho anh một miếng băng dính.
Duy dán phong bì lại, để vào ngăn kéo cùng các phong bì trước.
Ngoài cửa sổ chung cư Ngõ Mới, cơn mưa rào đầu tháng Sáu làm lớp kính ướt thành từng vệt. Thành phố phía sau vẫn sáng, nhưng mọi đốm đèn đều bị kéo dài ra, nhòe đi.
Trong phòng Bống, con bé trở mình, gọi rất khẽ trong mơ:
“Bố ơi.”
Duy đứng dậy ngay, không cần suy nghĩ.
Anh vào phòng con. Bống vẫn ngủ, một bàn tay để ngoài chăn. Con cá xanh trong cặp nằm trên ghế, bìa hồ sơ phản một vệt sáng nhỏ từ đèn hành lang.
Duy kéo chăn lên cho con.
“Bố đây.”
Bống xoay người ngủ tiếp. Hơi thở lại đều.
Khi Duy quay ra, Hà Vi đang đứng ở cửa phòng ngủ.
“Lần này anh nghe nhanh đấy,” cô nói.
Duy gật đầu.
Lần này, khi đi ngang ngăn kéo dưới bàn ăn, anh chỉ nhìn lướt qua.
Anh đi thẳng về phía Hà Vi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.