Chương 2: Nhà Thuê Áo Chưa Khô
Sáng hôm sau, cái áo sơ mi treo bên cửa sổ vẫn chưa khô.
Duy biết điều đó ngay khi chạm tay vào cổ áo. Vải lạnh, mềm nhũn, giữ một độ ẩm lì lợm của cuối tháng Năm như không chịu rời khỏi căn phòng. Anh đứng trước dây phơi một lúc, tay giữ cái móc nhựa màu xanh đã nứt ở đầu, mắt nhìn ra khoảng sân sau chung cư Ngõ Mới bị mưa đêm làm xám lại. Lan can sắt còn đọng nước. Trên mái tôn nhà bên, từng giọt nhỏ rơi xuống đều đều, nghe như ai đó kiên nhẫn gõ nhịp.
“Cái áo xanh đâu em?”
Hà Vi đang ở bếp. Cô không trả lời ngay. Bếp gas tạch một tiếng rồi tắt. Tạch thêm tiếng nữa. Đến lần thứ ba, ngọn lửa mới bật lên.
“Trong chậu.”
Duy quay lại.
“Trong chậu là sao?”
“Là chưa giặt.”
Duy nhìn chiếc áo trên tay, rồi nhìn về phía phòng tắm. Cái chậu nhựa trắng đặt gần cửa, bên trong có mấy bộ quần áo đè lên nhau. Một chiếc tất của Bống mắc ở thành chậu, trông như đang cố leo ra ngoài. Anh thở ra nhẹ.
“Anh tưởng hôm qua giặt rồi.”
“Em cũng tưởng hôm qua anh cho vào máy rồi.”
Duy im lặng vài giây. Anh muốn nói tối qua mình về muộn, còn phải mở laptop sửa nốt file, đã định gom quần áo trước khi ngủ nhưng Bống hỏi chuyện cái phao đỏ đến lần thứ ba. Nhưng tất cả những câu ấy, khi đứng trước cái chậu nhựa, đều nghe giống chống chế.
Anh cầm cái áo chưa khô lên.
“Cái này mặc tạm được không?”
Hà Vi quay sang. Tóc cô buộc vội, vài sợi rơi xuống má. Dưới mắt có một vệt thâm mỏng. Cô nhìn cái áo, rồi nhìn anh.
“Anh mặc áo ẩm đi làm cả ngày được à?”
“Chắc lát nữa nó khô.”
“Trong phòng điều hòa?”
Duy định nói gì đó nhưng đành thôi.
Bống ngồi ở bàn ăn, chân đung đưa dưới ghế. Trước mặt con bé là bát mì nhỏ Hà Vi vừa chia ra cho nguội. Nó dùng đũa chọc vào miếng trứng, nhưng tai thì rõ ràng nghe hết.
“Bố mặc áo mưa đi làm được không?”
Duy nhìn con.
“Áo mưa mặc ngoài thôi.”
“Thế bố mặc áo thể dục của con.”
“Anh còn áo trắng trong tủ.”
“Cái cổ bị sờn rồi.”
“Thì mặc áo sờn còn hơn áo ẩm.”
Duy mở tủ. Cánh tủ kêu cọt kẹt, thứ âm thanh anh đã nghe cả tháng nhưng chưa một lần tra dầu. Chiếc áo trắng nằm dưới cùng, bị ép giữa áo khoác mỏng và cái khăn tắm cũ. Anh rút ra. Đúng là cổ áo đã sờn, mép vải hơi xù.
Anh đứng đó, một tay cầm áo ẩm, một tay cầm áo sờn, và bất chợt thấy buổi sáng của mình bị kẹt giữa hai thứ đều không thật sự ổn.
“Anh đi thay đi,” Hà Vi nói.
“Bống ăn xong còn phải chải lại tóc.”
“Để anh đưa con đi.”
“Anh nhìn đồng hồ đi.”
Duy nhìn. Kim phút đã qua chỗ anh tưởng nó đang đứng. Buổi sáng luôn có cách đi nhanh hơn khi người ta cần nó chậm lại. Anh cầm chiếc áo trắng vào phòng ngủ, khép hờ cửa.
Có một khoảnh khắc, Duy nhìn chiếc áo ẩm vẫn nằm vắt trên lưng ghế. Nó không phải chuyện lớn. Chỉ là một cái áo. Một lần quên giặt. Một buổi sáng tháng Năm bị mưa rào giữ lại trong vải. Nhưng nó có cái vẻ dai dẳng của những thứ nhỏ ngày nào cũng chồng lên nhau: bát chưa rửa, bình sữa chưa tráng, hóa đơn điện, đôi giày Bống cần thay, cánh tủ chưa tra dầu, cái máy giặt hay báo lỗi đúng lúc người ta vội.
Anh nhấc chiếc áo ẩm lên, treo lại vào móc, kéo cho hai vai áo phẳng ra. Làm vậy không khiến nó khô nhanh hơn, nhưng ít nhất nó không còn bị vắt dúm dó trên ghế.
Khi Duy bước ra, Hà Vi đã buộc lại tóc cho Bống. Con bé ngồi nghiêng đầu, miệng vẫn nhai mì, tay ôm cái cặp trước bụng. Hà Vi nhìn cổ áo trắng của anh. Ánh mắt cô dừng ở chỗ sờn một nhịp rồi rời đi.
“Chiều anh về sớm được không?” cô hỏi.
Duy biết câu trả lời thật sự là không chắc. Nhưng sau câu “Bố toàn nói nếu”, chữ nếu vẫn kẹt lại trong cổ họng anh.
“Anh sẽ báo em trước.”
Hà Vi gật đầu. Không hài lòng, cũng không thất vọng thêm. Chỉ nhận lấy câu trả lời như nhận một món đồ chưa khô hẳn.
Bống chạy tới gần anh, ngẩng mặt.
“Bố mặc áo này nhìn hơi cũ.”
“Xấu à?”
“Không. Giống áo trong ảnh ông ngoại.”
Duy bật cười.
“Vậy là cũ thật rồi.”
Bống không hiểu hết câu đó, nhưng vẫn cười theo. Duy cúi xuống chỉnh quai cặp cho con. Ngón tay anh chạm vào mảng vải sờn ở mép quai. Lại thêm một thứ cần thay. Anh không nói ra.
“Bố phải đi à?” Bống hỏi.
“Ừ. Phải đi.”
“Áo chưa khô thì chiều nó khô không bố?”
“Chắc khô.”
Bống nhíu mày.
“Bố lại nói chắc.”
Duy nhìn con. Hà Vi cũng nhìn anh, nhưng lần này trong mắt cô có một nét cười rất mỏng. Duy treo chìa khóa xe lên ngón tay, cầm túi laptop, rồi quay lại nhìn cái áo ẩm bên cửa sổ.
“Chiều về bố sờ thử.”
“Bố sờ áo á?”
“Ừ. Sờ áo. Rồi xem cặp của con có nặng quá không.”
“Cặp con không nặng đâu.”
“Thế lát nữa đừng bắt mẹ xách nhé.”
Bống lập tức ôm cặp sát bụng.
Duy mở cửa. Hơi ẩm ngoài hành lang ùa vào, không lạnh nhưng dính. Anh vừa cúi xuống lấy chiếc ô gấp cạnh tủ giày thì điện thoại của Hà Vi sáng lên trên mặt bàn.
Hà Vi liếc qua. Mặt cô khựng lại rất nhẹ.
“Ai đấy em?”
“Chủ nhà nhắn.”
Chỉ hai chữ đó thôi, căn bếp nhỏ như thấp xuống một chút.
“Bác ấy lấy nhà mình à?” Bống hỏi.
“Không. Con ăn mì đi.”
Hà Vi đọc lại tin nhắn, rồi đặt máy xuống cạnh cuốn sổ thu chi bìa xanh. Duy kéo ghế ngồi. Ba hôm nghe ngắn hơn “mấy hôm” rất nhiều.
“Họ nhắc tiền nhà. Với hỏi mình có định gia hạn tiếp không,” Hà Vi nói.
“Còn ba hôm mà.”
“Đúng. Ba hôm.”
Bống dùng đũa kẹp sợi mì. Sợi mì trơn tuột khỏi đầu đũa, rơi lại vào bát.
“Nhà mình chuyển đi đâu ạ?”
Không ai trả lời ngay. Duy nhìn cái áo chưa khô ngoài cửa sổ. Hai tay áo rũ xuống, im lìm.
“Chưa chuyển,” anh nói.
“Bố mẹ đang tính thôi.”
“Con có mang cá voi đi theo được không?”
“Có. Đồ của con đi cùng.”
Bống gật đầu, nhưng Hà Vi và Duy vẫn ngồi im thêm một nhịp.
Hà Vi mở cuốn sổ. Chữ cô nhỏ, gọn, các cột thẳng gần như kẻ bằng thước. Tiền nhà. Học phí Bống. Điện nước. Thuốc của mẹ anh. Khoản thẻ. Một vài con số ở cuối trang bị gạch chân hai lần.
“Anh tưởng học phí tháng sau mới đóng.”
“Tuần này rồi đấy anh.”
“Sao em không nói trước với anh?”
Hà Vi nhìn anh.
“Em có nói. Lúc anh mở laptop. Đến giờ thì anh đang hỏi lại.”
Duy nhớ ra một mảnh rất mờ: tiếng Hà Vi ở sau lưng, tiếng quạt laptop, bảng tính trên màn hình, Bống hỏi cái phao đỏ có biết hát không. Anh đã đáp “ừ” vào một câu nào đó mà không biết đó là câu nào.
Bống đặt đũa xuống.
“Con vẫn đi lớp chứ bố mẹ?”
“Đi chứ,” Hà Vi nói ngay. Câu trả lời nhanh đến mức chính cô cũng khựng lại.
“Con ăn đi. Mì nguội rồi đấy.”
“Con không thích nghỉ đâu.”
“Không ai cho con nghỉ học đâu,” Duy nói.
Bống cúi xuống bát mì. Miếng trứng nguội nằm trên mặt nước, vàng nhạt.
Duy cầm máy, mở danh bạ chủ nhà, rồi lại khóa màn hình. Anh không muốn gọi trước mặt Bống. Anh càng không muốn đến công ty rồi quên mất cuộc gọi này như đã quên học phí hôm qua.
“Em chỉ cần anh ngồi xuống với em một lần,” Hà Vi nói.
“Không phải bây giờ cũng được. Nhưng phải là một lần thật.”
Duy nhìn cuốn sổ bìa xanh. Anh muốn nói anh vẫn lo. Nhưng biết không giống với ngồi xuống.
“Ra ngoài anh gọi,” anh nói.
Hà Vi không nhắc lại rằng anh sắp muộn. Cô chỉ kéo bát mì của Bống lại gần con, gắp miếng trứng đặt lên trên.
Duy xỏ giày ở cửa. Trước khi đóng cửa, anh quay lại.
“Trưa anh nhắn em.”
“Vâng.”
“Anh không quên đâu.”
Hà Vi nhìn anh lâu hơn một nhịp.
“Em biết. Anh cố mà không quên.”
Cửa khép lại. Bên trong, Bống hỏi rất nhỏ:
“Mẹ ơi, muộn là bị cô phạt hả mẹ?”
Duy đứng ngoài hành lang, tay còn đặt trên nắm cửa. Tin nhắn chủ nhà được Hà Vi chuyển tiếp sang máy anh hiện lên, dòng cuối cùng lịch sự đến khó chịu:
“Nếu gia đình chưa tiện, em báo chị sớm để chị còn sắp xếp.”
Anh bấm gọi.
Cuộc gọi kéo dài chưa đầy ba phút. Chủ nhà không khó chịu. Chị ấy chỉ nói nếu chưa tiện thì báo sớm, vì có người hỏi thuê lại. Lịch sự. Rõ ràng. Không có chỗ để anh bám vào sự mơ hồ.
Khi anh hạ máy xuống, Hà Vi và Bống đã đứng trước thang máy. Bảng số đỏ kẹt ở tầng chín.
“Sao nó không xuống vậy mẹ?” Bống hỏi.
“Đang có người lên đấy con,” Hà Vi nói.
“Nhưng con phải đi học mà.”
“Người khác cũng phải đi.”
Bống ôm bình nước trước bụng, không phục nhưng không cãi. Hà Vi không hỏi cuộc gọi ra sao. Cô chỉ nhìn anh một cái, đủ để câu hỏi đứng cùng họ trước thang máy.
Một tin của Hoàng hiện lên từ nhóm Thời Đại Số:
‘Lên sớm. Báo cáo 9h phải chốt trước 8h45.’
Duy khóa màn hình. Bống vẫn thấy ánh sáng ấy.
“Bố đi trước à?”
“Bố chờ thang máy với mẹ con đã.”
“Rồi bố đi làm ạ?”
“Ừ.”
“Xuống tầng một bố còn cầm tay con không?”
Duy cúi nhìn tay con. Bống đang nắm quai cặp, không nắm anh.
“Có.”
Hà Vi mở túi vải, lấy ra một mảnh giấy gấp đôi.
“Cái này em ghi nhanh. Hôm nay anh phải nhìn vào nó.”
Trên giấy có mấy dòng: ‘tiền nhà - hạn 3 ngày; học phí Bống - tuần này; điện nước; thuốc của mẹ; khoản thẻ; hỏi chủ nhà: ở tiếp hay báo trước’.
Duy gấp tờ giấy, nhét vào túi quần. Mép giấy cộm lên, chạm vào đùi qua lớp vải.
“Giấy gì đấy hả bố?”
“Giấy nhắc việc con ạ.”
“Giống cô giáo dán vào vở con à?”
“Gần giống như vậy.”
“Mẹ cũng có giấy cho con không?”
Hà Vi lắc đầu.
“Con ăn hết mì là được.”
Thang máy mở. Bên trong đã có ba người, khoảng trống còn lại đủ cho cả nhà Duy nhưng phải đứng sát. Duy giữ cửa. Hà Vi dắt Bống vào. Khoảng cách giữa anh và cô chưa đến một bước chân, nhưng tờ giấy trong túi làm bước chân ấy nặng hơn.
Tầng một. Cửa mở. Hà Vi nắm tay Bống đi về phía cổng. Duy bước theo được một nhịp thì Hoàng gọi.
Anh dừng lại.
Bống quay đầu trước.
“Bố không cầm tay con nữa à?”
Duy nhìn con. Từ chỗ anh đứng đến chỗ Bống chỉ vài mét.
“Bố nghe máy rồi ra sau.”
“Vâng.”
Chữ ấy nhỏ, ngoan, và làm anh thấy tờ giấy trong túi cấn rõ hơn. Hà Vi không nói gì. Cô chỉnh lại quai cặp cho Bống, rồi dắt con ra khỏi sảnh.
Duy nghe máy.
“Dạ anh.”
Giọng sếp Hoàng vang lên nhanh và khô. Duy đáp từng câu ngắn. Tay trái anh vô thức chạm vào túi quần. Một góc giấy cấn vào ngón tay.
Ngoài sân chung cư Ngõ Mới, trời vẫn chưa mưa hẳn. Chỉ có lớp bụi nước rất mỏng bám lên mọi thứ, giống như buổi sáng tháng Năm chưa khô được, dù ngày đã bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.