Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 15: Bàn Ăn Có Người Vắng Mặt

Đăng: 30/05/2026 00:43 3,463 từ 17 lượt đọc

Thứ Hai đầu tháng Sáu bắt đầu bằng ba việc cùng đỏ.

Báo cáo đầu tháng của Công ty Thời Đại Số đỏ ở phần doanh thu chưa đối soát. Nhóm phụ huynh của Bống đỏ vì cô giáo nhắc thứ sáu đem màu sáp. Trong tài khoản ngân hàng, khoản tiền nhà vừa chuyển xong làm số dư còn lại đỏ theo cách không hiện màu nhưng Duy nhìn vẫn biết.

Anh ngồi ở bàn làm việc tầng mười hai tòa Bông Giấy, trước mặt là file “Báo cáo tháng 06 - bản gửi sếp Hoàng”. Điều hòa chạy lạnh, nhưng cổ áo sau gáy anh vẫn hơi ẩm. Ngoài cửa kính, nắng đầu tháng Sáu bật lên sau cơn mưa đêm, làm mặt đường dưới kia loáng trắng.

Sếp Hoàng đứng sau lưng anh lúc tám giờ bốn mươi.

“Duy, báo cáo đầu tháng em chốt trước mười giờ giúp anh. Mấy dòng renewal đừng để trống ghi chú nữa.”

“Vâng.”

“Và chiều nay có cuộc họp nhanh với bên kinh doanh. Em ở lại được không?”

Duy nhìn góc màn hình. Lịch nhắc của Hà Vi nằm trong điện thoại úp bên cạnh: năm giờ đón Bống, mua màu xanh biển, kem đánh răng.

“Chiều em phải đón con lúc năm giờ rưỡi.”

Hoàng nhìn anh một nhịp, không khó chịu nhưng cũng không nhẹ.

“Vậy trước năm giờ gửi anh bản tóm tắt. Còn họp thì anh tự xử lý.”

“Vâng. Em gửi trước năm giờ.”

Hoàng đi rồi, Duy kéo file về phía mình. Những cột dữ liệu xếp thẳng hàng. Tên khách hàng, mã hợp đồng, tình trạng, ghi chú. Chỗ nào thiếu là biết thiếu. Chỗ nào sai là sửa được.

Trong đầu anh, dòng ghi chú lúc sáng vẫn còn đó:

‘Mình đã quay đầu theo tiếng Minh.’

Duy đặt tay lên chuột, mở tab renewal. Anh không cho mình nhìn điện thoại thêm. Không mở ảnh. Không mở ghi chú. Không mở cuốn sổ trong đầu. Chỉ có file tháng Sáu, khách hàng cũ, mười giờ, năm giờ, và một hộp màu xanh biển phải mua trước khi đón con.

Mười giờ ba mươi, báo cáo được gửi đi.

Mười một giờ mười lăm, Hoàng nhắn:
‘Ổn. Chiều thêm phần cảnh báo sớm.’

Mười hai giờ, Duy ăn cơm ở căng tin. Cơm hơi khô, thịt kho mặn. Anh ăn hết vì sáng Hà Vi đã kẹp cho anh ổ bánh mì trứng, và Bống đứng cạnh cửa dặn:

“Bố ăn cả ngày, không phải chỉ ăn sáng để lấy thành tích.”

Anh cười khi nhớ câu ấy.

Cười xong, lại thấy mệt.

Không phải kiểu mệt buồn ngủ. Là kiểu mệt không biết đặt ở đâu. Ở công ty, anh không thể nói: tôi mệt vì một cuốn sổ lớp năm và một cái tên chưa rõ. Ở nhà, anh càng không thể nói: tôi mệt vì sợ mình đã quên một người, nhưng cũng mệt vì tiền nhà, học phí, báo cáo, bữa sáng, màu sáp, và việc làm chồng, làm bố đều không có ô nào được phép bỏ trống.

Anh mở điện thoại.

Hà Vi nhắn từ mười một giờ năm mươi:

‘Anh nhớ màu xanh biển. Bống bảo không phải xanh lá.’

Duy trả lời:

‘Anh nhớ. Chiều anh mua.’

Anh nhìn chữ “nhớ” vừa gõ. Rồi gửi.

Buổi chiều trôi qua bằng những việc nhỏ nối vào nhau. Một bảng cần chỉnh công thức. Một cuộc gọi khách hàng cũ. Một email sếp Hoàng chuyển xuống chỉ có hai chữ “check giúp”. Duy làm nhanh, không sắc sảo như mọi ngày, nhưng đủ sạch để không ai gọi lại.

Bốn giờ năm mươi tám, anh gửi bản tóm tắt cho sếp Hoàng.

Bốn giờ năm mươi chín, anh tắt máy.

Năm giờ mười bảy, anh có mặt trước phòng vẽ Bé Màu, con ngõ nhỏ đối diện cổng trường của Bống.

Phòng vẽ nằm trên tầng hai một căn nhà cũ, tầng trệt là cửa hàng văn phòng phẩm và tiệm thuốc tây. Cầu thang hẹp, tường dán đầy tranh của trẻ con: cá vàng, nhà mái đỏ, người que đứng dưới mưa, một con mèo có sáu chân. Hơi nước sau cơn mưa chiều vẫn bám ở bậc thang, mùi giấy màu và mùi thuốc sát trùng từ tiệm bên dưới trộn vào nhau.

Duy lên gặp cô giáo hỏi màu xanh biển.

Cô giáo chỉ xuống cửa hàng tầng trệt.

“Anh mua loại lẻ dưới cô Tám ấy. Nhớ màu xanh biển đậm, không phải xanh dương nhạt. Bống nhà anh hôm nay hỏi ba lần rồi.”

Duy xuống tầng.

Cửa hàng cô Tám bán cả giấy màu, bút sáp, nhãn vở và vài món tạp hóa. Anh chọn hai cây màu xanh biển, một cây xanh da trời, rồi nhớ giấy vàng trên cửa phòng Bống: ‘kem đánh răng.’

Hiệu thuốc ngay bên cạnh.

Duy bước sang đó.

Một cô gái đứng trước quầy thuốc cảm.

Cô quay nghiêng, tóc buộc thấp, tay cầm một vỉ thuốc đau đầu. Trong vài giây, Duy chỉ thấy một dáng người quen. Rồi cô quay lại, hơi bất ngờ.

“Anh Duy?”

“Trang.”

Hai người cùng cười. Cái cười ngắn, lịch sự, hơi vụng. Trang đưa tay chỉnh lại lọn tóc.

“Anh ở gần đây à?” cô hỏi.

“Anh đang chờ đón con học vẽ.”

Duy rút hai cây sáp màu trong túi bóng ra, lắc nhẹ.

“Mua thêm màu cho con. Với kem đánh răng.”

“Con gái à anh?” Trang nhìn hai cây sáp màu một thoáng.

“Ừ. Sáu tuổi.”

“Chắc giống anh lắm nhỉ?”

“Không. Cháu nó giống mẹ nhiều hơn.”

Trang gật đầu. Người bán thuốc hỏi cô có lấy thêm dầu gió không. Cô lắc đầu, trả tiền, rồi nhét vỉ thuốc vào túi xách. Cô đi được một bước, rồi dừng lại.

Duy cũng trả tiền kem đánh răng. Anh nhận lại tiền thừa, nhét vội vào túi quần. Cả hai cùng bước ra dưới mái hiên hẹp. Ngoài đường, nước mưa còn đọng thành những vệt dài. Mấy phụ huynh đứng chờ con ở cửa phòng vẽ, người cầm ô, người cầm áo mưa gấp lại, ai cũng có vẻ vừa hết giờ làm đã chạy tới đây.

Trang nhìn vào túi màu anh đang cầm.

“Anh còn vẽ không?”

Duy cúi xuống túi màu trong tay.

“Không còn mấy.”

“Hồi đại học anh hay vẽ lên lề vở của em.”

“Anh nhớ.”

Duy ngẩng lên, nhìn thẳng vào Trang.

Lần này anh nhớ thật. Không phải kiểu một hình ảnh nhòe trong mưa. Anh nhớ một trang vở kẻ ngang, Trang đẩy sang bảo anh vẽ con mèo cho đỡ buồn ngủ. Nhớ cô cười khi anh vẽ con mèo có mặt nghiêm trọng như thầy giáo. Nhớ có lần anh vẽ cô ngồi dưới cây sấu, tóc bị gió thổi rối, rồi bị Trang giật vở vì “vẽ xấu mà còn vẽ to”.

Những ký ức ấy có hình dạng rõ hơn anh tưởng.

Rõ đến mức anh thấy nhẹ đi một giây.

Rồi xấu hổ ngay sau đó.

Trang nhìn anh, nghiêng đầu, như nhận ra khoảng dừng ấy.

“Anh nhớ được chuyện đó à?”

“Ừ.”

Trang mỉm cười nhẹ.

“Em tưởng anh quên hết rồi.”

“Không đến mức đó.”

“Không đến mức đó,” Trang lặp lại, rồi bật cười thành tiếng, khiến vỉ thuốc trong túi cô kêu lách cách.

“Nghe giống anh hồi xưa. Cái gì cũng trả lời như báo cáo.”

Duy cũng cười, nhưng tiếng cười không tròn.

Trang nhìn ra mưa. Cô hít vào một hơi, rồi nhìn lại Duy.

“Em không hỏi chuyện cũ đâu. Chỉ là gặp lại anh ở hiệu thuốc, tay cầm kem đánh răng trẻ con, tự nhiên thấy buồn cười.”

“Cũng hơi buồn cười thật.” Duy nhún vai.

“Trông anh mệt quá.”

Duy lặng đi trong khoảnh khắc.

Anh có thể nói: đầu tháng. Báo cáo. Con nhỏ. Tiền nhà. Vợ chồng đang căng. Một cái tên lớp năm không chịu để anh yên. Nhưng tất cả những thứ đó đặt trước Trang nghe hoặc quá thân, hoặc quá thừa.

“Đầu tháng anh hơi nhiều việc,” anh nói, tay siết nhẹ túi kem đánh răng trong lòng bàn tay.

Trang gật đầu, mỉm cười cảm thông.

Một bé trai từ cầu thang chạy xuống, suýt trượt ở bậc cuối. Mẹ nó kéo lại, mắng nhỏ:

“Chạy chậm thôi, ngã bây giờ.”

Duy nhìn theo phản xạ. Bậc thang ướt. Mép dép của đứa bé trượt một chút rồi đứng vững.

Trang hỏi, giọng cô hơi chùng xuống:

“Anh ổn không?”

“Ừ. Anh ổn.”

Nói xong, Duy biết chữ ấy không thật.

Trang không vạch ra. Cô chỉ rút điện thoại từ trong túi xách.

“Cho em xin số được không? Gặp lại bạn cũ thôi. Không có gì đâu.”

'Không có gì đâu.'

Câu ấy thường chỉ xuất hiện khi ai đó biết có thể sẽ có gì đó.

Duy nhìn lên tầng hai. Tiếng trẻ con trong phòng vẽ vọng xuống. Bống sẽ chạy ra trong vài phút nữa, có thể tay dính màu, có thể khoe một con cá xanh, có thể hỏi bố vì sao màu xanh biển của bố mua có hai cây.

Anh đọc số.

Trang gọi thử. Điện thoại anh sáng lên. Anh lưu tên: ‘Trang’.

“Em đi trước nhé,” cô nói.

“Đau đầu quá.”

“Ừ. Em về nghỉ đi.”

Trang đội mũ bảo hiểm. Trước khi kéo khẩu trang lên, cô nhìn anh thêm một lần.

“Anh đừng bỏ vẽ hẳn. Nhìn anh nói không, mặt buồn lắm.”

Cô đi rồi.

Duy đứng lại dưới mái hiên, tay cầm túi màu xanh biển và tuýp kem đánh răng trẻ con. Một tin nhắn hiện lên từ số vừa lưu:

‘Em là Trang. Để anh khỏi quên số.’

Duy nhìn tin ấy vài giây.

Anh không xóa.

Cũng không trả lời.

“Bố ơi!”

Bống chạy xuống cầu thang, trên tay cầm một con cá giấy màu xanh biển. Đuôi cá bị cắt lệch, bụng cá dán thêm mấy vòng tròn trắng bằng giấy vụn. Một vệt keo dính ở ngón trỏ con bé.

Duy cất điện thoại vào túi, cúi người xuống ngang tầm con.

“Bố xem! Nó thổi bong bóng.”

Anh cúi xuống.

“Đẹp lắm.”

“Bố đừng cầm đuôi. Đuôi chưa khô keo.”

Bống giơ con cá giấy ra xa một chút.

“Bố không cầm đâu.”

“Bố mua xanh biển chưa?”

Duy đưa túi màu cho con xem.

“Mua rồi. Hai cây.”

Bống cười, răng cửa sáng lên dưới mái hiên ẩm.

“Bố hôm nay nhớ giỏi ghê.”

Câu ấy đáng lẽ làm anh vui. Duy nhìn vào nụ cười của con, rồi nhìn xuống ngón tay dính keo của Bống. Nụ cười và lời khen đó làm lồng ngực anh nhói nhẹ.

Trên đường về, Bống đặt con cá giấy giữa bụng mình và lưng bố như chở một món dễ vỡ. Con bé kể cô giáo bảo tuần sau sẽ treo tranh cá lên dây gần cửa sổ. Gió làm tiếng con vỡ ra. Duy hỏi lại hai lần. Bống kiên nhẫn kể lại, chỉ hơi bực ở đoạn “bố ơi con nói rồi mà”.

Lần này, Duy không viện lý do tiếng xe.

Anh nghe.

Về đến nhà, Hà Vi đang nhặt rau. Duy đặt kem đánh răng lên bàn, rồi đặt hai cây màu xanh biển cạnh đó.

“Anh mua được rồi.”

Hà Vi liếc qua, không dừng tay.

“Vâng.”

Bống chạy vào khoe cá. Hà Vi khen đuôi hơi vẹo nhưng nhìn có vẻ bơi nhanh. Bống chấp nhận lời khen ấy, đem cá vào phòng đặt dưới quạt cho khô.

Duy bước đến cửa bếp, tay còn giữ túi đồ vừa mua.

“Hôm nay anh gặp lại Trang.”

Dao trong tay Hà Vi dừng lại ngay trên quả cà chua.

“Trang nào?”

“Trang ngày trước.”

Cô không hỏi “ngày trước nào”.

“Anh gặp .cô ấy ở đâu?”

“Hiệu thuốc cạnh phòng vẽ của Bống. Cô ấy mua thuốc đau đầu. Anh mua kem đánh răng.”

Hà Vi cắt nốt lát cà chua. Lát dao hơi lệch, miếng cà chua dày hơn các miếng trước.

“Rồi sao nữa? Hai người nói chuyện gì?”

“Bọn anh chỉ chào nhau. Hỏi vài câu. Sau đó cô ấy xin số.”

Hà Vi đặt dao xuống. Cô quay hẳn lại nhìn Duy.

“Anh đưa số điện thoại cho cô ấy?”

“Ừ.”

“Và anh nói với em vì anh thấy nên nói, hay vì nếu không nói thì tối nay mặt anh lại như giấu thứ gì trong túi?”

Hà Vi khoanh tay, giọng không cao nhưng rất nặng.

Duy im lặng. Anh buông túi đồ xuống nền bếp.

Hà Vi quay lại thớt. Lát cà chua dưới dao bị ép bẹt.

“Anh thấy nên nói,” Duy đáp.

“Thấy nên nói sau khi đã cho số.”

“Ừ.”

Hà Vi cười rất khẽ, tiếng cười ngắn và khô.

“Em ghét chữ ừ của anh.”

Bống từ phòng chạy ra, tay dính keo.

“Mẹ ơi, keo dính tay.”

Hà Vi quay đi rửa tay cho con. Duy đứng lại với quả cà chua cắt lệch trên thớt.

Bữa tối hôm ấy có rau cải, thịt rang và canh cà chua trứng.

Bống kể con cá xanh sẽ được treo gần cửa sổ. Duy hỏi cá có tên không. Bống nói chưa, mai mới đặt tên. Hà Vi ăn chậm, thỉnh thoảng nhắc con đừng quệt keo lên áo. Không ai cãi nhau.

Duy gắp rau cho Bống.

Hà Vi vẫn đang nhìn anh rồi cụp mắt xuống bát cơm trên bàn.

Sau khi Bống ngủ, Duy ra phòng khách. Con cá xanh nằm dưới quạt, đuôi hơi vểnh lên vì keo chưa khô hẳn. Trên cửa phòng con, tờ giấy vàng mới ghi:

‘Sáng bỏ cá xanh vào cặp.’

Anh đang định tìm băng dính dán thêm thì điện thoại sáng.

Tin nhắn của Trang gửi đến:

‘Gặp anh hôm nay hơi bất ngờ. Mong không làm anh khó xử.’

Duy đọc. Anh không quay lại, nhưng biết Hà Vi đứng phía sau anh. Cô không nói gì, chỉ đứng đó.

Hà Vi tiến lên một bước, giọng gằn lại:

“Cô ấy nhắn à?”

Duy khẽ gật đầu:

“Ừ.”

“Anh định trả lời không?”

Duy nhìn vào màn hình nhưng không chạm vào:

“Anh chưa biết.”

“Anh biết.” Hà Vi nói ngay, giọng trùng xuống:

“Chỉ là anh muốn câu trả lời trông tử tế với tất cả mọi người.”

Duy chạm tay vào màn hình, để nó sáng lên lần nữa, rồi nhìn nó tối dần. Anh nhấc máy lên, vuốt nhẹ mép điện thoại.

“Có lẽ anh không tiếc Trang,” anh nói.

“Anh chỉ…”

Hà Vi đứng im, kiên nhẫn chờ đợi.

Duy phải mất một lúc mới nói được câu tiếp theo. Anh thở ra một hơi rất khẽ.

“Anh chỉ thấy hồi đó mình còn nhẹ hơn.”

Hà Vi quay lưng đi một chút.

“Không phải vì không có em hay không có Bống,” anh nói vội, giọng anh rối lên.

“Anh không có ý đó.”

“Em biết anh không có ý đó.”

Giọng cô khàn đi, cố giữ cho âm thanh không vỡ.

“Nhưng em vẫn đau.”

Duy ngước nhìn con cá xanh dưới quạt.

“Anh mệt quá, Vi.”

Duy đặt điện thoại xuống bàn, nói nhanh, như sợ không kịp:

“Anh mệt vì công việc, vì tiền nhà, vì cứ phải nhớ cái gì mua, cái gì chuyển, cái gì hứa với con. Rồi tự nhiên gặp Trang, anh nhớ ra có hồi mình từng ngồi vẽ linh tinh lên vở người khác, không phải để ai khen, cũng không phải để sửa cái gì. Anh thấy mình đã bỏ mất một phần như thế. Và anh xấu hổ vì đến giờ mới thấy.”

Hà Vi kéo ghế, ngồi xuống đối diện anh. Mắt cô đỏ, nhưng giọng bình hơn, trầm tĩnh.

“Anh được mệt.”

Duy nhìn cô.

“Nhưng đừng tìm chỗ thở trong người cũ mà không nói với em.”

Cô dừng lại, nuốt khan, bàn tay siết nhẹ mép ghế.

“Em không muốn làm người trông coi điện thoại của chồng. Em cũng không muốn cứ thấy một cái tên nữ là phải đoán xem mình nên ghen hay nên thương.”

“Anh biết.”

Hà Vi nhìn thẳng vào anh.

Duy siết tay lại, rồi sửa:

“Anh nghe rồi.”

Cô không cười, chỉ giữ nguyên ánh mắt ấy.

Duy mở điện thoại. Anh gõ trả lời Trang, từng chữ chậm và có chủ đích, chậm hơn mọi tin nhắn xã giao trước đây.

‘Gặp lại em anh cũng bất ngờ. Anh về với con rồi. Chúc em mau khỏi đau đầu.’

Anh đọc lại. Anh thở phào một tiếng nhẹ. Không dài. Không lạnh. Không mở thêm một cánh cửa nào.

Anh nhấn gửi.

Rồi đặt điện thoại úp xuống bàn, đẩy về phía giữa, nơi Hà Vi có thể nhìn thấy nếu muốn.

Hà Vi nhìn động tác ấy.

“Em không cần anh diễn cho em xem.”

“Anh không diễn.”

“Vậy thì nhớ là nhắn một câu đúng mực không phải chọn em.”

Cô nhìn về phía cửa phòng Bống.

“Chọn em là sáng mai anh vẫn ở đây khi con gọi.”

Duy khựng đi một nhịp, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Lòng anh quặn thắt lại.

Anh kéo tờ giấy vàng, viết thêm dưới dòng cá xanh:

‘Ăn sáng.’

‘Gửi báo cáo cảnh báo sớm.’

Hà Vi nhìn tờ giấy, cô bước lại gần, giọng có chút mỉa mai:

“Anh định biến cửa phòng con thành bảng công việc à?”

“Không. Bảng cảnh tỉnh.”

Nói xong, Duy thấy câu ấy hơi lạ. Anh định gạch đi.

Hà Vi giữ tay anh lại, ngón tay cô chạm vào ngón tay anh:

“Anh cứ để đó đi.”

Duy buông bút.

Một lúc sau, Bống gọi trong mơ, giọng nhỏ xíu:

“Bố ơi, cá chưa khô.”

Duy và Hà Vi đồng thời cùng quay về phía cửa phòng con.

“Em vào xem,” Hà Vi nói, bắt đầu đứng dậy.

“Để anh.”

Duy đứng dậy. Trong phòng Bống, con bé vẫn ngủ, một bàn tay thò ra khỏi chăn. Con cá xanh trên bàn học chưa khô hẳn ở phần đuôi. Anh đặt nó xa mép bàn hơn, lót thêm một tờ giấy bên dưới để keo không dính vào vở.

Khi quay ra, Hà Vi vẫn ngồi ở bàn ăn. Điện thoại của Duy nằm úp giữa bàn. Không rung.

“Anh nhớ Trang rõ không?” cô hỏi, tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Duy ngồi xuống, tay anh đặt gần điện thoại, nhưng không chạm vào.

Anh nhắm mắt lại một thoáng, bàn tay siết nhẹ nắm đấm.

“Nhớ. Nhưng không giống Quỳnh.”

Hà Vi đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào anh.

“Khác thế nào?”

Duy mở mắt, nhìn về phía cửa sổ:

“Trang là một đoạn đời anh đã sống. Anh nhớ được. Có chỗ vui, có chỗ ngượng, có chỗ tiếc. Nhưng nó không mất. Nó chỉ cũ.”

Hà Vi hạ giọng, như sợ Bống nghe thấy:

“Còn với Quỳnh thì sao?”

Duy nhìn ngăn kéo dưới bàn ăn, nơi cuốn sổ nằm. Anh đặt tay lên mặt bàn, ngay phía trên ngăn kéo.

“Quỳnh là chỗ bị lau mất. Càng nhìn càng sợ mình đã để người khác lau hộ.”

Hà Vi im lặng. Cô đưa tay vuốt mép bàn một cách vô thức, ánh mắt vẫn dán vào Duy.

Ngoài cửa sổ, hơi nóng đầu tháng Sáu bám trên kính. Quạt trong phòng Bống quay đều. Mùi keo sữa rất nhẹ lẫn với mùi canh cà chua còn vương trên bàn.

Duy kéo tờ giấy vàng lại, rút bút. Anh viết nhanh, thêm một dòng cuối cùng:

‘Kể với Hà Vi những gì đã biết.’

Hà Vi đọc. Cô không cười, cũng không nói. Cô chỉ đẩy tờ giấy trở lại, lần này cô không nói thêm bất cứ điều gì.

Đêm đó, Duy gác lại chuyện mở cuốn sổ.

Anh nằm cạnh Hà Vi, nghe quạt trần quay và tiếng xe thưa dần dưới sân chung cư. Điện thoại để ngoài phòng khách.

Trước khi ngủ, Duy nghĩ đến Trang dưới mái hiên hiệu thuốc, đến Duy thời đại học vẽ mèo ở lề vở, đến Quỳnh bên cửa sổ trong giấc mơ, và đến Hà Vi ngồi ở bàn ăn hỏi anh có đang tìm chỗ thở trong người cũ.

Mỗi người thuộc về một phần khác nhau của đời anh.

Nhưng chỉ có một bàn tay nhỏ sáng mai sẽ chìa ra ở cửa thang máy và hỏi:

“Bố cầm tay con nhé?”

Việc đó không được phép trễ.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.