Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 17: Con Cá Không Ký Tên

Đăng: 30/05/2026 19:56 3,477 từ 12 lượt đọc

Sáng thứ Tư, tuần đầu tháng Sáu, Duy không mở phong bì.

Anh dậy trước báo thức mười phút. Ngoài ban công chung cư Ngõ Mới, mưa đêm đã tạnh nhưng kính vẫn còn những vệt nước kéo dài xuống như ai vừa dùng ngón tay miết qua. Trong ngăn kéo dưới bàn ăn, phong bì trắng nằm trên cùng, giữ lại mấy chữ tối qua anh đã viết: 'cô Ngân - có nghe nhưng muộn.'; 'Hải - cười ở chỗ không nên cười.'.

Duy nằm im trên giường.

Hà Vi nằm bên cạnh anh, quay lưng ra phía cửa. Vai cô nhô lên dưới lớp chăn mỏng. Đêm qua, sau khi anh đi vào phòng Bống vì nghe con gọi trong mơ, Hà Vi không nói gì thêm. Cô chỉ tắt đèn, nằm xuống, thở rất khẽ. Cái im lặng ấy không giống ngủ. Nó giống một cánh cửa khép lại nhưng chưa khóa.

Điện thoại của anh nằm úp trên tủ đầu giường.

Không có tin Trang. Không có tin Hải. Không có tin sếp Hoàng.

Một buổi sáng hiếm khi không bị ai kéo dậy.

Duy ngồi lên, kéo rèm một khe nhỏ. Trời tháng Sáu xám nhạt sau mưa, những mái tôn thấp phía sau chung cư còn đọng nước. Anh định đi thẳng ra bếp thì thấy tờ giấy vàng dán trên cửa phòng Bống:

‘Giày đi học.’

‘Bình nước.’

‘Trả cá xanh nếu bố còn giữ.’

Dòng cuối là chữ Hà Vi, nhỏ hơn hai dòng trên.

Duy nhìn chữ ấy lâu hơn cần thiết. Hôm qua Bống quên mảnh cá xanh trong túi áo anh. Tối về, vì cuộc gọi cô Ngân, anh cất nó vào hộp bút của con rồi lại quên nói. Hà Vi đã nhớ hộ anh.

Anh đi lấy đôi giày trắng ở kệ cửa. Mũi giày bẩn, dây một bên xoắn lại. Khi thò tay vào trong giày để chỉnh lót, anh chạm phải một mẩu giấy vo tròn.

Duy lấy ra.

Mảnh giấy nhỏ bằng nửa lòng bàn tay, gấp tư. Trên đó, Bống vẽ một con cá xanh: thân tròn, đuôi to lệch, ba bong bóng không đều và một vệt hồng ở góc như bị chấm nhầm. Không ký tên. Không ghi “Bống”. Nhưng vừa mở ra, Duy đã biết ngay đó là tranh của con.

Cái đuôi méo, bụng cá chừa trắng, ba bong bóng tròn không đều - từng thứ đều có dấu tay của Bống.

Hà Vi từ bếp đi ra, tay cầm cốc nước ấm.

“Giày của con anh lấy chưa?”

“Nó ở đây rồi.”

Duy chỉ vào đôi giày đặt trên mặt bàn.

“Anh nhìn gì thế?”

“Cá của Bống.”

Duy nhìn mảnh giấy nhỏ nằm cạnh đôi giày.

Hà Vi cúi xuống nhìn. Mặt cô còn vẻ thiếu ngủ, tóc buộc chưa gọn.

“Bống lại nhét trong giày à?”

“Ừ. Bống vẽ một con cá khác.”

“Con bé tối qua tìm mãi. Em tưởng nó để trong cặp.”

Tay Duy cầm mảnh giấy lên, rồi đưa cho cô.

“Không ký tên mà mình vẫn biết là của con.”

Hà Vi nhìn mảnh cá. Khóe miệng cô động nhẹ, một nụ cười thoáng qua, rồi tắt.

“Vì ngày nào mình cũng sống với nó.”

Duy lặng đi trong khoảnh khắc.

Hà Vi trả lại mảnh giấy. Cô đặt cốc nước xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhẹ.

“Anh đừng kéo mọi chuyện đi xa quá.”

“Anh chưa nói gì.”

“Em biết anh chưa nói. Nhưng mặt của anh nói trước rồi.”

Hà Vi nhìn thẳng vào Duy.

Duy gấp mảnh giấy lại, đặt cạnh đôi giày.

“Anh xin lỗi.”

Hà Vi uống một ngụm nước. Cốc thủy tinh chạm nhẹ vào mặt bàn.

“Em không muốn con cá của Bống thành chứng cứ cho chuyện của anh.”

Duy sững người một lúc, rồi gật đầu chậm rãi.

“Ừ. Anh hiểu.”

Hà Vi nhìn anh thêm một nhịp, rồi quay trở lại bếp, tiếp tục công việc chuẩn bị bữa sáng của mình.

Bống dậy muộn hơn mọi ngày, chạy ra với một chiếc tất trong tay, chiếc còn lại đã đi vào chân.

“Bố ơi, giày đi học của con đâu rồi ạ?”

“Bố để sẵn đây rồi.”

“Bố có thấy con cá của con trong giày không ạ?”

“Có.”

Bống há miệng, vẻ mặt kinh ngạc.

“Ôi con quên lấy ra.”

“Con để cá ngủ trong giày à?”

“Vâng. Hôm qua con cá trốn mưa.”

Hà Vi đặt bánh mì lên bàn.

“Cá bơi dưới nước sao còn phải tìm chỗ trốn vậy con?”

“Và cá này không ký tên,” Duy nói.

Bống nhận lại mảnh giấy, nhìn bố với vẻ nghiêm túc.

“Không ký tên bố vẫn biết mà.”

“Sao con chắc bố biết?”

“Vì con hay vẽ cá như thế.”

“Nhỡ bố đoán sai, con cá của bạn khác thì sao?”

“Thì bố hỏi con. Con trả lời là được.”

Duy mỉm cười, lắc đầu, không biết nói gì thêm.

Hà Vi kéo ghế ngồi xuống. Cô xé bánh mì cho Bống, tránh để vụn rơi lên mảnh giấy.

“Ăn đi con. Sáng nay mẹ có họp sớm.”

Bống cất cá vào cặp rồi cầm bánh mì. Mẩu bánh mì rơi xuống bàn, con bé nhặt lên, nhìn mẹ, rồi bỏ vào miệng rất nhanh như sợ bị mắng. Hà Vi thấy chỉ khẽ mỉm cười.

Bữa sáng diễn ra bình thường hơn cảm giác của Duy. Trên bàn có bánh mì, hộp sữa, cốc cà phê đen của Hà Vi và một quả chuối đã lốm đốm nâu.

Sau bữa sáng, hôm nay Duy đưa Bống đến trường.

Ở cổng, dây giày bên trái của con lại lỏng. Anh cúi xuống buộc lại. Bống đặt tay lên vai anh, chân nhấc lên, giữ thăng bằng.

“Bố buộc chặt quá. Con thấy đau chân lắm.”

Bống nhăn mặt, lắc nhẹ chân.

“Vậy để bố nới giây giày ra nhé.” Duy dùng ngón tay nới lỏng dây giày ra một chút.

“Vâng. Nhưng bố buộc đừng lỏng quá nhé. Giày tuột ra các bạn nhìn thấy lại cười con.”

“ Ừ. Bố buộc chặt vừa.”

Duy thắt nút dây giày một cách cẩn thận.

“Vâng ạ.”

Bống chạy vào sân, rồi quay lại vẫy anh bằng tay đang giơ cao mảnh cá xanh, tay còn lại giữ cặp.

“Chiều bố nhớ hỏi cá còn không nhé! Con sợ quên.”

“Ừ. Bố nhớ rồi.” Duy gật đầu, nhìn con.

“ Bố phải nhớ hỏi đấy.”

Bống nói, tay giữ chặt con cá.

“Ừ. Bố nhớ.”

Bống chạy vào lớp. Duy đứng lại vài giây. Hôm nay loa trường rè rè đọc lịch ăn bán trú. Một nhóm trẻ con đứng tránh nước dưới mái hiên, cười vì có bạn dẫm nhầm vào vũng nhỏ.

Đời sống vẫn tiếp tục, vẫn trôi đi theo khung giờ cố định.

Ở Công ty Thời Đại Số, buổi sáng hôm nay bận hơn dự kiến.

Sếp Hoàng cần bản phân loại trước mười một giờ. Lan lại nhờ sửa công thức cột tháng. Một khách hàng cũ hủy lịch. Duy làm hết những việc phải làm, không nhanh như mọi ngày nhưng đúng tiến độ. Những ô trống trong file khiến mắt anh dừng lâu hơn, nhưng anh không để mình ghi chú linh tinh vào sổ công việc nữa.

Mười giờ bốn mươi, anh mở ngăn kéo lấy bút, chạm phải tờ note vàng.

‘Nhớ hỏi cá xanh của Bống - 16:30.’

Anh đã viết thêm vào để tự nhắc mình.

Dưới dòng đó, Hà Vi viết bằng bút bi xanh tối qua:

‘Nếu đi đâu ngoài lịch, nhắn em trước.’

Duy nhìn nét chữ của cô. Không mềm mại như mọi khi. Rất rõ.

Anh cầm điện thoại lên, trầm ngâm một lúc rồi định nhắn:

‘Trưa anh xuống tiệm photo in mấy trang sổ.’

Rồi lại sửa thành:

‘Trưa anh ăn cơm rang. Em nhớ ăn đúng giờ.’

Tin nhắn gửi đi.

Hà Vi trả lời sau gần mười phút:

‘Vâng. Anh đừng quên đón Bống. Và cũng đừng làm mọi chuyện rối lên nữa.’

Duy đọc câu ấy, cổ họng anh khô đi.

Anh gõ tin nhắn phản hồi:

‘Anh nhớ rồi. Em đừng lo quá. Anh tự biết chừng mực.’

Lần này Hà Vi không trả lời ngay.

Mười hai giờ mười lăm, Duy rời tòa Bông Giấy. Tiệm photo gần công ty đông người, sinh viên xếp hàng in luận văn, nhân viên văn phòng in hợp đồng, mùi giấy nóng và mực in quện với mùi điều hòa yếu. Anh đứng chờ mười phút, rồi thấy máy báo lỗi giấy.

“Anh ra tiệm Mực Tím bên ngõ Cây Bàng ấy,” cậu nhân viên nói, vừa mở khay giấy vừa thở dài.

“Ở đây kẹt lâu lắm. Bên đó scan tài liệu ổn hơn.”

‘Ngõ Cây Bàng’.

Duy cầm tập ảnh trong điện thoại, đứng yên một lúc.

“Máy photo phải sửa lâu à em?”

“Vâng. Chắc cũng phải mất một tiếng. Đỡ phải chờ thì anh đi xe mười phút ra quán ở đấy cho nhanh. Quán đó ở gần trường Lễ Văn ấy.”

‘Trường Lễ Văn. Tên mới của Trường Cây Bàng.’

Duy trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.

“Ừ. Cảm ơn em. Vậy anh qua quán bên đó.”

Anh ra ngoài, đứng dưới mái hiên tòa nhà. Nắng đầu tháng Sáu hắt lên mặt đường sau cơn mưa, trắng và nóng. Anh rút điện thoại, mở khung chat với Hà Vi. Ngón tay anh định gõ tin nhắn gì đó, nhưng rồi khựng lại.

Sau một lúc, anh đút điện thoại trở lại túi quần.

Rồi lên xe máy rời đi.

Ngõ Cây Bàng cũ hẹp hơn trong ký ức của anh, hoặc ký ức trẻ con luôn phóng to đường đi. Hai bên đường là quán bún, tiệm sửa khóa, cửa hàng bán đồ nhựa, một nhà thuốc tên Phương Dung và tiệm photo Mực Tím nằm sát một quán nước mía.

Biển hiệu Mực Tím bạc màu, chữ tím đã ngả sang xanh than. Trước cửa tiệm, một cây bàng thật mọc nghiêng ra vỉa hè, lá ướt sau mưa, thỉnh thoảng rơi xuống một giọt nước muộn.

Duy nhìn qua bên kia đường.

Cổng trường Lễ Văn cách đó chưa đến năm mươi mét.

Cổng mới sơn xanh, cao hơn trong giấc mơ. Tên trường mới gắn bằng chữ inox. Nhưng phía sau cổng, dãy lớp thấp bên trái vẫn còn mái ngói cũ. Một cây bàng lớn đứng trong sân, thân sần, gốc quét vôi trắng. Có thể không phải cây bàng trong trí nhớ. Có thể là cây khác.

“Anh in gì ạ?”

Cô gái trong tiệm photo hỏi. Chắc là con chủ tiệm, khoảng hai mươi tuổi, tóc kẹp càng cua, , tay đang quẹt nhẹ vào má có dính mực máy in.

Duy lấy điện thoại ra. Anh mở thư viện ảnh, chọn tấm ảnh trang sổ.

“Anh muốn phóng to mấy ảnh trang giấy cũ. Đừng chỉnh quá mạnh. Giữ nét chì giúp anh.”

“Ảnh cũ à anh?”

Cô gái nhận lấy chiếc điện thoại.

“Ừ. Được không em?”

“Chắc được. Scan từ điện thoại thì hơi vỡ. Em kéo tương phản nhẹ thôi. Kéo mạnh quá mất nét mảnh,” cô gái vừa nói vừa mở phần mềm, tay gõ lạch cạch.

Duy nhìn cô.

“Tại sao vậy em?”

“Giấy cũ mà anh. Mấy nét chì nhạt nếu kéo đậm quá sẽ dính thành một cục. Nhìn tưởng rõ hơn nhưng mất nét thật.”

Cô gái nói rất tự nhiên. Duy gật đầu.

“Vậy em làm giúp anh.”

Cô gái cắm điện thoại vào máy. Trên màn hình máy tính, trang tranh hiện ra lớn hơn: nhân vật cầm bút, cửa sổ, hai chiếc lá, đôi mắt ở góc, dòng mép giấy “Mắt bạn ấy không giống trong truyện”. Khi phóng lên, mọi thứ vừa rõ hơn vừa xấu hơn. Vệt ố lộ ra. Mép giấy rách hiện rõ. Nét chì run, có chỗ gần như đứt.

“Trẻ con vẽ hả anh?” cô gái hỏi, tay rê chuột trên màn hình.

“Ừ. Tranh cũ.”

“Em tưởng bài tập mỹ thuật.”

Duy lặng thinh. Anh nhìn đôi mắt trong góc tranh. Khi ảnh được kéo sáng nhẹ, bên dưới khung cửa sổ hiện ra một vệt chữ mà bản chụp trong điện thoại không thấy rõ.

“Khoan,” anh nói, tay đặt lên mặt bàn kính, chỉ vào màn hình.

Cô gái dừng tay.

“Em phóng đoạn dưới cửa sổ giúp anh.”

Cô phóng lên. Ảnh vỡ thành hạt. Duy phải cúi gần màn hình.

Một dòng bút chì nằm gần mép dưới, mảnh như vết xước:

‘...đừng tô lung tung’

Cơ thể anh khựng lại một nhịp.

Cô gái nhìn anh.

“Cần in đoạn này riêng không anh?”

“Có.”

Giọng anh khàn hơn anh tưởng, phải nuốt khan một cái để tiếp tục.

“In riêng giúp anh. Cả trang nữa.”

Cô gái kéo vùng ảnh, chỉnh sáng rất nhẹ. Dòng chữ hiện rõ hơn một chút, vẫn không đủ sạch, nhưng đủ đọc. Sau chữ “lung tung” có một nét cong rất nhỏ, không biết là dấu bút dừng, chữ cái bị mất hay vệt giấy xước.

Máy in chạy. Giấy nóng trượt ra. Duy nhận ba bản: một bản toàn trang, một bản phóng khung cửa sổ, một bản chỉ phần dòng chữ dưới mép. Cô gái bỏ vào túi giấy cho anh.

“Anh giữ phẳng nhé. Giấy này dễ cong.”

“Cảm ơn em.”

Khi bước ra khỏi Mực Tím, Duy đứng dưới tán bàng một lúc. Cổng trường Lễ Văn ở bên kia đường. Giờ trưa, cổng khép. Bảo vệ ngồi trong phòng nhỏ, quạt máy quay chậm. Trên tường cạnh cổng có bảng nhắc học sinh:

‘TRỜI MƯA KHÔNG CHẠY QUA LỐI CỔNG PHỤ.’

Dòng chữ mới. Sơn đỏ. Ngay ngắn.

Duy nhìn sang bên hông trường. Giữa dãy tường và nhà dân có một lối nhỏ khóa bằng cánh cổng sắt thấp hơn cổng chính. Nước mưa đọng thành một vệt tối trước bậc tam cấp. Trên nền xi măng có rêu mỏng ở mép sát tường.

Cổng phụ.

Không phải mơ.

Duy bước sang đường.

Anh đứng ngoài cổng chính, chụp tấm bảng và lối cổng phụ từ xa. Bảo vệ nhìn ra, nhận thấy người đàn ông mặc sơ mi đứng quá lâu, nên bước chậm tới.

“Anh tìm ai?”

Duy hạ máy.

“Dạ không. Cháu từng học ở đây hồi còn là Trường Cây Bàng. Đi ngang qua nên nhìn lại, thấy quen quá.”

Bảo vệ nhìn anh từ đầu đến chân, rồi dịu giọng đi.

“À. Trường đổi tên lâu rồi. Anh khóa nào?”

“Khoảng hai mươi lăm năm trước ạ.”

“Thế thì tôi chịu. Tôi mới làm mười năm.”

Duy đưa mắt nhìn về phía cổng phụ.

“Lối kia còn dùng không bác?”

Bác bảo vệ xua tay.

“Không cho học sinh đi. Đường trơn lắm. Trước hay có mấy đứa học sinh chạy tắt qua đây, bị ngã suốt.”

“Trước là trước bao lâu ạ?”

Bác bảo vệ nhíu mày.

“Lâu rồi. Tôi cũng nghe người cũ kể thôi. Nhà trường chặn lại cho chắc.”

“Có vụ gì à bác?”

Bác bảo vệ nhìn anh lâu hơn, hai lông mày nhíu lại. Một nhóm học sinh bán trú đi qua trong sân, cô giáo nhắc các em đi theo hàng. Tiếng trẻ con làm câu hỏi của Duy trở nên không tiện.

“Anh muốn hỏi chuyện cũ thì tìm người cũ. Tôi không biết đâu.”

“Dạ.”

Bác bảo vệ chỉ tay về phía cổng.

“Nhưng đứng chụp lâu quá phụ huynh lại tưởng gì. Anh thông cảm.”

“Dạ. Cháu xin lỗi.”

Duy lùi lại một bước, tay vẫn giữ điện thoại. Anh cũng không hỏi tiếp.

Chỉ là khi quay đi, anh thấy chân mình hơi nhẹ, như vừa bước hụt một bậc cầu thang.

Duy trở lại xe máy. Anh ngồi yên trên xe thêm vài giây. Trong túi giấy, bản in nóng lên dưới cái nắng buổi trưa.

Buổi chiều ở công ty trôi qua trong một mảng mờ, các file được xử lý theo đúng tiến độ. Duy thở phào một hơi khi đồng hồ báo đã đến giờ đón con.

Chiều, Duy đón Bống đúng giờ.

Con bé chạy ra với đầu gối dính bụi. Việc đầu tiên nó làm là thò tay vào túi áo.

“Bố có quên gì không ạ?”

Duy nhìn con, khẽ cười, tay đưa ra đỡ con bé.

“Bố không quên. Nhắc con không bor quên con cá xanh.”

“Đúng rồi. Hì hì.”

Bống vừa cười vừa giơ mảnh cá xanh lên trước mặt anh.

“Con cho vào cặp đi không lại đánh rơi mất.”

“Vâng ạ.”

Bống kiểm tra mảnh giấy như kiểm tra vàng, rồi cất vào hộp bút nhỏ trong cặp, đóng nắp lại.

“Cái này con không ký tên mà bố vẫn biết của con nhỉ?”

“Ừ. Bố biết.”

“Sao bố lại biết?”

“Vì bố nhìn nhiều tranh của con.”

“Thế nhìn nhiều là biết à bố?”

“Ừ. Thường là như vậy.”

“Nhưng nếu bố đoán sai thì sao?”

Duy cài quai mũ bảo hiểm cho con, tay anh dừng lại ở cằm con bé.

“Thì bố hỏi. Con trả lời.”

Bống gật đầu, hài lòng.

“Đúng rồi ạ.”

Sau câu trả lời đó, Bống leo lên xe. Duy đội mũ bảo hiểm, nổ máy. Anh rời cổng trường, mang theo câu hỏi đó suốt đường về.

Về đến nhà, anh cố gắng gạt bỏ mọi chuyện để hòa vào bữa tối gia đình.

Tối, Hà Vi nấu canh rau ngót và trứng rán. Bống kể chuyện lớp học. Duy nghe, gắp rau cho con. Túi giấy Mực Tím đặt trên nóc tủ lạnh, xa bàn ăn. Hà Vi thấy nó nhưng lặng thinh. Chính việc cô im lặng khiến bữa cơm nặng nề hơn.

Sau khi Bống ngủ, Duy đặt túi giấy lên bàn. Anh ngồi xuống, đẩy túi giấy về phía Hà Vi.

“Hôm nay Anh đi tới cổng trường,” anh nói trước.

Hà Vi đang lau bàn. Cô gấp khăn lại, đặt cạnh bồn rửa.

“Có việc gì không anh?”

Cô nhìn anh, giọng hơi khàn.

“Anh in một số tài liệu.”

Duy nhìn về phía tủ để giày, tránh ánh mắt cô.

“Em không hỏi việc đó.”

Hà Vi nói, tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Duy im lặng, khẽ nuốt khan.

Hà Vi kéo ghế ngồi xuống. Mắt cô hơi đỏ ở đuôi.

“Em muốn biết là anh còn định để chuyện đó ở trong đầu đến khi nào. Rồi đến lúc anh không chịu được nữa thì nhà này sẽ ra sao?”

Duy cúi đầu, bàn tay siết nhẹ.

“Anh hiểu.”

“Đừng nói anh hiểu mãi thế.”

Hà Vi thở ra một tiếng rõ rệt.

Anh ngừng lại.

Hà Vi chỉ vào túi giấy.

“Có gì trong đó vậy anh?”

“Bản in phóng lớn trang tranh.” Duy cởi nút buộc, rồi mở túi ra.

“Bản in trang tranh?” Hà Vi nhướng mày.

Duy lấy từng bản in ra. Bản toàn trang. Bản khung cửa sổ. Bản dòng chữ dưới mép. Anh đặt chúng lên bàn, rồi đẩy bản in có dòng chữ về phía cô.

Hà Vi cúi xuống đọc.

‘...đừng tô lung tung’

Cô đọc rất lâu.

“Dòng này có gì lạ?”

“Trước anh không thấy. Ảnh chụp cũ mờ. Giờ tiệm photo kéo sáng nhẹ mới thấy.”

Duy giải thích, ngón tay anh chạm vào vệt mực chì trên bản in.

“Anh có chắc là chữ trẻ con không?”

“Anh chưa chắc chắn. Chỉ biết nó nằm cùng trang, dưới khung cửa sổ.”

“Anh nghĩ gì về nó?”

Duy lắc đầu.

“Chưa có gì hết. Chỉ là nó khiến anh thấy tò mò.”

Hà Vi nhíu mày.

“Anh nói như viết truyện trinh thám ấy.”

Duy im lặng vài giây, rồi bật cười rất khẽ. Tiếng cười khô qua cổ họng.

“Ý anh là nó có thể gợi nhớ ra vài ký ức nào đó mà anh lỡ quên mất.”

Hà Vi nhìn anh.

Ngoài cửa sổ, mưa lại rơi. Không lớn. Chỉ đủ làm kính mờ đi. Trên bàn, bốn chữ bút chì nằm dưới ánh đèn, mảnh và nhạt.

Duy lấy phong bì trắng mới.

Anh viết nhanh, bút chì cọ nhẹ lên bìa giấy:

‘Đừng tô lung tung.’

Bên dưới, anh viết thêm:

‘Không để bản thân xao nhãng việc gia đình và công ty.’

Hà Vi đọc dòng cuối rồi gật đầu.

Duy khẽ thở hắt một hơi, dán phong bì lại.

Trong phòng Bống, con bé trở mình, hộp bút trên bàn học khẽ chạm vào thành cốc nhựa. Một tiếng rất nhỏ.

Cạch.

Duy và Hà Vi cùng quay đầu.

Không ai gọi.

Nhưng cả hai đều đã nghe.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.