Chương 11: Đừng Mở Sổ Một Mình
Sáng thứ bảy, Duy trầm ngâm nhìn cuốn sổ cũ.
Anh đã để nó trong ngăn kéo dưới bàn ăn, cùng ba phong bì trắng đã dày lên sau mấy ngày. Trên mỗi phong bì là chữ của anh, hơi nghiêng, gọn hơn bình thường vì anh đã cố viết chậm. Chữ viết chậm khiến người ta có cảm giác mình còn giữ được trật tự. Duy biết cảm giác ấy không đáng tin lắm. Nhưng ít nhất, những mảnh giấy cũ không còn nằm phơi ra dưới đèn bàn ăn như mấy đêm đầu.
Hôm nay, căn hộ ở chung cư Ngõ Mới thức dậy muộn hơn mọi ngày.
Bống không phải đi học, nên con bé cuộn mình trong chăn đến gần tám giờ, chỉ thò một bàn chân ra ngoài. Hà Vi dậy trước, mở hé cửa ban công cho bớt mùi phòng kín. Gió sáng cuối tháng Năm lùa vào, còn hơi ẩm sau đêm mưa, làm rèm phồng lên rồi xẹp xuống, nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng căn phòng vừa thở.
Duy đứng trong bếp, đập hai quả trứng vào bát.
Một lòng đỏ vỡ lệch. Anh nhìn nó loang ra giữa lòng trắng, rồi lấy đũa đánh đều.
Hà Vi đi ngang qua, tóc buộc thấp, tay cầm rổ rau.
“Hôm nay anh nấu thật à?”
“Trứng rán thôi.”
“Trứng rán cũng tính là nấu ăn đấy nhé.”
“Ừ. Vậy anh nấu ăn.”
Cô nhìn anh một cái, không trêu thêm. Từ hôm qua đến giờ, Hà Vi nhìn anh như nhìn một người vừa đi xa về nhưng chưa cởi hết áo mưa: không hỏi liên tục, nhưng luôn để mắt. Cách đó làm Duy biết ơn, cũng làm anh ngượng. Anh quen bị nhìn ở những phần có thể sửa: áo lệch khuy, quên mua nước rửa bát, ăn sáng thiếu, về muộn. Còn phần trong đầu anh mấy ngày nay rối quá, một lời nhắc không sửa nổi.
Bống lò dò ra khỏi phòng, tóc dựng một bên, mắt còn díp. Nó đưa tay dụi mắt, giọng ngái ngủ:
“Con chào buổi sáng bố mẹ ạ.”
Duy đang đứng trước bếp, tay cầm xẻng lật trứng:
“Ừ. Chào Bống.”
Bống đến gần bàn ăn, hít hà một hơi dài:
“Hôm nay bố làm trứng ạ?”
Duy kéo chảo trứng ra khỏi bếp, quay sang cười:
“Bố làm ngon lắm đấy.”
Bống nhíu mày, nhìn vào chảo:
“Có bị cháy không ạ?”
Duy đặt đĩa trứng lên bàn, cố ý đặt mặt hơi cháy về phía con:
“Con chưa ăn đã nghi ngờ.”
Bống chỉ vào mép trứng bị khét đen:
“Hôm trước cháy cạnh.”
Duy đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu con, tiếng xoa lẫn trong tiếng tóc dựng đứng:
“Cháy cạnh mới thơm.”
Hà Vi đặt rổ rau xuống bồn.
“Đó là cách người làm cháy tự an ủi thôi.”
Bống cười, leo lên ghế. Duy đổ trứng vào chảo. Tiếng trứng gặp dầu nóng xèo lên, làm căn bếp sáng hẳn một nhịp. Anh đứng chờ mặt trứng se lại, tay cầm xẻng, tự nhiên thấy mình đã lâu rồi không ở yên trong một việc nhỏ như thế này.
Không chờ tin nhắn.
Không soi ảnh.
Không đọc dòng bị nhòe.
Chỉ là đợi một mặt trứng chín để lật.
Bống chống cằm nhìn.
“Bố ơi, hôm qua bố gọi cô giáo cũ à?”
Duy khựng tay rất nhẹ. Miếng trứng vừa kịp gấp một góc.
Hà Vi quay sang nhìn con, tay vẫn cầm cái khăn lau bàn.
“Ai nói với con?”
“Con nghe mẹ nói điện thoại với dì Thảo.” Bống chớp mắt, tay buông lọn tóc dựng một bên.
“Bố có cô giáo cũ thật á?”
“Có.” Duy dùng xẻng dàn lại góc trứng để miếng trứng không bị cháy thêm.
“Ai cũng từng có cô giáo cũ.”
Bống nghiêng đầu, tò mò:
“Cô có nhận ra bố không?”
“Có.”
“Cô bảo gì không ạ?”
Duy nhìn miếng trứng trong chảo. Cô Ngân đã nói: Duy. Vẽ truyện. Chỉ hai chữ đó thôi cũng đủ làm anh mất ngủ nếu là vài ngày trước. Nhưng sáng nay, dưới tiếng dầu nhỏ và mùi trứng nóng, câu ấy không còn giống một vết nứt. Nó giống một thứ ai đó nhặt hộ anh từ rất lâu rồi mới trả lại.
Duy nhấc chảo ra khỏi bếp, quay lại nhìn Bống:
“Cô bảo hồi nhỏ bố hay vẽ truyện.”
Mắt Bống sáng lên. Nó dán mắt vào bố, giọng đầy hào hứng:
“Thật á bố?”
“Thật.”
“Sao bố không kể?”
“Bố quên.”
Bống cau mày, cái cau mày nghiêm trọng:
“Vẽ truyện mà bố cũng quên được sao?”
Duy tắt bếp. Âm thanh xèo xèo của dầu nhỏ xuống.
“Ừ.”
“Vậy cô giáo nhớ giỏi hơn bố.”
Hà Vi đặt tay lên vai Bống, bật cười khẽ.
Duy gắp trứng ra đĩa, đặt đĩa trứng lên bàn ăn.
“Đúng. Cô nhớ giỏi hơn bố.”
Bữa sáng trôi qua chậm hơn thường lệ. Bống ăn trứng với cơm, vừa ăn vừa hỏi nếu bố từng vẽ truyện thì hôm nào phải vẽ tiếp cho con xem. Hà Vi nhắc con nuốt hết rồi hãy nói. Duy nghe hai mẹ con, thỉnh thoảng gật đầu. Trên bàn, đĩa trứng bị gắp lõm một góc, bát nước mắm có vài lát ớt, cốc nước của Hà Vi đặt cạnh điện thoại úp màn hình.
Sau bữa sáng, Hà Vi đưa Bống đi mua dầu gội và ít đồ dùng học tập.
Trước khi ra cửa, cô quay lại nhìn Duy, tay giữ nắm cửa:
“Anh có định mở sổ không?”
Duy đang dọn dẹp bát đĩa trên bàn, quay đầu lại, tay còn giữ cái bát:
“Có.”
Hà Vi siết nhẹ nắm cửa, ánh mắt dò xét:
“Anh nhất thiết phải nhớ lại sao?”
Duy lau tay vào khăn, giọng hơi vội:
“Anh không biết. Với lại anh chỉ xem lại mấy trang tranh. Không nghĩ lung tung đâu.”
Hà Vi buông tay khỏi nắm cửa, đi lại gần anh, khoanh tay. Cô nhướng mày, giọng nửa đùa nửa thật:
“Anh nói câu đó giống người nghiện thuốc lá bảo ngày chỉ hút một điếu.”
Duy mỉm cười, dựa lưng vào bàn bếp:
“Vậy anh đặt giờ. Một tiếng.”
Hà Vi nhìn đồng hồ treo tường:
“Bốn mươi phút.”
Duy cười, giơ tay lên đầu hàng.
“Năm mươi phút.”
Hà Vi gật đầu, ánh mắt lườm anh một cái:
“Được. Anh nhớ đấy nhé. Lát em gọi video call.”
Bống đứng cạnh cửa, ôm túi vải, nghe chăm chú. Con bé chớp mắt:
“Bố bị mẹ quản như con.”
Duy lại gần con, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Bống:
“Bố đang trong thời gian thử thách.”
Bống nghiêng đầu, giọng nghiêm trọng:
“Ăn sáng và ngủ đúng giờ.”
“Thêm không đọc sổ quá lâu.”
Bống gật gù, đặt tay lên cằm ra vẻ suy nghĩ:
“Bảng thi đua của bố nhiều mục quá.”
Hà Vi kéo Bống ra ngoài, tay giữ vai con. Trước khi đóng cửa, cô nhìn Duy lần nữa, ánh mắt không còn ý đùa, giọng hạ thấp:
“Anh nhớ đừng cố ép bản thân. Mệt mỏi hãy thư giãn đầu óc. Nếu được thì đừng mở nó khi ở một mình nhé.”
Duy gật đầu, giơ tay chào vợ con:
“Ừ. Anh nhớ rồi. Hai mẹ con đi siêu thị vui vẻ nhé.”
"Con chào bố. Bố ở nhà ngoan nhé."
Duy mỉm cười, ánh mắt anh đỡ đi vài phần suy tư.
Cạch.
Cửa khép lại.
Căn hộ trở về yên lặng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.