Chương 6: Cuốn Sổ Mở Trang
Hôm sau, Hải mang cuốn sổ đến vào cuối giờ chiều, trong một túi nilon trắng buộc lỏng. Mưa rào vừa tạnh, con đường trước chung cư Ngõ Mới còn loang nước ở những ổ gà nhỏ.
Duy nhận ra cái túi trước khi kịp nhận ra bên trong có gì. Loại túi mỏng bán ở chợ, xách lên là quai kéo dài ra, đáy túi hơi đục vì còn bám ẩm. Hải đứng trước cổng chung cư, đội mũ bảo hiểm vẫn chưa cởi, một chân chống xuống nền xi măng, chiếc xe máy nổ nhỏ như sợ tắt giữa chừng.
“Cầm đi,” Hải nói.
“Tôi chỉ mang qua thôi. Tối còn chở vợ đi lấy hàng.”
Duy nhìn cái túi trong tay bạn.
“Giấy còn ẩm không ông?”
“Khô hơn rồi. Nhưng đừng mạnh tay. Tháng Năm nóng rồi mưa nhiều quá, nó rệu như bánh đa gặp mưa ấy.”
Hải cười, nhưng mắt liếc rất nhanh vào cái túi. Cái liếc ấy làm câu đùa bớt nhẹ.
Duy đưa tay nhận. Cái túi nhẹ hơn anh tưởng. Nếu không biết bên trong là một cuốn sổ cũ, anh có thể nghĩ Hải vừa đưa mấy tờ hóa đơn, hoặc một bịch thuốc bắc, hoặc ít rau ai gửi nhầm. Trọng lượng ấy không báo trước rằng nó từng nằm yên mấy chục năm trong một cái thùng giấy.
“Có xem thêm được gì không ông?” Duy hỏi.
“Xem được mấy trang đầu thôi. Chữ trẻ con, linh tinh lắm. Có chỗ dính vào nhau, tôi sợ bóc rách.”
“Ừ. Nên cẩn thận.”
“Ông cũng đừng thức cả đêm nhé.” Hải nheo mắt.
“Tôi nói trước, trong đấy chắc không có kho báu đâu.”
“Biết rồi.”
“Và nếu thấy chữ nào bậy thì cũng không phải tôi viết.”
Duy bật cười.
“Ông sợ gì?”
“Sợ mang tiếng thôi. Hồi xưa tôi ngoan.”
“Ông mà ngoan?”
“Ít nhất là trong trí nhớ của tôi.”
Hải cười hề hề rồi phóng xe đi. Duy đứng lại vài giây, tay cầm cái túi. Gió cuối ngày luồn qua cổng, làm miệng túi phập phồng. Bên trong, một góc bìa cứng màu xám nâu lộ ra qua lớp nilon mờ.
Không có gì đáng sợ.
Chỉ là một cuốn sổ cũ.
Duy tự nhắc như vậy khi bước vào thang máy.
Cửa căn hộ mở trước khi anh kịp bấm chuông. Hà Vi đứng trong nhà, tay còn cầm khăn lau bàn.
“Anh về rồi à?”
“Ừ.”
“Bống đang tắm. Anh cất đồ đi rồi ăn cơm. Hôm nay em nấu canh bí.”
Duy gật đầu, tháo giày. Hà Vi nhìn cái túi trong tay anh.
“Cái gì đấy anh?”
“À, đồ bạn cũ gửi.”
“Bạn Hả của anhi à?”
“Ừ. Cuốn sổ lớp hồi nhỏ.”
Hà Vi dừng hỏi lại. Cô nhìn túi nilon, rồi nhìn mặt anh. Cuối cùng cô chỉ nói:
“Để xa chỗ Bống nhé. Giấy cũ bụi lắm đấy. Con bé ho là mệt.”
“Anh biết mà.”
“Anh ăn cơm xong hẵng xem.”
“Ừ.”
Câu “ừ” lần này không làm cô tin hẳn. Hà Vi quay vào bếp, bỏ lại một khoảng im lặng vừa đủ để Duy thấy mình giống trẻ con bị nhắc không được mở quà trước bữa cơm.
Anh đem cái túi vào phòng ngủ, đặt lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Bàn ấy vốn để mấy thứ lặt vặt: sạc dự phòng, hộp khẩu trang, vài hóa đơn tiền điện cũ. Cuốn sổ trong túi nằm giữa những thứ ấy, nhỏ và lệch chỗ, như một món đồ từ nhà khác lạc vào.
Duy để cái túi xuống.
Anh đứng nhìn nó một lúc.
Qua lớp nilon, bìa sổ hiện ra từng mảng: màu xanh da trời, góc phải bị mòn, mép bìa cong nhẹ. Không còn nhãn vở. Hoặc từng có, nhưng đã bong, chỉ để lại một vệt nhạt hình chữ nhật ở giữa bìa. Ở gáy sổ có một đường nứt nhỏ chạy dọc, như nếp nhăn trên da tay người già.
Bống gọi từ phòng tắm:
“Bố về chưa mẹ ơi?”
“Rồi mà con.”
“Bố ơi, khăn con đâu rồi?”
Hà Vi nói vọng vào:
“Trên móc ấy, nhìn kỹ đi con.”
Duy rời mắt khỏi cái túi.
Bữa cơm diễn ra gần như mọi ngày: Bống kể bạn Nam bị cô nhắc vì nhai kẹo trong giờ ngủ trưa; Hà Vi hỏi tiền học thêm anh đã chuyển chưa; Duy mở biên lai cho cô xem. Bống ăn canh bí, chê bí mềm quá, nhưng vẫn ăn hết vì Hà Vi bảo mềm mới dễ nuốt.
Duy nói chuyện, gắp rau, trả lời, cười khi cần.
Nhưng trong đầu anh luôn có cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Ăn xong, anh chủ động rửa bát. Hà Vi đứng phía sau gom đĩa, nhìn anh hơi lâu.
“Hôm nay anh tự giác thế?”
“Hôm nào anh chẳng tự giác.”
“Hôm qua anh cũng tự giác.”
Cô dừng ở đó, không nói nốt “để khỏi mở điện thoại” hay “để khỏi kể”. Duy rửa cái bát lâu hơn cần thiết.
Bống đang lau miệng bằng khăn giấy, nghe hai người nói thì chen vào:
“Bố rửa bát thì được sticker không?”
“Sticker gì con?”
“Sticker rửa bát đấy bố.”
Duy bật cười.
“Cô giáo có loại đấy à con?”
“Không. Con tự làm đấy.”
“Vậy bố nhận.”
Bống chạy về bàn học, lục giấy màu. Căn bếp nhẹ đi trong vài giây. Hà Vi đặt chồng bát đã tráng lên giá, rồi nói nhỏ, không nhìn anh:
“Xem thì anh xem ở ngoài bàn. Đừng mang lên giường.”
Duy tắt vòi nước.
“Ừ.”
“Và nếu có gì làm anh mất ngủ, đừng bảo em là ‘chỉ sổ lớp năm’.”
Anh quay lại. Hà Vi đã lau tay, mắt vẫn dính một chút mệt.
“Anh chưa biết có gì.”
“Thì em cứ nói trước vậy.”
Cô đi vào phòng Bống nhắc con cất giấy màu. Duy đứng thêm một giây, rồi lấy cuốn sổ ra phòng khách.
Anh trải một tờ báo cũ lên bàn ăn, đặt túi nilon lên đó, tháo nút buộc. Miệng túi mở ra rất nhẹ. Mùi đầu tiên không gắt. Nó mỏng, âm ẩm, lẫn giữa giấy cũ, bụi và một chút gì giống gỗ bị ngâm lâu rồi phơi chưa đủ nắng.
Cuốn sổ nằm trên tờ báo, nhỏ hơn trong trí tưởng tượng của anh. Bìa cứng xám nâu, góc quăn, gáy vải đã bạc màu. Không có tên lớp, không có tên người giữ. Mặt bìa trước có vài vệt bút bi xanh nhạt, giống như ai đó từng thử mực rồi quên.
Hà Vi liếc sang.
“Trông nó cũ thật.”
“Ừ.”
“Anh đừng để bụi bay vào đồ ăn đấy nhé.”
“Anh biết rồi.”
“Anh cứ nói biết nghe mệt lắm.”
Duy ngẩng lên. Hà Vi cúi xuống nhặt cái tất của Bống rơi cạnh ghế, không nhìn anh.
“Em mệt thật đấy,” cô nói.
“Không phải mắng đâu.”
Rồi cô ôm chồng quần áo vào phòng.
Duy đặt tay lên mép bìa. Ngón cái của anh chạm vào vệt nhạt hình chữ nhật ở giữa bìa. Có lẽ đó từng là chỗ dán nhãn vở. Tên mất. Lớp mất. Chỉ còn hình dạng của việc từng có một cái tên ở đó.
Anh mở bìa.
Trang đầu dính vào bìa sau một chút. Duy luồn móng tay vào mép giấy, tách ra chậm.
Sột.
Anh dừng lại một nhịp.
Phòng khách yên lặng. Không có gì xảy ra. Chỉ là hai bề mặt giấy lâu ngày rời nhau.
Trên trang đầu, một dòng chữ trẻ con viết bằng bút mực tím, nét to, có chỗ đậm vì ngòi bút dừng lâu:
‘Sổ chuyền tay lớp 5A.’
Bên dưới:
‘Ai đọc rồi thì ghi vô, đừng xé.’
Duy nhìn dòng chữ ấy lâu hơn cần thiết. “Ghi vô” sai kiểu trẻ con, vừa buồn cười vừa thật. Anh đáng lẽ phải cười, nhưng chữ “đừng xé” làm anh thấy có gì cấn nhẹ dưới da.
Anh lật sang trang sau.
‘Hôm nay cô cho kiểm tra toán khó quá.’
‘Bạn Hải nói chuyện nhiều bị ghi tên.’
‘Ai lấy cục tẩy của tớ thì trả lại.’
Duy đọc đến câu về Hải, khóe miệng hơi động. Anh gần như muốn chụp lại gửi cho Hải ngay. Nhưng mắt anh rơi xuống dòng bên dưới.
‘Minh mượn vở màu xanh chưa trả.’
Dòng chữ ấy viết bằng bút chì, nhạt hơn mấy dòng còn lại. Một lời nhắc trẻ con: mượn vở thì trả.
Anh lật tiếp.
Trang thứ ba bị nhòe nhiều hơn. Một vài chữ còn đọc được:
‘...đừng nói với cô…’
‘...hôm nay ngồi gần cửa sổ…’
‘...Quỳ... hay Quynh…’
Duy cúi gần hơn. Chữ cuối không đủ thành tên, nhưng đủ làm hơi thở anh chậm lại.
Hà Vi từ phòng ngủ đi ra, thấy anh cúi sát xuống cuốn sổ.
“Anh đừng dí mặt vào. Bụi đấy.”
Duy ngồi thẳng dậy.
“Ừ.”
“Có gì à anh?”
“Chữ mờ quá. Anh không đọc được.”
Cô đứng sau ghế anh, nhìn xuống. Duy không che. Hà Vi chỉ thấy một đám chữ trẻ con nhòe nước, một cái tên bị khuyết thiếu không đủ để đọc thành tên. Một lát sau, cô hỏi:
“Có tên anh không?”
“Anh chưa thấy.”
“Có tên cô gái đó chưa?”
Duy quay lại.
Hà Vi giữ mặt rất bình thường, nhưng bàn tay đang cầm cốc nước của cô siết chặt hơn.
“Anh chưa biết đó là ai.”
“Em không hỏi anh biết hay không. Em hỏi có tên chưa.”
Duy nhìn lại trang giấy.
“Anh chưa rõ.”
Hà Vi gật đầu. Không hỏi tiếp. Cô đặt cốc xuống bàn, nhưng không đi ngay.
Duy lật sang trang tiếp theo.
Một đoạn ngắn, viết bằng mực xanh:
‘Hôm nay trời mưa. Cô bắt lau bảng. Minh cười. Hải bảo đừng lau chỗ đó. Duy không nói gì.’
Tên anh nằm ở cuối dòng. Không phải Khang Duy. Chỉ là Duy. Một cái tên trẻ con đứng giữa Minh, Hải và một cái bảng nào đó, trong một ngày mưa nào đó.
Hà Vi đọc được câu ấy. Cô hỏi:
“Anh nhớ chuyện này không?”
Duy lắc đầu.
“Không. Anh không có chút ấn tượng gì.”
“Hay là anh không muốn nhớ?”
Nói xong, Hà Vi nhìn sang chỗ khác.
Duy ngoái lại nhìn cô, không biết nên trả lời như nào.
Hà Vi nhấc cốc nước lên.
“Anh cứ xem đi. Em vào ngủ trước đây.”
“Vi.”
Cô dừng ở cửa phòng.
“Em không cấm anh xem,” cô nói.
“Nhưng đừng giấu em bằng cái giọng như thể nó chẳng là gì.”
Cửa phòng ngủ khép hờ sau lưng cô.
Duy còn lại một mình ở bàn ăn.
Anh lật tiếp, lần này không dừng ở từng câu.
‘...không phải của Minh…’
‘...ai đổi…’
‘...màu xanh…’
‘Ai viết bậy thì tự xóa.’
‘Đừng mách cô.’
‘Hải nói không phải Hải.’
Duy suýt cười vì câu cuối, nhưng nụ cười tắt khi nhìn xuống mép trang.
‘Quỳnh đừng đưa cho Minh.’
Dòng này rõ hơn những mảnh trước. Chữ “Quỳnh” có dấu huyền lệch sang bên phải. Chữ “Minh” đậm hơn, như người viết tì tay khi đến đó.
‘Quỳnh đừng đưa cho Minh.’
Không phải một cái tên mơ hồ nữa. Lần này Quỳnh đứng trong một câu có hướng đi. Có một thứ gì đó định được đưa. Có một người bị chặn lại.
Ở mép phải của trang, một dòng viết dọc, nhỏ đến mức nếu không đổi góc nhìn anh sẽ bỏ qua:
‘Duy biết mà.’
Ba chữ ấy làm gáy anh lạnh đi.
Anh lật thêm.
‘Hôm nay mưa rào nên sân trơn, nhất là đoạn từ cửa lớp ra cổng phụ.’
‘Cô bảo không được chạy.’
‘Minh chạy trước.’
‘Hải cười.’
‘Quỳnh khóc hay cười không biết.’
Duy đọc đến dòng cuối thì dừng. Một đứa trẻ không phân biệt được người khác khóc hay cười. Hoặc vì Quỳnh quay mặt đi. Hoặc vì lúc đó cái việc đang xảy ra vừa buồn cười vừa đáng sợ.
Trang sau có nhiều khoảng trắng. Ở giữa còn một câu đọc được:
‘Nếu cô hỏi thì nói không thấy.’
Dưới đó, một chữ “ai” đứng riêng.
Rồi:
‘Duy đứng đó.’
‘Không phải “Duy không nói gì” nữa.’
‘Duy đứng đó.’
Ba câu rời ở ba trang khác nhau bắt đầu ghim tên anh vào cùng một chỗ: Duy không nói gì. Duy biết mà. Duy đứng đó.
Duy đứng dậy, đi vào bếp rửa tay. Nước chảy qua đầu ngón tay. Anh tắt vòi, quay lại bàn.
Cuốn sổ vẫn mở.
Anh không tự nói “một trang nữa thôi” nữa. Câu đó không còn đáng tin.
Anh lật tiếp.
‘Không được nói là đổi.’
‘Minh không lấy.’
‘Quỳnh giữ.’
‘Duy…’
Phần sau chữ Duy bị rách mất một góc nhỏ. Mép giấy đã xơ và vàng, chắc đã rách từ lâu.
Không có nội dung tiếp theo.
Không nói rõ là việc gì.
Chỉ tên anh treo ở đó.
Duy chụp lại các trang quan trọng: “Quỳnh đừng đưa cho Minh”, “Duy biết mà”, “Nếu cô hỏi thì nói không thấy”, “Minh không lấy. Quỳnh giữ. Duy...”. Chụp xong, anh không gửi cho Hải. Chỉ để ảnh nằm trong máy, ngay sau mấy tấm Bống chụp bài tập tô màu buổi chiều.
Một trang giấy cũ.
Một con thỏ tô lem màu hồng.
Một dòng chữ Quỳnh.
Một bài toán lớp một.
Hai thế giới đứng cạnh nhau trong cùng một màn hình nhỏ.
Anh khép hờ cuốn sổ lại.
Không đóng hẳn.
Nếu chỉ là chuyện trẻ con, vì sao anh thấy khó thở?
Nếu không chỉ là chuyện trẻ con, vì sao không ai nhớ?
Duy gom sổ lại lúc đồng hồ chuyển qua nửa đêm. Anh lót quanh bìa bằng một tờ A4, đặt vào túi nilon, rồi để lên kệ sách, sau khung ảnh gia đình. Nhìn từ xa, nó chỉ là một túi đồ cũ.
Không hơn.
Khi vào phòng ngủ, Hà Vi vẫn chưa ngủ sâu.
“Anh xem xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Có gì không?”
Duy nằm im vài giây.
“Có tên Quỳnh.”
Hà Vi quay người lại. Trong bóng tối, anh không thấy rõ mặt cô, chỉ nghe hơi thở đổi nhịp.
“Rồi sao nữa?”
“Có cả tên anh.”
“Anh đã nhớ ra gì chưa?”
“Chưa.”
Hà Vi nghe xong, cô im lặng. Một lúc sau, cô hỏi rất khẽ:
“Anh sợ vì không nhớ, hay vì anh sợ mình nhớ ra?”
Duy nuốt khan. Anh không trả lời được.
“Em hỏi dở quá phải không?” cô nói.
“Không.”
“Vậy anh ngủ đi. Mai còn đi làm.”
Duy nhắm mắt. Mọi thứ chìm dần vào một màu đen tối om.
Đêm ấy, âm thanh đầu tiên anh nghe không phải tiếng giấy.
Là tiếng thước gỗ chạm vào cạnh bàn.
Lạch cạch.
Rồi tiếng lớp học rất xa. Nhiều giọng trẻ con chồng lên nhau. Có tiếng ai đó gọi một cái tên. Có tiếng cười bị nén lại. Có tiếng cô giáo gõ thước xuống bàn.
Trong giấc ngủ nông, Duy đứng ở hành lang trường tiểu học. Nền gạch ướt. Tường vàng cũ. Cánh cửa 5A hé một khoảng.
Từ trong lớp, một đứa trẻ nói:
“Không phải của Minh.”
Một đứa khác cười.
“Ai đổi thì trả lại đi.”
Tiếng thước gỗ gõ xuống bàn.
Lạch cạch.
Một cô bé quay đầu, không hẳn nhìn anh. Đuôi tóc buộc thấp. Cổ áo hơi lệch. Gò má dính một vệt gì đó, có thể là phấn, có thể là nước mưa.
Trên bảng hiện lên một dòng chữ:
‘Duy biết mà.’
Duy muốn gọi Hà Vi.
Không gọi được.
Giọng cô giáo vang lên, gần hơn:
“Duy, vào lớp.”
Anh choàng tỉnh lúc 02:16.
Phòng ngủ tối om. Hà Vi vẫn nằm cạnh anh, lưng quay về phía cửa. Ngoài phòng khách, cuốn sổ đang nằm sau khung ảnh gia đình.
Từ rất xa, hoặc rất gần, có một tiếng sột nhỏ.
Duy không đứng dậy kiểm tra.
Anh nằm yên, mắt mở trong bóng tối, và lần đầu tiên hiểu rằng cuốn sổ không chỉ mở trang.
Nó đã mở một chỗ trong anh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.