Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 7: Sổ Trực Nhật Và Cái Tên Khuyết Thiếu

Đăng: 27/05/2026 09:17 2,610 từ 20 lượt đọc

Sáng hôm sau, Duy quên cài lại báo thức.

Anh tỉnh dậy vì tiếng Hà Vi gọi từ ngoài phòng khách. Không lớn, nhưng đủ khiến tim anh giật lên.

“Anh Duy, bảy giờ kém mười rồi.”

Duy mở mắt. Trần nhà trắng xám hiện ra đầu tiên. Một vệt sáng mỏng lọt qua mép rèm, xiên trên tường. Anh mất vài giây mới biết mình đang ở đâu.

Không phải hành lang trường tiểu học.

Không phải cửa lớp 5A.

Phòng ngủ. Căn hộ. Hà Vi. Bống. Bảy giờ kém mười.

Anh ngồi bật dậy.

Điện thoại nằm trên tủ đầu giường, màn hình tối. Pin còn mười bốn phần trăm. Báo thức sáu giờ hai mươi đã bị anh tắt lúc nào không nhớ.

Hà Vi đẩy cửa phòng, nhìn anh.

“Anh chưa dậy à?”

“Anh dậy đây.”

“Bống thay quần áo rồi. Anh ăn gì không?”

“Không. Anh đưa con xuống rồi mua gì đó sau.”

“Anh nhìn mặt mình đi đã.”

Duy đưa tay vuốt mặt. Da khô, mắt rát. Trong miệng có vị nhạt của một giấc ngủ không trọn.

Hà Vi đứng ở cửa thêm một nhịp.

“Đêm qua anh mơ à?”

Duy đang tìm áo thì dừng.

“Sao em hỏi vậy?”

“Đêm qua anh nói mớ.”

“Anh nói gì?”

“Em không nghe rõ. Có chữ ‘lớp’.”

Duy cầm cái áo sơ mi trên ghế. Một khuy bị cài lệch từ hôm qua, anh tháo ra cài lại. Hà Vi không đi ngay. Cái nhìn của cô không còn chỉ mệt. Có thêm một thứ khác, gần giống đề phòng.

“Anh sẽ kể,” Duy nói.

“Khi nào?”

“Chiều về.”

Hà Vi cười rất khẽ, không vui.

“Lại thế. Lại chiều.”

Duy thấy câu ấy chạm vào mình mạnh hơn một câu trách. Anh không có thời gian trả lời. Ngoài phòng khách, Bống gọi:

“Bố ơi, con có bị muộn không?”

Duy thay áo, rửa mặt qua loa rồi đi ra. Bống ngồi trên ghế thấp, hai chân đung đưa, cặp sách đặt bên cạnh. Con bé mặc áo thể dục màu trắng, quần xanh, tóc buộc thấp. Một bên dây buộc tóc đã tuột xuống gần gáy.

“Bố dậy muộn,” Bống thông báo ngay khi thấy anh.

“Bố biết.”

“Cô giáo bảo đi học muộn là bị ghi tên.”

Duy dừng lại ở cửa phòng.

“Ghi tên ở đâu vậy con?”

“Ở sổ trực nhật ạ.”

Bống nói rất tự nhiên, rồi cúi xuống kéo khóa cặp. Hai chữ “sổ trực nhật” rơi vào buổi sáng như một viên sỏi nhỏ. Không ồn, nhưng mặt nước trong anh rung lên.

Hà Vi từ bếp đi ra, tay cầm hộp sữa.

“Bây giờ lớp con vẫn còn sổ trực nhật à?”

“Có ạ. Bạn tổ trưởng ghi. Ai nói chuyện, ai không xếp hàng, ai quên khăn.”

“Con có bị ghi không?”

“Không.” Bống ngẩng lên rất nhanh. “Con ngoan.”

Duy cười được một chút.

“Giống bố hồi xưa.”

Bống nhìn anh, nghi ngờ ra mặt.

“Mẹ bảo bố hay đánh trống lảng.”

Hà Vi bật cười. Tiếng cười ngắn, nhưng làm buổi sáng bớt căng trong vài giây.

“Đi nhanh đi. Không thì hôm nay bố bị ghi tên thật.”

Đáng lẽ đó chỉ là một câu đùa. Duy cũng biết vậy. Nhưng khi cầm chìa khóa, anh vẫn liếc về phía kệ sách. Cái túi nilon trắng nằm sau khung ảnh gia đình. Im lặng. Không tự mở ra. Không có tiếng giấy.

Anh quay đi.

Duy đưa Bống xuống xe trường vừa kịp giờ. Con bé chạy tới chỗ mấy bạn, rồi quay lại vẫy tay.

“Chiều bố đón nhé\!”

“Ừ. Chiều bố đón.”

“Bố đừng quên.”

“Ừ. Bố không quên.”

Bống lên xe. Khi xe rẽ ra đường lớn, Duy vẫn đứng dưới sân chung cư, tay cầm chìa khóa, đầu còn vướng ở hai chữ sổ trực nhật.

Sếp Hoàng gọi. Báo cáo hôm qua có vài chỗ lệch, cần sửa trước chín giờ rưỡi.

Duy nghe, đáp ngắn. Khi sếp Hoàng nhắc phần ghi chú khách hàng cũ có mấy dòng để trống, anh im lặng mất một nhịp.

“Duy?”

“Vâng. Em sửa.”

Công ty Thời Đại Số sáng nay ồn hơn mọi ngày. Duy mở file sếp Hoàng gửi lại. Những ô màu vàng hiện ra: ghi chú thiếu, ngày gọi thiếu, một dòng khách hàng trùng mã. Không khó. Chỉ cần tỉnh. Và anh thì không tỉnh hẳn.

Ở một ô trống của file ‘Chăm sóc Khách hàng’, anh gõ “Không liên hệ được”, rồi xóa, sửa thành “Khách hẹn gọi lại sau”. Đúng hơn. Nhưng ô trống ấy làm mắt anh dừng lại lâu quá mức.

Không để trống ghi chú.

Không để trống tên.

Không để trống chỗ cần nhớ.

Duy khép mắt một giây rồi mở ra. Văn phòng vẫn là văn phòng. Máy lạnh, bàn phím, tiếng sếp Hoàng ở đầu phòng, cốc cà phê của Lan đặt cạnh laptop.

Anh sửa xong file lúc chín giờ hai mươi sáu. Bốn phút trước hạn. Sếp Hoàng trả lời bằng một biểu tượng ngón tay cái.

Một việc xong.

Không nhẹ hơn.

Duy đứng dậy đi rửa mặt. Trong gương nhà vệ sinh công ty, mặt anh nhợt hơn hôm qua. Khi cúi xuống, anh tưởng thấy sau lưng có một cái bảng đen. Anh quay phắt người lại.

Chỉ là vách gạch men màu xám.

Anh chống hai tay lên bồn rửa, cúi đầu thở.

‘Thiếu ngủ thôi’.

Anh nói rất nhỏ.

Mười giờ mười lăm, sếp Hoàng họp nhanh. Duy ghi vài gạch đầu dòng: khách cũ, gọi lại, chốt danh sách, không để trống ghi chú. Ngòi bút của anh dừng lâu ở chữ “trống”, mực tụ thành một chấm xanh đậm.

Sếp Hoàng gọi:

“Duy?”

“Dạ?”

“Phần khách hàng cũ khu phía Đông em phụ trách nhé. Chiều gửi lại danh sách ưu tiên cho anh.”

“Vâng sếp.”

“Em nghe không đấy?”

“Có. Em gửi trước năm giờ.”

Sếp Hoàng nhìn anh thêm nửa giây.

“Đêm qua mất ngủ à?”

“Dạ hơi khó ngủ.”

“Ừ. Uống cà phê ít thôi.”

Mấy người cười nhẹ. Duy cũng cười theo. Một nhân viên văn phòng thiếu ngủ, họp hơi lơ đãng, bị sếp nhắc uống ít cà phê. Rất bình thường.

Nhưng khi cúi xuống sổ tay, Duy thấy mình vừa viết thêm một chữ mà không nhớ đã viết.

Trực.

Chỉ một chữ. Nằm dưới dòng ghi chú công việc, hơi nghiêng, nét cuối kéo dài.

Anh cầm bút gạch nhẹ qua nó, như sửa lỗi ghi nhầm. Đường gạch lại khiến chữ ấy giống một dòng trong cuốn sổ cũ hơn: bị xóa, mà vẫn nhìn thấy.

Duy khép sổ tay lại.

Giữa trưa, Hải nhắn:

‘Dậy chưa ông? Đêm qua đọc được gì vui không?’

Duy nhìn tin nhắn. Ngón tay đặt lên bàn phím.

Anh định nhắn:

‘Ông nhớ sổ trực nhật lớp mình không?’

Đứng giữa sảnh công ty, câu hỏi ấy nghe quá lạ. Nó không thuộc về nơi này. Nó thuộc về một lớp học cũ, một bảng đen, một cuốn sổ không nhãn, một đứa trẻ tên Duy đang cố làm đúng để không bị gọi lên.

Anh xóa câu vừa gõ.

‘Tôi đang bận việc. Tối nói nhé.’

Hải gửi ngay một mặt cười.

‘Lại bí hiểm. Đừng bảo ông tìm thấy kho báu thật nhé.’

Duy không cười nổi.

Chiều, anh nén hết phần công việc vào một khối: gọi sáu khách hàng, ghi đủ trạng thái, gửi danh sách cho sếp Hoàng trước năm giờ. Không để ô trống. Không để dòng nào thiếu ghi chú. Làm càng nhanh, anh càng thấy mình đang lấp chỗ trống không chỉ trong file.

Khi gửi xong, anh mở ngăn kéo, lấy một tờ giấy note màu vàng.

Ban đầu anh định viết việc công ty: gọi khách khu Đông, gửi danh sách cho Hoàng, đón Bống.

Tay anh viết:

‘Sổ trực nhật.’

‘Dòng bị gạch.’

‘Tên thiếu?’

Anh nhìn ba dòng ấy, rồi gấp tờ note lại, kẹp vào sổ tay công ty.

Điện thoại sáng. Hải Cò.

‘Ông tối rảnh không? Tôi đang rảnh sớm, có gì hỏi luôn.’

Duy cầm máy ra cuối hành lang gần máy lọc nước. Anh gọi thẳng.

Hải bắt máy sau hai hồi chuông.

“Gì đấy ông? Tìm thấy kho báu à?”

“Không.”

“Giọng nghiêm thế.”

“Tôi hỏi cái này. Lớp mình hồi đó có sổ trực nhật không?”

Bên kia im lặng một giây.

“Lớp nào chẳng có.”

“Ông có nhớ ai giữ không?”

“Thường tổ trưởng. Hoặc lớp trưởng. Tôi cũng chẳng nhớ rõ đâu.”

“Lớp trưởng hồi đó là ai?”

“Ủa.” Hải cười khẽ.

“Ông hỏi khó thế. Hồi đó tôi chỉ nhớ ai cho tôi chép bài thôi.”

“Hải.”

“Rồi rồi. Để nghĩ.”

Duy nghe tiếng Hải thở qua điện thoại. Phía sau có tiếng xe máy và tiếng người gọi nhau.

“Hình như Minh làm lớp trưởng một thời gian,” Hải nói.

“Hay thằng Long nhỉ? Lớp năm đổi cán bộ mấy lần. Tôi không chắc lắm đâu.”

“Còn Quỳnh?”

Lần này Hải không trả lời ngay.

“Quỳnh nào?”

“Lớp mình ấy.”

“Lớp mình có Quỳnh à?”

Câu đó làm ngón tay Duy siết chặt điện thoại.

“Trong sổ có tên Quỳnh.”

“À.”

Chỉ một tiếng “à”, không rõ là Hải nhớ ra hay chỉ đáp cho có.

“Ông chụp gửi tôi xem,” Hải nói.

“Mà ông đừng đọc nhiều quá. Tôi nghe giọng ông hơi giống người mất ngủ.”

“Tôi đúng là mất ngủ.”

“Thì ngủ đi. Sổ ở đó có chạy mất đâu.”

Câu ấy bình thường. Nhưng Duy nghĩ: sổ không chạy mất, nhưng chữ có thể mất. Người nhớ có thể mất. Một dòng bị gạch có thể càng ngày càng đậm lên, còn nghĩa của nó thì càng xa.

Anh không nói ra.

Tối, sau khi đón Bống, ăn cơm và tắm cho con, Duy lấy cuốn sổ xuống. Hà Vi đang gọi điện cho mẹ trong phòng ngủ. Bống đã ngủ. Căn hộ đủ yên để từng tiếng giấy có chỗ vang.

Anh mở lại các trang cũ rồi lật tiếp đến chỗ tối qua dừng.

Trang sau có kẻ cột.

‘Trực nhật.’

‘Tên / Việc / Ghi chú.’

‘Hải \- lau bảng \- nói chuyện.’

‘Minh \- kê bàn \- chạy ra sân.’

‘Duy \- nhặt giấy \- …’

Dòng thứ tư bị gạch gần hết.

‘Quỳnh \- cửa sổ \- …’

Duy đọc từ trên xuống. Rồi đọc lại.

Dòng thứ tư bị gạch bằng nhiều nét. Không phải một đường gạch cho sai. Là gạch đi gạch lại, chéo ngang, chéo dọc, đến mức giấy mỏng hơn ở chỗ đó. Bên dưới có lẽ từng có một cái tên. Anh không đọc được. Chỉ thấy ở đầu dòng còn một nét cong rất nhạt, giống nửa chữ cái chưa bị xóa hết.

Anh chiếu đèn từ một góc thấp. Không đủ.

Dòng của anh:

‘Duy \- nhặt giấy \- …’

Ba dấu chấm được viết rõ, đều nhau. Ai ghi ba dấu chấm vào sổ trực nhật?

Dòng của Quỳnh:

‘Quỳnh \- cửa sổ \- không rõ’

Không rõ? Việc? Lỗi? Người ghi? Một đứa trẻ ghi “không rõ” vào sổ trực nhật nghe không giống trẻ con. Nó giống lời người sau thêm vào khi không biết phải ghi thế nào.

Duy chụp lại trang, gửi cho Hải.

Chưa đến một phút sau, Hải gọi.

“Gì đây ông?”

“Sổ trực nhật.”

“Ở đâu ra?”

“Trong sổ chuyền tay. Có lẽ ai chép lại.”

Hải im lặng một nhịp.

“Dòng bị gạch là gì?”

“Tôi đang hỏi ông.”

“Tôi chịu. Nhòe thế này bố ai đọc được.”

“Ông nhìn dòng Quỳnh.”

Hải phóng to ảnh bên kia, im lâu hơn.

“Quỳnh \- cửa sổ \- không rõ,” Hải đọc chậm.

“Ông nhớ chưa?”

“Không. Chả nhớ gì.”

“Thật à?”

“Thật. Tôi chỉ nhớ hình như có một đứa con gái hay ngồi gần cửa sổ. Ít nói. Nhưng nói thật, tôi không chắc đó là lớp mình hay lớp bên cạnh. Hồi đấy phòng học sát nhau, giờ ký ức lẫn hết.”

“Đôi mắt thì sao?”

“Gì?”

“Ông có nhớ đôi mắt không?”

Hải cười gượng.

“Ông hỏi như phim. Tôi chịu.”

Duy nhìn dòng ‘Quỳnh \- cửa sổ \- không rõ’.

Hải hạ giọng:

“Duy, ông có ổn không?”

“Tôi ổn.”

“Ừ. Nhưng tôi nghe không giống lắm.”

“Tôi chỉ muốn đọc rõ chỗ này.”

“Một dòng trẻ con gạch thôi mà.”

“Ừ.”

Nhưng cả hai đều nghe thấy chữ “ừ” ấy không chắc.

Hải nói mai sẽ qua xem trực tiếp. Duy bảo không cần. Hải vẫn nói sẽ qua, vì “sổ từ nhà tôi đem tới, tôi phải chịu trách nhiệm tinh thần”. Câu đùa làm Duy bật cười rất khẽ.

Cúp máy, anh ngồi lại với trang trực nhật.

Hà Vi bước ra từ phòng ngủ, điện thoại còn cầm trên tay.

“Anh gọi người bạn cũ tên Hải à?”

“Ừ.”

“Về cái tên Quỳnh sao?”

“Không. Về sổ trực nhật.”

“Trong đó có Quỳnh không?”

Duy đưa trang sổ về phía cô.

Hà Vi đứng sau lưng anh, đọc chậm. Khi đến dòng “Quỳnh \- cửa sổ \- không rõ”, cô im lặng, chăm chú đọc. Đến dòng bị gạch, cô cúi gần hơn.

“Dòng này là ai vậy anh?”

“Anh không đọc được.”

“Còn dòng của anh ở đâu?”

“Duy \- nhặt giấy \- ba dấu chấm.”

Hà Vi đặt điện thoại xuống bàn. Cô đứng yên một lúc, rồi hỏi:

“Anh đang sợ mình đã làm gì à?”

Duy nhìn trang giấy.

“Anh không biết. Anh không nhớ gì hết.”

“Anh cứ nói không biết. Nhưng anh đang theo nó đến mức em bắt đầu sợ cả cái không biết đó.”

Giọng Hà Vi khàn đi ở cuối câu. Duy quay lại. Mắt cô đỏ hơn lúc nãy. Không rõ vì nói chuyện với mẹ, vì mệt, hay vì phải nhìn một cái tên khác đứng trong nhà mình quá nhiều đêm liên tiếp.

“Vi...”

“Em không muốn thành người canh anh đọc sổ,” cô nói.

“Em cũng không muốn anh nói gì cũng giấu một nửa rồi bảo chưa rõ.”

Duy nghe câu đó xong, anh lặng đi vài giây.

Hà Vi đưa tay xoa mặt.

“Em đi ngủ đây. Anh tự biết chừng mực mà dừng.”

Cô bước vào phòng.

Duy nhìn theo cánh cửa khép lại. Lồng ngực anh thắt lại, hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Hít một hơi sâu, anh mở ghi chú trên điện thoại, ngón tay soạn ghi chú:

‘Sổ trực nhật: Tên / Việc / Ghi chú’.

‘Dòng bị gạch giữa Duy và Quỳnh’.

‘Duy \- nhặt giấy \- …’

‘Quỳnh \- cửa sổ \- không rõ’.

‘Hải không nhớ rõ Quỳnh’.

‘Hà Vi sợ mình bị đẩy ra ngoài chuyện này’.

Anh nhìn dòng cuối. Nó không thuộc về cuốn sổ. Nhưng nếu không ghi, anh biết mình sẽ quên mất phần thật nhất của tối nay.

Duy khép sổ, lót giấy lại, đặt lên kệ.

Trong nhà tắm, khi rửa mặt trước khi ngủ, anh thấy ở kẽ móng tay trỏ có một vệt màu xanh rất nhạt.

Có thể là xơ vải từ khăn. Có thể là mực bút bi. Có thể chỉ là ánh đèn.

Anh không rửa tiếp nữa.

Anh lấy điện thoại ra chụp lại. Ảnh hơi mờ. Chụp lần nữa, vẫn mờ.

Ngoài phòng khách, Bống mơ màng gọi:

“Bố ơi, hôm nay bố dậy chưa?”

“Bố dậy rồi,” anh nói vọng ra, dù bên ngoài trời đã là đêm.

Trong gương, mặt anh nhợt hơn hôm qua.

Một cái tên đang khuyết thiếu.

Và cơ thể anh đã nhận ra điều đó trước khi trí nhớ chịu mở miệng.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.