Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 4: Trước Cuốn Sổ Lớp Cũ

Đăng: 26/05/2026 00:08 3,016 từ 21 lượt đọc

Hà Vi tắt đèn phòng ngủ lúc mười một giờ mười bảy.

Căn phòng chìm xuống một màu xám mỏng. Ngoài cửa sổ, cơn mưa rào tháng Năm đã ngừng, nhưng kính vẫn còn mờ hơi nước. Ánh đèn từ tòa nhà đối diện lọt qua rèm, đứt thành những vệt ngắn trên tường. Duy nằm ngửa, hai tay đặt trên bụng, mắt nhìn lên trần nhà.

Bên cạnh anh, Hà Vi kéo chăn lên ngang vai. Cả ngày cô nói không nhiều, nhưng mỗi câu đều có một việc đứng sau: vở của Bống đã dán nhãn chưa, tiền nhà đã chuyển một phần chưa, mai phải đóng khoản hoạt động lớp, thuốc của mẹ anh còn hai vỉ, túi rác dưới bếp sáng nhớ mang xuống.

Duy đã đáp “ừ” với từng việc.

Đáp xong, mọi thứ vẫn nằm nguyên đó.

Điện thoại của anh úp trên tủ đầu giường. Màn hình không sáng, nhưng Duy vẫn biết nó ở đó. Trước lúc đi ngủ, Hải Cò gửi thêm một tin trong nhóm lớp 5A:

‘Mai tao lục tiếp, hôm nay con tao ngủ muộn quá.’

Sau đó là mấy mặt cười, một câu đùa của Tuấn Bệu, rồi Thủy bảo để trẻ con ngủ trước, ma lớp năm để sau.

Duy lặng đi trong khoảnh khắc.

Anh chỉ nhìn dòng “ma lớp năm” một lúc rồi khóa máy.

Trong phòng khách, có một chấm xanh rất nhỏ lọt qua khe cửa chưa khép. Đèn của cục mạng. Bình thường Duy không để ý đến nó. Đêm nay, vì phòng quá yên, vì anh không ngủ được, chấm sáng ấy cứ thỉnh thoảng hiện lên ở mép cửa như một con mắt bé xíu.

Hà Vi trở mình.

“Anh chưa ngủ à?”

“Ừ.”

“Còn file nào cần báo cáo à?”

“Không đâu em.”

Cô im lặng một lúc.

“Vậy thì ngủ đi. Sáng mai Bống phải dậy sớm.”

“Anh biết.”

Hà Vi không nói nữa.

Câu “anh biết” của anh rơi xuống bóng tối, nhẹ và vô dụng như nhiều câu “ừ” trong ngày.

Một lúc sau, hơi thở cô đều hơn. Có thể cô đã ngủ. Cũng có thể chỉ là kiểu nằm yên của người đã quá mệt để hỏi tiếp.

Duy quay mặt sang nhìn cô.

Trong bóng tối, Hà Vi chỉ còn là đường vai dưới chăn, một lọn tóc rơi ra khỏi mép gối, bàn tay đặt hờ bên cạnh mặt. Anh đã nhiều lần kể với cô những chuyện nhỏ ở công ty: Hoàng nhắc bảng số, Đức Anh gửi sai file, khách hàng hỏi lại điều khoản. Những chuyện ấy không làm cô vui, cũng không khiến cô bất ngờ, nhưng ít nhất chúng thuộc về đời sống chung. Cô biết tên những người làm cùng anh. Biết cái dashboard hay đỏ vào sáng thứ hai. Biết anh ghét file có merge cell. Biết anh hay để việc nhà trôi đi vì nghĩ mình đã nhớ.

Anh muốn kể cho cô chuyện nhóm lớp. Hôm nay anh gặp lại Hải Cò. Có người nhắc một mảnh tên anh không chắc mình nghe đúng. Hải còn bảo sẽ lục một cuốn sổ lớp năm. Một câu như vậy đáng lẽ không quá khó.

Nhưng nếu Hà Vi hỏi “rồi sao”, anh không biết trả lời thế nào.

Bên ngoài phòng ngủ, chấm đèn xanh của router nháy qua khe cửa. Duy nằm yên thêm vài phút, rồi ngồi dậy.

“Anh chưa ngủ à?”

Hà Vi hỏi, giọng khàn.

“Ừ.”

“Anh không ngủ được thì ra ngoài ngồi một lát. Đừng cứ mở máy cạnh em.”

Duy cầm máy trong tay, màn hình chưa kịp sáng. Câu ấy làm anh đặt máy xuống vài giây, rồi lại nhặt lên khi Hà Vi quay lưng.

Ngoài phòng khách, hai quyển vở mới của Bống nằm trên bàn học. Nhãn vở dán hơi lệch. Chữ Khánh Linh run thật. Bống còn vẽ thêm hai cái tai mèo cạnh tên mình bằng bút màu tím.

Duy ngồi xuống sofa, mở ảnh lớp 5A. Ở mép phải bức ảnh, đứa bé gái cúi đầu vẫn chỉ là một vệt nhòe. Anh phóng to đến khi ảnh vỡ ra, rồi mở khung chat với Hải.

Mai ông tìm được thì gửi tôi xem.

Tin nhắn hiện lên. Hải không online.

Duy đặt điện thoại xuống. Chấm xanh của router phản vào mặt kính, chia thành ba đốm méo. Anh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt.

Rồi tiếng mưa bắt đầu.

Không phải tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ chung cư. Âm thanh ấy mỏng hơn, cũ hơn, như vọng qua một hành lang dài lát gạch đã ngấm nước nhiều năm. Duy nghe thấy nó trước khi biết mình đang đứng ở đâu.

Có mùi phấn ẩm.

Rồi mùi giẻ lau bảng.

Anh mở mắt.

Trước mặt anh là một cái bảng đen.

Bảng không đen hẳn. Mặt bảng đã bạc thành từng vệt, chỗ xanh xám, chỗ loang trắng do phấn bám lâu ngày. Ở góc trái, một đường nứt nhỏ chạy chéo xuống, giống nét bút bị kéo mạnh rồi bỏ dở. Phía dưới bảng là máng gỗ đựng phấn, trên đó có ba mẩu phấn trắng, một mẩu phấn vàng và một cái giẻ lau đã khô cứng ở mép.

Duy đứng giữa lớp học.

Anh biết điều đó không phải vì nhìn thấy hết căn phòng, mà vì cơ thể anh nhận ra vài thứ trước mắt kịp gọi tên: cái lạnh của nền gạch dưới gan bàn chân, mùi bàn gỗ cũ, tiếng mưa đập lên mái tôn ngoài hiên, khoảng không dày đặc của một buổi học đã tan nhưng bàn ghế vẫn còn chờ học sinh quay lại.

Anh cúi xuống.

Chân anh không đi giày. Cũng không đi dép.

Nền gạch hoa màu đỏ nâu ướt ở vài chỗ, như có người vừa bước vào từ hành lang mưa. Nước đọng thành những dấu chân nhỏ kéo từ cửa lớp đến gần bàn đầu tiên. Duy nhìn dấu chân ấy, rồi nhìn bàn tay mình. Bàn tay không phải bàn tay của một đứa trẻ. Những ngón tay dài, khớp xương lộ, trên ngón trỏ vẫn còn vết hằn mờ do cầm bút tối qua viết nhãn vở cho Bống.

Anh vẫn là mình.

Nhưng lớp học này không thuộc về bây giờ.

Cửa sổ bên trái mở hé. Mưa bụi tạt vào làm mép rèm vải dính lên song sắt. Bên ngoài, sân trường chìm trong một màu xám nước. Cây bàng ở góc sân rũ lá, từng giọt nhỏ rơi từ đầu lá xuống nền xi măng. Xa hơn nữa là một dãy phòng học khác, cửa đóng im, mái ngói thấp và tối.

Duy quay lại nhìn các dãy bàn.

Ba hàng bàn gỗ. Mặt bàn có vết dao khắc, vết mực tím, mấy ô vuông bị ai đó vẽ trò caro rồi bỏ dở. Một cái ghế ở hàng thứ hai lệch hẳn ra lối đi. Trên lưng ghế có treo một cái áo mưa trẻ con màu xanh lá, nước nhỏ từng giọt xuống nền.

Không có ai trong lớp.

Nhưng anh có cảm giác vừa có người ở đây.

Duy bước chậm về phía cuối lớp. Nền gạch lạnh. Mỗi bước chân tạo ra một âm thanh rất nhỏ. Anh nhìn lên tường. Bảng thi đua dán giấy màu đã phai. Góc học tập có mấy bài văn chữ non nớt. Một bông hoa điểm mười bằng giấy đỏ bị bong mất một cánh. Ở gần cửa ra vào, tờ nội quy lớp học được viết bằng bút dạ xanh, nét chữ cô giáo tròn và chắc.

Không có ngày tháng.

Anh tìm lịch treo tường, nhưng chỗ đáng lẽ có lịch chỉ còn một vết chữ nhật sáng hơn màu tường.

Từ hành lang vọng vào một tiếng động.

Cọt kẹt.

Duy quay phắt người lại.

Cửa lớp vẫn mở. Ngoài cửa là hành lang dài, mưa hắt vào từng vệt. Một cái chổi dựng ở góc tường tựa nghiêng, đầu chổi xòe ra như tóc ướt.

Không có ai.

“Có ai không?”

Giọng anh vang lên trong lớp học, khô và lạ. Nó bị căn phòng giữ lại, làm mỏng đi, rồi trả về bằng một âm rất nhẹ.

Không ai đáp.

Duy đi đến cửa lớp.

Trên khung cửa gỗ có một vết khắc nhỏ: 5A. Phía trên nữa, tấm biển trường trong mơ bị nước làm lem, chỉ còn nhìn được hai chữ Cây Bàng.

Chữ 5 hơi nghiêng. Chữ A bị sứt một cạnh như ai đó đã dùng compa cạy vào. Duy đưa tay chạm lên đó. Gỗ ẩm, lạnh. Đầu ngón tay anh dính một chút bụi nâu.

Một tiếng cười rất nhỏ vang lên phía sau.

Duy quay lại.

Lần này, lớp học không còn hoàn toàn trống.

Ở bàn gần cửa sổ, có một cái cặp màu nâu đặt dưới chân ghế.

Anh chắc lúc nãy nó chưa ở đó.

Cái cặp cũ, nắp gập bị cong, khóa kim loại xỉn màu. Một bên quai đã tuột chỉ, buông xuống nền như một cái dây mỏi. Trên mặt cặp có dán hình con cá heo bạc đã bong gần hết. Duy nhìn cái cặp, ngực hơi thắt lại theo một cách không đủ rõ để gọi tên.

Anh bước về phía bàn đó.

Mưa ngoài cửa sổ mạnh lên. Từng giọt đập vào song sắt, bắn thành những chấm nhỏ trên mặt bàn. Ở giữa bàn có một hộp bút màu.

Hộp bút mở nắp.

Bên trong thiếu cây xanh lá.

Duy khựng lại.

Anh đã thấy hộp bút ấy lúc nãy, khi nhắm mắt trên sofa. Không phải thấy rõ. Chỉ là một mảnh hình lướt qua. Bây giờ nó nằm trước mặt anh, cụ thể đến mức anh nhìn được vết màu bám quanh ô trống nơi cây xanh lá đáng lẽ phải nằm.

Trên bàn còn có một cuốn vở.

Bìa vở màu xanh nhạt, góc phải bị ướt nhòe. Duy đưa tay chạm vào mép vở. Giấy lạnh, hơi dính. Anh lật trang đầu.

Không có tên.

Trang thứ hai cũng không.

Đến trang thứ ba, giữa những dòng kẻ mờ, có một dòng chữ viết bằng bút chì. Nét chữ non, nghiêng nhẹ, chỗ đậm chỗ nhạt như người viết vừa do dự vừa sợ bị nhìn thấy.

Duy cúi sát hơn.

Chữ trên trang vở không đứng yên. Nó nhòe ra như bị nước mưa làm ướt, rồi tụ lại thành vài nét rời.

Đừng lau bảng.

Anh đọc được như vậy.

Hoặc anh nghĩ mình đọc được như vậy.

Duy ngẩng lên nhìn bảng đen.

Trên bảng, những vệt phấn trắng lúc đầu chỉ là bụi loang. Nhưng khi anh nhìn lâu, chúng bắt đầu giống một dòng chữ đã bị lau dở. Không còn đủ nét để đọc, chỉ còn vài chỗ phấn bám lì trong những vết xước nhỏ của mặt bảng.

Anh tiến lại gần.

Mỗi bước chân làm lớp học như dài thêm. Bàn ghế đứng yên mà khoảng cách đến bảng không ngắn lại ngay. Tiếng mưa ngoài hiên trộn với một âm thanh khác: tiếng bút chì cọ trên giấy.

Sột soạt.

Duy dừng bước.

Âm thanh phát ra từ phía sau lưng anh.

Anh quay lại thật chậm.

Ở bàn gần cửa sổ, ghế như vừa được kéo lệch ra thêm một chút. Không ai ngồi đó. Cuốn vở vẫn mở, nhưng trang giấy đã nhòe hơn, những nét chì loang ra thành một dòng khác.

Đừng lau tên em.

Duy đứng im.

Anh không chắc mình vừa đọc được câu ấy, hay chính anh đã tự ghép nó từ tiếng mưa, từ mặt bảng và từ cái tên còn thiếu trong đầu.

Mưa đập mạnh lên mái tôn. Hành lang ngoài cửa tối hơn. Một cơn gió lùa vào, làm rèm cửa sổ phồng lên rồi xẹp xuống. Hộp bút màu trên bàn khẽ dịch đi, hoặc chỉ là bóng nước làm anh tưởng vậy.

“Em là ai?”

Câu hỏi bật ra nhỏ hơn anh nghĩ.

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có bảng đen phía sau anh như sẫm lại sau một lần chớp mắt.

Duy quay lại.

Cái giẻ lau vẫn nằm trên máng gỗ. Trên mặt bảng, những vệt phấn trắng bắt đầu gom lại thành một dòng chữ. Không có bàn tay nào viết thêm. Chỉ có vài nét phấn sót trong những vết xước nhỏ, chậm chạp hiện ra khi mắt anh nhìn lâu quá mức.

Một nét cong.

Một nét sổ.

Một dấu chấm nhỏ bị kéo dài.

Duy nhìn đến đau mắt. Dòng chữ không thành câu. Nó giống tên, nhưng thiếu mất phần đầu. Hoặc phần đầu đã bị lau quá kỹ.

...uỳnh.

Anh không thở được trong một nhịp.

Không phải vì tên ấy hoàn chỉnh. Nó chưa hoàn chỉnh. Chỗ thiếu làm anh sợ.

Từ hành lang, có tiếng chân chạy.

Tiếng chân trẻ con, nhẹ, gấp, bắn nước trên nền gạch.

Duy lao ra cửa.

Hành lang trống. Mưa hắt vào làm nền bóng lên. Ở cuối hành lang, gần cầu thang, có một vệt áo trắng vừa khuất đi. Không rõ là áo học sinh hay ánh mưa đập vào tường. Duy chạy theo, nhưng khi đến đó, cầu thang chỉ còn mùi xi măng ẩm và tiếng nước nhỏ từ mái xuống.

Anh vịn tay lên lan can.

Lan can thấp hơn anh tưởng. Hoặc anh đang cao hơn nơi này quá nhiều.

Dưới sân, không có ai.

Chỉ có một cái trống trường đặt dưới mái hiên thấp, mặt trống bị phủ bạt. Mái hiên ấy thấp đến mức nước từ mép tôn rơi thẳng xuống bậc tam cấp, tạo một vệt trơn kéo ra phía sân. Nước mưa rơi từ mép bạt xuống từng giọt, đều như tiếng đếm.

Duy quay lại lớp.

Cánh cửa 5A đã khép hờ.

Anh bước vào.

Lớp học lại trống như lúc đầu.

Cái cặp nâu, hộp bút màu và cuốn vở không còn rõ như lúc nãy. Chúng như bị kéo lùi vào bóng tối của bàn ghế và mưa hắt. Chỉ có một vệt nước nhỏ trên mặt bàn gần cửa sổ, kéo dài xuống mép bàn rồi nhỏ xuống nền.

Duy đi đến bảng.

Dòng chữ phấn cũng mờ đi. Chỗ vừa hiện ra “...uỳnh” bây giờ chỉ còn một vệt trắng dày hơn các vệt khác. Anh đưa tay lên, định chạm vào.

Ngay lúc đó, phía sau anh có tiếng động rất nhỏ.

Không hẳn là tiếng người. Gần như tiếng gió luồn qua song cửa, hoặc tiếng bút chì lăn trên mặt bàn.

Duy quay lại.

Không có ai.

Dưới bàn gần cửa sổ, anh thấy một vệt xanh rất mảnh trên nền gạch. Có thể là mảnh màu rơi ra từ hộp bút. Có thể chỉ là ánh mưa hắt qua ô cửa.

Duy cúi xuống, nhưng khi đầu ngón tay gần chạm nền, màu xanh ấy đã nhòe đi, mỏng như vệt nước.

Tiếng trống trường vang lên.

Một tiếng duy nhất.

Không lớn, nhưng làm cả lớp học rung nhẹ.

Duy giật mình. Đầu ngón tay anh co lại theo phản xạ, như vừa đánh rơi một thứ gì đó, nhưng dưới chân không có âm thanh nào vang lên.

Bảng đen trước mặt anh tối lại.

Mưa ngoài cửa sổ bị kéo xa dần.

Căn phòng co lại thành một vệt xanh nhấp nháy.

Chuông báo thức reo lúc sáu giờ mười hai.

Duy mở mắt rất nhanh. Trần phòng ngủ hiện ra màu trắng xám. Trong đầu anh vẫn còn mùi phấn ẩm, mặt bảng bạc màu và dòng chữ nhòe nước: ‘Đừng lau tên em’.

Hà Vi ngồi dậy, buộc tóc bằng sợi thun đặt sẵn trên tủ.

“Tối qua anh ngủ được không?”

“Cũng được.”

Cô nhìn anh một thoáng, rồi mở tủ lấy áo đi làm. Có một khoảng rất ngắn để anh nói thật. Anh mơ thấy lớp cũ. Nhưng ngoài phòng khách Bống đã gọi tìm tất trắng, còn Hà Vi hỏi tiền nhà hôm nay chuyển được không.

Duy mở app ngân hàng, chuyển trước năm triệu cho chủ nhà, chụp màn hình gửi cho Hà Vi dù cô đang đứng trong cùng căn phòng. Một việc đã xong. Không đủ, nhưng xong.

Tin Hải hiện lên ngay sau OTP:

‘Sáng tao tìm tiếp. Tối qua chưa mở được sổ, nó ẩm quá.’

Chữ “ẩm” kéo theo mùi phấn và giẻ lau bảng. Duy khóa máy.

Bống chạy ra với một chiếc tất trên tay, chiếc còn lại tìm thấy trong cặp. Nó nhờ Duy nhét hộp bút vào ngăn nhỏ, rồi hỏi hôm nay cô sẽ dạy chữ gì. Duy trả lời mấy câu ngắn, đúng việc, đúng chỗ.

Khi cả ba đứng chờ thang máy, điện thoại trong túi anh sáng lên. Anh biết không phải Hoàng. Không phải ngân hàng.

“Anh không xem à?” Hà Vi hỏi.

“Lát anh xem.”

“Công việc thì xem luôn đi.”

“Không vội đâu.”

Câu ấy ra khỏi miệng trước khi anh kịp dừng. Hà Vi nhìn anh lâu hơn một nhịp.

Cửa thang máy mở. Bống bước vào trước, đứng sát gương chỉnh lại cái kẹp quả dâu trên tóc. Hà Vi vào sau. Duy đứng gần cửa, tay giữ quai cặp của Bống để nó không mắc vào khe.

Điện thoại lại sáng lên một lần nữa. Anh không lấy ra.

Trong gương thang máy, mặt anh trông bình thường: áo sơ mi đã khô, tóc chải qua loa, balô trên vai, một tay cầm túi rác giúp Hà Vi. Không có bảng đen nào. Không có mưa. Không có cây bút màu xanh lá.

Chỉ có một mẩu chuyện chưa được nói.

Thang máy xuống tầng một.

Cửa mở. Bống chạy ra trước, rồi quay lại chờ bố mẹ. Hà Vi bước theo, tay cầm túi rác. Duy đi sau cùng.

Anh vẫn chưa xem tin nhắn.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.