Chương 3: Gặp Lại Bạn Học Cấp I
Nhà sách Cánh Diều nằm ở tầng trệt tòa Bông Giấy, ngay dưới văn phòng Công ty Thời Đại Số, nơi Duy vẫn đi qua mỗi sáng nhưng rất ít khi bước vào.
Bình thường, anh chỉ nhìn thấy nó qua lớp kính: mấy kệ truyện thiếu nhi quay bìa ra ngoài, một con hươu cao cổ bằng bìa cứng đứng cạnh cửa, những chồng vở học sinh xếp cao ngang ngực. Lúc nào nhà sách Cánh Diều cũng sáng hơn hành lang chung cư Ngõ Mới của anh. Sáng theo kiểu không dính nước mưa, không có mùi nước lau sàn pha loãng, cũng không có tiếng thang máy đứng ì ở tầng chín.
Hôm nay, Duy đứng trước quầy vở, tay phải cầm một cuốn ô ly bìa hồng in hình thỏ trắng, tay trái giữ chiếc điện thoại đã tắt màn hình. Anh vẫn chưa biết mình đang cầm đúng loại hay không.
Tin nhắn của Hà Vi vừa được anh mở lại lần thứ ba:
Anh nhớ mua cho Bống hai quyển vở ô ly loại 5 dòng, một tập giấy màu, bút chì 2B. Cô giáo nhắn trong nhóm phụ huynh rồi.
Bên dưới tin nhắn là ảnh chụp cái quai cặp của Bống bị sờn. Hà Vi khoanh tròn chỗ ấy bằng bút đỏ trong phần chỉnh sửa ảnh. Không có lời trách nào đi kèm. Chỉ một vòng tròn đỏ, nhỏ mà rõ.
Duy nhìn cuốn vở trong tay, rồi nhìn cả hàng vở trước mặt. Loại 5 dòng nằm ở đâu đó giữa mấy chồng bìa xanh, bìa vàng, bìa có công chúa, bìa có siêu nhân, bìa có bảng cửu chương in sau lưng. Anh lật một cuốn lên, thấy dòng kẻ ô vuông nhỏ, rồi lại đặt xuống. Mỗi quyển vở trông đều có vẻ đúng cho đến khi anh nhớ Hà Vi sẽ hỏi: đúng loại cô dặn không?
Ở công ty, bảng số sai thì còn có thể sửa công thức. Một quyển vở mua nhầm lại bắt người ta phải quay xuống nhà sách lần nữa.
Màn hình sáng. Hoàng nhắn số liệu lệch phần đối chiếu, cần anh kiểm tra trước hai giờ. Duy nhìn đồng hồ: mười một giờ bốn mươi hai. Nếu còn đứng đây thêm lâu, bữa trưa sẽ bị đổi lấy một cốc cà phê.
Anh khóa máy, nhét vào túi. Trước mặt anh, một nhân viên nhà sách đang xếp lại chồng vở bị khách lật lệch.
“Anh tìm vở lớp mấy ạ?”
Duy giơ cuốn vở bìa thỏ lên.
“Loại năm dòng. Cho trẻ con mẫu giáo lớn hay lớp một gì đó.”
Cô nhân viên nhìn cuốn vở trong tay anh, rồi kéo từ ngăn dưới ra một chồng khác.
“Loại này đúng hơn anh ạ. Vở luyện chữ. Năm dòng kẻ ngang. Còn cuốn anh cầm là ô ly thường.”
“À.”
Duy đặt cuốn bìa thỏ xuống, cầm cuốn cô đưa. Bìa có hình một con mèo đang đội mũ tốt nghiệp. Anh nghĩ Bống sẽ thích con thỏ hơn. Nhưng nếu mua sai loại, Hà Vi lại phải đổi. Anh đứng giữa hai lựa chọn một lúc, cuối cùng lấy hai cuốn mèo đội mũ.
“Có bìa con thỏ loại này không em?” anh hỏi.
Cô nhân viên lật mấy chồng phía dưới, rồi lắc đầu.
“Dạ hết rồi anh.”
“Ừ, vậy lấy mèo.”
Anh nói như thể mình vừa ra một quyết định lớn. Cô nhân viên mỉm cười lịch sự, chắc mỗi ngày cô gặp nhiều ông bố như vậy: đứng bất lực trước một kệ vở học sinh, trong đầu vừa có công việc vừa có tên con.
Anh bỏ hai quyển vở vào giỏ nhựa đỏ. Cái giỏ nhỏ mà nặng dần lên rất nhanh: giấy màu, tẩy không mùi, bút chì 2B, gọt bút chì, nhãn vở. Cô nhân viên chỉ giúp anh từng món. Duy chọn sai rồi đổi, cầm lên rồi đặt xuống, giống một người đang học lại cách chuẩn bị cho con đi học.
Ở quầy tẩy, một bé trai đứng cạnh mẹ đang chọn hộp bút, mặt nghiêm trọng như bị yêu cầu bỏ lại một phần đời mình. Duy nhìn nó, lấy hai cục tẩy trắng loại không mùi, rồi thêm một cái gọt bút chì. Cái gọt bút chì nhỏ, bỏ thêm vào giỏ nghe dễ hơn nhiều so với việc nghĩ tiếp về tiền nhà.
Một phụ huynh trong nhóm nhắc: nhớ ghi tên con vào từng món, lớp hay nhầm đồ. Duy lấy thêm tập nhãn vở viền xanh. Trên đó có dòng “Họ và tên”. Anh tưởng tượng tối về mình ngồi viết Lê Khánh Linh bằng nét chữ lâu rồi không viết quá ba dòng.
Hoàng gọi đúng lúc anh chạm tay vào hộp bút chì 2B. Duy nghe máy, nói nhanh mình đang ở dưới nhà sách, rồi bỏ gói sáu cây bút vào giỏ thay cho gói mười hai cây. Bống không cần mười hai cây bút ngay. Mười hai cây nghe như một cách xin lỗi vụng về.
Ở quầy thu ngân, hàng chờ có ba người. Một sinh viên mua giáo trình photo đóng gáy, một cô gái mua thiệp sinh nhật, một ông bố trẻ ôm con trên tay, dưới chân đặt một túi đồ chơi lắp ráp. Đứa bé trong tay ông bố cứ với về phía con hươu cao cổ bằng bìa cứng ngoài cửa, miệng kêu “cao, cao”.
Duy đặt giỏ lên quầy. Cô thu ngân quét mã từng món. Tiếng bíp ngắn vang lên đều đều.
“Anh có lấy túi không ạ?”
“Có.”
“Ba mươi hai nghìn tiền túi giấy ạ.”
“Thôi, không cần túi.”
Cô thu ngân dừng tay. Duy nhìn đống đồ nhỏ trên quầy, rồi nhìn túi laptop trên vai mình. Không có chỗ để giấy màu khỏi cong. Anh thở ra.
“Lấy túi giúp anh.”
Cô thu ngân không hỏi thêm. Cô cho vở, giấy màu, bút chì, tẩy, nhãn vở vào một túi giấy in logo nhà sách. Cái túi hơi quá đẹp cho mấy món đồ nhỏ. Duy trả tiền, nhận hóa đơn, nhét vào túi áo rồi lại rút ra. Hóa đơn để ở túi áo dễ rơi. Anh nhét nó vào túi giấy, cạnh tập nhãn vở.
Hà Vi nhắn:
‘Mua được chưa anh?’
Duy chụp nhanh cái túi giấy gửi sang.
Rồi anh gõ:
‘Được rồi. Chiều anh về đưa Bống.’
Anh nhìn chữ “chiều” một giây. Buổi sáng anh cũng đã nói “chiều”. Rất nhiều thứ trong ngày này bị đẩy về chữ đó, như thể chiều là một cái kệ trống đủ chỗ cho mọi việc chưa làm.
Anh không xóa. Anh gửi.
Ngay sau đó, anh cầm cái bánh mì ở quầy nước gần cửa nhà sách lên rồi lại đặt xuống. Hàng chờ thang máy lên Thời Đại Số đã đông hơn. Nếu mua bánh mì, anh sẽ muộn thêm. Nếu không mua, anh sẽ lên họp với bụng rỗng.
Anh bỏ qua quầy nước.
Một người từ phía cửa nhà sách bước ra, va nhẹ vào vai anh.
“Xin lỗi anh.”
“Không sao.”
Duy né sang một bên, khóa điện thoại, kẹp túi giấy vào khuỷu tay để chỉnh lại quai laptop.
“Anh ơi.”
Tiếng gọi vang lên ở phía sau, không lớn, nhưng có cái đuôi lưỡng lự của người vừa nhận ra ai đó mà chưa dám chắc.
Duy quay lại.
Người đàn ông đứng gần con hươu cao cổ bằng bìa cứng, một tay cầm túi sách, tay kia giữ chiếc mũ bảo hiểm bạc đã xước. Người ấy gầy, cao, tóc húi ngắn, mắt nhỏ hơn Duy nhớ về bất kỳ ai. Nhưng nụ cười thì đến trước cái tên, nhanh và hơi lệch.
“Xin lỗi, có phải Khang Duy không?”
Duy nhìn người đó, trong đầu lật qua rất nhiều gương mặt cũ mà không gương mặt nào khớp ngay. Người đàn ông cười rộng hơn, như thể nhận nhầm cũng không đến mức đáng xấu hổ.
“Ông đừng sợ. Tôi nhìn ảnh đại diện trong nhóm 5A mấy hôm nay nên đoán bừa thôi.”
Anh ta giơ hai tay lên, cười.
“Hải đây. Hải Cò lớp 5A đây mà.”
Túi giấy trong tay Duy khẽ chạm vào đùi. Bên trong, mấy cây bút chì 2B va vào hộp tẩy, nghe lục cục rất nhỏ.
Duy mở miệng, nhưng câu chào đến chậm hơn tiếng thang máy văn phòng bên kia sảnh.
“Hải Cò?”
Duy nói cái tên ấy ra chậm hơn một nhịp, như phải lôi nó từ một ngăn kéo lâu ngày không mở. Người đàn ông trước mặt lập tức vỗ đùi một cái, cái vỗ vừa to vừa vui, làm đứa bé đứng gần con hươu cao cổ quay sang nhìn.
“Đúng rồi! Trời ơi, tưởng ông quên tôi thật. Mà quên cũng phải. Hồi đó tôi bé như cái kẹo kéo, lớn lên được từng này là kỳ tích rồi.”
Hải Cò cười, nụ cười kéo lệch một bên miệng. Duy nhìn kỹ hơn. Gương mặt trước mặt không giống hẳn cậu bé trong trí nhớ anh, nếu trí nhớ ấy còn đủ nguyên để gọi là giống. Nhưng cái cách Hải nói nhanh, nuốt mất nửa chữ cuối, rồi tự cười trước câu đùa của mình thì quen đến mức hơi phi lý.
“Ông làm gì ở đây?” Duy hỏi.
“Mua sách cho thằng cu nhà tôi. Nó mới lớp hai mà tưởng mình chuẩn bị thi tiến sĩ. Đòi sách khủng long bằng được.”
Hải giơ túi sách lên.
“Còn ông? Nhìn cái túi kia là biết bố cháu chăm học rồi.”
Duy nhìn xuống túi giấy nhà sách trong tay mình.
“Mua ít đồ cho Bống.”
“Bống là con gái ông à?”
“Ừ.”
“Ôi, nghe tên đã thấy bị bố chiều.”
Hải nghiêng đầu nhìn túi giấy, rồi lại nhìn Duy.
“Ông ngày xưa có bao giờ biết mua vở đâu. Toàn mượn vở tôi chép bài, mà chữ tôi thì như kiến say rượu.”
Duy bật cười. Tiếng cười ra nhẹ hơn anh nghĩ.
“Tôi mượn vở ông á?”
“Không ông thì ai. Khang Duy lớp phó văn nghệ, chuyên quên vở toán.”
Hải nói rất chắc.
“Có lần cô bắt đứng cuối lớp, ông còn lấy thước kẻ gõ lên tường làm trống. Tôi nhớ rõ.”
Duy giữ nụ cười trên mặt, nhưng bên trong có một chỗ hơi khựng lại.
Lớp phó văn nghệ.
Anh không nhớ mình từng làm lớp phó văn nghệ. Anh nhớ một lần bị bắt đứng cuối lớp, nhưng hình ảnh ấy lẫn với tiếng mưa, cái bảng đen, và một đứa con gái ngồi gần cửa sổ cúi đầu xuống trang vở. Thước kẻ trong trí nhớ anh không gõ lên tường. Nó nằm dưới chân bàn, bị ai đó giẫm cong một đầu.
“Ông nhớ nhầm rồi,” Duy nói.
“Tôi làm gì có văn nghệ.”
“Có chứ.” Hải nhíu mày, cố lục lại.
“À không, không phải văn nghệ. Ông vẽ phông cho lớp. Đúng rồi. Cái phông có con thuyền với mặt trời, nhìn như trứng ốp la trên biển.”
Duy im lặng một thoáng.
Chuyện vẽ phông thì có thể đúng. Anh nhớ một tờ giấy rô-ki lớn, mùi màu nước, mấy cái ghế ghép lại thành bàn tạm. Nhưng con thuyền thì anh không chắc. Mặt trời thì càng không. Trong mảng ký ức lộn xộn ấy, anh chỉ nhìn thấy màu xanh bị pha quá nhiều nước và một bàn tay nhỏ giữ mép giấy cho khỏi cong.
Hải không nhận ra sự ngập ngừng đó. Anh vẫn nói tiếp, nhanh như sợ im lặng sẽ làm cuộc gặp cũ mất vui.
“Ông khác ghê. Hồi xưa gầy nhẳng, tóc dựng như vừa bị điện giật. Giờ nhìn ra dáng dân văn phòng quá. Có bụng chưa?”
Hải đưa tay định chọc vào bụng Duy. Duy né nhẹ, cười.
“Còn ông thì vẫn y như cũ.”
“Cò vẫn hoàn cò.” Hải dang tay.
“Vợ tôi bảo tôi không lớn, chỉ già đi. Câu ấy nghe đau nhưng đúng.”
Một người đi qua giữa họ, tay xách cà phê. Duy lùi về phía tường kính để tránh đường. Bên kia sảnh, thang máy văn phòng mở ra rồi khép lại. Anh nhớ file của Hoàng, nhớ câu “trước hai giờ”, nhớ cả cái bánh mì vừa bỏ lại ở quầy nước. Túi giấy trong tay đã bắt đầu in một vệt đỏ ở đốt ngón tay.
“Tôi phải lên văn phòng,” Duy nói. “Đang có việc.”
“Biết, nhìn mặt ông là biết đang nợ đời mấy cái deadline.” Hải rút điện thoại ra.
“Cho tôi số đi. Lâu lắm mới gặp. Nhóm lớp mình dạo này cũng đang rục rịch tìm người.”
“Nhóm lớp?”
“Ừ, 5A ấy. Có mấy đứa lập lại nhóm. Tôi mới được kéo vào hôm trước. Loạn lắm. Toàn hỏi ai nhớ ai, ai cưới chưa, ai hói chưa.”
Hải cười khì.
“Tôi bảo tìm ông khó hơn tìm giấy khai sinh của tôi.”
Duy đọc số điện thoại cho Hải. Hải gõ rất nhanh, sai một số, tự chửi mình một câu rồi sửa. Duy nhìn ngón tay Hải lướt trên màn hình. Móng tay ngắn, cạnh móng có vệt mực xanh như vừa ký giấy gì đó. Chi tiết nhỏ ấy không liên quan gì, nhưng Duy vẫn nhìn lâu hơn cần thiết.
“Xong.”
Hải bấm gọi thử. Điện thoại Duy sáng lên trong tay.
“Đấy. Không trốn được nữa nhé.”
Duy lưu số. Tên hiện lên: Hải Cò.
“Ông còn liên lạc với ai lớp mình?” Duy hỏi.
“Vài đứa. Thằng Tuấn Bệu, con Hạnh mắt hí, Thủy lùn... À, giờ không được gọi thế nữa nhỉ.”
Hải tự cười.
“Lớn rồi phải văn minh. Nhưng trong đầu tôi chúng nó vẫn thế.”
“Còn Minh?”
Câu hỏi bật ra trước khi Duy kịp cân nhắc.
Hải đang cất điện thoại thì dừng lại.
“Minh nào?”
“Tường Minh ấy.”
“À.” Hải gãi cằm.
“Minh thì... lâu rồi không thấy. Hình như có người nhắc trong nhóm cũ. Mà ông hỏi Minh làm gì?”
Duy đổi túi giấy sang tay kia.
“Tự nhiên nhớ thôi.”
“Ông mà tự nhiên nhớ là nguy hiểm đấy.”
Hải nheo mắt.
“Hồi xưa ông với nó hay đi chung mà. À không, hay đi chung với...”
Hải ngừng giữa câu, như vừa vấp vào một bậc thềm không nhìn thấy.
Duy nhìn anh.
“Với ai?”
“Không, để tôi nhớ.” Hải nhăn mặt.
“Có con bé nào ấy. Tóc ngắn hay tóc dài nhỉ? Hay buộc hai bên? Lạ thật, tôi nhớ nó ngồi bàn trên, hay quay xuống mượn gọt bút chì. Tên hình như có chữ Quỳnh thì phải.”
Trong túi giấy của Duy, hộp bút chì 2B cấn vào cạnh tập giấy màu.
“Quỳnh?” Duy hỏi nhỏ.
“Ừ, hoặc tôi nhớ nhầm.”
Hải nhìn anh, rồi cười, nhưng tiếng cười lần này ngắn hơn.
“Ông hỏi khó thế. Tôi nhớ điểm kiểm tra còn sai, nhớ người sao chắc được. Quỳnh... nghe quen quen. Hay lớp bên cạnh nhỉ?”
Duy bần thần trong vài giây.
Trong đầu anh có một chiếc bàn gần cửa sổ, một nét chữ nghiêng, một hộp bút màu thiếu cây xanh lá. Những thứ ấy hiện lên rõ hơn gương mặt, rõ hơn tên. Anh không biết mình đang nhớ hay đang ghép lại từ những mảnh đã nghe quá nhiều lần.
Hải bỗng búng tay.
“À, nhắc mới nhớ. Tôi còn giữ một quyển sổ lớp cũ.”
Duy ngẩng lên.
“Sổ gì?”
“Sổ lưu bút hay sổ chuyền tay gì đó, không biết gọi thế nào. Hồi cuối năm lớp năm, cả lớp chuyền nhau ghi lung tung. Có tên, có biệt danh, có cả mấy câu thề thốt sau này không quên nhau. Rốt cuộc quên gần hết.”
Hải cười, nhưng lần này nhìn xuống mũ bảo hiểm trong tay.
“Mẹ tôi dọn nhà, gọi tôi sang lấy mấy thùng đồ đi học cũ vì bà tiếc chưa muốn bán giấy vụn. Tôi thấy nên giữ lại. Không hiểu giữ làm gì.”
“Trong đó có tên lớp mình à?”
“Chắc có. Có khi có cả ông. Có cả Minh. Còn Quỳnh thì để tôi về lục mới biết.”
Duy nhìn đồng hồ. Mười một giờ năm mươi tám. Anh đáng lẽ đã phải ở thang máy từ vài phút trước.
“Ông còn giữ ở nhà à?”
“Ừ. Nhà cũ của mẹ tôi. Cuối tuần tôi mới qua được.”
Hải nhìn Duy kỹ hơn.
“Mà sao mặt ông tự nhiên nghiêm trọng thế? Sổ lớp năm thôi mà, có phải hồ sơ mật đâu.”
Duy cười cho qua. Cái cười không đi xa khỏi khóe miệng.
“Tại lâu rồi không nghe ai nhắc.”
“Thì giờ nghe lại cho trẻ ra.”
Hải vỗ vai Duy, lực hơi mạnh.
“Tối tôi kéo ông vào nhóm. Chuẩn bị tinh thần bị đào ảnh xấu. Hồi đó ai cũng xấu, riêng tôi xấu có phong cách.”
Duy nhìn đồng hồ. Mười một giờ năm mươi tám. Bụng anh rỗng. File của sếp Hoàng vẫn chờ trên tầng mười hai. Túi giấy trong tay nhẹ, nhưng quai túi cứa vào một đốt ngón tay.
“Tôi phải đi thật.”
“Đi đi. Kiếm tiền nuôi con học chữ.”
Hải giơ túi sách khủng long lên.
“Tôi cũng về, không thằng con tôi tưởng bố nó bị khủng long ăn.”
Duy gật đầu, đi về phía thang máy. Đi được vài bước, Hải gọi với theo.
“Duy này.”
Anh quay lại.
“Nếu tôi tìm thấy sổ, tôi gửi luôn. Nhưng trí nhớ tôi lởm lắm. Có gì sai ông đừng chửi.”
“Ừ. Cảm ơn ông.”
“À mà...” Hải nhíu mày.
“Trong sổ đó chắc có tên con bé hay chuyền cho cả lớp viết ấy. Cái gì Quỳnh nhỉ? Diệp... hay Diệu... Tôi không chắc.”
Duy đứng lại.
“Quỳnh nào?”
Một người đi ngang qua giữa hai người, tay xách cà phê, che mất nửa câu trả lời. Duy chỉ nghe được tiếng Hải cười, rồi một mảnh tên rất nhỏ rơi lại trong tiếng ồn của sảnh.
“Thì là… Quỳnh ấy. Để tôi lục sổ đã.”
Cửa thang máy mở sau lưng Duy bằng một tiếng ding khô. Điện thoại hiện cuộc gọi của sếp Hoàng. Tên sếp nằm giữa màn hình, gọn và cứng, như một dấu chặn đặt đúng vào chỗ câu hỏi vừa kịp dâng lên.
Duy nhìn Hải thêm một giây. Hải giơ tay, miệng vẫn cười, rồi quay đi cùng cái túi sách khủng long.
Duy bước vào thang máy.
“Dạ anh.”
Giọng Hoàng vọng qua đầu dây, nhanh và thấp. Duy nhìn cửa thang máy bóng mờ trước mặt. Túi giấy nhà sách kẹp bên hông, điện thoại áp bên tai, bụng rỗng, còn trong đầu vẫn mắc lại một nửa cái tên chưa kịp giữ.
Diệp... hay Diệu...
Và một quyển sổ chuyền tay nào đó, nằm ở đâu không rõ, đột nhiên trở thành thứ duy nhất anh muốn nhìn thấy trước khi ngày này kịp trôi qua.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.