Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 5: Người Chuyển Sổ

Đăng: 27/05/2026 05:53 3,144 từ 21 lượt đọc

Mười giờ mười bảy, hộp thư của Duy còn ba mươi sáu email chưa trả lời.

Con số nằm trong một vòng tròn đỏ nhỏ ở góc biểu tượng. Duy nhìn nó, rồi nhìn bảng công việc mở bên cạnh. File sếp Hoàng gửi từ sáng đã đổi tên ba lần: báo cáo cuối, báo cáo cuối sửa, báo cáo cuối sửa thật. Anh kéo xuống phần ghi chú khách hàng cũ, nhưng con trỏ chuột cứ dừng lại ở một ô trống chưa nhập nguồn.

Máy lạnh thổi đều trong văn phòng. Trên trần, một bóng đèn tuýp chớp rất nhẹ. Bên ngoài vách kính, phòng kinh doanh có người đang gọi điện. Giọng ai đó lặp đi lặp lại: “dạ em gửi anh kiểm tra lại”, “dạ bên em đang xử lý”, “dạ anh thông cảm giúp em”.

Duy mở email đầu tiên.

Khách hàng hỏi lại điều khoản.

Email thứ hai: sếp Hoàng chuyển tiếp một bảng số, chỉ ghi thêm hai chữ “check giúp”.

Email thứ ba: kế toán nhắc thiếu chứng từ.

Email thứ tư: hệ thống báo lỗi đồng bộ dữ liệu.

Anh gõ dở câu trả lời cho khách hàng:

‘Bên em sẽ rà soát lại thông tin hợp đồng và phản hồi anh trong…’

Màn hình đặt ngửa bên cạnh bàn sáng lên.

Hải Cò.

‘Tao tìm thấy cái thùng giấy cũ rồi.’

Một tin nữa hiện ngay dưới đó.

‘Chưa mở hết được. Giấy ẩm quá. Hình như có quyển sổ lớp năm ở trong.’

Duy trả lời xong một email khách hàng rồi mới úp máy xuống. Hộp thư còn ba mươi lăm email. File sếp Hoàng gửi từ sáng đã đổi tên ba lần. Những ô vàng trong bảng số vẫn đợi.

Sếp Hoàng đi ngang qua bàn anh.

“File khách hàng cũ em xem chưa?”

“Vâng. Em đang xem.”

“Trước trưa gửi anh bản chốt nhé.”

“Vâng sếp.”

Duy mở file. Những dòng khách hàng cũ hiện ra: họ tên, năm sinh, tình trạng hợp đồng, ghi chú lần gọi gần nhất. Có người đổi số. Có người hẹn gọi lại. Có người ghi “không nghe máy”. Giữa danh sách, chữ Quỳnh lọt vào mắt anh: Nguyễn Thị Minh Quỳnh, khách hàng sinh năm 1982.

Chỉ là một cái tên khách hàng. Anh biết vậy. Anh vẫn nhìn thêm một giây rồi kéo qua dòng khác.

Màn hình máy anh báo lỗi tải dữ liệu. Duy mở một tờ giấy nhớ, viết: ‘Hải - sổ?’

Anh nhìn dấu hỏi, vo tờ giấy lại, bỏ vào thùng rác dưới bàn.

Dì Hạnh gọi gần trưa, hỏi cuối tuần nhà anh có về không, rồi hỏi vu vơ dạo này có gặp bạn cũ gì không. Duy đáp có gặp Hải. Dì cười, bảo hồi bé đứa nào cũng bé tí, giờ gặp ngoài đường chắc chịu chết.

Tắt máy, Duy đứng thêm vài giây cạnh máy lọc nước. Anh muốn nhắn Hải hỏi trong sổ có tên ai không. Cuối cùng không gõ. Sếp Hoàng đứng ở đầu hành lang, nhìn về phía anh.

“Anh vừa định gọi em. Khoản lệch này em tìm ra chưa?”

“Em đang kiểm tra đến nguồn thứ hai.”

“Ừ. Cố trước mười hai rưỡi giúp anh.”

Duy quay lại bàn. Ở thùng rác dưới chân, tờ giấy nhớ bị vo tròn nằm cạnh một vỏ kẹo bạc hà.

Đến sáu giờ mười hai, Hà Vi nhắn.

‘Anh về mua thêm rau nhé. Nhà còn mỗi trứng.’

Duy đọc tin nhắn trong thang máy công ty. Bên trên nó là thông báo của Hải Cò từ gần bốn giờ:

‘Tối tao mở tiếp, giấy vẫn mềm quá.’

Thang máy xuống tầng hầm. Sóng trong hầm yếu đi. Tin nhắn của Hà Vi chuyển sang màu đã đọc.

Anh gõ:

‘Anh mua. Em cần gì nữa không?’

Hà Vi trả lời:

‘Mua thêm hành. Bống đòi canh trứng.’

Duy cất máy, lấy xe.

Chợ nhỏ dưới chân chung cư vẫn còn vài sạp mở muộn. Đèn trắng treo bằng dây điện đen, ánh sáng hắt xuống những rổ rau đã mỏi sau cả ngày. Rau cải hơi héo ở mép lá. Hành lá được bó bằng dây thun đỏ. Một bà bán hàng vừa cân cà chua vừa mắng con chó con cứ chui vào gầm bàn.

“Lấy gì cháu?”

“Cho cháu mớ cải với ít hành.”

“Ăn canh à?”

“Vâng.”

Bà nhặt rau rất nhanh. Mấy cọng hành được quấn vào túi nilon, buộc một nút lỏng. Duy trả tiền, cầm túi rau lên. Nước từ lá cải thấm ra, làm lạnh một mảng nhỏ trong lòng bàn tay.

Thông báo không phải Hải. Duy tắt màn hình, đi về phía chung cư. Túi rau đung đưa bên cạnh chân, nước thấm qua lớp nilon nhỏ xuống cổ tay anh một giọt.

Cửa căn hộ mở khi Duy vừa tra chìa khóa được nửa vòng. Bống ló mặt ra trước, tóc buộc hai bên bằng dây chun màu vàng, một bên cao một bên thấp.

“Bố mua rau chưa?”

“Bố mua rồi.”

“Có hành không bố?”

“Có nhé con.”

“Con không ăn hành đâu.”

“Thế con hỏi làm gì?”

“Hì. Con hỏi cho mẹ thôi.”

Duy bật cười. Bống giành lấy túi rau, nhưng Hà Vi ở trong bếp nói vọng ra:

“Đừng để con cầm, nước rau rớt ra sàn đấy.”

Bống lập tức trả túi lại cho bố.

“Bố cầm. Cái này ướt đấy.”

Duy tháo giày, bước vào nhà. Mùi cơm mới lẫn với mùi dầu ăn còn nóng. Trên bàn đã có một đĩa trứng rán hơi cháy cạnh, bát nước mắm cắt ớt, một đĩa dưa chuột. Bống chạy về bàn học lấy cái bát nhựa của mình, miệng kể chuyện ở lớp có bạn làm rơi hộp bút xuống gầm tủ, cô giáo phải lấy thước khều ra.

Hà Vi đứng cạnh bếp, tay cầm dao, đang thái nốt mấy lát cà chua. Cô liếc túi rau trong tay Duy.

“Anh rửa luôn giúp em nhé.”

“Vâng.”

Duy xắn tay áo, đổ rau vào chậu. Nước máy chảy mạnh, dội lên lá cải nghe rào rào. Anh cúi xuống nhặt từng lá úa bỏ ra. Lá úa sang một bên. Lá còn xanh sang một bên. Cọng hành rửa riêng. Gốc hành cắt bỏ.

Điện thoại của anh nằm úp trên bàn ăn.

Bống kéo ghế ngồi, nhưng chưa ăn. Con bé chống cằm nhìn bố rửa rau.

“Bố ơi.”

“Ơi. Gì vậy con?”

“Hồi bé bố có cái cặp giống con không?”

“Có chứ.”

“Màu gì ạ?”

Duy vẩy nước khỏi tay, nghĩ một chút.

“Hình như màu xanh đậm.”

“Hình như là sao hả bố?”

“Lâu quá bố không nhớ chắc.”

Bống cau mày.

“Con nhớ cặp con mà.”

“Vì cặp con mới mua.”

“Không đâu. Mai mốt con lớn con vẫn nhớ.”

“Ừ. Mai mốt bố hỏi lại.”

Bống tụt xuống ghế, chạy vào phòng lấy cặp. Hà Vi đổ cà chua vào nồi, tiếng dầu xèo lên một cái ngắn.

“Con lại lôi cặp ra làm gì?” cô hỏi vọng theo.

“Con cho bố xem để bố khỏi hình như.”

Máy vẫn úp trên bàn ăn. Khi nước trong chậu rau dội mạnh lên lá cải, một vệt sáng mỏng hắt ra dưới mặt kính.

“Điện thoại của bố sáng kìa,” Bống nói.

“Ừ.”

“Sao bố không xem?”

“Tay bố ướt.”

“Để con xem hộ nhé?”

“Không.”

Câu trả lời ra nhanh hơn anh định. Bống đứng yên, tay ôm cặp hồng trước bụng. Duy tắt vòi.

“Không phải quát con. Máy của bố có việc, con đừng bấm.”

“Con chỉ định đọc tên thôi mà.”

Hà Vi nhận rổ rau từ tay anh, đổ vào nồi. Cô không nói gì, nhưng cái nhìn lướt qua mặt anh đủ làm Duy cúi xuống lau tay lâu hơn bình thường.

Khi Hà Vi lau vệt nước dưới máy, màn hình sáng. Tên Hải Cò hiện lên:

‘Tao mở được một góc rồi. Có mấy trang ghi linh tinh thật.’

Hà Vi đặt máy lại đúng chỗ.

“Bạn cũ à?”

“Ừ. Hải hôm trước anh gặp ở nhà sách.”

“Có việc gì không vậy?”

“Chắc chuyện nhóm lớp.”

Hà Vi gật đầu, lấy thêm đôi đũa cho Bống. Cây đũa chạm vào thành bát một tiếng rất nhỏ.

Bữa cơm bắt đầu bằng chuyện Bống kể bạn Nam ở lớp nói tẩy thơm là tẩy độc. Hà Vi bảo không phải cái gì thơm cũng độc, nhưng đồ của con thì dùng loại không mùi cho chắc. Bống hỏi thế nước mắm thơm có độc không. Duy nói nước mắm thơm thì chỉ nguy hiểm với vở mới.

Bống há hốc mồm.

“Ai lại đổ nước mắm lên vở!”

“Hồi bé bố có đứa bạn làm thế.”

“Thật á bố?”

Duy dừng đũa.

Hà Vi nhìn anh.

“Bạn nào vậy anh?”

Duy gắp thêm rau vào bát mình.

“Không nhớ. Chắc ai đó trong lớp làm.”

“Bố lại hình như,” Bống nói.

“Ừ, lần này bố hình như thật.”

Bống cười. Hà Vi cũng cười nhẹ. Duy cúi xuống ăn. Canh trứng nóng, cà chua hơi chua, hành lá Hà Vi thả vào đúng lúc nên còn xanh. Máy nằm úp bên cạnh bát nước mắm. Anh lấy bát của mình dịch sang trái một chút, để nó ra xa hơn.

Ăn xong, Bống đem bát của mình vào bồn rửa, làm rơi cái thìa xuống nền. Tiếng kim loại va gạch vang lên một cái chói. Con bé đứng sững.

“Con làm rơi thôi, chưa vỡ gì đâu,” Duy nói.

“Thìa có vỡ được đâu bố.”

“Ừ nhỉ.”

“Bố hôm nay lạ lạ.”

“Lạ chỗ nào vậy con?”

“Bố cứ nhìn cái điện thoại xong lại không nhìn.”

Hà Vi không cười lần này. Cô gom đĩa trứng, đặt vào bồn.

Duy cầm cái thìa lên, rửa qua dưới vòi nước.

“Bố chờ một tin nhắn thôi.”

“Tin nhắn của cô giáo à bố?”

“Không. Của bạn bố.”

“Bạn bố cũng có cô giáo không?”

Duy bật cười. Tiếng cười ra nhỏ.

“Có. Ngày xưa có.”

Duy gom bát vào bồn. Nước rửa bát có mùi chanh. Anh rửa từng cái bát, rồi rửa luôn cái nồi canh, cái chảo trứng, miếng rửa bát. Xong hết, anh còn xả nước qua bồn một lần nữa.

Ánh màn hình lại hắt lên mặt bàn.

Hà Vi đang lau bàn. Cô dừng khăn lại.

“Anh xem đi.”

“Tay anh đang dính bọt.”

“Rửa tay rồi xem.”

Duy cầm cái bát lâu hơn cần thiết dưới vòi nước. Nước dội vào lòng bát, xoay một vòng rồi tràn ra mép.

“Không gấp.”

Hà Vi vo khăn trong tay.

“Anh cứ nói không gấp, rồi mặt anh gấp thay.”

Duy im lặng, không đáp lời. Một mẩu hành mắc lại ở khe inox. Anh dùng đầu ngón tay gạt xuống. Nước cuốn đi.

Khi anh lau tay bước ra, máy đã im. Hà Vi đang ngồi cạnh Bống, chỉ con bé tô đúng dòng. Trên bàn ăn, nó vẫn úp như trước.

Duy đứng ở cửa bếp, khăn lau tay vắt trên vai.

“Bố ơi,” Bống gọi mà không ngẩng lên.

“Sổ cũ là sổ gì?”

Duy khựng lại một nhịp.

Hà Vi cũng ngẩng lên nhìn anh.

“Con nghe ở đâu?” Duy hỏi.

“Lúc nãy nó hiện chữ sổ.”

Bống cầm bút chì, đầu bút chạm vào dòng kẻ nhưng chưa viết.

“Sổ như vở của con à?”

“Chắc là sổ hồi nhỏ của bố.”

“Hồi bố học lớp mấy?”

“Lớp năm.”

“Trong đó có sticker không ạ?”

“Có khi có.”

“Có hình con gì vậy ạ?”

Duy cười.

“Bố chưa biết.”

“Thế bố xem rồi kể cho con nghe nhé.”

“Ừ.”

“Nhưng bố phải rửa tay. Sổ cũ bụi lắm.”

Hà Vi nhìn con.

“Cái này thì mẹ đồng ý.”

Bống cúi xuống viết tiếp. Một nét bút tràn ra ngoài ô. Hà Vi xóa cho con, không nói thêm.

Màn hình sáng thêm một lần. Duy không quay lại. Anh vắt cam chậm hơn bình thường. Nước chảy xuống cốc, có lẫn vài tép nhỏ. Ngoài phòng ăn, Bống hỏi Hà Vi chữ này có phải chữ “bờ” không. Hà Vi bảo con nhìn lại cái bụng chữ. Bống bảo chữ cũng có bụng à.

Duy rót thêm nước lọc vào cốc cam, khuấy nhẹ. Cái thìa chạm thành cốc một tiếng rất nhỏ.

“Bố ơi,” Bống gọi.

“Điểm năm có được dán sticker không?”

Duy cầm cốc nước cam đi ra.

“Nếu người được điểm năm rửa bát thì được.”

“Thế bố được.”

“Bố được gì?”

“Sticker rửa bát.”

Duy bật cười. Hà Vi cũng cười, nhưng mắt cô không rời cái máy úp trên bàn ăn. Duy đặt cốc cam cạnh tay Bống, rồi kéo nó xa thêm một chút, gần lọ tăm.

Mười giờ bốn mươi tám, căn hộ đã yên xuống.

Bống ngủ trong phòng nhỏ, cửa khép hờ. Từ phòng con bé vọng ra tiếng máy kể chuyện rất nhỏ, một giọng nữ đều đều đọc về con thỏ đi tìm chiếc lá đỏ. Hà Vi ngồi ở bàn ăn, kiểm tra mấy khoản chi. Trước mặt cô có quyển sổ tay gia đình bìa nâu, mép giấy hơi cong vì hay để cạnh bình nước.

Duy đứng trong bếp, rửa cái cốc cuối cùng.

Thật ra cốc không bẩn. Bống chỉ uống nửa cốc nước cam, còn lại Hà Vi đổ đi vì sợ để qua đêm có kiến. Duy đã tráng nó hai lần. Anh vẫn để nước chảy thêm, nhìn dòng nước xoáy quanh đáy cốc rồi tràn qua mép tay.

“Anh xong chưa?” Hà Vi hỏi, mắt vẫn nhìn màn hình.

“Xong rồi.”

“Mai anh nhớ gửi tiền học thêm tiếng Anh của Bống nhé. Em ghi trong nhóm rồi.”

“Ừ.”

“Đừng để em nhắc sát giờ.”

“Anh chuyển khoản vào sáng mai.”

Hà Vi ngẩng lên nhìn anh một thoáng.

“Sáng mai anh còn công việc à?”

“Có. Nhưng anh chuyển trước.”

Cô không nói “nhớ đấy”. Chỉ cúi xuống sổ tay, ghi thêm một dòng. Duy lau tay vào khăn, đi ra bàn ăn.

Màn hình sáng lên đúng lúc anh kéo ghế.

Hải Cò.

Duy nhìn tên người gửi. Hà Vi cũng nhìn thấy. Cô đặt bút xuống, rồi nhìn anh một cái lướt qua.

Anh cầm máy lên.

Tin nhắn của Hải chỉ có một ảnh, chưa tải xong. Bên dưới là một dòng chữ:

‘Mở được mấy trang đầu. Có tên Minh này. Ông xem quen không?’

Ảnh bắt đầu hiện từ trên xuống, chậm vì mạng trong nhà yếu lúc đêm. Trước hết là nền giấy màu vàng xám. Rồi một góc trang bị quăn. Rồi vài dòng chữ trẻ con, chỗ đậm chỗ nhạt, nghiêng như bị người viết tì tay lệch. Ảnh chưa rõ hẳn, nhưng Duy đã thấy một chữ ở gần mép dưới.

Minh.

Không phải Tường Minh đầy đủ. Chỉ một chữ Minh, nằm giữa mấy dòng khác bị lóa sáng vì đèn chụp.

Duy nuốt khan.

Hà Vi hỏi:

“Có phải cái sổ lúc nãy không?”

“Ừ.”

Anh không nói thêm.

Hà Vi kéo quyển sổ tay gia đình về phía mình, đóng lại. Cây bút bi được cô gài vào gáy sổ, nhưng chưa khớp. Nó rơi xuống bàn, lăn một vòng rồi dừng cạnh cốc nước.

Duy phóng to ảnh. Chữ trong ảnh vỡ ra thành những ô nhỏ. Anh kéo hai ngón tay, cố làm rõ phần quanh chữ Minh. Có mấy dòng viết chồng lên nhau, hoặc do giấy ẩm làm nhòe mực. Một dòng bắt đầu bằng “Minh...” rồi mất hút ở mép bóng. Một dòng khác chỉ thấy mấy chữ rời: “mượn”, “vở”, “trả”.

Hải gửi thêm:

‘Tao chịu. Chữ xấu kinh. Hình như thằng Minh viết hay ai viết về nó ấy.’

Ngay sau đó là một tin nữa:

‘Sổ mềm quá, tao không dám lật tiếp. Để mai khô hơn tao chụp kỹ.’

Duy gõ:

‘Minh nào?’

Anh dừng lại.

Xóa.

‘Ông đừng lật nữa. Để khô đã.’

Anh gửi.

Hải trả lời bằng một sticker con chó đội mũ bảo hiểm, rồi nhắn:

‘Biết rồi. Mai tao chụp rõ. Hình như còn mấy trang sau có tên người khác nữa.’

Duy đọc đến chữ “người khác”, ngón tay dừng trên màn hình.

Hà Vi nhặt cây bút vừa rơi, gài lại vào gáy sổ. Lần này cái gài khớp vào đúng chỗ.

“Anh định ngủ chưa?” cô hỏi.

“Chắc một lát nữa.”

“Đèn bếp lát nữa anh tắt giúp em.”

“Ừ.”

Cô đứng dậy, thu mấy cái bút trên bàn. Khi đi qua chỗ Duy để lấy cốc nước, cô nhìn vào màn hình điện thoại của anh một thoáng. Duy liền tắt nó theo phản xạ.

Hà Vi dừng lại.

Duy cũng dừng lại.

Cô khẽ nhíu mày nhìn anh. Cốc nước trên tay cô còn một nửa. Mực nước hơi sóng vì tay cô vừa khựng lại.

“Anh có muốn kể gì không?”

Duy đặt điện thoại xuống mặt bàn.

“Chưa có gì rõ đâu.”

Hà Vi nhìn anh thêm một giây. Cốc nước trong tay cô chạm nhẹ vào cạnh bàn.

“Vậy khi nào rõ thì nói.”

Duy ngồi lại ở bàn ăn. Ảnh trang sổ đã tải rõ hơn một chút. Chữ Minh nằm ở mép dưới, nét mực nhòe xuống như bị một ngón tay ướt quệt qua. Phía trên có vài chữ anh không đọc được. Phía dưới là một vệt trắng chói do đèn.

Anh mở phần chỉnh sửa ảnh, định khoanh tròn chữ Minh. Vòng tròn đỏ hiện ra dưới đầu ngón tay. Anh nhìn nó vài giây, rồi bấm hủy.

‘Mai có gì gửi tôi xem.’

Anh gửi câu đó.

Hải chưa trả lời. Duy đặt điện thoại xuống, rồi đi vào bếp uống nước.

Nước lọc lạnh, trôi qua cổ họng. Anh rửa cốc ngay sau khi uống, dù cốc chỉ dính nước. Một mẩu tép cam còn mắc ở miệng cốc xoay vòng, rồi trôi xuống bồn.

Từ phòng ngủ, Hà Vi gọi khẽ:

“Anh vào ngủ sớm đi.”

“Ừ.”

Anh tắt đèn bếp. Khi vào phòng ngủ, Hà Vi đã nằm nghiêng quay lưng ra ngoài. Duy đặt điện thoại lên tủ đầu giường, màn hình úp xuống.

Một lúc lâu sau, anh vẫn mở mắt.

Trong đầu anh hiện lên quyển sổ có nền giấy vàng xám, mép trang quăn, chữ Minh nhòe xuống, và cảm giác một ngón tay rất chậm đang nâng mép giấy lên.

Ngoài phòng khách, đồng hồ treo tường chuyển sang một phút mới.

Tách.

Anh nằm im trên giường.

Ngoài cửa kính, cái nóng hầm hập của tháng Năm bám thành một quầng mỏng quanh chấm đèn xanh của cục mạng internet.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.