Chương 9: Tường Minh Quá Sáng
Duy đợi đến khi căn hộ thật sự yên lặng.
Không phải cái yên lặng sau bữa cơm, khi bát đũa đã rửa xong nhưng Bống vẫn còn chạy qua chạy lại tìm bút màu. Cũng không phải cái yên lặng lúc Hà Vi tắt tivi, trong phòng ngủ vẫn còn tiếng cô lật chăn, tiếng ngăn kéo mở ra lấy dây buộc tóc. Anh đợi thứ yên lặng sâu hơn: khi Bống đã ngủ đến mức hơi thở đều lại, Hà Vi không còn trở mình nhiều, nhà bên cạnh cũng thôi kéo ghế, còn ngoài hành lang chỉ có tiếng thang máy rất xa.
Lúc đó, Duy mới mở mắt.
Điện thoại trên tủ đầu giường hiện 00:18.
Anh nằm im thêm vài giây. Hà Vi nằm nghiêng quay lưng về phía anh. Trong bóng tối, vai cô nhô lên dưới lớp chăn mỏng. Tóc xõa một ít ra gối.
Anh biết mình nên ngủ tiếp.
Nhưng trong đầu anh, phong bì trắng vẫn nằm trong ngăn kéo.
‘Mẩu giấy tranh.’
‘Món không tới tay.’
‘Quỳnh trả lại.’
‘Tường Minh.’
Cái tên cuối cùng đến rất khẽ. Không phải Minh trần trụi như những trang trước. Lần này là Tường Minh. Đầy đủ hơn. Sáng hơn. Như thể ai đó vừa lau bụi khỏi một tấm bảng và để lại đúng hai chữ ấy.
Duy ngồi dậy.
Giường hơi lún. Hà Vi đang say giấc. Anh bước ra phòng khách, bật đèn bàn ăn ở mức thấp nhất. Ánh sáng vàng gom lại thành một vòng nhỏ. Anh mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ và phong bì.
Mẩu giấy “Đoạn này đẹp” nằm trong phong bì. Duy đặt nó cạnh những trang đã chụp. Tên Minh xuất hiện ở nhiều nơi hơn anh muốn thừa nhận: Minh mượn vở, Minh cười, Minh chạy trước, Minh không lấy, đừng đưa Minh đọc trước.
Minh ở trung tâm của quá nhiều câu.
Duy mở ảnh lớp Hải gửi hôm trước. Ảnh vẫn mờ, nhưng nếu nhìn đủ lâu, một đứa bé trai ở giữa hàng đứng dường như luôn sáng hơn những đứa khác. Áo trắng gọn. Tóc cắt ngắn. Mắt nhìn đúng vào máy ảnh.
Có thể đó là Tường Minh.
Hoặc Duy đang cần đó là Tường Minh để các mảnh giấy có chỗ tụ lại.
Anh phóng to ảnh. Càng phóng, mặt người càng vỡ. Nhưng cậu bé ở giữa vẫn giữ được đường nét rõ hơn những người khác, vì ánh sáng rơi đúng chỗ. Duy nhìn cậu bé ấy, rồi nhìn sang mép phải bức ảnh: một cô bé gần cửa sổ, mặt hơi nghiêng, không nhìn vào máy. Mép ảnh cháy sáng làm nửa người cô bé như bị giấy nuốt mất.
Duy gần như không thở.
“Anh lại mở à?”
Giọng Hà Vi vang lên từ cửa phòng ngủ.
Duy giật mình, quay lại. Hà Vi đứng đó, tóc xõa, áo ngủ nhăn ở vai. Cô không giống người vừa tỉnh hẳn. Cũng không giống người còn buồn ngủ. Mắt cô nhìn thẳng vào bàn ăn, nơi cuốn sổ, phong bì và điện thoại đang nằm dưới đèn.
“Anh tưởng em đang ngủ.”
“Em cũng tưởng vậy.”
Cô đi tới, kéo ghế ngồi đối diện anh. Không ngồi cạnh. Đối diện.
“Em hỏi thật nhé.”
Duy đặt tay lên mép phong bì.
“Ừ. Em hỏi đi”
“Anh đang tìm một người bạn cũ, hay đang tìm một phần đời anh không có em?”
Duy nhìn cô, ánh mắt anh khẽ cụp xuống.
“Anh không biết.”
Hà Vi bật cười rất nhỏ.
“Lại không biết.”
“Anh thật sự không biết.”
“Em tin. Nhưng em vẫn thấy khó chịu.”
Cô nói câu ấy xong thì quay mặt sang cửa sổ. Lần đầu tiên, Hà Vi không sửa cảm giác của mình cho đúng. Cô để nó nằm trên bàn, hơi xấu, hơi ích kỷ, hơi người.
Duy im lặng, hơi thở cũng như muốn dừng lại.
“Quỳnh là ai?” cô hỏi.
“Anh chưa nhớ rõ.”
“Nhưng mấy hôm nay, anh thức đêm vì cô ấy.”
“Anh thức đêm vì trong sổ có tên anh.”
“Và tên cô ấy.”
Duy sững người, anh không thể chối cãi.
Hà Vi nhìn cuốn sổ.
“Em không muốn thành người vợ cứ giương mắt nhìn chồng mình đi tìm một cô bé cũ. Nghe rất vô lý, nhưng em không nghĩ nó lại vô lý đến mức độ này.”
Duy thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Anh… anh xin lỗi.”
“Em cũng không cần anh xin lỗi kiểu đó.”
“Vậy anh phải làm gì?”
“Đừng biến nó thành chuyện cao đẹp quá nhanh.” Hà Vi nói, rồi chính cô nhăn mặt.
“Không, câu này nghe như em lại đang giảng đạo.”
Cô lấy tay xoa mắt.
“Ý em là, nếu anh bị cuốn vì anh sợ, anh nói là sợ. Nếu anh tò mò, anh nói là tò mò. Nếu anh thấy mình tiếc một cái gì đó, anh cũng nói thật. Đừng để em phải đoán.”
Duy nhìn phong bì trắng.
“Anh sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ mình đã đứng đó mà không làm gì.”
Đến lượt Hà Vi sững người, cô im lặng vài giây.
Câu đó nằm giữa hai người lâu hơn mọi câu trước.
Cuối cùng cô kéo điện thoại của anh về phía mình.
“Cho em xem ảnh đi.”
Duy gật đầu, khẽ thở hắt một hơi, rồi mở ảnh lớp.
Hai người cùng nhìn, nhưng ở hai phía bàn. Hà Vi nhìn rất lâu vào cậu bé ở giữa, rồi nhìn sang cô bé mép phải.
“Cậu bé này là ai?”
“Có thể là Tường Minh.”
“Anh nói ‘có thể’, nhưng em nghe như anh đã xác nhận rồi.”
Duy nhìn vợ, rồi định nói gì đó nhưng đành im bặt.
Hà Vi phóng ảnh. Gương mặt Tường Minh vỡ thành các ô nhỏ, nhưng vẫn giữ được cảm giác ngay ngắn.
“Cậu bé này nhìn rõ thật.”
“Ừ.”
“Rõ quá thì cũng nổi bật quá.”
Duy nhìn cô.
Hà Vi trả điện thoại lại.
“Thường thì những người nổi bật trong lớp sẽ được chú ý hơn những người khác.”
Hà Vi đứng dậy.
“Em đi ngủ. Nếu anh xem tiếp, sáng mai anh tự đưa Bống xuống. Em không gọi anh nữa.”
“Anh cất đây.”
“Em không bắt anh cất.”
“Anh cất thật.”
Duy gấp phong bì, bọc lại cuốn sổ. Lần này không phải để trốn Hà Vi, mà để giữ câu cô vừa nói ở lại: đừng nhìn mãi vào chỗ rõ nhất.
Sáng hôm sau, anh nhắn Hải xin ảnh lớp rõ hơn.
Hải gửi vào lúc chín giờ mười bảy. Lần này, anh ta tháo ảnh khỏi album, đặt lên bàn gỗ cạnh cửa sổ ban ngày. Ảnh vẫn cũ, mép hơi cong, nhưng lớp lóa không còn. Những gương mặt trẻ con hiện rõ hơn một chút.
Duy hoàn tất phần việc bắt buộc, sau đó nhanh chóng rời bàn. Anh đi thẳng ra hành lang cuối phòng, đứng cạnh chậu cây lưỡi hổ. Tất cả công sở, deadline đều bị bỏ lại sau lưng. Chỉ còn một việc duy nhất: mở điện thoại, chạm vào bức ảnh.
Cô Ngân đứng bên trái. Bảng tên lớp đặt phía trước: Lớp 5A. Ba hàng học sinh xếp thành lớp. Ở gần trung tâm hàng giữa, Tường Minh đứng thẳng, áo trắng gọn, tóc hơi cứng, mắt nhìn đúng vào máy ảnh.
Dù chưa ai chú thích, Duy gần như biết đó là Minh.
Sự chắc chắn ấy làm anh khó chịu.
Minh rõ theo cách mọi người dễ chấp nhận: đúng vị trí, đúng ánh sáng, đúng tư thế. Như thể tấm ảnh cũng tự hiểu phải giữ Minh ở phần rõ nhất.
Duy tìm Hải. Hải đứng lệch bên phải, miệng cười không ngay ngắn, vai nghiêng sang bạn bên cạnh. Nhìn thấy Hải, Duy thở ra một chút.
Anh tìm mình.
Mất lâu hơn.
Ban đầu Duy tưởng mình ở hàng giữa. Không phải. Hàng trước? Không. Sau một lúc, anh nhận ra một cậu bé ở mé trái hàng sau, nửa mặt bị vai bạn che, mắt không nhìn máy ảnh mà nhìn sang bên. Cậu bé ấy không nổi bật. Nếu không biết cần tìm, người ta có thể bỏ qua.
Duy phóng to.
Có thể là anh.
Anh không chắc, và chính sự không chắc đó làm ngực anh trống đi.
Ở mép phải ảnh, cô bé gần cửa sổ vẫn không nhìn máy. Mái tóc chạm cằm. Tay ôm một cuốn vở hoặc tập giấy. Không đủ rõ để gọi tên. Nhưng nếu đặt cạnh những dòng trong sổ - Quỳnh, cửa sổ, không rõ - mắt Duy cứ bị kéo về phía ấy.
Hải nhắn thêm:
‘Tôi khoanh thử Minh theo trí nhớ. Còn ông với cô bạn kia thì chịu.’
Duy nhìn vòng khoanh đỏ quanh Tường Minh. Cái vòng khoanh làm Minh càng rõ hơn nữa, như thể mọi người lại một lần nữa đồng ý đặt ánh sáng vào cùng một chỗ.
Anh gọi cho Hải.
“Ông có chắc đó là Minh không vậy?”
“Hỏi khó thế. Chắc là chắc vừa vừa.”
“Đã chắc là chắc rồi lại còn vừa vừa là sao?”
“Để tôi nhớ xem nào. Hồi đó thằng Minh nó học giỏi, hay đứng giữa. Mặt nó kiểu nghiêm nghiêm. Nhưng ảnh cũ thế này thì ai mà dám chắc được.”
“Cô bé mép phải thì sao? Ông có nhớ không?”
“Ông lại hỏi Quỳnh à?”
“Ừ.”
Hải im lặng một lát.
“Tôi không nhớ mặt. Nhưng nếu có đứa hay ngồi cửa sổ thì chắc chỗ đó rồi.”
“Hải, tôi hỏi ông một câu. Vì sao ông nhớ Minh rõ như vậy?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Hải cười nhạt.
“Vì nó rõ thật chứ còn gì nữa. Lớp trưởng, học giỏi, hay được cô gọi. Người kiểu đó ai cũng nhớ. Còn mấy đứa ít nói, ngồi mép lớp... lớn lên hỏi lại thì toàn vô hình trong trí nhớ thôi.”
Duy nhìn ảnh. Câu nói của Hải, câu nói của Hà Vi tối qua như đâm đúng vào điều anh muốn biết.
Tường Minh quá sáng.
Quá nổi bật để lấp chỗ trống trong lớp.
Chiều, Duy quyết định không nán lại công ty. Anh chỉ hoàn tất những việc bắt buộc để tránh mang thêm gánh nặng về nhà. Trên đường đón Bống, anh tạt vào mua bánh mì trứng như đã hứa, rồi ăn vội ngay trên xe khi đứng đợi con. Bánh hơi nguội, trứng hơi mặn, nhưng anh vẫn ăn hết.
Bống lên xe, nhìn giấy gói trên tay bố.
“Hôm nay bố ăn sáng chưa?”
“Bố ăn chiều rồi.”
“Bánh mì trứng à bố?”
“Ừ. Bánh mì trứng.”
“Vậy mai bố phải ăn sáng thật đấy.”
“Vâng, thưa cô giáo.”
“Con không phải cô giáo.”
“Thế con là gì?”
“Hì hì. Con là Bống.”
Câu đó làm Duy bật cười.
Tối, Hà Vi ngồi cùng anh xem ảnh lớp. Cô thở dài, không né tránh sự thật đang treo lơ lửng giữa họ, rồi thẳng thắn nói:
“Em vẫn không biết là mình đang ghen hay đang tức khi thấy anh đang dở hơi làm khổ bản thân mình nữa. Nhưng nếu anh cứ nhìn một mình, chắc còn tệ hơn.”
Duy nhìn vợ rồi gật đầu.
“Anh biết.”
“Anh đừng chỉ có ‘biết’ nữa. Kể đi.”
Anh kể những gì mình chắc chắn như: Hải, Tường Minh, Quỳnh, cuốn truyện, mẩu giấy, dòng trả lại, cửa sổ. Mỗi khi anh nói “có thể”, Hà Vi chăm chú lắng nghe. Nhưng mỗi khi anh sắp đưa ra một suy đoán nào đó, cô chỉ hỏi:
“Cái đó trong sổ có ghi hay anh đoán?”
Duy đặt từng mảnh xuống bàn: mảnh nào chắc chắn, mảnh nào chưa.
Đến gần mười một giờ, Hà Vi nói:
“Thôi. Dừng ở đây.”
“Ừ.”
“Mai anh hỏi anh Hải tên từng người trong ảnh có khi còn nhớ ra nhanh hơn đấy.”
“Anh biết.”
“Và đừng tự đầy đọa bản thân mình như mấy ngay qua nữa.”
Duy nhìn cô, anh gật đầu.
“Ừ.”
Anh lưu ảnh vào thư mục riêng:
‘Lớp 5A_ảnh Hải gửi.’
Rồi tiếp đó vào ứng dụng để tạo ghi chú:
‘Ảnh lớp: Minh rất nổi bật.’
‘Cô bé mép phải có thể là Quỳnh, không nhìn máy ảnh. Chưa xác nhận.’
‘Duy có thể ở mé trái hàng sau, bị che một phần. Chưa chắc chắn.’
‘Minh quá nổi bật nên dễ che lấp đi những người ít nổi bật hơn.’
Hà Vi nhìn anh, khẽ chau mày lại rồi thở dài. Cô nhìn về phía cửa phòng của Bống, trầm ngâm điều gì đó.
Trước khi khóa màn hình, Duy nhìn lại ảnh lần cuối.
Một ý nghĩ lướt qua làm anh dừng lâu hơn:
‘Trong ảnh có Minh và Quỳnh, vậy bản thân mình khi đó đang đứng ở đâu?’
Hà Vi đi về phòng ngủ. Cô đứng ở cửa phòng ngủ gọi khẽ:
“Anh Duy.”
“Ừ. Anh vào đây.”
Anh tắt màn hình.
Đêm đó, Duy không mơ thấy lớp học. Nhưng trước khi ngủ, ảnh lớp vẫn hiện trong đầu: một cậu bé quá nổi bật, một cô bé quá mờ, và một phiên bản có thể là anh đứng lệch khỏi nơi anh tưởng.
Anh kéo chăn lên ngang cổ, nhắm mắt lại, phó mặc bản thân cho giấc ngủ và vòng quay cuộc sống không thể tránh khỏi của ngày mai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.