Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 8: Tiền Ăn Sáng Và Món Quà Không Tới Tay

Đăng: 27/05/2026 10:08 2,790 từ 19 lượt đọc

Sáng hôm đó, tiền nhà hiện lên trong đầu Duy trước cả tiếng báo thức.

Không phải vì chủ nhà nhắn. Không phải vì Hà Vi nhắc. Chỉ là khi mở mắt, nhìn vệt sáng xám nằm trên trần phòng ngủ, anh đã thấy con số ấy ngồi sẵn trong đầu.

Bảy triệu tám.

Nó không lớn đến mức khiến người ta kêu trời nếu nói ra ở quán cà phê. Nhưng trong căn hộ này, vào đầu tháng, nó có trọng lượng rất cụ thể. Nó nằm trên tiền học thêm của Bống, tiền điện, tiền nước, tiền gửi về cho mẹ anh, tiền thuốc của bố Hà Vi, tiền xăng xe, tiền ăn sáng.

Nó nằm đó như một người đã ngồi sẵn ở bàn ăn, không nói gì, nhưng ai cũng phải nhường chỗ.

Hà Vi mở mắt trước anh.

“Hôm nay anh dậy được rồi đấy.”

“Anh có ba báo thức.”

“Vậy là có tiến bộ.”

Giọng cô còn ngái ngủ, không lạnh. Nhưng dưới mắt cô vẫn có vệt thâm mỏng. Duy chống tay ngồi dậy. Đêm qua anh không mơ rõ như hôm trước, hoặc có mơ mà không nhớ. Chỉ còn lại cảm giác như vừa đứng rất lâu trước một bảng đen đã lau nhưng vẫn còn bụi phấn.

Ngoài phòng khách, Bống đang buộc dây giày. Con bé buộc được một nút rất to, lệch hẳn sang bên phải.

“Bố ơi, hôm nay con ăn sáng gì?”

“Con muốn ăn gì?”

“Bánh mì trứng ạ.”

Hà Vi từ bếp nói vọng ra:

“Nhà hết trứng rồi. Xuống dưới mua bánh bao đi anh.”

Bống thở dài như người lớn.

“Bánh bao không có giòn.”

“Không giòn nhưng no.”

Duy lấy ví trên kệ cạnh cửa. Bên trong có vài tờ tiền lẻ, một thẻ ngân hàng và hai hóa đơn gấp lại. Anh rút ra một tờ năm mươi nghìn, rồi dừng. Nếu mua bánh bao cho Bống, cà phê cho mình, thêm cái gì đó ăn tạm ở công ty, gần hết tờ này là chuyện dễ hiểu. Chẳng đáng gì nếu tính theo tháng. Nhưng buổi sáng đầu tháng, tờ tiền lẻ nào cũng tự nhiên có tiếng nói.

Hà Vi nhìn thấy.

“Anh còn tiền mặt không?”

“Anh còn. Đủ chi tiêu trong ngày.”

“Chiều chuyển khoản cho chủ nhà, anh để ý tài khoản nhé. Nếu thiếu thì báo em.”

“Ừ.”

“Đừng đến lúc thiếu rồi mới bảo em đấy.”

Duy nhét tờ năm mươi nghìn vào túi áo.

“Anh biết rồi mà.”

Hà Vi quay lại bếp. Bống nhảy lò cò một chân vì dây giày chưa xong.

“Bố buộc hộ con.”

Duy quỳ xuống. Dây giày của Bống ngắn, hơi sờn ở đầu. Anh thắt lại chậm hơn mọi ngày, như thể chỉ cần buộc đúng cái nơ này, buổi sáng sẽ bớt lệch.

“Bố cũng ăn bánh bao nhé,” Bống nói.

“Bố lên công ty ăn sau.”

“Sau là quên ăn sáng luôn đó.”

Bống nói rất nhanh, như nhớ mấy lần bố bỏ bữa rồi đau dạ dày. Duy nhìn con, cười nhẹ.

“Ừ. Bố mua một cái.”

“Bánh bao có trứng cút không bố?”

“Có thì bố sẽ mua.”

“Vâng. Không có thì mua cái khác.”

“Ừ. Rõ rồi.”

Ở quầy bánh bao dưới chung cư, Bống cầm tờ hai mươi nghìn của mẹ trong tay như cầm một nhiệm vụ lớn. Người bán hàng đưa lại mấy tờ tiền lẻ, con bé đếm sai hai lần rồi nhìn Duy.

“Bố đếm đi.”

“Con thử đếm lại xem.”

Bống xếp tiền trên nắp thùng xốp, rất nghiêm túc. Hai tờ mười nghìn, một tờ năm nghìn, mấy tờ hai nghìn cũ mềm. Duy nhớ một buổi sáng rất xa, khi chính anh cũng cầm tiền ăn sáng trong tay, bụng đói, mắt nhìn sạp truyện tranh trước cổng trường.

Tập 2.

Hay tập 3.

Anh không chắc.

“Bố?”

“Ừ.”

“Đủ chưa vậy?”

“Đủ rồi con.”

Bống cười, cất tiền thừa vào túi nhỏ. Trên đường đến xe trường, nó vừa ăn vừa kể bánh bao hôm nay không ngon bằng hôm qua vì nhân ít miến. Duy nghe, lâu lâu gật đầu. Khi con bé lên xe, anh đứng dưới sân nhìn chiếc xe rời đi, trong túi áo còn cái bánh bao của mình.

Anh cất bánh bao vào túi, rồi lên xe đi làm.

Đến công ty, bánh bao đã nguội.

Duy mở file công việc, nhưng chỉ xử lý những phần bắt buộc. Một cuộc gọi, ba dòng ghi chú, một email trả lời sếp Hoàng. Không có thêm cảnh bảng số kéo dài. Anh cố giữ buổi sáng ở dạng một khối gọn: làm đủ để không bị gọi tên, không đủ để quên mất cái khác.

Mười một giờ, Hải nhắn:

‘Tối qua tôi nhớ ra một chuyện về tiền ăn sáng.’

Duy nhìn tin nhắn.

‘Ăn sáng? Có chuyện gì à?’

‘Hồi lớp năm có đợt tụi mình gom tiền mua truyện chuyền tay. Ông có nhớ không?’

Duy nhìn cái bánh bao nguội trong túi giấy. Truyện chuyền tay. Tiền ăn sáng. Cổ họng anh hơi khô.

‘Không rõ.’

Hải gửi tiếp:

‘Có cuốn gì tập 2, tập 3 ấy. Ông vẽ thêm đoạn sau vì không mua đủ tập. Hồi đó ông vẽ được phết.’

Duy đặt điện thoại xuống.

Anh nhớ một sạp báo sau cơn mưa tháng Năm. Những cuốn truyện tranh treo bằng kẹp gỗ. Một tờ tiền nhàu trong tay. Mùi bánh rán, mùi giấy mới, tiếng cười ở sân trường. Nhưng hình ảnh ấy vừa hiện đã vỡ. Không đủ để gọi là nhớ.

Trưa, anh ăn cái bánh bao đã nguội. Nhân bên trong khô, trứng cút bị cứng lại. Anh nhai chậm, thấy trong miệng có vị của một thứ để quá lâu.

Cả buổi chiều, Duy vật lộn với công việc, đến khi về nhà, anh mới thực sự thoát khỏi cái vị cũ ấy.

Tối, Bống đã chờ sẵn anh ở phòng khách, tay cầm một tờ vẽ mới.

Trên giấy là một con quái vật màu xám, bụng phình to, trên đầu có hai cái sừng. Bên cạnh, Bống viết bằng chữ nghiêng ngả:

‘BẢY TRIỆU TÁM’.

Duy đứng ở cửa bếp, tay còn cầm túi rau Hà Vi dặn mua, nhìn tờ giấy.

“Cái gì đây con?”

“Quái vật đấy bố.”

“Quái vật sao? Nhưng sao tên nó là ‘Bảy Triệu Tám’ vậy con?”

“Con nghe mẹ nói đó bố.”

Hà Vi ở bếp quay lại.

“Bống.”

Con bé lập tức giấu tờ giấy sau lưng.

“Con không vẽ mẹ đâu. Con vẽ tiền nhà.”

Duy bật cười trước, rồi tiếng cười tắt rất nhanh. Hà Vi thì không cười. Cô đặt con dao xuống thớt.

“Con nghe người lớn nói chuyện thì hỏi, đừng tự vẽ linh tinh làm cô giáo tưởng nhà mình có chuyện.”

“Nhà mình có chuyện mà.” Bống nói.

“Có quái vật.”

Hà Vi nhìn con. Lần này cô không có câu trả lời ngay. Duy thấy mắt cô đỏ lên một chút, không phải vì nấu ăn.

Anh ngồi xuống cạnh Bống.

“Cho bố xem quái vật đi nào.”

Bống đưa tờ giấy ra. Con quái vật của con bé có miệng rất to, nhưng mắt lại nhỏ xíu, gần như buồn ngủ.

“Quái vật này ăn gì?” Duy hỏi.

“Nó ăn tiền ạ.”

“Vậy à. Thế nó có biết ăn bánh bao không?”

“Không đâu bố. Nó giàu rồi. Nó không thèm ăn.”

Câu trả lời làm Duy bật cười thật. Hà Vi cũng quay mặt đi, khóe miệng động nhẹ.

“Bố vẽ thêm được không?” Bống hỏi.

“Bố định vẽ gì ạ?”

“Ừm. Xem nào. Vẽ người đánh nó nhé.”

Duy cầm bút chì màu. Lâu rồi anh không vẽ gì ngoài chữ ký vội và mấy sơ đồ công việc. Đầu bút chạm xuống giấy, tay anh hơi cứng. Anh vẽ một người bé xíu đứng trước quái vật, cầm một cái thìa như thanh kiếm.

Bống cười nắc nẻ.

“Sao lại thìa hả bố?”

“Vì nhà mình đang ăn cơm mà.”

“Bố vẽ thêm cái phao đỏ nữa.”

“Phao đánh quái vật à?”

“Không. Phao để khỏi chìm ạ.”

Duy bất giác im lặng rồi gật đầu. Anh cầm bút, vẽ cái phao đỏ cạnh người tí hon.

Hà Vi đứng bên bếp nhìn hai bố con. Trong mắt cô có gì đó lẫn lộn: mệt, buồn cười, tủi thân. Khi Duy ngẩng lên, cô nói:

“Anh vẫn vẽ được đấy.”

“Không đâu. Vẽ xấu mà.”

“Ừ thì em đâu nói nó đẹp.”

Duy cười. Một câu không nâng đỡ quá mức, không phân tích, chỉ đủ thật.

Sau bữa cơm, Hải đến nhà chơi. Anh ta mang theo một phong bì trắng, bên trong có mấy mẩu giấy rời tìm được giữa cuốn sổ. Bống đã vào phòng, nhưng vẫn ló đầu ra nhìn.

“Chú nào thế bố? Bạn bố đấy à?”

“Ừ. Chú Hải, bạn học tiểu học của bố.”

Bống vội chạy ra, khoanh tay lễ phép chào.

“Cháu chào chú Hải.”

Hải cười khà khà, giơ tay chào lại.

“Chà, con bố Duy ngoan và lễ phép quá. Chào cháu nhé.”

Bống quay sang hỏi bố.

“Chú Hải có cô giáo không à bố?”

Hải ngẩn ra, rồi cười phá lên.

“Có chứ. Chú sợ cô giáo lắm.”

“Thế chú có bị ghi tên không?”

“Thường xuyên.”

Bống quay sang Duy với vẻ thắng lợi.

“Bố thấy chưa.”

“Bố thấy rồi.”

Hà Vi gọi Bống vào học bài. Hải ngồi xuống bàn ăn, nhìn tờ vẽ quái vật Bảy Triệu Tám còn đặt ở mép bàn.

“Con ông vẽ à?”

“Ừ.”

“Cháu nó năng khiếu đấy. Nên cho đi học vẽ để phát triển tài năng.”

Duy cười xòa. Hải mở phong bì. Bên trong là vài mẩu giấy ố vàng, một mẩu có nét bút chì, một mẩu như bị xé từ vở ô ly, một mẩu nhỏ hơn, mép cong.

“Cái này kẹt giữa trang cuối,” Hải nói.

“Tôi không dám tự bóc nhiều. Mang qua đây cho ông xem, đỡ bảo tôi phá chứng cứ.”

“Lại chứng cứ.”

“Ha ha. Thì nhìn mặt ông giống công an quá.”

Hà Vi mang ra hai cốc nước. Cô đặt cốc của Hải trước, rồi cốc của Duy xa cuốn sổ hơn một chút.

“Hai anh nói chuyện. Nhớ đừng để nước gần giấy,” cô nói.

Hải nhìn cô, rồi nhìn Duy, giọng đùa hạ xuống:

“Em Vi nghiêm hơn cô Ngân hồi xưa.”

Hà Vi cười trừ.

“Cô Ngân là ai vậy anh Hải?”

Hải khựng lại.

Duy nhìn Hà Vi.

“Cô giáo lớp năm của bọn anh,” Duy nói.

“À.”

Hà Vi gật đầu, rồi quay vào phòng Bống. Lưng cô thẳng hơn bình thường.

Hải chờ cô đi khuất mới hạ giọng:

“Tôi nói gì sai à?”

“Không.”

“Nhìn cô ấy có hơi...”

“Không sao đâu. Chắc Vi đi làm về vẫn còn mệt.”

Duy nói thay phần còn lại.

Hải gật đầu, không đùa nữa.

Hai người mở mẩu giấy đầu tiên.

Trên đó có vài nét vẽ vụng về: một nhân vật đội mũ giấy, một con quái vật răng to, mấy đường tốc độ xung quanh. Góc dưới có dòng chữ:

‘Tập 3’.

Duy nhìn dòng đó lâu đến mức Hải phải hỏi:

“Ông nhớ chưa?”

“Không rõ.”

“Mà đây chắc của ông. Hồi đó ông hay vẽ kiểu nhân vật bé tí đánh quái to.”

Duy nhìn sang tờ vẽ của Bống ở mép bàn: người bé tí cầm thìa đứng trước quái vật tiền nhà.

Hai tờ giấy, cách nhau mấy chục năm, đặt cách nhau chưa đến một gang tay.

Mẩu thứ hai có chữ viết. Nét bút nhỏ, nghiêng:

‘Đoạn này đẹp.’

Bên dưới, nhòe đi một chút:

‘Đừng đưa Minh đọc trước.’

Duy ngẩng lên.

Hải cũng im.

Mẩu thứ ba chỉ còn một phần câu:

‘...trả lại cho Duy…’

‘...Quỳnh…’

Duy đọc không ra hơi trong một nhịp.

Hải khẽ chau mày, gãi cằm.

“Vậy là Quỳnh trả lại cái này cho ông?”

“Hoặc bảo ai trả.”

“Hoặc giữ rồi trả.”

Duy trầm ngâm nghĩ ngợi trong giây lát.

Bống trong phòng gọi:

“Mẹ ơi, chữ này là chữ gì?”

Hà Vi đáp vọng vào, giọng bình thường trở lại:

“Chữ ngh. Con nhìn ba nét trước đi.”

Tiếng đời sống kéo căn phòng về hiện tại. Duy nhìn mẩu giấy “Đoạn này đẹp”. Bốn chữ ấy không lớn. Không phải lời tỏ tình. Không phải bí mật động trời. Chỉ là một lời khen nhỏ từ một đứa trẻ nào đó.

Anh không nhớ mình từng nhận nó.

Anh thấy đau hơn.

Hải chụp lại mẩu giấy bằng điện thoại.

“Mai tôi hỏi thử trong nhóm xem ai nhớ vụ truyện tranh.”

“Ừ. Nhưng ông đừng hỏi rộng.”

“Sao vậy?”

Duy nhìn về phía phòng Bống, nơi Hà Vi đang ngồi cạnh con.

“Chưa rõ. Hỏi rộng mọi người lại đùa.”

Hải gật đầu.

Khi Hải về, Hà Vi ra khóa cửa. Cô quay lại bàn, nhìn phong bì trắng.

“Là cô bé đó khen anh vẽ à?”

“Có thể.”

“Và có liên quan đến anh?”

“Có thể.”

Hà Vi kéo ghế ngồi xuống. Một tay cô đặt lên tờ vẽ quái vật của Bống, đầu ngón tay chạm vào cái phao đỏ Duy vừa vẽ.

“Em muốn hỏi một câu hơi xấu.”

Duy nhìn cô.

“Em hỏi đi.”

“Anh đang tìm Quỳnh vì anh nợ người ta, hay vì người ta từng nhìn thấy phần anh thích nhất?”

Duy cúi mặt xuống, im lặng.

Hà Vi cười rất nhạt.

“Thấy chưa. Em cũng biết ghen chứ không phải không ghen.”

Duy không biết nên xin lỗi vì điều gì trước. Vì đã giấu. Vì đã khiến cô phải nói câu đó. Vì anh cũng không chắc câu trả lời.

“Anh không biết.”

“Em ghét câu đó.”

“Vậy thì… anh biết.”

“Em càng ghét hơn.”

Lần này Duy không đáp bằng “ừ”. Anh kéo tờ vẽ quái vật lại giữa bàn, cầm bút chì viết nhỏ dưới góc giấy:

‘Bố ăn sáng’.

Hà Vi nhìn dòng chữ ấy.

“Anh viết gì thế?”

“Việc ngày mai.”

“Việc ngày mai của anh viết vào quái vật à?”

“Ừ. Để nó không ăn mất.”

Hà Vi nhìn anh thêm vài giây. Rồi cô bật cười. Tiếng cười nhỏ, mệt, có chút nước ở cuối.

“Anh đúng là dở hơi.”

“Ừ. Cũng dở hơi thật.”

“Nhưng mai anh phải ăn sáng thật đấy. Đừng có mà nhịn, hại dạ dày lắm.”

“Ừ. Mai anh sẽ ăn sáng.”

Đêm đó, Duy chép lại những gì đọc được trong cuốn sổ:

‘Có mẩu truyện tự vẽ, ghi Tập 3.’

‘Có lời khen: ‘Đoạn này đẹp.’’

‘Có dòng: ‘Đừng đưa Minh đọc trước.’’

‘Có mảnh: “trả lại cho Duy” và tên Quỳnh.’

‘Có một món định đưa cho ai đó, đường đi bị lệch qua Minh, Quỳnh liên quan đến việc trả lại.’

‘Chưa xác định người nhận thật.’

Anh gấp tờ giấy, đặt vào phong bì. Trên phong bì viết:

‘Món không tới tay.’

‘Không viết Quỳnh.’

‘Không viết Minh.’

‘Không viết quà.’

Khi vào phòng ngủ, Hà Vi đã tắt đèn nhưng còn thức.

“Anh xem hết cuốn sổ rồi à?”

“Ừ. Xem hết rồi.”

“Có tìm ra gì không anh?”

“Có. Hình như có một món gì đó bị đưa nhầm.”

“Bị đưa nhầm? Của anh à?”

“Có lẽ thế.”

“Cho ai vậy?”

“Anh chưa biết.”

Cô im lặng một lúc.

“Không biết thì để mai nghĩ tiếp đi. Anh đừng ám ảnh quá đấy”

“Ừ.”

“Mai anh cũng phải nhớ ăn sáng. Bánh mì trứng cũng được đấy.”

“Ừ. Bánh mì trứng.”

Hà Vi trở mình, kéo chăn lên vai. Duy nhắm mắt.

Đêm ấy, anh mơ thấy một sạp báo sau cơn mưa tháng Năm.

Truyện tranh treo bằng kẹp gỗ. Một cuốn tập 2, một trang tự vẽ tập 3, một mẩu giấy khen “Đoạn này đẹp”. Duy nhỏ đứng trước sạp, tay nắm tiền ăn sáng, bụng đói nhẹ. Bên kia sân, Minh đang chạy theo quả bóng. Hải la lên gì đó. Gần cửa sổ lớp học, Quỳnh ngồi im, mắt nhìn xuống một trang giấy.

Duy nhỏ muốn đi về phía Quỳnh.

Nhưng trong tay cậu bé, cuốn truyện đã bị chuyền qua mấy bàn tay khác.

Khi tỉnh dậy gần sáng, Duy không nhớ thêm được gì rõ.

Chỉ còn cảm giác một vật rất nhỏ từng rời khỏi tay mình, đi qua Minh, rồi quay lại từ phía Quỳnh.

Không đủ thành sự thật để nhớ lại.

Nhưng đủ để day dứt.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.