Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 18: Không Bấm Gửi

Đăng: 30/05/2026 19:56 3,759 từ 14 lượt đọc

Sáng thứ Năm đầu tháng Sáu, Hà Vi mất giọng.

Không mất hẳn. Chỉ khàn đi ở những chữ cuối, như mỗi câu phải kéo qua một lớp giấy nhám mỏng. Cô đứng trước gương buộc tóc, áo sơ mi đã mặc nhưng cổ tay còn chưa cài cúc. Trên bàn ăn, cốc cà phê đen nguội một nửa. Máy tính của cô mở sẵn bài trình bày, màn hình sáng xanh trong căn bếp còn mùi bánh mì nướng.

Bống ngồi ở ghế nhựa thấp, hai tay ôm cặp. Hôm nay con bé có tiết mỹ thuật nên chiếc cặp phồng hơn mọi ngày. Hộp bút màu mới để bên cạnh bình nước, nắp trong suốt cài chưa hết.

Duy nhìn thấy hộp màu trước khi Hà Vi nhắc.

“Bống, hộp màu của con.” Duy nói, chỉ vào hộp bút.

Bống cúi xuống nhìn.

“Ôi. Con suýt quên.” Bống vỗ nhẹ trán.

Con bé kéo hộp màu về phía mình, mở ra kiểm tra. Các cây bút nằm ngay ngắn: xanh biển, vàng, nâu nhạt, hồng, da người, đen. Cây xanh biển nhạt được đặt riêng ở rãnh giữa, như nhân vật chính trong một hàng quân nhỏ.

Hà Vi liếc sang.

“Hôm nay anh đưa con đi học nhé.” Cô quay hẳn lại, tay day day cổ họng.

Duy đang cầm chìa khóa khựng lại.

“Em có cuộc họp sớm à?”

“Bảy rưỡi. Em phải mở máy trước. Cổ họng em thế này mà còn đứng trình bày, chắc vui lắm.”

Câu cuối cô nói khẽ, tay cố cài cúc cổ tay. Bống lập tức ngẩng lên.

“Mẹ đau họng ạ?”

“Không đau. Chỉ hơi khàn thôi con.”

“Vậy á. Con có kẹo ngậm nè.”

“Kẹo của con vị dâu. Mẹ uống nước ấm là được.”

Bống nghĩ một lúc rồi lấy trong túi áo ra một viên kẹo nhỏ bọc giấy đỏ, đặt cạnh cốc cà phê của mẹ.

“Vậy con cho mẹ mượn đấy.”

“Ăn rồi không trả được đâu nhé.” Hà Vi nhìn viên kẹo, mỉm cười nhẹ.

“Thì mẹ giữ luôn đi. Bố mua cho con viên khác là được mà.”

Hà Vi nhìn viên kẹo. Mặt cô dịu đi một chút, nhưng sự mệt vẫn ở đó, nằm dưới mắt, ở đường vai, ở bàn tay cài mãi không xong chiếc cúc cổ tay.

Duy bước tới.

“Để anh.”

Hà Vi để anh cài cúc cho cô. Cổ tay cô gầy hơn anh nhớ. Cái cúc tròn nhỏ, trơn, cứ trượt khỏi đầu ngón tay anh. Anh cài được lần thứ hai. Hà Vi rút tay lại, chỉnh mép áo.

“Cảm ơn anh.”

“Em uống nước ấm đi. Đừng uống cà phê lạnh.” Duy nói, tay chạm nhẹ vào cốc cà phê nguội.

“Anh nói cứ như bác sĩ ấy.” Hà Vi cười khàn.

Duy mỉm cười rồi quay sang Bống.

“Đi thôi con. Hộp màu, bình nước, cá xanh của con?”

“Cá xanh hôm nay xin nghỉ ốm ở nhà. Hôm nay cô giáo dạy con vẽ người.” Bống lắc đầu ra vẻ bí mật.

“Vẽ ai vậy con?”

“Cô bảo vẽ bạn ngồi cạnh ạ.”

Duy nhìn Hà Vi. Cô đang gập laptop vào túi.

‘Vẽ bạn ngồi cạnh.’

Duy cúi xuống nhìn Bống, sự tò mò trong mắt anh chuyển thành một tiếng 'ừ' nhẹ, rồi cầm tay Bống.

Anh đưa Bống xuống sân. Mưa đêm đã làm nền gạch trước chung cư loang nước, nhưng trời sáng lên nhanh. Gió đầu tháng Sáu ẩm và nóng, không còn cái lạnh dính của cuối tháng Năm. Trên đường ra cổng, Bống ôm hộp màu trước bụng.

“Bố ơi.”

“Ơi. Gì vậy con?” Duy bước chân chậm lại.

“Nếu con vẽ bạn mà tô sai màu áo thì bạn có buồn không?” Bống nhìn chằm chằm vào hộp bút màu trong tay.

“Ừm. Chắc còn tùy con ạ.”

“Tùy là sao hả bố?”

“Nếu con hỏi bạn trước, bạn sẽ chỉ cho.”

“Còn nếu con tự tô thì sao ạ?”

“Ừ. Thì có thể sai.”

Bống nhìn hộp bút.

“Cô bảo đừng tô lung tung.”

Duy khựng lại một nhịp, sải chân anh dừng hẳn. Bống không nhận ra, nói tiếp:

“Tô lung tung là tô ra ngoài người ta. Hoặc tô đè lên mắt. Mắt mà bị tô đè thì không nhìn được nữa.”

Cửa xe trường mở ra. Cô phụ trách gọi tên Bống. Con bé chạy lên, rồi nhớ ra quay lại vẫy.

“Chiều bố nhớ xem tranh con nhé!”

“Ừ. Bố nhớ rồi.”

Duy đứng dưới sân thêm vài giây. Trong đầu anh không phải là dòng chữ cũ nữa, mà là giọng Bống: ‘mắt mà bị tô đè thì không nhìn được nữa’.

Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình, rồi dừng lại. Anh cất vào túi.

‘Không phải mọi câu của con đều phải thành manh mối.’

Anh lên xe rồi đi tới chỗ làm.

Ở công ty, Duy đến muộn mười tám phút.

Không phải vì đường tắc. Vì anh đứng trước quầy thuốc dưới tòa nhà thêm năm phút để mua cho Hà Vi một vỉ viên ngậm không đường. Mua xong, anh mới nhận ra lẽ ra có thể mua trên đường về. Nhưng tay đã cầm túi thuốc, hóa đơn đã in, không thể biến nó thành một quyết định hợp lý hơn bằng cách nghĩ lại.

Sếp Hoàng gọi anh vào phòng họp nhỏ lúc tám giờ mười hai. Duy nhanh chóng cầm laptop, đi vào.

“Em ổn không?”

Duy đặt laptop xuống, cố giữ nét mặt bình thường.

“Dạ ổn.”

“Anh không hỏi sức khỏe chung chung.”

Sếp Hoàng kéo ghế ngồi, đẩy về phía anh một bản in, ngón tay đặt trên mép giấy.

“Dạo này nhà có việc gì à, lúc họp hay lơ đãng? Sáng nay vào muộn. Chiều có buổi chốt với kinh doanh, em phải trình bày phần cảnh báo sớm. Trình bày được không?”

Duy nhìn bản in. Các dòng số ngay ngắn, các chỗ cần nói đã được sếp Hoàng đánh dấu.

“Được anh.”

“Được thì chuẩn bị. Không được thì nói ngay, anh đổi người.”

Giọng sếp Hoàng hơi trầm xuống.

Hơi thở của Duy hít vào sâu hơn, nén lại trong lồng ngực.

“Không, em ổn. Phần đó sếp cứ để em trình bày.”

Sếp Hoàng gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.

“Ba giờ. Đừng để anh phải xem lại thái độ làm việc của em.”

“Vâng sếp.”

Duy đứng dậy, cầm theo laptop.

Anh bước nhanh ra khỏi phòng họp, điện thoại rung trong túi.

Trang gửi một ảnh.

Anh trở lại bàn làm việc, ngồi xuống ghế, cắm sạc laptop, mở file cảnh báo sớm. Mười hai ô màu vàng, ba ô màu đỏ, một cột cần giải thích. Anh gõ phần ghi chú:

‘Khách hàng có dấu hiệu rời bỏ do không phản hồi sau ba lần liên hệ’.

Gõ xong, anh thấy câu ấy chưa phù hợp, ngón tay đặt trên phím Delete, xóa đi, sửa lại:

‘Chưa phản hồi sau ba lần liên hệ, cần chuyển kênh chăm sóc khác’.

‘Chăm sóc khác’.

Anh bật cười rất khẽ.

Mai Phương ở bàn bên hỏi, quay ghế lại:

“Anh cười gì đấy?”

“Không. Anh nghĩ vài chuyện vu vơ thôi.”

“Sếp Hoàng đang căng thẳng à anh? Em định vào trình sếp ký.”

“Ừ. Có. Em cẩn thận.”

“Vậy lát sếp nguôi thì em vào sau. Anh uống cà phê không? Em pha.”

“Thôi. Cảm ơn em. Anh có nước rồi.”

Duy mở chai nước lọc, xoay nhẹ nắp. Uống một ngụm. Sau đó mới cầm điện thoại lên mở tin nhắn của Trang gửi đến.

Ảnh chụp một mảnh giấy ăn cũ đã ép plastic. Trên giấy là một hình vẽ rất nhanh: một người ngồi bên cửa sổ quán cà phê, tay cầm bút, trước mặt là một cái cốc có khói. Nét bút không đẹp theo kiểu trưng bày, nhưng có đời.

Ở góc dưới, Trang viết: ‘Em dọn ngăn kéo, thấy cái này. Hồi đại học anh vẽ trong quán Mưa Nhỏ. Tự nhiên nhớ. Anh còn vẽ không?’

Duy nhìn dòng cuối.

‘Anh còn vẽ không?’

Câu hỏi từ Trang đến đúng như một chiếc cửa mở nhầm lúc người ta đang đứng trong hành lang ngột ngạt.

Duy khóa màn hình, đặt điện thoại úp xuống. Rồi lại mở ngay.

Anh gõ: ‘Anh không còn vẽ mấy.’

Câu đó đúng. Nhưng nếu gửi, cuộc trò chuyện sẽ mở. Trang có thể hỏi vì sao. Anh có thể trả lời rằng vì công việc, vì con nhỏ, vì nhiều thứ. Trang có thể nói một câu nhẹ nhàng. Anh có thể thấy mình được nghe mà không phải giải thích về Quỳnh, về cổng phụ, về Hà Vi đang khàn giọng sáng nay.

Anh xóa từng chữ một, tay hơi run.

Gõ lại: ‘Ảnh vui thật. Cảm ơn em.’

Câu này an toàn hơn, nhưng hơi cụt. Anh nhìn nó vài giây, rồi nhăn mặt, thêm vào:

‘Dạo này anh hơi bận việc gia đình nên trả lời chậm.’

Đọc lại, nó nghe như một thông báo công việc. Nhưng ít nhất nó không mở ra một ghế trống ở quán Mưa Nhỏ.

Anh gửi.

Trang trả lời sau gần hai phút:

‘Không sao. Em chỉ gửi cho anh xem thôi. Chúc anh một ngày nhẹ hơn.’

Duy đặt điện thoại xuống. Anh nhẩm lại:

‘Một ngày nhẹ hơn.’

Anh nhìn chai nước trên bàn, rồi nhìn phần trình bày lúc ba giờ. Không có ngày nào tự nhẹ. Có ngày người ta bớt đặt thêm đồ lên nó.

Anh vươn tay, bật chế độ im lặng cho khung chat Trang đến hết ngày, nhưng không xóa, không chặn và đặt điện thoại vào ngăn kéo bàn.

Ba giờ, Duy trình bày được.

Không xuất sắc. Có hai chỗ anh nói vấp. Có một lúc Đức Anh phải nhắc anh chuyển slide. Nhưng phần cảnh báo sớm rõ ràng, số liệu trình bày dễ nhìn, và sếp Hoàng không cắt lời. Cuối buổi, phòng kinh doanh đồng ý thử cách phân nhóm khách cũ theo mức phản hồi, thay vì đổ chung vào một danh sách dài.

Khi mọi người ra khỏi phòng họp, sếp Hoàng giữ anh lại.

“Ổn hơn sáng.”

“Dạ. Em cảm ơn sếp.” Duy gật đầu, cố gắng mỉm cười.

“Nhưng em đừng để mình thả trôi. Việc nhà có chuyện thì xử lý. Và vẫn phải đảm bảo chất lượng công việc.”

Duy nhìn mấy chiếc ghế trống. Anh đứng thẳng, bày tỏ sự nghiêm túc.

“Em hiểu.”

Sếp Hoàng cầm tập giấy lên. Ông đặt tập giấy lên bàn, nhìn thẳng Duy.

“Ừ. Nhớ em còn phải mang thu nhập về cho gia đình.”

Duy gật đầu.

“Vâng. Em sẽ chấn chỉnh lại.”

Sếp Hoàng đi rồi, Duy đứng lại trong phòng họp nhỏ. Trên màn hình, slide cuối vẫn hiện chữ ‘kênh chăm sóc bổ sung’. Anh tắt máy chiếu, gom giấy tờ, rồi lấy điện thoại từ ngăn kéo.

Một tin nhắn của Hà Vi gửi đến:

‘Em họp xong. Cổ họng đỡ hơn. Anh đón Bống được không? Em phải qua mẹ lấy thuốc.’

Duy nhắn:

‘Anh đón. Anh có mua viên ngậm cho em, tối anh đưa.’

Ba chấm hiện lên.

Hà Vi trả lời:

‘Vâng. Nhưng tối mình nói chuyện.’

Duy nhìn chữ “nhưng”. Anh nuốt khan, đặt điện thoại trở lại túi quần.

Duy ra khỏi công ty, lái xe băng qua những con phố đông đúc. Buổi chiều hôm nay không còn là mảng mờ. Chiếc điện thoại rung nhẹ trong túi, nhắc anh về cuộc nói chuyện tối nay. Duy thấy mình tập trung lái xe hơn, không muốn xao nhãng.

Đến giờ, Duy đứng chờ trước cổng trường.

Bống chạy ra khỏi lớp với tờ tranh còn ướt màu.

“Bố xem nhanh thôi, đừng chạm.” Bống giơ tờ giấy ra xa, giữ bằng hai ngón tay.

Trên giấy là một bé gái ngồi ở bàn, trước mặt có hộp màu. Bạn ngồi cạnh Bống được vẽ áo vàng, tóc buộc hai bên, mắt rất to. Vùng quanh mắt chừa trắng. Có vài vệt màu xanh lem ra ngoài tay, nhưng mặt bạn sạch.

“Bạn này là ai vậy con?”

“Bạn Mai Anh ạ.”

“Con hỏi được màu áo của bạn chưa?”

“Con hỏi bạn rồi. Bạn bảo áo màu vàng.”

“Thế còn mắt của bạn ấy thì sao?”

“Mắt thì con để trắng đen thôi. Cô giáo bảo không tô đè lên mắt.”

Bống nói nghiêm túc, giọng con bé vang lên rõng rạc.

Duy cúi xuống nhìn kỹ. Một góc giấy có dòng chữ cô giáo viết bằng bút đỏ:

‘Không tô đè lên mặt bạn. Nhìn kỹ rồi hãy tô.’

‘...đừng tô lung tung’

‘Không tô đè lên mặt bạn.’

Hai dòng chữ bật ra trong tâm trí Duy. Anh hơi khựng người lại.

Bống hỏi:

“Bố có thấy đẹp không ạ?”

“Đẹp. Nhưng chỗ tay xanh là sao?”

“Con lỡ tay đấy.” Bống chỉ vào vệt màu xanh, vẻ hối lỗi.

“Con có sửa lại không?”

“Con thử rồi. Không sửa được. Con tô thêm thì càng bẩn.” Bống lắc đầu.

Nói xong, Bống tự nhét tranh vào bìa hồ sơ.

“Cô giáo bảo để khô.”

Duy đứng dậy, cài lại quai mũ cho con.

“Ừ. Để khô rồi tính.”

“Bố nói giống cô giáo ghê.”

“Thế à?”

“Vâng. Nhưng bố nói nhỏ hơn. Hì hì.” Bống cười khúc khích.

Trên đường về, Bống ngồi phía sau, ôm bìa tranh trước bụng. Nó kể Mai Anh không thích màu hồng, thích màu vàng vì giống xoài. Duy nghe được gần hết. Có vài đoạn gió làm câu chuyện bị xé nhỏ, con bé kể lại, lần này không bực.

Khi về tới chung cư, Hà Vi đã ở nhà.

Cô đang rửa rau. Trên bàn có túi thuốc của mẹ cô, một hộp viên ngậm Duy mua đặt cạnh đó. Cô liếc qua hộp thuốc, rồi nhìn anh, tay vẫn còn ướt.

“Anh mua thuốc rồi à?”

“Ừ. Anh tranh thủ đi mua.”

“Cảm ơn anh.”

Bống chạy vào khoe tranh. Hà Vi lau tay thật khô, ngồi xuống ngang tầm con rồi mới nhận. Cô khen bạn Mai Anh áo vàng đẹp, hỏi vì sao tay xanh, Bống nói lỡ tay, cô giáo bảo để khô. Hà Vi gật đầu.

“Đúng rồi. Ướt quá càng sửa càng rách giấy.”

Duy đứng ở cửa bếp.

Hà Vi nhìn anh.

“Anh cũng nghe câu đó rồi à.”

“Ừ. Bống kể anh nghe rồi.”

Bữa tối có canh rau ngót, đậu phụ sốt cà chua và thịt rang còn từ hôm qua. Bống ăn nhanh vì muốn đặt tranh dưới quạt cho khô. Hà Vi ăn chậm. Cổ họng cô vẫn khàn, nên cô ít nói. Duy kể ngắn về buổi trình bày ở công ty, kể sếp Hoàng ẩn ý về thái độ làm việc. Hà Vi nghe đến đó thì cười nhạt, tay chậm rãi gắp một miếng đậu phụ.

“Sếp Hoàng nói đúng về việc thu nhập rồi đó.”

“Ừm. A hiểu. Anh biết mà.”

Bống dừng đũa, nhìn hai người lớn với vẻ sợ sệt:

“Bố mẹ lại cãi nhau ạ?”

Duy đưa nước cho Bống, xoa nhẹ đầu con.

“Không, mẹ nhắc bố thôi. Con ăn xong đi.”

Hà Vi nhìn hai bố con rồi không nói gì.

Bữa tối diễn ra nhanh chóng hơn mọi ngày.

Sau khi Bống ngủ, Hà Vi đặt tờ tranh của con trên bàn ăn. Cô cũng đặt điện thoại của Duy bên cạnh, màn hình úp xuống, rồi ngồi xuống đối diện anh.

“Bây giờ nói chuyện.”

Duy ngồi xuống, không vòng vo.

“Trang nhắn cho anh hôm nay.”

Hà Vi nhìn anh. Không bất ngờ. Cũng không dịu.

“Cô ấy nhắn gì?”

“Gửi ảnh một mảnh giấy ăn hồi đại học. Anh từng vẽ ở quán Mưa Nhỏ. Cô ấy hỏi anh còn vẽ không.”

Hà Vi chạm ngón tay vào mép tờ tranh của Bống. Phần màu xanh ở tay bạn Mai Anh vẫn chưa khô hẳn.

“Anh trả lời chưa?”

“Rồi.”

“Anh trả lời như nào?”

Duy mở điện thoại, tự động đưa khung chat cho cô.

Hà Vi cúi xuống đọc tại chỗ.

‘Ảnh vui thật. Cảm ơn em. Dạo này anh hơi bận việc gia đình nên trả lời chậm.’

‘Không sao. Em chỉ gửi cho anh xem thôi. Chúc anh một ngày nhẹ hơn.’

Hà Vi đọc xong, nhẹ nhàng đẩy máy lại.

“Anh cũng chưa sai nhiều.”

Duy nhìn cô, không chớp mắt.

“Chưa sai nhiều là sao?”

“Là em vẫn thấy khó chịu.”

Duy đặt điện thoại xuống, không úp lại.

“Em khó chịu vì Trang?”

“Có.” Hà Vi nhìn tờ tranh của Bống.

“Nhưng hôm nay em mệt quá, nên cái khó chịu nó không có sức để ghen với người cũ của anh.”

Hà Vi nhìn tờ tranh của Bống, giọng cô khàn và nhỏ, sự mệt mỏi đã chiến thắng sự giận dữ.

Duy im lặng.

“Em họp xong khàn cả cổ. Qua nhà mẹ lấy thuốc. Về nhà thấy hộp viên ngậm của anh, thấy cũng thương. Rồi lại nghĩ: không biết hôm nay anh có nhắn Trang chưa. Em ghét cái ý nghĩ đó. Nó nhỏ nhen. Nhưng nó ở đó.”

Hà Vi nói, giọng cô nghẹn lại ở cuối.

“Anh xin lỗi.”

Hà Vi đưa tay lên day nhẹ thái dương.

“Em không cần anh xin lỗi ngay sau mỗi câu em nói.”

Hà Vi cầm cốc nước ấm, uống một ngụm nhỏ.

“Em cần anh đừng biến em thành người phải theo dõi xem anh có đang dùng ai đó để trốn tránh trách nhiệm không.”

Hà Vi nhìn thẳng vào Duy, ánh mắt cô kiệt sức nhưng rõ ràng.

Duy nhìn màn hình điện thoại.

“Anh đã muốn trả lời dài hơn.”

“Em đoán được.”

“Anh muốn nói với Trang là anh không còn vẽ nữa. Rồi nếu cô ấy hỏi, anh có thể kể một câu đơn giản.”

“Vậy cuối cùng anh không kể?”

“Không. Anh không thể.”

“Vì em?”

Duy lắc đầu.

“Vì anh nhận ra Trang không phải chỗ của anh bây giờ.”

Hà Vi nhìn anh lâu hơn. Cô đưa tay dụi mắt, mắt vì thế mà đỏ thêm một chút.

“Em mừng vì anh nghĩ được vậy,” cô nói.

“Nhưng em buồn vì anh phải nghĩ tới mức đó.”

Duy không biết đáp sao.

Hà Vi kéo tờ tranh của Bống ra giữa bàn.

“Con tô lem tay bạn. Nó không lấy màu khác phủ lên. Nó để khô.”

“Ừ.”

“Em không muốn làm bài học đạo đức từ tranh của con.”

Hà Vi nói, tay cô chỉ vào vệt màu xanh.

“Anh cũng không.”

“Nhưng có những lúc em chỉ biết nói bằng đồ trên bàn. Nói thẳng hoài em mệt.”

Duy cúi nhìn vệt xanh trên tay bạn Mai Anh. Một vết lem nhỏ, không sửa được ngay. Nếu tô đậm thêm, cả bàn tay sẽ bẩn.

Anh đứng dậy, rời bàn, đi lấy phong bì hôm qua.. Hà Vi không ngăn cản. Anh đặt bản in dòng chữ cũ cạnh tranh của Bống. Không để sát nhau. Giữa hai tờ có khoảng cách bằng một gang tay.

‘...đừng tô lung tung.’

‘Không tô đè lên mặt bạn. Nhìn kỹ rồi hãy tô.’

Duy nói, ngón tay anh chỉ vào hai dòng chữ:

“Anh nghĩ dòng cũ không chỉ là chuyện chọn màu. Có thể là đừng tô đè. Đừng phủ lên mặt, lên mắt, lên tên người khác.”

Hà Vi nhìn hai tờ giấy.

“Anh không biết nó nghĩa gì. Nhưng hôm nay anh biết mình đã nhiều lần muốn tô đè lên khoảng trống bằng cái tên dễ nhất.”

“Minh.”

“Minh. Rồi Quỳnh. Rồi cả Trang theo cách khác.”

Hà Vi ngẩng lên, cô nhìn thẳng vào Duy.

“Trang là màu dễ à?”

Duy im một nhịp.

“Là màu không thuộc bức tranh này, nhưng anh đã định cầm.”

Hà Vi nhìn anh, rồi bật cười rất khẽ. Tiếng cười khàn vì đau họng.

“Câu này hơi văn vở rồi đấy.”

“Anh biết.”

“Nhưng được. Hôm nay em mệt, em tha.”

Duy cũng cười, nhỏ hơn, rồi nhìn cô.

Hà Vi nhìn lại, sự mệt mỏi hằn sâu dưới mắt cô.

Cô đứng dậy đi rửa cốc. Khi quay lại, cô không ngồi xuống nữa.

“Em đi ngủ trước. Cổ em đau.”

“Anh pha nước ấm cho em.”

“Không cần. Anh cất giấy đi rồi ngủ sớm đi.”

Duy gật đầu.

Cô đi được vài bước thì quay lại, tay vịn vào mép cửa.

“Điện thoại.”

Duy cầm máy lên.

Khung chat Trang vẫn ở đó, thông báo im lặng đến hết ngày. Anh chạm tay vào màn hình, kéo khung chat Trang xuống dưới, rồi ghim cuộc trò chuyện với Hà Vi lên đầu.

Hà Vi nhìn thao tác ấy rồi lặng lẽ đi vào phòng ngủ.

Duy ngồi lại một mình ở bàn ăn. Tờ tranh của Bống đã khô gần hết. Vệt xanh ở tay bạn Mai Anh nhạt hơn khi ướt, nhưng vẫn còn. Không biến mất. Cũng không làm hỏng cả bức tranh.

Anh cất bản in vào phong bì, tách riêng khỏi tranh của con. Tranh của Bống được đặt trên bàn học, dưới một quyển sách mỏng để phẳng lại. Hộp màu cài nắp cẩn thận.

Điện thoại rung.

Duy nhìn màn hình.

Không phải Trang.

Thảo nhắn tin và gửi kèm một hình ảnh.

Ảnh hơi mờ, chụp trong ánh đèn vàng. Trên nền bàn gỗ cũ là một con cá làm bằng bìa cứng, thân tròn, vây cắt lệch, bên cạnh dán một vòng tròn vàng như mặt trời. Một bên mắt cá là cúc đen. Bên còn lại được tô bằng màu xanh đã phai.

Dưới ảnh, Thảo nhắn:

‘Mẹ vừa lục tủ cũ, tìm thấy con Cá Mặt Trời này. Có phải hồi bé anh làm không? Sao một mắt nó xanh thế?’

Duy ngồi yên. Cơ thể anh đông cứng lại.

‘Một mắt xanh.’

‘Cá Mặt Trời.’

Bống trở mình trong phòng, giường gỗ kêu nhẹ. Hà Vi ho khẽ trong phòng ngủ.

Duy nhanh chóng chụp màn hình tin nhắn của Thảo, gửi sang cho Hà Vi kèm một câu:

‘Ảnh cô Thảo gửi, nói bà tìm thấy.’

Rồi anh tắt đèn bàn ăn, mọi thứ chìm vào bóng tối.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.