Chương 12: Mắt Bạn Ấy Không Giống Trong Truyện
Duy dọn bát vào bồn trước. Anh rửa đĩa trứng, rửa chảo, lau vết dầu bắn lên bếp. Nước rửa bát có mùi chanh. Một mẩu trứng cháy nhỏ mắc ở mép chảo, anh dùng miếng rửa bát chà đến khi nó bong ra.
Làm xong, anh lau khô tay, đặt điện thoại lên bàn, bật hẹn giờ năm mươi phút.
Rồi mới mở ngăn kéo.
Cuốn sổ nằm yên bên trong.
Duy lấy tấm khăn trắng Hà Vi hay phủ rổ rau, trải lên bàn ăn. Khăn đã giặt sạch, còn mùi nắng nhẹ lẫn mùi nước xả. Anh đặt cuốn sổ lên đó. Việc này không làm giấy bớt cũ, nhưng khiến tay anh bớt vội.
Anh mở đến phần tranh.
Những trang đầu vẫn như cũ: chữ trẻ con, nét vẽ méo, mấy khung tranh chia bằng thước, nhân vật cầm bút, con quái vật giống chó có sừng, dòng “Duy vẽ tập 3 rồi”, “Hải đòi đọc trước”, “Minh bảo chuyền tay cho cả bàn”, “Quỳnh không nói”.
Duy không dừng lâu. Đọc thêm chỉ khiến anh bắt đầu ép chữ cũ phải nói thứ nó chưa từng nói.
Anh lật sang trang sau mẩu giấy “Đoạn này đẹp”.
Trang gần như trống, chỉ có vài vệt bút chì mờ như ai đó đã vẽ rồi tẩy. Ở giữa có một ô vuông nhỏ. Bên trong là một cái cửa sổ. Bốn đường thẳng lệch nhau. Ngoài cửa sổ, vài nét cong có thể là mưa, cũng có thể là lá cây.
Không có người.
Không có tên.
Duy lấy điện thoại chụp lại. Anh đặt máy xuống ngay, không phóng to. Rồi mở sổ tay, ghi:
Trang cửa sổ. Không ghi tên.
Bút dừng lại ở cuối dòng. Anh định viết thêm: “có thể liên quan Quỳnh”, nhưng gạch nhẹ dấu chấm vừa đặt, rồi thôi.
Trang sau có nhiều nét hơn.
Đầu trang là một khung tranh. Trong khung, một nhân vật nhỏ đứng quay lưng, nhìn ra cửa sổ. Nhân vật ấy cầm một cây bút. Dáng người giống những hình anh đã thấy ở các trang trước, cái đầu hơi to, vai hẹp, chân ngắn. Nhưng nét ở cửa sổ khác. Mềm hơn. Những đường ở rèm không thẳng cứng. Ngoài khung cửa có hai chiếc lá, mỗi chiếc chỉ bằng vài nét bút nhưng cong rất nhẹ.
Ở góc dưới khung tranh, có một gương mặt rất nhỏ được vẽ thêm như một ô phụ.
Không đủ mặt.
Chỉ có đôi mắt và nửa sống mũi.
Không có miệng. Không có tóc.
Hai mắt hơi dài ở đuôi, không tròn như những đôi mắt trẻ con thường vẽ. Mí trên được nhấn một nét đậm hơn. Con ngươi nhỏ, đen, đặt hơi lệch xuống dưới, như người trong tranh không nhìn thẳng mà nhìn qua một thứ gì đó gần tay.
Duy ngồi bất động.
Một cụm từ hiện lên trong đầu anh rất khẽ.
Mắt ô mai.
Anh đặt tay lên bàn, cách trang giấy một khoảng.
Không chạm.
Lòng bàn tay anh hơi ẩm, ngón tay khẽ run run.
Reng! Reng!
Điện thoại báo còn bốn mươi hai phút. Âm rung nhỏ làm anh giật mình.
Duy nhìn màn hình. Hẹn giờ vẫn chạy.
Anh lấy một phong bì trắng mới, mở sẵn miệng.
Trên phong bì, anh chưa viết tên.
Anh vẫn đang nhìn đôi mắt trong góc tranh.
Từ ngoài hành lang, có tiếng trẻ con chạy qua, dép nhựa quẹt nhanh trên nền. Một người lớn nhắc:
“Đi chậm thôi, ngã bây giờ.”
Tiếng đó kéo Duy ra khỏi trang giấy trong vài giây.
Anh đứng dậy, đi rửa tay.
Nước lạnh làm đầu ngón tay bớt căng. Trong gương bếp, anh thấy mặt mình nghiêng, mắt thâm, tóc hơi rối. Phía sau lưng là bàn ăn, khăn trắng, cuốn sổ mở, một phong bì chưa ghi tên.
Anh quay lại, ngồi xuống. Mắt liếc qua một lượt, rồi anh lấy bút viết vào sổ tay:
‘- Trang tranh cửa sổ.’
‘- Nhân vật cầm bút.’
‘- Nét cửa sổ/lá mềm hơn các trang trước.’
‘- Góc dưới có đôi mắt dài, giống mắt ô mai.’
‘- Không ghi tên.’
Duy đọc lại năm dòng. Chúng đủ khô để giữ anh khỏi tự kể chuyện.
Nhưng khi anh khép cuốn sổ lại một nửa, mắt anh rơi vào mép phải của trang.
Có một dòng rất nhạt chạy dọc mép giấy, nhỏ đến mức suýt lẫn vào vết ố.
Duy nghiêng trang dưới ánh sáng.
Bút chì nhạt. Nét không đều.
‘Mắt bạn ấy không giống trong truyện.’
Duy lặng đi trong giây lát.
‘Bạn ấy.’
Không phải “Quỳnh”. Không phải “Minh”. Không phải tên. Chỉ là một cách gọi trẻ con, gần mà vẫn tránh.
Anh chụp lại dòng mép trang, rồi gửi cho Hà Vi một tấm ảnh chỉ lấy phần cửa sổ.
‘Có một trang tranh. Có đôi mắt rất lạ. Chưa ghi tên.’
Tin nhắn hiện đã gửi.
Vài phút sau, Hà Vi trả lời:
‘Anh nhớ ra gì à? Nhớ đánh dấu lại. Tối em xem cùng.’
Duy nhìn chữ “cùng” lâu hơn những chữ khác.
Anh nhắn:
‘Anh ghi lại rồi.’
Hà Vi gửi:
‘Vâng.’
Một chữ. Duy bật cười khẽ.
Anh ghi thêm vào sổ tay:
‘- Mép trang: “Mắt bạn ấy không giống trong truyện.”’
‘- Có người đã để ý đôi mắt đó.’
‘- Chưa gợi nhớ được gì thêm.’
Hẹn giờ còn hai mươi mốt phút.
Duy quyết định dừng.
Anh đặt một tờ giấy đánh dấu vào trang tranh, tránh để mép giấy chạm vào nét chì. Bọc cuốn sổ lại bằng giấy A4, đặt vào ngăn kéo. Phong bì cũ và sổ tay để cạnh. Phong bì mới, anh viết ở mặt ngoài:
‘Trang cửa sổ.’
Bên dưới, nhỏ hơn:
‘Để đôi mắt ở đó đã.’
Viết xong, anh nhìn dòng chữ. Nó hơi kỳ nếu người khác đọc được. Nhưng nó đúng với việc cần làm: một đáp án.
Anh khóa ngăn kéo.
Đồng hồ mới qua ba mươi bốn phút.
Duy đi ra ban công.
Dưới sân chung cư, mấy đứa trẻ đạp xe quanh bồn cây. Một bé gái ngồi ở ghế đá, cúi xuống tô gì đó trên tập giấy. Người mẹ ngồi bên cạnh lướt điện thoại. Thỉnh thoảng cô bé ngẩng lên nhìn mấy đứa đạp xe, rồi lại cúi xuống trang giấy của mình.
Duy đứng nhìn một lúc.
Có thể ngày trước anh cũng từng ngồi như vậy. Có thể Quỳnh từng ngồi như vậy.
Điện thoại rung rồi đổ chuông.
Hà Vi gọi.
“Anh nhớ ra gì rồi à?”
“Đôi mắt.”
“Đôi mắt? Là sao anh?”
“Anh cũng không rõ. Anh chỉ nhớ nó chợt xuất hiện trong đầu, ‘mắt ô mai’. Vậy thôi.”
“Vậy à. Anh đừng cố gắng sức quá nhé. Nhớ được thì nhớ, đừng vì nó mà mất ăn mất ngủ. Em lo lắm.”
Phía sau giọng Hà Vi có tiếng loa siêu thị, tiếng xe đẩy, tiếng Bống hỏi mẹ có được mua bút màu không.
“Ảnh anh gửi em, trong đó có gì vậy? Em xem mãi không hiểu.” Hà Vi hỏi.
“Một người đứng trước cửa sổ. Có đôi mắt ở góc tranh. Không ghi tên.”
“Anh nghĩ đó là Quỳnh?”
Duy nhìn xuống sân. Cô bé ở ghế đá đưa tập giấy cho mẹ xem. Người mẹ cúi xuống nhìn, nói gì đó, cô bé cười.
“Anh đoán vậy,” Duy nói.
Hà Vi im lặng một giây.
“Còn gì nữa không anh?”
“Có một dòng: mắt bạn ấy không giống trong truyện.”
“Bạn ấy?”
“Ừ.”
“Nghe giống người thật.”
“Anh cũng thấy thế.”
“Để tối em xem cùng nhé.”
“Ừ.”
“Anh có muốn ăn gì không?”
“Vừa mới ăn sáng rồi mà?”
“Còn bữa trưa thì sao?”
“Anh nấu mì.”
“Nhớ bỏ rau vào nhé.”
“Vâng. Nghe lệnh em hết.”
Bống hét ở đầu dây bên kia:
“Bố ơi, con mua bút màu được không ạ?”
Hà Vi chắc đang đưa máy cho con.
“Bút màu ở nhà còn nhiều mà,” Duy nói.
“Nhưng bộ này có màu da người.”
Duy im lặng một nhịp.
“Màu da người?”
“Vâng. Có nhiều màu da. Cô giáo con bảo tô người không phải ai cũng màu hồng.”
Duy nhìn xuống bàn tay mình đặt trên lan can.
“Ừ. Vậy con nhắn mẹ Vi mua đi nhé.”
Bống reo lên.
"Vâng ạ."
Hà Vi lấy lại máy.
“Anh chiều con vừa vừa thôi. Thôi nhé, em dẫn con đi mua đã. Bye anh.”
Cuộc gọi kết thúc.
Duy đứng ngoài ban công thêm một lúc. Gió tháng Năm ẩm và nóng, không làm áo khô nhanh hơn, cũng không làm trang giấy cũ bớt mềm đi.
Trong ngăn kéo, cuốn sổ đã khép lại.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn ở đó.
Chưa thành tên.
Chưa thành ký ức.
Mắt không giống trong truyện.
Những chi tiết nhỏ của trẻ con, nếu người lớn nghe kỹ, có thể mở ra rất nhiều thứ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.