Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 14: Đừng Tô Đậm

Đăng: 29/05/2026 22:50 2,868 từ 11 lượt đọc

Chủ nhật trôi qua không có thêm trang sổ nào được mở.

Buổi sáng, Duy đưa Bống xuống sân chung cư Ngõ Mới đạp xe một vòng, rồi đứng dưới tán cây bàng nhỏ đợi con bé khoe đã đi được “ba vòng rưỡi”. Buổi trưa, Hà Vi bắt anh ngủ một tiếng trên sofa, điện thoại để ngoài bàn ăn. Buổi chiều, mưa rào đổ xuống nhanh như ai úp cả chậu nước từ mái nhà, làm sân chung cư loang những vệt xám và mùi đất ẩm bốc lên dưới lớp hơi nóng đầu hè.

Duy không mở sổ.

Anh vài lần đi ngang qua ngăn kéo dưới bàn ăn. Tay dừng một chút ở mép ngăn kéo, rồi lại đi tiếp: lấy áo cho Bống, cắm nồi cơm, đổ rác, chuyển nốt phần tiền nhà còn thiếu cho Hà Vi. Đến tối, khi Bống ngủ, Hà Vi hỏi:

“Hôm nay anh không xem à?”

Duy đang rửa cốc, quay lại.

“Không.”

“Vì không muốn hay vì sợ em mắng?”

“Cả hai.”

Hà Vi khẽ cười. Cô ngồi ở bàn ăn, gấp quần áo của Bống thành từng chồng nhỏ. Một chiếc áo ngủ in cá voi bị lộn trái, cô lật lại, vuốt phẳng phần cổ áo.

“Ngày mai thứ hai đấy,” cô nói. “Đầu tháng nữa.”

“Ừ. Anh nhớ.”

“Tiền nhà đã chuyển đủ rồi. Học phí Bống sáng mai em chuyển. Anh đừng thức đêm rồi sáng lại lơ mơ.”

“Anh không mở sổ đâu.”

Hà Vi nhìn anh lâu hơn.

“Em không bảo anh không được mở. Em chỉ sợ anh mở xong lại không về kịp với những việc đang sống.”

Duy tắt vòi nước.

“Anh nghe rồi.”

Câu ấy làm Hà Vi dịu đi một chút. Cô gấp nốt chiếc áo cuối cùng, đặt lên ghế.

Đêm đó, Duy ngủ trước mười một giờ.

Duy mơ thấy lớp 5A gần sáng.

Không phải lớp học trống như lần đầu. Lần này, lớp học đang ở giữa giờ ra chơi. Mưa vừa tạnh, nhưng mái hiên còn nhỏ nước. Nền gạch trước cửa lớp ướt loang. Trên bảng đen, góc bên phải còn sót một chữ “Tập” viết bằng phấn trắng, phía sau bị lau dở thành vệt xám.

Tiếng trẻ con dội vào nhau: tiếng ghế kéo, tiếng nắp hộp bút bật ra, tiếng ai đó cười vì một chiếc dép bị văng dưới gầm bàn. Mùi phấn ẩm, mùi áo mưa nhựa, mùi giấy vở bị hơi nước làm mềm.

Duy đứng ở cuối lớp.

Anh vẫn là Duy trưởng thành. Áo thun mặc ngủ, chân trần, ngón tay còn vết hằn mờ do hôm qua cầm bút gọt nhãn vở cho Bống. Đám trẻ không nhìn thấy anh. Chúng chạy qua người anh như chạy qua một khoảng nắng nhạt trên nền gạch.

Ở bàn thứ ba gần cửa sổ, một cậu bé đang cúi sát trên trang vở.

Duy nhận ra cậu bé trước khi nhìn rõ mặt.

Duy nhỏ.

Vai gầy, tóc dựng, khuỷu tay tì lên mép bàn để che trang vẽ. Trên giấy là ba khung tranh. Khung thứ nhất có con quái vật răng to. Khung thứ hai có một cậu bé cầm bút đứng trước cửa sổ. Khung thứ ba chưa xong, mới có nửa khuôn mặt và hai nét mắt mỏng.

Bên cạnh bàn, một cô bé đứng hơi lùi.

Cô không ngồi. Một tay ôm vở trước ngực, tay kia cầm cây bút chì ngắn. Tóc chạm cằm. Cổ áo hơi lệch, gò má dính một vệt trắng, có thể là phấn, có thể là nước mưa. Miệng cô bị mép vở che mất, nhưng đôi mắt thì Duy nhìn thấy.

Không giống trong truyện.

Không to, không tròn, không sáng theo kiểu dễ thương. Đuôi mắt hơi dài, con ngươi đặt thấp, như cô bé luôn nhìn qua một thứ gì đó trước khi nhìn vào người đối diện.

Duy muốn bước tới.

Chân anh chưa động được.

“Vẽ mắt sai rồi,” cô bé nói.

Giọng rất nhỏ. Nếu lớp ồn hơn một chút, Duy đã bỏ lỡ.

Duy nhỏ cau mày.

“Sai đâu?”

“Trong truyện mắt to quá.”

“Truyện nào cũng vẽ vậy.”

“Nhưng bạn ấy không nhìn vậy.”

“Bạn ấy là ai?”

Cô bé mím môi. Lần này, Duy thấy miệng cô. Nhỏ, hơi mím lại, như người đã quen giữ câu nói trong miệng thêm một nhịp trước khi thả ra. Cô đưa cây bút chì cho cậu bé.

Duy nhỏ nhìn quanh lớp. Hải đang đứng trên ghế cuối lớp, khoe một con quay làm bằng nắp chai. Minh ngồi ở bàn giữa, lau rất cẩn thận cây bút mới thân xanh dương, nắp trong. Vài đứa con gái tụm lại bên cửa, xem một tờ truyện tranh ai vừa mang đến.

Không ai để ý cô bé ở bàn cửa sổ.

Duy nhỏ nhích vở sang.

“Vậy cậu vẽ đi.”

Cô bé lắc đầu.

“Cậu vẽ. Tớ chỉ nói.”

“Thế nhìn thế nào?”

Cô bé cúi xuống trang giấy. Đầu cây bút chì trong tay cô chạm nhẹ vào không khí, không chạm vào giấy.

“Đừng tô đậm.”

“Sao?”

“Tô đậm quá là thành người khác.”

Duy nhỏ lẩm bẩm:

“Vẽ nhẹ thì cô giáo không thấy.”

“Không phải vẽ cho cô.”

Câu ấy làm cậu bé dừng tay.

Duy trưởng thành đứng sau lưng mình lúc nhỏ, nghe tim đập mạnh đến mức tưởng cả lớp sẽ nghe thấy.

Duy nhỏ hỏi:

“Vậy vẽ cho ai thấy?”

Cô bé nhìn cậu. Rất nhanh. Rồi cúi xuống.

“Nếu cậu sợ thì thôi.”

Duy nhỏ đỏ mặt. Cậu bé cúi xuống vẽ tiếp, đầu bút đi chậm hơn. Một nét cong. Một nét mỏng ở đuôi mắt. Một chấm đen nhỏ lệch xuống. Đôi mắt trên giấy bắt đầu giống hơn.

Cô bé đặt ngón tay lên mép bàn, rất nhẹ.

“Đúng rồi.”

Chỉ hai chữ. Nhỏ đến mức không ai khác trong lớp nghe thấy.

Nhưng Duy trưởng thành nghe được. Và vì nghe được, anh thấy một chỗ trong ngực mình co lại.

Ngoài cửa lớp, có tiếng ai đó reo lên:

“Minh có bút mới kìa!”

Cả lớp xôn lên. Minh đứng dậy, trên tay là cây bút xanh dương. Cậu bé không hô hào, không giật lấy thứ gì. Minh chỉ cười, gọn gàng, đúng chỗ. Sự đúng chỗ ấy làm mọi người quay về phía cậu gần như tự nhiên.

Hải nhảy xuống khỏi ghế, chạy lại bàn Duy.

“Cho xem truyện mới đi.”

“Chưa xong.”

“Xem tí thôi.”

“Chưa xong,” Duy nhỏ nói lại, tay giữ mép vở.

Minh bước tới sau Hải.

“Nếu hay thì để cả nhóm đọc. Cậu vẽ cho lớp mà.”

Duy nhỏ ngẩng lên.

“Tớ không vẽ cho lớp.”

Không khí quanh bàn khựng một nhịp.

Một vài đứa quay sang. Hải thôi cười. Minh vẫn cầm cây bút mới trong tay, nắp bút trong suốt bắt ánh sáng từ cửa sổ, xanh lên một vệt rất mỏng.

“Thế cậu vẽ cho ai?”

Câu hỏi rơi xuống trang giấy.

Duy trưởng thành nhìn cô bé.

Cô đứng lùi nửa bước. Hai tay đặt trước bụng. Ngón cái miết nhẹ mép móng tay trỏ. Cô không nhìn Minh. Cũng không nhìn Hải. Chỉ nhìn mép vở trong tay Duy nhỏ.

Nói đi.

Duy trưởng thành muốn hét lên.

Nói là cho cậu ấy xem trước.

Nói là chưa xong.

Nói là đừng đưa Minh.

Duy nhỏ mở miệng.

Nhưng tiếng dép của cô Ngân dừng ở cửa lớp.

“Có chuyện gì đấy?”

Hải buông tay khỏi mép vở.

“Không ạ.”

Minh quay lại rất nhanh.

“Bạn Duy vẽ truyện cô ạ. Các bạn muốn xem.”

Câu ấy không sai.

Chính vì không sai nên nó không có chỗ để cãi.

Cô Ngân nhìn Duy nhỏ.

“Giờ học thì cất đi. Còn vở của ai thì trả đúng người, đừng chuyền lung tung nữa.”

Từ “trả” làm cô bé cạnh cửa sổ ngẩng đầu.

Duy trưởng thành cũng nghe thấy. Một âm mảnh vỡ trong đầu anh dịch chuyển.

'Trả.'

Trả cái gì?

Trả cho ai?

Duy nhỏ cúi đầu, gập trang vẽ lại quá nhanh. Mép giấy quệt qua nét chì chưa khô. Đôi mắt trong ô thứ ba nhòe đi. Cậu bé nhét vở vào ngăn bàn. Một mẩu giấy nhỏ bị kẹp ở gáy vở rơi xuống chân ghế.

Không ai thấy.

Chỉ cô bé thấy.

Cô cúi xuống nhặt.

Duy trưởng thành bước được một bước.

Lần này nền gạch lạnh hiện rõ dưới gan bàn chân.

Hai bước.

Tiếng mưa ngoài hiên lớn hơn.

Cô bé mở mẩu giấy. Trên đó có vài chữ bút chì. Duy chỉ đọc được một phần vì ngón tay cô che mất nửa dòng.

‘Đừng đưa Minh đọc trước.’

Bên dưới còn một dòng nữa.

‘...trả lại cho Duy sau giờ học.’

Góc giấy bị ướt. Mực chì mềm ra, nhòe vào đầu ngón tay cô.

Duy nhỏ không nhìn thấy. Cậu bé đang nhìn cô Ngân. Rồi nhìn Minh. Rồi nhìn những đứa trẻ vừa quay sang vì câu hỏi “vẽ cho ai”.

Cô bé cầm mẩu giấy đứng bên bàn, đợi.

Không ai gọi cô.

Minh trở về chỗ ngồi. Hải thì thầm với bạn bên cạnh. Cô Ngân gõ thước lên cạnh bàn.

“Vào học nào các em. Cả lớp. Trật tự.”

Cả lớp ngồi xuống.

Cô bé vẫn đứng thêm một nhịp.

Duy trưởng thành đã đến sát bên cô.

Anh không dám chạm. Cổ họng khô đến đau.

“Em là Quỳnh phải không?”

Cô bé quay đầu.

Lần này, anh nhìn thấy đôi mắt rất gần.

Miệng cô động nhẹ.

“Đừng…”

Tiếng trong lớp bỗng dâng lên.

“Minh đọc đi!”

“Minh có bút mới!”

“Minh đứng lên bảng đi!”

Cái tên Minh sáng lên như phấn mới trên bảng, tràn qua hàng ghế, qua mặt bàn, qua cả gương mặt cô bé. Đám trẻ quay về phía giữa lớp. Duy nhỏ cũng quay. Chỉ một nhịp thôi. Một nhịp rất trẻ con: nơi có tiếng gọi, nơi có ánh sáng, nơi mọi người đang nhìn.

Duy trưởng thành cũng quay đầu theo.

Ngay khi anh quay lại, cô bé không còn bên cửa sổ.

Chiếc ghế trống.

Mẩu giấy nằm trên mặt bàn. Mưa hắt vào từ cửa sổ làm mép giấy cong lên.

Duy cầm nó.

Trên giấy chỉ còn một dòng đọc được:

‘Đừng tô đậm.’

Anh lật mặt sau.

Có một vệt bút rất đậm kéo ngang qua một cái tên. Không phải gạch cho hết lỗi chính tả. Là tô đi tô lại, đến mức giấy gần rách. Dưới vệt bút, một nét cong cuối cùng còn sót, giống nửa chữ “Q” hoặc chỉ là vết chì bị nước kéo.

Duy đưa mẩu giấy gần mắt.

Không rõ thêm.

Anh nghe thấy giọng cô bé, không biết từ đâu:

“Tô đậm quá là thành người khác.”

Duy nắm mẩu giấy.

“Nói lại đi.”

Lớp học tối đi ở các góc.

“Nói lại đi. Lúc đó tớ đã làm gì?”

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng thước gỗ gõ xuống bàn.

Lạch cạch.

Rồi tiếng cô Ngân, xa hơn:

“Duy, cất đi.”

Duy nhỏ cúi đầu.

Duy trưởng thành đứng chết lặng giữa lớp.

Một câu hỏi nằm trên mặt bàn như cái vệt chì bị tô đậm: nếu lúc ấy cậu bé không quay về phía Minh, cô bé có kịp đưa mẩu giấy không?

Tiếng trống vang lên.

Không phải trống trường. Là tiếng báo thức.

Duy choàng tỉnh lúc 05:38.

Phòng ngủ xám nhạt. Rèm cửa khép hờ, bên ngoài trời đầu tháng Sáu chưa sáng hẳn. Hơi nóng ẩm bám trên kính. Quạt trần quay chậm, phát ra tiếng vù vù đều đều.

Bàn tay phải của anh nắm chặt.

Trong lòng bàn tay không có giấy.

Chỉ có một vệt chì rất mảnh ở kẽ ngón cái.

Có thể từ chiều qua, khi anh vẽ mắt cho Bống.

Có thể từ cây bút chì anh cầm ghi chú trước lúc ngủ.

Có thể chẳng là gì.

Anh chà nhẹ. Vệt ấy nhạt đi, nhưng không mất hẳn.

Hà Vi cử động bên cạnh.

“Sao vậy anh? Anh lại nằm mơ à?” cô hỏi, giọng còn khàn.

Duy hít vào. Cổ họng vẫn khô.

“Ừ. Anh vừa nằm mơ.”

“Nhớ lại được điều gì à? Về lớp cũ?”

“Ừ.”

Hà Vi chống tay ngồi dậy. Tóc cô rơi xuống một bên má. Cô nhìn đồng hồ, rồi nhìn anh.

“Hôm nay thứ hai đấy.”

“Anh biết.”

“Đầu tháng Sáu. Anh còn báo cáo đầu tháng.”

“Anh biết.”

Hà Vi nhìn anh lâu hơn, mày hơi nhíu.

Duy tự sửa:

“Anh nghe rồi.”

Cô im lặng vài giây, rồi kéo chăn lên ngang bụng.

“Trong mơ có gì không anh?”

Duy nhìn bàn tay mình.

“Có Duy hồi nhỏ. Có Minh. Có một cô bé ở gần cửa sổ.”

“Quỳnh?”

“Anh không nghe được hết tên.”

“Nhưng anh nghĩ là cô ấy?”

Duy gật đầu.

Hà Vi ngồi dậy, để câu ấy đi qua phòng ngủ rất chậm.

Duy kể ngắn. Anh nói về trang vẽ, đôi mắt, câu “đừng tô đậm”, mẩu giấy rơi ở chân ghế, dòng “đừng đưa Minh đọc trước”, và việc cả lớp quay về phía Minh đúng lúc cô bé biến mất khỏi bên cửa sổ.

Hà Vi nghe đến hết mới hỏi:

“Trong mơ, anh đã làm gì?”

Câu hỏi ấy làm Duy lạnh sống lưng hơn cả mẩu giấy.

“Anh quay đầu nhìn lại.”

“Duy lớn hay Duy bé?”

“Cả hai.”

Hà Vi nhìn anh. Cô không tìm lời an ủi ngay. Một lát sau, cô đứng dậy lấy cốc nước trên tủ đưa cho anh.

“Anh uống đi.”

Duy nhận cốc. Nước để qua đêm hơi nhạt.

“Anh muốn mở sổ không?” cô hỏi.

“Có. Mở giúp anh.”

“Bây giờ luôn nhé?”

Duy nhìn khe sáng dưới rèm. Ngoài phòng khách, chưa có tiếng Bống. Ngăn kéo nằm cách anh vài bước chân, cuốn sổ nằm trong đó, trang tranh đã được đánh dấu. Nếu mở ngay, anh có thể soi lại nét mắt, soi dòng mép giấy, soi xem có câu “đừng tô đậm” không.

Anh đặt cốc nước xuống.

“Không. Em đừng mở.”

Hà Vi nhìn anh.

“Thật không?”

“Thật.”

“Anh có làm sao không?”

Duy nằm lại, chậm hơn lúc ngồi dậy.

Ngoài phòng Bống, có tiếng con bé ho một tiếng nhỏ, rồi trở mình. Căn hộ bắt đầu sáng dần. Tủ lạnh chạy ù ù. Ở bếp, ấm nước điện kêu tách một cái khi công tắc bật lại. Những âm thanh ấy không xóa giấc mơ. Chúng chỉ đặt nó vào đúng chỗ.

Duy ra phòng khách lúc Bống vừa thức dậy.

Con bé ôm tờ giấy hôm qua, trên đó hai nét mắt của anh đã được tô thêm tóc nâu, má hồng và một cái miệng cười lệch.

“Bố xem. Con tô nhẹ.” Bống giơ tờ giấy lên sát mặt Duy.

Duy cầm lấy tờ giấy từ tay con, chăm chú nhìn.

Đôi mắt vẫn hơi buồn, nhưng qua tay Bống, khuôn mặt đã thành một người khác: trẻ con hơn, bớt xa hơn.

“Được,” anh nói, tay xoa nhẹ lọn tóc rối của con. “Nhìn ra rồi.”

Bống cười, hài lòng.

Hà Vi đặt bát mì nhỏ xuống bàn cho con, rồi quay sang nhìn Duy, ánh mắt chờ đợi.

“Anh ăn gì không?”

Duy đặt tờ giấy xuống, dựa lưng vào ghế.

“Bánh mì.”

“Lại bánh mì?” Hà Vi nhíu mày, tay vẫn cầm chiếc nĩa nhỏ.

“Có trứng không em?” Duy vừa nói vừa nhìn vào chảo trứng còn nóng trên bếp.

Hà Vi cầm lọ gia vị, nhìn anh.

“Có. Anh muốn mấy quả?”

Duy thở phào, nở nụ cười nhẹ.

“Vậy bánh mì hai quả trứng nhé.”

Hà Vi khẽ cười, lắc đầu.

“Anh ngày càng tiến bộ rồi đó.”

Bữa sáng thứ Hai diễn ra nhanh hơn cuối tuần. Hà Vi chiên hai quả trứng, kẹp vào bánh mì cho Duy.

Duy cầm ổ bánh mì nóng trên tay.

Trong ngăn kéo, cuốn sổ vẫn nằm yên.

Trong điện thoại, dòng ghi chú vẫn sáng một lần rồi tắt.

‘Mình đã quay đầu lại theo tiếng Minh.’

Duy cắn một miếng bánh mì. Trứng nóng, hơi mặn. Vị nóng ấy kéo anh về bàn ăn, về sáng thứ Hai, về tiếng Bống thổi mì phù phù và Hà Vi đang tìm dây buộc tóc trong túi.

Ở cửa, Bống chìa tay ra.

“Hôm nay bố cầm tay con xuống tầng một nhé.”

“Ừ. Để bố dắt con đi.”

“Nhưng bố không được vừa đi vừa xem điện thoại.”

“Bố biết.”

Bống ngẩng lên.

Duy sửa ngay:

“Bố nghe rồi.”

Con bé gật đầu, hài lòng.

Thang máy xuống chậm. Gương thang máy phản lại ba người đứng cạnh nhau: Hà Vi buộc tóc chưa đều, Bống ôm cặp trước bụng, Duy mặc áo sơ mi đã khô nhưng cổ vẫn hơi nhăn.

Sáng thứ Hai đầu tháng Sáu, và bàn tay nhỏ của Bống đang nằm trong tay anh.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.