Sương Lạc Hồn - Đừng Gọi Sai Tên

Chương 1: Bảng Đỏ Buổi Sáng

Đăng: 25/05/2026 17:28 2,896 từ 23 lượt đọc

Thứ Hai của tuần cuối tháng Năm, cổ áo sơ mi của Duy vẫn còn ẩm.

Hà Vi đã phơi nó từ tối qua, treo sát cửa sổ như mọi lần, nhưng cơn mưa rào cuối tháng Năm qua đêm làm cả chung cư Ngõ Mới ám mùi vải chưa khô. Duy đứng trước tấm gương nhỏ dán sau cánh tủ, kéo cổ áo lên, rồi lại buông xuống. Vệt ẩm lạnh áp vào gáy khiến anh hơi rùng mình.

Ngoài bếp, tiếng thìa chạm vào thành cốc vang lách cách. Bống ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, hai chân chưa chạm đất, hai tay ôm hộp sữa còn chưa cắm ống hút.

“Bố ơi.”

Duy đáp ngay, mắt vẫn nhìn cái cúc áo thứ hai.

“Ừ.”

“Chiều nay con kể bố nghe chuyện con vẽ con cá voi nhé.”

“Ừ, tối bố nghe.”

“Không phải tối. Chiều.”

Duy quay đầu. Bống ngẩng mặt nhìn anh. Tóc mái con bé bị Hà Vi buộc lệch bằng cái dây chun màu vàng. Đồng phục vừa thay, cổ áo trắng còn cứng, trước ngực có một vệt kem đánh răng mờ. Nó nhìn anh bằng vẻ nghiêm túc rất trẻ con, như thể chuyện con cá voi đã được xếp vào đúng ô chiều nay và người lớn không được tự tiện gạch đi.

Duy cười nhẹ.

“Chiều bố chưa chắc về kịp. Tối bố nghe được không?”

Bống nghĩ một lát. Môi con bé chụm quanh ống hút. Tiếng sữa bị hút lên nghe rột rột. Nó chưa trả lời. Hà Vi đứng cạnh bếp, mở nắp hộp cơm cho Duy. Mùi trứng rán nguội, mùi nước mắm và mùi áo mưa phơi cạnh cửa quyện vào nhau thành thứ mùi rất quen của buổi sáng trong căn hộ nhỏ ở chung cư Ngõ Mới.

“Anh cầm hộ em túi rác xuống dưới nhé,” Hà Vi nói.

“Chiều nhớ mua thêm nước rửa bát. Hôm qua em nhắn rồi đấy.”

“Ừ.”

Duy đưa tay tìm điện thoại trên mặt tủ để xem giờ. Màn hình sáng lên trước cả khi anh chạm vào: một tin nhắn trong nhóm công việc, một email có chữ “URGENT”, một dòng nhắc họp lúc tám giờ ba mươi.

Anh mở khóa theo thói quen.

Bống vẫn nhìn anh.

“Bố nhớ chưa?”

“Nhớ gì con?”

Nói xong, Duy mới biết mình vừa sai.

Hộp sữa trong tay Bống hơi bẹp lại. Con bé không khóc, cũng chưa giận. Nó chỉ cúi xuống nhìn con cá voi nhỏ in trên hộp sữa, rồi lấy móng tay cào nhẹ vào mép giấy bạc chỗ cắm ống hút.

Hà Vi quay lại. Cô không trách. Cô chỉ nhìn anh một chút, rồi đóng nắp hộp cơm.

Cạch.

Tiếng nhựa khớp vào nhau khô khốc.

Duy tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi quần.

“Chuyện con cá voi,” anh nói vội.

“Tối bố nghe. Bố hứa.”

“Không. Chiều cơ.”

“Ừ thì... nếu chiều bố về kịp.”

Bống ngẩng lên.

“Bố lại nói nếu rồi.”

Bống nói không to, cũng không có vẻ cố làm người lớn đau. Nó chỉ rơi xuống giữa căn bếp nhỏ, cạnh hộp cơm còn mở, cạnh túi rác buộc chưa chặt, cạnh cổ áo còn ẩm của Duy.

Hà Vi không nói thêm. Cô cài lại quai hộp cơm, đẩy nó về phía anh.

“Anh cầm lấy hộp cơm. Muộn rồi đấy.”

Duy cầm hộp cơm, túi laptop, rồi nhớ ra túi rác. Anh quay lại móc nó khỏi tay nắm cửa. Nước từ đáy túi nhỏ xuống nền một giọt rất mỏng. Hà Vi cúi lấy khăn lau. Duy định bảo để anh lau, nhưng cô đã lau xong trước khi câu kịp ra khỏi miệng.

Bống tụt xuống khỏi ghế. Đôi giày của con bé đặt lẫn dưới gầm bàn, một chiếc quay mũi vào trong, một chiếc quay ra ngoài. Nó tự xỏ giày, làm chậm và sai bên. Duy đặt túi rác xuống, quỳ một gối trước mặt con.

“Ngược rồi này con.”

Bống nhìn xuống chân mình.

“Con biết chứ.”

“Biết sao còn đi vậy con?”

“Để bố sửa đấy ạ.”

Duy khựng lại. Rồi anh tháo quai dán, đổi hai chiếc giày cho con. Bàn chân Bống nhỏ, tất trắng sờn ở gót. Anh kéo quai dán vừa đủ chặt. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh không nghĩ đến bảng số, không nghĩ đến email, không nghĩ đến cuộc họp đang chờ. Chỉ có đôi giày nhỏ của con, mùi sữa và tiếng Hà Vi xếp thìa vào bồn rửa.

“Xong rồi.”

Bống cúi nhìn đôi giày.

“Tối bố nghe con kể cá voi nhé.”

Lần này, nó tự sửa chữ chiều thành tối.

Duy thấy trong ngực mình có gì đó chùng xuống.

“Ừ. Tối bố nghe từ đầu.”

“Từ đoạn nó bị lạc ấy.”

“Ừ.”

“Bố để máy ra xa cơ.”

Duy bật cười, nhưng tiếng cười không tròn.

“Không nhìn.”

Hà Vi đưa cho anh hộp cơm. Ánh mắt cô dừng ở túi quần anh, nơi chiếc điện thoại vừa được nhét vào. Không sắc. Chỉ mệt. Duy nhận hộp cơm, muốn nói một câu khác ngoài “anh đi đây”, nhưng câu khác không kịp thành hình.

Anh cúi hôn lên tóc Bống. Tóc con còn mùi dầu gội trẻ em, hơi ngọt.

“Đi học ngoan.”

“Bố đi làm ngoan.”

Hà Vi bật cười rất khẽ. Duy cũng cười, rồi nhấc túi rác lên, mở cửa đi ra.

Hành lang chung cư buổi sáng có tiếng dép lê, tiếng khóa cửa, tiếng trẻ con giục nhau, tiếng ai đó kéo lê một túi đồ xuống cầu thang. Bóng đèn cảm ứng chớp hai lần mới sáng hẳn. Duy bước ra ngoài, quay lại nhìn Bống lần cuối. Con bé đứng cạnh Hà Vi, một tay ôm cặp, một tay giơ lên vẫy. Nó chưa cao tới vai mẹ.

“Bố nhớ nhé!”

“Nhớ.”

Cửa đóng lại.

Duy đi được nửa hành lang mới lấy điện thoại ra. Anh định chỉ xem giờ, nhưng màn hình đang hiện tin nhắn của sếp Hoàng.

“Duy, dashboard sáng nay đỏ quá. Lên sớm xử lý trước họp.”

Thang máy ở cuối dãy kêu ting, cửa mở ra. Người bên trong nhìn anh chờ. Duy bước vội tới, một tay cầm túi rác, một tay gõ:

“Em đang lên.”

Gõ xong, anh mới nhận ra mình vẫn chưa bỏ túi rác xuống.

Anh quay lại ném túi rác vào thùng nhựa xanh cạnh cửa chung cư Ngõ Mới, rồi vội ra xe. Trời tháng Năm vừa tạnh, chỉ còn lại hơi ẩm lạnh của trận mưa đêm, thứ hơi nước làm mọi thứ dính lại và khiến lớp áo ẩm càng thêm khó chịu. Đèn đỏ đầu ngõ giữ anh lại đúng chín mươi giây, đủ để câu của Bống quay về rất nhỏ:

‘Bố lại nói nếu.’

Đèn chuyển xanh. Dòng xe rướn lên như có ai kéo dây.

Tầng mười hai của tòa Bông Giấy, nơi Công ty Thời Đại Số thuê một nửa mặt sàn, có mùi cà phê máy và điều hòa vừa bật. Duy chưa kịp đặt túi laptop xuống thì Mai Phương đã ngẩng lên từ bàn đối diện.

“Anh Duy, file hôm qua em gửi anh có sửa cột tháng chưa?”

“Anh xem ngay.”

Đức Anh quay ghế lại, hạ giọng: “Dashboard đỏ từ sáu giờ rưỡi. Em tưởng API lag, nhưng refresh mấy lần vẫn đỏ.”

Dashboard mở ra bằng một mảng đỏ. Duy kéo chuột qua các tab dữ liệu, sửa một cột ngày sai định dạng, lọc lại vài hợp đồng chưa đúng trạng thái, rồi dừng ở bảng renewal. Không có lỗi nào đủ lớn để nổi giận. Chính những lỗi nhỏ, nằm đúng lúc người ta vội, mới làm cổ áo ẩm dính lại sau gáy.

Sếp Hoàng xuất hiện sau lưng anh lúc tám giờ hai mươi bảy.

“Có nguyên nhân chưa?”

“Mapping sai một phần. Renewal là số thật xấu.”

“Vậy vào họp nói rõ là số thật. Nhưng bản trước tám rưỡi bốn lăm phải sạch.”

Duy gật đầu. Anh sửa công thức cuối cùng, refresh. Một dải đỏ chuyển sang vàng. Không xanh. Chỉ vàng. Ở Thời Đại Số, màu vàng vẫn đủ để Hoàng gọi anh vào phòng họp; ở nhà, màu vàng là dây chun buộc tóc Bống đang chờ anh về nghe chuyện cá voi.

Đức Anh thở ra:

“Đỡ hơn rồi anh.”

Duy nhìn chữ vàng ấy. Đỡ hơn. Không tốt. Không xong. Chỉ đỡ hơn. Anh lưu file thành ‘dashboard_0835’, rồi thấy tin của Hà Vi hiện trên màn hình: ‘Bống gửi voice cho anh đấy’.

Đoạn ghi âm dài mười hai giây. Duy chạm ngón tay vào màn hình, nghe tiếng Đức Anh gọi từ cửa phòng họp, rồi cất máy vào túi. Những ô đỏ còn lại nằm ở cuối bảng, gọn gàng như những dấu phẩy không chịu biến mất.

Duy đi về phía phòng họp.

Gần cuối ngày, anh về đến nhà lúc tám giờ bốn mươi bảy.

Thang máy dừng ở tầng của anh bằng một tiếng ting mỏng. Cửa mở ra, hành lang tối hơn buổi sáng, mùi thức ăn nhà ai còn lẫn trong hơi ẩm của tường cũ. Một túi rác mới đã được buộc sẵn đặt cạnh cửa phòng 1208, không phải nhà anh. Duy nhìn nó một thoáng rồi mới nhận ra mình đứng yên trước cửa quá lâu.

Trong đầu anh vẫn còn hàng ô đỏ cuối dashboard, tên file ‘dashboard_0835’, giọng sếp Hoàng đều đều trong phòng họp, và câu Đức Anh nói lúc chiều:

“May mà nó vàng lại rồi anh.”

Vàng lại. Đỡ hơn. Không xanh. Cả ngày của anh hình như chỉ xoay quanh chuyện làm cho vài thứ bớt đỏ.

Duy tra chìa khóa vào ổ.

Bên trong, tiếng Bống vọng ra trước khi cửa mở hết.

“Bố về!”

Con bé chạy từ phòng trong ra, chân mang dép lệch bên. Chiếc áo ngủ in mấy con cá nhỏ màu xanh nhạt, cổ áo bị kéo rộng vì nó hay cắn mép vải khi xem tivi. Trên tay Bống là một tờ giấy vẽ đã hơi nhàu ở góc.

Duy cúi xuống tháo giày.

“Ừ. Bố về rồi.”

“Bố ăn cơm chưa?”

“Bố ăn ở công ty rồi.”

“Bố có nghe voice của con không?”

Duy khựng lại ở động tác kéo dép trong nhà.

Anh đã định nghe. Ít nhất ba lần trong ngày, anh đã định bấm vào đoạn voice mười hai giây ấy. Nhưng mỗi lần, một việc khác lại chen vào: file gửi lại, cuộc gọi của khách hàng, tin nhắn sửa số, trời bắt đầu mưa.

“Bố chưa.”

Bống nhìn anh.

“Con kể lại được.”

Nó nói câu ấy rất nhanh, như để tự cứu câu chuyện của mình trước khi người lớn kịp xin lỗi. Duy đặt túi laptop xuống. Anh lấy điện thoại ra, chuyển sang im lặng, rồi đặt úp ở đầu bàn bên kia.

“Bây giờ bố nghe bản kể thật.”

Bống nhìn kiểm tra. Nó có vẻ chấp nhận.

“Từ đầu nhé bố.”

“Ừ. Từ đầu.”

Bống hít vào một hơi dài, như người lớn chuẩn bị thuyết trình. Nó xoay tờ giấy về phía Duy. Trên giấy là một con cá voi màu xanh, thân tròn quá cỡ, mắt to như hai hạt đậu đen. Dưới bụng cá voi có mấy vệt màu xám, chắc là sóng. Bên cạnh cá voi, Bống vẽ một cái chấm đỏ nhỏ xíu.

“Đây là cá voi Lam,” Bống nói. “Nó bị lạc mẹ.”

Duy cúi gần hơn.

“Cái chấm đỏ này là gì?”

“Là cái phao đó bố.”

“Phao của ai vậy con?”

“Của bạn nó đấy ạ.”

“Cá voi có bạn dùng phao à?”

Bống nghĩ một lát.

“Có mà. Vì nó còn bé.”

Duy gật đầu, rất nghiêm túc.

“Ừ. Cá voi bé thì cần phao.”

Bống cười. Nụ cười đến nhanh, sáng lên trong căn bếp nhỏ như bóng đèn vừa được thay. Duy thấy mình thở ra chậm hơn. Hà Vi đặt đĩa trứng gần anh, rồi ngồi xuống ghế bên kia bàn.

“Xong cá voi Lam đi tìm mẹ,” Bống kể tiếp.

“Nó bơi qua một chỗ rất tối. Ở đó có nhiều con cá khác nhưng không ai biết mẹ nó ở đâu.”

“Ừ.”

“Nó hỏi một con rùa.”

“Rùa nói gì?”

“Rùa nói: con phải nghe mẹ con hát.”

Duy đang cầm thìa thì dừng lại.

“Mẹ nó hát à?”

“Cá voi nói chuyện bằng tiếng hát mà bố.”

“À.”

“Nhưng nó quên mất.”

Bống nói câu đó rất bình thường. Nó nhìn bức vẽ, không nhìn Duy. Ngón tay con bé di quanh cái chấm đỏ, rồi kéo một đường tưởng tượng về phía thân cá voi. Một con cá voi bé bị lạc, một cái phao đỏ, một tiếng hát bị quên.

Nhưng Duy bỗng thấy cổ họng khô.

Anh với lấy cốc nước. Cốc đặt gần điện thoại, anh suýt chạm vào màn hình. Bàn tay dừng lại giữa chừng, rồi rẽ sang cốc. Hà Vi nhìn thấy. Lần này, khóe môi cô động nhẹ.

“Rồi nó làm sao nhớ lại?” Duy hỏi.

“Bạn nó nhắc đấy ạ.”

“Bạn nào vậy con?”

Bống chỉ vào cái chấm đỏ.

“Bạn phao đấy.”

“Phao mà cũng biết hát à?”

“Không đâu. Phao đỏ biết.”

“Đỏ thì sao?”

“Thì dễ thấy mà bố.”

Bống nói xong lại cúi xuống chỉnh mép tờ giấy. Ngoài cửa sổ, một giọt nước mưa chạy dài xuống kính. Đèn từ tòa nhà đối diện làm giọt nước sáng lên một vệt ngắn rồi tắt.

Cảm giác ấy chỉ thoáng qua, chưa kịp thành hình. Chỉ là một cái nhíu rất nhỏ trong đầu, như khi người ta cố nhớ tên một bài hát cũ mà không nhớ nổi câu đầu.

“Bố?”

Duy chớp mắt.

“Ừ, bố nghe.”

“Bố nhìn cái phao của con lâu quá.”

“Bố thấy nó hơi đỏ.”

Bống cười.

“Con tô bị lem đấy.”

Hà Vi bật cười khẽ.

“Con biết bị lem mà vẫn khoe à?”

“Hì. Vì nó là phao mà.”

“Ừ,” Duy nói.

“Vì nó là phao.”

Bống có vẻ hài lòng với sự thừa nhận ấy. Nó kể tiếp, nhanh hơn, tay chỉ loạn trên mặt giấy. Cá voi Lam đi qua hang tối, gặp rùa, gặp một con mực biết vẽ mây, rồi cuối cùng nghe thấy tiếng hát của mẹ vọng lên từ rất xa. Duy không bắt được hết logic. Có chỗ con cá voi vừa ở biển đã bay lên trời. Có chỗ cái phao đỏ biến thành mặt trời. Có chỗ Bống tự quên mất mình đang kể đến đâu, phải quay lại hỏi Hà Vi.

Nhưng lần này, Duy không sửa.

Anh nghe.

Thỉnh thoảng anh hỏi một câu rất nhỏ. “Rồi sao nữa?” “Con mực màu gì?” “Sao cá voi lại sợ hang tối?” Mỗi câu hỏi làm Bống ngồi thẳng hơn một chút. Căn bếp nhỏ cũng như rộng ra, đủ để chứa một con cá voi, một cái phao đỏ, một tiếng hát bị quên và ba người đang ngồi quanh bàn ăn nguội.

Canh trong bát của Duy đã bớt nóng. Trứng rán cũng nguội hẳn. Điện thoại nằm im ở mép bàn.

Khi Bống kể xong, nó tự vỗ tay một cái.

“Hết.”

Duy nhìn tờ giấy.

“Cá voi tìm được mẹ rồi à?”

“Rồi ạ.”

“Nhờ cái phao đỏ?”

“Nhờ nó nghe thấy mẹ.”

“Nhưng lúc đầu nó quên mà.”

“Thì nghe lại.”

Bống nhún vai.

“Thì nó nghe mẹ hát lại.”

Con bé nói xong lại cúi xuống tờ giấy, như thể chuyện cá voi tìm về chỉ cần thêm một nét màu đỏ.

Duy muốn nói gì đó, nhưng không tìm được câu nào hợp. Anh chỉ đưa tay xoa nhẹ lên đầu Bống. Tóc con đã khô, mềm, có mùi nắng giả của dầu gội.

“Mai con vẽ tiếp nhé,” Bống nói.

“Ừ.”

“Bố nghe tiếp nhé.”

“Ừ.”

“Đừng nói nếu nữa.”

Duy im một nhịp.

“Bố sẽ về sớm hơn hôm nay.”

Bống nhìn anh, chờ thêm.

“Thật chứ bố?”

“Thật.”

Nó gật đầu, như tạm chấp nhận. Hà Vi thu dọn bát. Ánh mắt cô dịu hơn một chút, nhưng chưa hẳn nhẹ. Trong căn bếp nhỏ, điện thoại vẫn nằm im. Bống cúi trên tờ giấy, đầu lưỡi hơi thè ra vì mải tô.

Duy cầm bát canh lên ăn. Canh đã nguội, nhưng không khó ăn.

Một lát sau, khi Hà Vi đưa Bống vào đánh răng, Duy ở lại bàn dọn giấy bút. Anh nhặt tờ vẽ của con lên, định đặt vào cặp. Cái chấm đỏ ở góc giấy đập vào mắt anh lần nữa. Nó nhỏ thôi, nhỏ hơn móng tay út của Bống, nhưng màu đỏ ấy làm anh thấy có một đường rất mảnh chạy qua đầu mình.

Một bảng gì đó.

Một hành lang.

Một buổi sáng rất xa.

Duy đứng yên, tờ giấy trong tay. Từ phòng tắm, tiếng Bống cười vì Hà Vi nhắc nhổ kem đánh răng vang ra trong trẻo. Anh lắc đầu rất nhẹ, như xua một con muỗi vô hình.

Rồi anh đặt tờ giấy lên nóc tủ lạnh, ngay dưới cục nam châm hình con cá.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.