Chương 10: Cái Tên Chưa Bật Ra
Sáng ngày hôm sau.
Sếp Hoàng gửi mail yêu cầu báo cáo, Lan hỏi danh sách khách hàng, máy in kêu rè rè phía sau. Sau gần một tiếng, Duy làm xong phần phải làm, gửi bản sửa trước giờ họp, rồi xin ra ngoài mười phút.
Anh đứng ở cuối hành lang, xem tin nhắn Hải gửi đến. Trong tin nhắn Hải gửi thêm mặt sau của tấm ảnh lớp.
Trên màn hình là mặt giấy ngả vàng, mép ảnh cong nhẹ, phía sau có mấy hàng tên học sinh viết bằng bút bi xanh. Nhiều chữ còn đọc được. Một vài chữ đã phai thành vệt.
Anh phóng to từng dòng.
‘Số 24: Vũ Tường Minh.’
‘Số 25: Lương Xuân Hải.’
‘Số 26: Lê Khang Duy.’
‘Số 27: ‘
Duy dừng lại.
Dòng 27 không trống hẳn. Có một vệt mực rất nhạt nằm sau con số, như tên đã từng ở đó rồi bị thời gian làm mờ đi. Hoặc như ai đó viết bằng cây bút sắp hết mực, đến nửa chừng thì dừng.
Anh nhìn số 27 lâu đến mức màn hình tự tối xuống.
Duy trở lại bàn làm việc. Chiếc điện thoại vẫn cầm trên tay, ngón tay cái vô thức miết lên màn hình nơi dòng số 27 đang hiện rõ. Vừa ngồi xuống, Lan ở bàn bên cạnh gọi sang:
“Anh Duy, công thức cột tháng em để như hôm qua được không?”
Duy vội tắt màn hình điện thoại, ngẩng lên.
“Được. Nhưng nhớ đổi định dạng ngày trước khi gửi.”
“Vâng.”
Máy in phía cuối phòng kêu rè rè. Sếp Hoàng đi ngang qua, đặt một tập giấy xuống bàn anh.
“Duy, báo cáo chín rưỡi anh xem. Đừng để phần khách cũ trống ghi chú như này nữa.”
“Vâng.”
Anh kéo tập giấy về phía mình. Đầu ngón tay vẫn còn cảm giác chạm vào màn hình, đúng chỗ dòng 27.
Đến gần trưa, khi báo cáo đã gửi đi, Duy ra cuối hành lang gọi cho Hải. Bên ngoài vách kính, tòa Bông Giấy hắt lại ánh nắng trắng của cuối tháng Năm. Sau cơn mưa đêm, hơi nóng bắt đầu bốc lên khỏi mặt đường.
Hải bắt máy rất nhanh.
“Ông xem mặt sau rồi à?”
“Ừ. Tôi xem rồi.”
“Nhòe kinh. Mẹ tôi bảo ảnh đó nằm trong hộp bánh quy cũ, chắc mấy chục năm nay không ai mở.”
“Tôi hỏi một câu. Dòng có số thứ tự 27 là ai vậy? Ông nhớ không”
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây.
“Tôi cũng đang nhìn đây. Không nhớ ra.”
“Tôi thấy có vệt chữ.”
“Có. Nhưng như bị phai ấy. Hay bút hết mực. Tôi phóng hết cỡ rồi.”
“Sau dòng 27 là ai? Ông nhớ không?”
“Để tôi xem lại. À. Dòng 28 hình như Hằng. 29 Tuấn. 30 Thủy. Nhưng thứ tự ảnh với danh sách không chắc khớp. Hồi đó ghi kiểu gì tôi chịu.”
Duy tựa vai vào tường.
“Ông hỏi Hằng được không?”
“Được.”
“Ừ. Nhớ đừng hỏi cả nhóm nhé.”
“Biết rồi. Hỏi cả nhóm là chúng nó lại tưởng hỏi đùa.”
Duy hít một hơi sâu..
Đầu dây bên kia, Hải hạ giọng:
“Ông vẫn đang nghĩ đến Quỳnh à?”
“Ừ. Tôi cứ có cảm giác cần phải tìm Quỳnh. Nhờ ông nhé.”
Hải dừng vài giây rồi trả lời.
“Tôi sẽ hỏi thử. Có gì tôi nhắn lại sau.”
Duy cúp máy. Anh đứng thêm vài giây ở cuối hành lang. Trong tay anh, điện thoại nóng lên do bị siết chặt. Phía trong văn phòng, sếp Hoàng đang nhắc ai đó gửi file trước giờ nghỉ. Một ngày làm việc vẫn đi tiếp, đều và khô. Còn sau số 27, một cái tên không chịu hiện ra.
Tin của Hải đến lúc Duy đang ngồi trong căng tin.
‘Hằng nói: hình như lớp mình có Diệp Quỳnh. Hay Diệu Quỳnh. Ngồi gần cửa sổ. Nghỉ trước cuối năm thì phải.’
Duy đọc đi đọc lại dòng ấy. Khay cơm trước mặt còn nguyên. Canh rau ngót bốc hơi mỏng, rồi nguội dần.
Anh bấm gọi lại.
“Hằng nói Diệp hay Diệu?”
“Cô ấy bảo hình như Diệp. Nhưng ông biết rồi đấy, cái gì cũng hình như.”
“Còn ai nhớ không?”
“Tôi nhắn Hạnh. Hỏi riêng xem bà cô này có nhớ gì không. Đừng cuống.”
“Ừ. Tôi không cuống đâu.”
“Giọng ông đang cuống đấy.”
Duy nhìn xuống khay cơm.
“Chắc vậy. Nhớ hỏi giúp tôi nhé.”
“Ừ. Có gì tôi báo lại.”
Duy định nói gì đó thêm, nhưng nhìn khay cơm còn đầy thì thôi.
Đến cuối giờ chiều, Duy nhận tin nhắn Hải gửi đến:
‘Hạnh nói có bạn Quỳnh ngồi cửa sổ, ít nói. Không chắc Diệp hay Diệu. Hình như chuyển trường.’
Duy mở lại mặt sau tấm ảnh. Dòng 27 vẫn chỉ là một vệt mực mỏng. Không có thêm chữ nào hiện ra. Nhưng sau những tin nhắn của Hằng và Hạnh, khoảng trống ấy không còn giống chỗ giấy hỏng nữa. Nó giống một chỗ bị giữ lại.
Tối, Duy trở về nhà, và như đã hứa, anh nghe Bống kể lại chuyện con cá voi đi qua hang tối. Chỉ đến khi con bé ngủ say, anh mới đi ra phòng bếp. Hà Vi đang hâm canh trong bếp. Anh kể cho cô nghe những gì Hải nhắn. Cô cầm muôi, lưng hơi khựng lại khi nghe đến tên Quỳnh.
“Vậy là có người tên Quỳnh thật?”
“Có vẻ vậy.”
Hà Vi tắt bếp. Hơi canh bốc lên làm kính cửa tủ mờ một mảng.
“Có vẻ vẫn chưa phải là chắc chắn.”
“Ừ.”
“Anh ghét chữ đó lắm rồi nhỉ?”
Duy nhìn cô.
“Em cũng ghét.” Hà Vi đặt bát canh xuống bàn.
“Nhưng chưa chắc thì cứ để là chưa chắc.”
Bát canh chạm bàn mạnh hơn thường ngày. Một ít nước sóng ra mép. Hà Vi lấy khăn lau ngay, như thể không muốn để ai nhìn thấy tay mình vừa không vững.
Duy ngồi xuống.
“Anh định gọi cô giáo chủ nhiệm hồi lớp Năm.”
Hà Vi không ngẩng lên ngay.
“Bao giờ anh gọi?”
“Anh nghĩ là ngày mai.”
“Anh có số của cô ấy rồi à?”
“Anh chưa. Nhưng có thể Hải sẽ tìm được qua nhóm lớp cũ.”
Cô gấp khăn lại, đặt bên cạnh bát.
“Gọi được rồi thì anh sẽ hỏi gì?”
“Chắc là danh sách lớp 5A. Và về bạn nữ tên Quỳnh.”
“Anh có định nói thật không?”
“Thật cái gì?”
“Thật về chuyện anh mấy hôm nay mất ngủ vì một cái tên.”
Nói xong, Hà Vi cụp mắt xuống.
“Em nói khó nghe quá phải không?”
“Không. Em nói đúng.”
“Anh nhận ra rồi à? Em không muốn nói dễ nghe nữa.”
Duy đặt tay lên mép bàn. Anh thấy mình muốn giải thích, nhưng không biết giải thích bằng câu nào mà không làm cô mệt hơn.
“Anh không có ý như thế.” Anh hạ giọng.
Hà Vi ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn thẳng vào chồng.
“Anh đang cố ý. Em không biết tại sao cái tên ấy lại ám ảnh anh đến vậy? Anh cứ như đang trở thành một con người khác.”
“Anh xin lỗi. Anh đang cố.” Duy ngoảnh mặt nhìn về phía bếp, lảng tránh cái nhìn của Hà Vi.
“Em biết.” Hà Vi cười nhạt.
“Chính vì em biết nên em mới bực. Nếu anh cố mà vẫn như thế này, em còn phải bực mình kiểu gì nữa?”
Duy im lặng, nuốt khan.
Hà Vi ăn một miếng cơm, nhai chậm. Một lúc sau, cô nói:
“Mai anh gọi cho cô giáo cũ thì bật loa lên.”
Duy khựng lại một nhịp.
“Em muốn nghe à?”
Hà Vi đặt bát cơm xuống.
“Muốn. Và nếu em khó chịu, em sẽ nói khó chịu. Anh đừng nhìn em như thể em không hiểu hết.”
Khang Duy hít vào một hơi, anh gật đầu.
“Được.”
“Không phải em gây khó dễ gì cho anh. Em chỉ muốn biết chuyện gì khiến chồng em lại ám ảnh không dứt ra được như vậy.”
“Anh biết.”
Hà Vi nhìn anh.
“Lại biết.”
Duy cúi xuống bát cơm.
“Anh sẽ nhớ.”
“Em nghe câu đó đỡ hơn.”
Cuộc gọi cho cô Ngân diễn ra tối hôm sau.
Ban ngày, Duy vài lần mở số điện thoại rồi lại tắt. Đến tối, khi Bống ngủ, Hà Vi đặt điện thoại lên bàn ăn, bật loa ngoài, rồi ngồi xuống bên cạnh anh.
Duy bấm gọi.
Cô Ngân bắt máy sau hồi chuông thứ tư.
“Alo?”
“Dạ, em chào cô. Em là Khang Duy, học sinh lớp 5A cũ của cô. Không biết cô còn nhớ em không ạ?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Có tiếng tivi rất nhỏ, rồi tiếng ai đó hạ âm lượng.
“Khang Duy…” cô Ngân nói chậm.
“Em Duy hay vẽ truyện trong lớp phải không?”
Duy ngẩng lên nhìn Hà Vi.
“Dạ.”
“Hồi đó cô có thu mấy tờ các em chuyền trong giờ. Cô không nhớ rõ mặt em, nhưng cái tên thì còn nhớ loáng thoáng.”
Bàn tay Hà Vi đặt trên mép bàn khẽ co lại.
Duy hỏi về tấm ảnh lớp, về mặt sau có danh sách tên, về dòng 27 của lớp 5A Trường Tiểu học Cây Bàng, nay đổi tên thành Trường Tiểu học Lễ Văn. Anh đọc các tên quanh đó: Tường Minh, Hải, Khang Duy, Hằng, Tuấn, Thủy,...
Cô Ngân nghe rất lâu.
“Lâu quá rồi,” cô nói.
“Dạ. Em biết.”
“Nhưng lớp đó… hình như có một em tên Quỳnh.”
Bàn tay Duy bất giác siết chặt điện thoại. Anh nhìn chằm chằm lên mặt bàn.
“Cô nhớ họ tên đầy đủ của bạn ấy không ạ?”
“Để cô nghĩ đã.”
Đầu dây bên kia có tiếng giấy hoặc tiếng tay áo sượt qua điện thoại. Duy nghe hơi thở của mình nhỏ đi.
“Diệp Quỳnh,” cô Ngân nói.
“Hình như là Diệp Quỳnh. Cô không dám chắc họ đệm đầy đủ, nhưng tên Quỳnh thì có. Em ấy ít nói. Năm đó, em ấy ngồi gần cửa sổ của lớp.”
Diệp Quỳnh.
Cái tên đến nhẹ đến mức anh gần như sợ mình nghe nhầm. Nhưng Hà Vi cũng đã nghe. Cô ngồi yên lặng bên cạnh anh.
Duy hỏi:
“Bạn ấy có nghỉ trước cuối năm không cô?”
Lần này câu trả lời như bị rơi vào khoảng lặng. Bàn tay trái của Duy siết chặt lấy mép bàn. Gần một phút sau giọng cô Ngân mới lại vang lên.
“Có thể… Cô nhớ có một em chuyển đi, hoặc nghỉ một thời gian. Hồ sơ thì nhà trường giữ, cô nghỉ lâu rồi nên không còn gì trong tay.”
“Em muốn hỏi về ảnh tập thể của lớp 5A. Ở mặt sau tấm ảnh em thấy có danh sách học sinh của lớp. Nhưng dòng 27 lại đang khuyết mất một cái tên. Có phải là bạn ấy không ạ?”
Duy nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ ở bên kia đầu dây.
“Nếu không thấy rõ thì cô không dám nói.”
Duy khựng lại, tay anh khẽ buông khỏi mép bàn. Anh hít vào một hơi thật sâu.
“Vâng cô. Em hiểu ạ.”
Cô Ngân hỏi:
“Sau bao năm, sao bây giờ em tìm chuyện này?”
Duy nhìn Hà Vi. Cô không gật, không lắc.
“Em tìm lại được một cuốn sổ lớp cũ. Trong đó có vài dòng nhắc đến Quỳnh, Minh, và tên em. Em không nhớ rõ hồi đó đã xảy ra chuyện gì.”
Đầu dây bên kia im lặng lâu hơn vừa rồi.
“Minh là Tường Minh phải không cô?” Duy hỏi.
“Ừ. Minh thì cô nhớ rõ hơn. Học tốt, hoạt động nhiều. Những em như vậy giáo viên hay nhớ. Còn các em ít nói…”
Cô bỏ dở câu.
Duy nhìn dòng vân trên mặt bàn.
“Cô nhớ Quỳnh có vẽ không ạ?”
“Có.” Lần này cô trả lời nhanh hơn.
“Cô nhớ có một em gái vẽ rất gọn. Mắt nhân vật lúc nào cũng to. Nhưng cô không dám chắc là Quỳnh hay một bạn khác. Lâu quá rồi.”
‘Lâu quá rồi.’
Duy hỏi thêm vài câu, nhưng không dồn một lúc. Cô Ngân chỉ xác nhận được từng mảnh: lớp 5A có một bạn tên Quỳnh, có thể là Diệp Quỳnh; ít nói; ngồi gần cửa sổ nhìn ra sân sau Trường Cây Bàng; có thể nghỉ trước cuối năm; Duy từng vẽ truyện; Tường Minh là học sinh nổi bật. Về dòng bị gạch, cô không nhớ. Về mấy tờ truyện chuyền tay, cô chỉ nhớ từng thu vài lần. Về sổ trực nhật, cô nói cuối tuần thường thu lại, nhưng không giữ lâu.
Cuộc gọi kết thúc sau mười hai phút.
Duy đặt điện thoại xuống.
Hà Vi đứng dậy đi rót nước. Khi quay lại, cô đặt một cốc trước mặt anh, một cốc trước mặt mình. Nước còn sóng sánh trong cả hai cốc.
“Em thấy mọi người dường như cũng không nhớ chính xác,” cô nói.
Duy nhìn cô. Anh thở hắt ra một hơi.
“Hai mươi lăm năm rồi mà.”
“Đúng rồi.” Hà Vi ngồi xuống. “Cho nên khi nghe xong em cũng không rõ tâm trạng của mình nữa. Hơi tội. Hơi bực. Hơi sợ.”
Cô cười khẽ, nhưng mắt cứ nhìn vào nét mặt của chồng.
“Rất linh tinh.”
Duy cũng cười được một chút.
“Cảm ơn em.”
“Đừng cảm ơn vội. Em vẫn bực anh.”
“Ừ.”
“Nhưng ít nhất bây giờ cô ấy là một người từng có trong lớp. Không phải cái bóng anh tự dựng lên. Dù đến giờ em cũng chẳng rõ anh đang tìm cái gì.”
Duy nhún vai, rồi nhìn điện thoại. Màn hình đã tắt. Cái tên Diệp Quỳnh vẫn ở lại trong đầu anh, rõ hơn hôm qua, nhưng chưa đủ để giải thích bất cứ điều gì.
Anh cầm lấy điện thoại, mở ứng dụng ghi chú.
‘- Diệp Quỳnh: cô Ngân nhớ có, nhưng không chắc họ đệm tuyệt đối.’
‘- Ít nói.’
‘- Ngồi gần cửa sổ.’
‘- Có thể nghỉ trước cuối năm.’
‘- Có thể vẽ đẹp. Cô Ngân không chắc.’
‘- Tường Minh: học tốt, nổi bật, cô nhớ rõ hơn.’
‘- Dòng 27: chưa xác nhận.’
‘- Không ép nhớ.’
Hà Vi kéo tờ giấy về phía mình. Cô đọc từ trên xuống, rồi dùng móng tay gõ nhẹ vào dòng cuối.
“Anh ghi ra vì sợ quên sao?”
“Ừ.”
“Nhưng đừng có cố quá sức đấy.”
“Anh sẽ cố.”
“Cố thật?”
“Ừ.”
Hà Vi đứng dậy thu hai cốc nước. Đi được vài bước, cô quay lại.
“Em nói điều này hơi xấu.”
“Em nói đi.”
“Nếu sau này anh nhớ ra Quỳnh từng thích anh, hoặc anh từng thích Quỳnh, em không chắc em sẽ xử lý đẹp đâu.”
Duy im lặng.
“Nhưng em muốn biết thật,” cô nói tiếp.
“Còn hơn nhìn anh dồn sự quan tâm cho quá khứ mà quên đi thực tại của gia đình này.”
Nghe xong, Duy thấy cổ họng nghẹn lại.
“Anh xin lỗi. Anh sẽ cố gắng cân bằng lại.”
“Em hi vọng anh nói được thì sẽ nhớ được.”
Đêm đó, Duy trằn trọc không ngủ được.
Anh nằm cạnh Hà Vi. Bóng tối trong phòng không dày như những đêm trước. Ngoài cửa sổ, hơi nóng cuối tháng Năm vẫn bám trên kính, cơn mưa đã ngừng.
Một lúc lâu sau, Hà Vi hỏi:
“Anh vẫn đang nghĩ về cái tên đó?”
“Ừ.”
“Còn công việc ngày mai?”
“Ừ. Anh sẽ ngủ ngay.”
Hà Vi thở ra rất khẽ. Cô trở mình, kéo chăn lên cao.
Duy nhắm mắt.
Diệp Quỳnh.
Cái tên ở đó.
Không còn là một vệt mờ ở mép ảnh. Nhưng cũng chưa phải câu trả lời.
Một người từng có mặt.
Từng ngồi gần cửa sổ.
Từng có thể vẽ đẹp.
Từng nghỉ trước khi danh sách cuối năm khép lại.
Và từng bị nhiều người nhớ sai theo cùng một cách.
Duy không biết vì sao.
Chưa.
Anh để chữ “chưa” nằm nguyên ở đó.
Không phải để bỏ qua.
Mà để ngày mai, nếu phải viết tiếp, anh không viết sai tên thêm một lần nữa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.