Chương 9: Tiếng Gõ Từ Trong Tường
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!
Cộc....Cộc....Cộc
Tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng nhiều. Không chỉ từ một phía – mà từ khắp mọi hướng. Từ bên trái, từ bên phải, từ trên trần, thậm chí dường như từ cả dưới sàn. Những âm thanh chồng chéo lên nhau, tạo thành một thứ nhịp điệu hỗn loạn và đáng sợ, như nhịp tim của chính tòa nhà đang đập.
Như cả tòa chung cư đang thức dậy.
Linh Chi ngồi cứng đờ trên sofa, hai tay ôm chặt lấy cái gối đã nhàu nát từ lâu. Gương mặt cô – vốn đã trắng bệch vì sợ hãi – giờ còn trắng hơn cả lớp kem nền cô đã cẩn thận đánh trước buổi livestream. Mascara giờ đã lem thành những vệt đen dài chạy dọc hai bên má, khiến cô trông như một nhân vật trong phim kinh dị – nhưng trớ trêu thay, chính cô lại là nạn nhân thật sự.
Đôi môi cô run lên, và giọng nói phát ra nhỏ xíu, yếu ớt như tiếng muỗi kêu:
"...Em xin lỗi."
Quang Đăng quay sang. Cậu đang đứng dựa lưng vào bức tường đối diện, hai tay khoanh trước ngực, cố gắng giữ bình tĩnh – hoặc ít nhất là giữ vẻ ngoài bình tĩnh.
"Hả? Xin lỗi gì cơ?"
"Nếu biết thành ra vậy... em đã đi quay mukbang rồi. Ngồi nhà ăn gà rán, nói chuyện với người xem, kiếm cũng kha khá view mà không phải chết..."
"...Giờ hối hận cũng hơi muộn."
Giọng Quang Đăng khô khốc, nhưng cậu không nói với vẻ trách móc. Cậu cũng đang hối hận y hệt – hối hận vì đã xem livestream, hối hận vì đã đến đây, hối hận vì tất cả mọi quyết định trong cuộc đời đã dẫn cậu đến thời khắc này. Nhưng hối hận thì có ích gì? Ngoài kia, những bước chân vẫn đang tiến lại gần.
Cộc...Cộc.
Tiếng bước chân dừng ngay trước cửa căn hộ. Một sự im lặng đột ngột bao trùm – thứ im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng bước chân, vì nó báo hiệu rằng thứ ngoài kia đang chuẩn bị làm một điều gì đó.
Sau đó là tiếng loa rè rè vang vọng ngoài hành lang, giọng già nua và đều đều như một cỗ máy:
"Mở cửa kiểm tra."
"Cư dân không được che giấu người sống."
Linh Chi suýt bật khóc lần nữa. Nước mắt cô đã cạn từ lâu, giờ chỉ còn lại những tiếng nấc khô khốc.
"Bọn nó biết tụi mình ở đây rồi! Chúng nó biết rồi!"
"Ừ."
"Ừ là sao?! Anh bình tĩnh dữ vậy?! Tụi mình sắp chết tới nơi rồi!"
"Tôi sợ tới tê luôn rồi nên không la nổi nữa."
Quang Đăng nói thật. Cơ thể cậu đã vượt qua ngưỡng sợ hãi thông thường và bước vào một trạng thái gần như tê liệt – nơi mọi cảm xúc đều bị đè nén dưới một tảng đá vô hình. Tim cậu vẫn đập, nhưng cậu không còn cảm nhận được nó nữa. Chân cậu vẫn run, nhưng cậu không còn để ý đến nó nữa.
Ngay lúc ấy, một tiếng động khác vang lên.
Rất nhỏ. Nhưng rất rõ ràng.
Cộc....Cộc....Cộc.
Quang Đăng khựng lại. Toàn thân cậu đông cứng.
"...Khoan."
Linh Chi lập tức ôm gối run bần bật. Cái gối trong tay cô đã bị bóp méo đến mức không còn hình dạng ban đầu.
"Lại gì nữa?! Đừng nói là có thêm thứ gì ngoài cửa nha!"
"Tiếng này..."
Cậu quay đầu, nhìn quanh căn hộ tối om. Ánh sáng đỏ từ hành lang hắt qua khe cửa tạo thành những vệt dài trên sàn gỗ, nhưng không đủ để xua tan bóng tối trong các góc phòng.
"...Không phải ngoài cửa."
Cộc....Cộc....Cộc.
Tiếng gõ lại vang lên. Lần này gần hơn. Gần đến mức Quang Đăng có thể cảm nhận được độ rung của nó qua sàn nhà.
Từ phía sau lưng họ.
Linh Chi cứng người. Cô không muốn quay lại – mọi bản năng trong cô đều gào thét rằng đừng quay lại, đừng nhìn, đừng biết. Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Cổ cô từ từ xoay đi, như bị một bàn tay vô hình điều khiển.
Bức tường phía sau sofa.
Tiếng gõ đang vọng ra từ bên trong bức tường.
Cộc....Cộc....Cộc.
Ba tiếng. Đều đặn. Chậm rãi. Như có ai đó đang dùng mu bàn tay gõ nhẹ vào mặt trong của bức tường, kiên nhẫn chờ đợi ai đó phát hiện ra mình.
Như có ai đó đã bị mắc kẹt trong đó từ rất lâu.
Da đầu Quang Đăng tê rần. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan ra khắp cơ thể, khiến từng sợi lông trên cánh tay cậu dựng đứng. Cậu đã thấy nhiều thứ kinh dị trong mấy ngày qua – ma nữ trong toilet, lệ quỷ bị nhốt, Kẻ Thu Quỷ với đàn quỷ sau lưng. Nhưng thứ này... thứ bị nhét trong tường... nó mang một cảm giác khác. Không phải sợ hãi đơn thuần, mà là một nỗi kinh hoàng sâu thẳm, nguyên thủy – nỗi kinh hoàng của việc bị chôn sống.
"Thừa Hạo..."
"Ta nghe thấy."
Giọng Thừa Hạo trầm thấp, và Quang Đăng nhận ra một điều – giọng hắn không hề có vẻ ngạc nhiên. Như thể hắn đã biết thứ gì trong bức tường này từ lúc bước vào căn hộ.
"Đừng nói với tôi là—"
"Có xác."
"...Mẹ nó."
Tiếng gõ mạnh dần. Không còn là những cú gõ nhẹ nhàng, chậm rãi nữa. Mà là những cú đập mạnh, dồn dập, như thể thứ bên trong vừa nhận ra có người đang ở ngoài này và đang cố gắng thoát ra trong tuyệt vọng.
CỘC. CỘC. CỘC.
Linh Chi gần như hét lên, giọng cô vỡ òa:
"Nó đang ở trong tường thật hả?! Có người bị nhốt trong đó hả?!"
"Lùi ra."
Giọng Thừa Hạo vừa dứt, Quang Đăng lập tức kéo Linh Chi lùi về phía sau, tránh xa bức tường.
ẦM!!!
Bức tường lập tức nứt toác. Một đường nứt dài chạy từ sàn lên đến trần nhà, ngoằn ngoèo như một tia chớp. Xi măng vỡ tung, những mảnh vụn bắn ra khắp phòng. Bụi trắng dày đặc tràn ngập không khí, khiến Quang Đăng và Linh Chi phải đưa tay che mặt.
Và rồi một mùi thối rữa kinh khủng tràn ra – nồng nặc đến mức Linh Chi lập tức bịt miệng, thiếu điều nôn tại chỗ. Đó không phải là mùi của một cái xác mới chết. Đó là mùi của nhiều cái xác đã phân hủy từ lâu, bị nhốt kín trong một không gian chật hẹp suốt nhiều năm trời. Mùi của thịt thối, của xương khô, của quần áo mục nát, của tất cả những gì từng là con người.
"...Trời đất ơi..."
Sau lớp xi măng vỡ nát, một bàn tay người hiện ra.
Khô quắt. Đen sạm. Những ngón tay cong queo, móng tay đã rụng hết từ lâu, để lại những đầu ngón tay trơ trọi. Nhưng tư thế của bàn tay đó – những ngón tay cong lại như móng vuốt, những vết cào dài trên mặt trong của bức tường – nói lên tất cả. Người này đã từng cố cào cấu điên cuồng để thoát ra. Trong bóng tối. Trong tuyệt vọng. Cho đến giây phút cuối cùng.
Quang Đăng chết lặng. Cổ họng cậu nghẹn lại, không thốt nên lời.
"...Có người bị nhét trong đây."
ẦM!
Một mảng tường lớn tiếp tục đổ xuống, để lộ toàn bộ những gì ẩn giấu bên trong. Và những gì Quang Đăng thấy khiến cậu muốn ói ngay tại chỗ.
Không phải một cái xác.
Mà là rất nhiều xác người.
Chúng bị chồng lên nhau, nhét chặt vào khoảng trống giữa hai lớp tường như những con búp bê vải bị vứt bỏ. Có xác đã phân hủy đến mức chỉ còn bộ xương khô, quần áo mục nát dính chặt vào xương. Có xác vẫn còn da thịt, nhưng đã khô quắt lại như da thuộc, co rúm trong tư thế bào thai. Có xác mặc đồng phục học sinh – áo sơ mi trắng đã ngả vàng, quần xanh đen nhàu nát, trên túi áo còn thêu bảng tên đã phai màu. Có xác mặc đồ công nhân – bộ bảo hộ lao động màu xanh đã bạc trắng, trên tay còn đeo găng tay vải. Có những cái xác nhỏ xíu – trẻ em.
Mấy đôi mắt khô quắt mở trừng trừng trong bóng tối. Dù đã chết từ lâu, nhưng dường như cái chết đã đến với họ trong khoảnh khắc kinh hoàng nhất, và nỗi kinh hoàng đó vẫn còn đọng lại trong những hốc mắt trống rỗng.
Linh Chi ngồi sụp xuống sàn, hai chân không còn đủ sức để đứng. Cô nhìn đống xác trước mặt, mắt mở to hết cỡ, và thì thào như không tin vào những gì mình đang thấy:
"Không thể nào... Không thể nào..."
Quang Đăng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Một cảm giác buồn nôn dâng lên, nhưng không phải vì mùi thối rữa. Mà là vì một sự phẫn nộ lạnh lẽo. Những người mất tích trong chung cư – những cư dân, những công nhân sửa chữa, những người vô gia cư vào ngủ nhờ, và có thể cả những người tò mò như Linh Chi – vẫn còn ở đây. Tất cả bọn họ. Bị nhét trong những bức tường, như những món đồ bỏ đi.
Thừa Hạo nhìn đống xác vài giây. Gương mặt hắn không biểu lộ cảm xúc, nhưng giọng nói thì lạnh đi rõ rệt. Đó không phải là sự lạnh lùng thường ngày của hắn – đó là một sự lạnh lùng sắc bén, như lưỡi dao vừa được mài.
"Đây là vật tế."
"Hả?" Quang Đăng quay sang nhìn hắn, giọng run run.
"Khe Âm cần rất nhiều oán khí để mở. Nó không tự nhiên hình thành – nó phải được nuôi dưỡng. Giống như một ngọn lửa cần củi vậy."
Giọng hắn càng lúc càng lạnh.
"Có kẻ đã dùng mạng người để nuôi nơi này. Họ bị nhốt trong tường, chết từ từ trong bóng tối, và oán khí của họ – nỗi sợ, nỗi đau, nỗi tuyệt vọng – chính là thức ăn cho Khe Âm. Càng nhiều người chết trong đau đớn, Khe Âm càng mở rộng."
Tiếng loa ngoài hành lang tiếp tục vang lên, đều đều và vô cảm:
"Mở cửa."
"Kiểm tra cư dân."
RẦM!
Ai đó bắt đầu đập mạnh vào cửa căn hộ. Cánh cửa gỗ rung lên bần bật, những bản lề rỉ sét kêu ken két. Những cú đập mỗi lúc một mạnh, như thể thứ ngoài kia đã mất hết kiên nhẫn.
Nhưng lần này, Quang Đăng không còn chú ý tới tiếng đập cửa nữa.
Bởi vì...
Một bàn tay trong bức tường vừa cử động.
Rắc.
Âm thanh khô khốc của khớp xương đã chết từ lâu bỗng nhiên hoạt động trở lại. Những ngón tay khô quắt co giật, rồi từ từ nắm lại thành nắm đấm.
Linh Chi hét thất thanh, giọng cô vỡ òa trong hoảng loạn:
"M-M-MÓ NÓ ĐỘNG KÌA!! CÁI XÁC VỪA ĐỘNG KÌA!!"
Một cái xác từ từ ngẩng đầu lên. Cổ nó gãy lệch sang một bên, nhưng đầu nó vẫn ngẩng lên được – như thể cái chết không còn là trở ngại đối với chuyển động của nó nữa. Xi măng khô rơi lả tả khỏi mái tóc đã mục nát, khỏi khuôn mặt đã khô quắt. Đôi mắt trắng đục – đã bị phân hủy một phần – mở ra. Và nhìn thẳng vào họ.
Miệng nó mấp máy. Hàm răng khô khốc va vào nhau, phát ra âm thanh lập cập. Và từ sâu trong cổ họng đã mục nát, một âm thanh thoát ra – yếu ớt, đứt quãng, nhưng không thể nhầm lẫn:
"...Cứu..."
Rồi một cái xác khác. Một cái nữa. Và một cái nữa.
Tiếng răng rắc vang lên liên tục – tiếng xương khớp hoạt động trở lại, tiếng da thịt khô rách ra khi cử động. Những thi thể bị nhét kín trong tường đang dần tỉnh lại. Những đôi mắt trắng đục lần lượt mở ra trong bóng tối, như những ngọn đèn ma trơi. Những cái miệng khô quắt mấp máy, phát ra những âm thanh không thành lời – tiếng khóc, tiếng rên, tiếng van xin.
Quang Đăng tái mặt. Cậu lùi lại, chân va vào thành ghế sofa, suýt ngã.
"...Đừng nói là tụi nó thành quỷ hết nha. Làm ơn đừng nói vậy."
"Chưa."
Thừa Hạo nheo mắt, quan sát những cái xác đang cử động. Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng có một sự căng thẳng ẩn bên dưới.
"Nhưng sắp rồi. Oán khí trong những cái xác này đã tích tụ quá lâu – chúng đang ở ranh giới giữa xác chết và lệ quỷ. Chỉ cần một tác nhân nữa thôi..."
Ngay lúc ấy—
RẦM!!!
Cánh cửa căn hộ bị đập bật tung. Bản lề bắn ra, cánh cửa đổ ầm xuống sàn, tung bụi mù mịt.
Đám cư dân đứng chen kín ngoài hành lang. Họ đứng im lặng, san sát nhau, lấp đầy toàn bộ khung cửa. Gương mặt trắng bệnh, đôi mắt vô hồn, quần áo ẩm mốc – tất cả đều giống hệt nhau trong sự chết chóc.
Người phụ nữ lúc trước – bà ta đứng ở hàng đầu, như một thủ lĩnh. Bà ta nghiêng đầu nhìn vào trong phòng, động tác giật cục như một con rối. Ánh mắt bà ta quét qua Quang Đăng, qua Linh Chi, rồi dừng lại ở bức tường bị phá.
Nụ cười dịu dàng trên mặt bà ta biến mất. Hoàn toàn. Thay vào đó là một biểu cảm lạnh lẽo, cứng nhắc – như một chiếc mặt nạ vừa bị nứt.
"...Ai cho phép các người mở nó?"
Không khí lập tức lạnh buốt. Nhiệt độ trong phòng tụt xuống nhanh đến mức hơi thở của mọi người biến thành những đám khói trắng dày đặc. Những giọt nước đọng trên tường bắt đầu đóng băng.
Mấy cư dân phía sau đồng loạt quay đầu về phía họ. Cùng một lúc. Cùng một động tác giật cục. Tiếng khớp cổ phát ra âm thanh răng rắc đồng loạt, như một dàn nhạc của địa ngục.
Linh Chi run tới mức nói lắp. Cô đã không còn nước mắt để khóc nữa – chỉ còn lại sự hoảng loạn thuần túy.
"Em-em nghĩ tụi mình sắp chết thật rồi... Lần này là chết thật rồi..."
Người phụ nữ chậm rãi bước vào căn hộ. Mỗi bước chân của bà ta đều để lại một vệt đen trên sàn gỗ – như thể chính sàn nhà cũng đang thối rữa dưới chân bà ta. Và rồi da mặt bà ta bắt đầu nứt ra từng đường nhỏ. Những vết nứt chạy dọc từ trán xuống cằm, từ má sang tai, như mặt đất nứt ra trong mùa hạn hán.
Bên dưới lớp da...
Là thịt đen như bị cháy. Đen sì và khô quắt, như thể bà ta đã bị thiêu sống từ lâu và chỉ còn lớp da bên ngoài là giữ được vẻ bình thường.
"Cư dân vi phạm nội quy." Giọng bà ta không còn nhẹ nhàng nữa – nó trở nên khàn đặc và vang vọng, như có nhiều giọng nói cùng phát ra một lúc. "Phải bị xử lý."
ẦM.
Toàn bộ đèn trong phòng – những bóng đèn đã tắt từ lúc nãy – đột nhiên bừng sáng trở lại. Nhưng không phải ánh sáng vàng nhạt bình thường. Mà là ánh sáng đỏ rực, như máu, như lửa địa ngục. Cả căn phòng bị nhuộm trong một màu đỏ ma quái, khiến mọi thứ trông như một bức tranh vẽ về hỏa ngục.
Đám xác trong tường bắt đầu co giật dữ dội. Những cái miệng khô quắt há rộng, và tiếng khóc vang lên khắp căn hộ – không phải tiếng khóc của một người, mà là tiếng khóc của hàng chục người, vang vọng, chồng chéo, tạo thành một bản giao hưởng của đau đớn và tuyệt vọng.
Âm khí trong phòng đột nhiên tăng vọt. Quang Đăng cảm giác đầu mình như sắp nổ tung – một cơn đau dữ dội xuyên qua hộp sọ, như có ai đó đang dùng dao rạch vào não cậu. Cái lạnh trong lồng ngực cũng đồng thời cựa quậy, phản ứng với lượng âm khí khổng lồ đang tràn ngập không gian.
"Thừa Hạo!"
"Biết rồi."
Một luồng khí đen lập tức bùng lên quanh người hắn. Tà áo tung bay, mái tóc dài phần phật trong luồng âm khí đang xoáy. Đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ rực – không phải màu đỏ của sự mất kiểm soát như lần trước, mà là màu đỏ của sự tập trung cao độ, của một chiến binh sắp ra đòn.
Áp lực tỏa ra từ cơ thể hắn khiến cả căn phòng rung mạnh. Những mảnh xi măng vỡ trên sàn rung lên lạch cạch. Đồ đạc trong phòng lắc lư. Linh Chi phải bám chặt vào thành ghế sofa để không bị ngã.
Đám cư dân ngoài cửa đồng loạt lùi lại. Lần đầu tiên, trên những khuôn mặt trắng bệch vô hồn đó xuất hiện một biểu cảm mới: sợ hãi. Chúng nhìn Thừa Hạo, và chúng run rẩy.
Thừa Hạo bước lên trước. Mỗi bước chân của hắn đều khiến sàn gỗ lún xuống, để lại những vết nứt hình mạng nhện. Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn đám "cư dân" với vẻ lạnh lẽo tột cùng – sự lạnh lẽo của một vị vua nhìn xuống lũ nô lệ phản loạn.
"Lũ xác chết hạ đẳng."
Giọng hắn vang khắp căn phòng, trầm thấp và uy lực như sấm rền. Mỗi từ đều mang theo một sức nặng vô hình, đè lên đám cư dân như một ngọn núi.
"Các ngươi dám đứng trước mặt ta."
"Quỳ xuống."
ẦM!!!
Âm khí nổ tung như sóng thần. Một làn sóng đen đặc quánh quét qua căn phòng, qua hành lang, qua tất cả mọi thứ trên đường đi của nó. Toàn bộ cư dân bị ép đập mạnh xuống sàn – không phải ngã, mà là bị ép xuống, như có một bàn tay khổng lồ vô hình ấn họ xuống.
Tiếng xương gãy vang lên liên tiếp – răng rắc, răng rắc – như ai đó đang bẻ một bó củi khô. Những cái đầu bị ép cúi xuống, những cái lưng bị bẻ cong, những cái chân bị đè bẹp. Đám cư dân – những thứ đã chết một lần – giờ đây lại một lần nữa nếm trải cảm giác đau đớn.
Linh Chi há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô không còn sợ hãi nữa – cô đã vượt qua ngưỡng sợ hãi và bước vào trạng thái kinh ngạc thuần túy. Người đàn ông áo đen này – người mà cô chưa từng thấy trước đây, người vừa xuất hiện từ hư không – đã một mình đè bẹp cả một đội quân xác sống chỉ bằng một câu nói.
"...Anh trai này là ai vậy trời... Anh ấy là ai vậy?!"
Quang Đăng lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng cậu pha chút tự giễu:
"...Tôi cũng đang cố làm quen đây. Mới quen được ba ngày thôi."
Ngay lúc ấy, từ cuối hành lang, một tiếng loa rè vang lên lần nữa. Nhưng lần này, nó không còn là giọng đều đều vô cảm nữa. Nó chậm hơn, nặng nề hơn, và mang một sự hứng thú kỳ quái:
"Phát hiện vật cản."
"Tiến hành dọn dẹp."
Cộc....Cộc....Cộc.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía cuối hành lang. Nhưng nó không giống tiếng bước chân của đám cư dân. Nó nặng nề hơn nhiều. Mỗi bước chân đều khiến sàn gỗ rung lên, khiến bụi từ trần nhà rơi xuống lả tả.
Kéo lê. Nặng nhọc. Như thứ gì đó rất lớn đang đi tới.
Đám cư dân dưới sàn lập tức run rẩy. Không phải run vì sợ Thừa Hạo nữa – mà là run vì một nỗi sợ còn lớn hơn. Người phụ nữ kia hoảng loạn ngẩng đầu lên, và trong đôi mắt trắng dã của bà ta, Quang Đăng thấy một thứ mà cậu chưa từng thấy trước đây ở những con ma: sự hoảng loạn thực sự.
"...Ông ấy tới rồi... Người Gác Cửa tới rồi..."
Thừa Hạo khẽ nhíu mày. Đôi mắt đỏ sẫm của hắn hướng về phía cuối hành lang, nơi bóng tối dày đặc nhất, nơi tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Lần đầu tiên từ lúc bước vào chung cư này – lần đầu tiên kể từ khi đối mặt với lệ quỷ, với Kẻ Thu Quỷ, với đám cư dân xác sống – ánh mắt hắn xuất hiện một tia cảnh giác thật sự. Không phải sợ hãi. Nhưng là sự thừa nhận rằng thứ sắp tới... không giống những thứ trước đó.
"Hắn ta không phải là ma." Giọng Thừa Hạo trầm xuống. "Cũng không phải là người."
"...Vậy là gì?"
Thừa Hạo không trả lời ngay. Hắn nhìn vào bóng tối cuối hành lang, và Quang Đăng thấy bàn tay hắn khẽ siết lại.
"Thứ đã tồn tại quá lâu trong Khe Âm. Đủ lâu để không còn là bất kỳ thứ gì từng sống."
CỘC.
Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài hành lang, khuất trong bóng tối. Một hơi thở nặng nề vang lên – khò khè, ướt át, như có nước trong phổi.
Và rồi một giọng nói vang lên từ trong bóng tối đó – giọng nói của một ông già, khàn đặc và mệt mỏi, nhưng mang theo một sự điềm tĩnh đáng sợ:
"Quỷ Vương Thừa Hạo... Cuối cùng cũng gặp được ngài."
Được yêu thích bởi: Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Ichi, Vê
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.