Minh Vương kí túc

Chương 7: Tầng 14 Không Tồn Tại

Đăng: 27/05/2026 22:52 3,065 từ 320 lượt đọc

Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!

Mười lăm phút sau, Quang Đăng đứng trước cổng chung cư An Phúc với vẻ mặt như người vừa bị ép đi làm ca đêm không lương – một sự kết hợp hoàn hảo giữa phẫn uất, sợ hãi và cam chịu.

Cơn mưa đêm đã tạnh từ lúc nào, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và nặng nề. Mặt đường nhựa trước cổng chung cư loang loáng nước, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt thành những vệt dài méo mó. Từng vũng nước nhỏ đọng lại trên mặt sân bê tông nứt vỡ, thỉnh thoảng lại gợn sóng nhẹ dù không có gió.

Tòa nhà cao mười ba tầng sừng sững giữa màn đêm như một bia mộ khổng lồ. Toàn bộ mặt tiền chìm trong bóng tối, chỉ còn những ô cửa sổ vỡ lác đác phản chiếu thứ ánh sáng nhợt nhạt từ những cột đèn đường xa xa. Dây cảnh báo phong tỏa màu vàng-đen căng ngang lối vào đã bị đứt một đoạn, bay phần phật trong gió đêm với âm thanh lạch phạch đều đều như nhịp thở của một kẻ đang chờ đợi.

Quang Đăng ngẩng đầu nhìn lên. Mười ba tầng lầu im lìm, tối đen, không một ánh đèn. Nhưng cậu biết – cậu đã thấy tận mắt trên livestream – rằng đèn trong này vẫn sáng. Rằng thang máy vẫn chạy. Rằng có thứ gì đó đang tồn tại trong tòa nhà đáng lẽ đã bị bỏ hoang này.

Cậu rùng mình, rồi tự hỏi không biết từ bao giờ mình đã trở thành loại người sẵn sàng lao vào những nơi thế này lúc nửa đêm.

"...Giờ quay xe còn kịp không?"

"Không."

Giọng Thừa Hạo vang lên trong đầu cậu, lạnh tanh và dứt khoát.

"Anh trả lời nhanh dữ. Không cần suy nghĩ gì à?"

"Ta ngửi thấy mùi máu."

"...Đừng nói kiểu đó lúc nửa đêm được không? Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý."

"Tâm lý của ngươi đã không còn quan trọng từ lúc ngươi quyết định đến đây."

Quang Đăng thở dài, kéo cao cổ áo khoác – chiếc áo khoác mỏng duy nhất cậu có, hoàn toàn không đủ để chống lại cái lạnh đang lan tỏa từ tòa nhà – rồi cúi người bước qua dây phong tỏa.

Ngay khoảnh khắc đặt chân vào khuôn viên chung cư, một cảm giác lạnh buốt lập tức bò dọc sống lưng cậu.

Không phải cái lạnh của gió đêm. Không phải cái lạnh của mưa. Mà là một thứ lạnh khô khốc, sắc bén, như có hàng ngàn mũi kim vô hình đang châm vào da thịt. Cái lạnh của âm khí đậm đặc – thứ mà giờ đây cậu đã quá quen thuộc để nhận ra, nhưng chưa bao giờ quen để chịu đựng.

Cảm giác như có thứ gì đó đang thở ngay sát sau gáy. Một hơi thở chậm rãi, ẩm ướt, và lạnh như nước đá.

Quang Đăng quay phắt lại.

Khoảng sân phía sau hoàn toàn trống không. Chỉ có những bụi cỏ dại mọc um tùm, vài chiếc xe máy cũ phủ bụi dày nằm im lìm dưới mái che xiêu vẹo, và bóng của những cây bàng già đong đưa chầm chậm dưới ánh đèn đường nhợt nhạt. Không có ai. Không có gì.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không biến mất.

"Đừng quay đầu liên tục."

Giọng Thừa Hạo lại vang lên, lần này chậm hơn, như đang hướng dẫn một đứa trẻ.

"Ở nơi âm khí nặng như thế này, ngươi càng sợ thì càng dễ bị bọn chúng để ý. Nỗi sợ của ngươi giống như mùi máu đối với cá mập vậy."

"...Anh nói như đang hướng dẫn chơi game horror ấy. Có phím tắt nào để giảm độ khó không?"

"Khác biệt duy nhất so với trò chơi là ở đây chết thật."

"Cảm ơn anh đã động viên. Thật sự rất hữu ích."

Quang Đăng hít một hơi thật sâu – không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo mùi bê tông ẩm mốc và một thứ mùi gì đó rất mơ hồ, như mùi nhang khói, như mùi của những thứ đã chết từ lâu – rồi bước về phía cửa chính.

Cánh cửa kính của đại sảnh khép hờ. Lớp kính dày bám đầy bụi và những vệt nước mưa cũ, khiến ánh sáng từ bên trong xuyên qua trở nên nhòe nhoẹt, méo mó. Tay nắm cửa bằng kim loại lạnh ngắt, dính một lớp dầu mỡ cũ kỹ.

Quang Đăng đẩy nhẹ.

Kẽo kẹt...

Âm thanh của bản lề rỉ sét kéo dài một cách tra tấn, vang vọng trong không gian im lặng, rồi chìm vào bóng tối như bị thứ gì đó nuốt chửng. Một luồng không khí ẩm mốc, đặc quánh từ bên trong tràn ra, mang theo mùi bụi, mùi gỗ mục, và một thứ mùi ngọt ngọt khó chịu mà Quang Đăng không muốn nghĩ tới.

Đại sảnh tối om, nhưng không phải tối hoàn toàn. Ở góc phòng, quầy bảo vệ vẫn sáng đèn – một ngọn đèn bàn nhỏ với chụp đèn màu xanh lá cũ kỹ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Chiếc quạt trần trên cao quay lạch cạch đều đặn, mỗi vòng quay lại phát ra tiếng cọt kẹt như nhịp thở của một người già sắp chết. Một ly trà bằng thủy tinh còn bốc hơi nghi ngút đặt trên mặt bàn, cạnh một cuốn sổ ghi chép đã ố vàng.

Như thể chỉ vài phút trước vẫn có người ngồi đây. Như thể người đó vừa đứng dậy đi đâu đó, và sẽ quay lại ngay thôi.

Quang Đăng chậm rãi tiến vào, mỗi bước chân đều vang lên tiếng lộp cộp khô khốc trên sàn gạch men phủ đầy bụi. Tim cậu đập mạnh trong lồng ngực, và cậu có thể nghe thấy rõ từng nhịp trong tai mình.

"Có ai không?"

Giọng cậu vang lên, nhỏ hơn dự định, rồi bị nuốt chửng bởi sự im lặng dày đặc của đại sảnh. Không có tiếng trả lời. Không có tiếng bước chân. Không có gì cả.

Chỉ có âm thanh rè rè từ chiếc TV cũ ở góc phòng.

Đó là một chiếc TV màn hình lồi đời cũ, loại đã không còn được sản xuất từ hơn chục năm trước. Màn hình đang phát một bản tin thời tiết – nhưng không phải bản tin của hôm nay. Hình ảnh trên đó có chất lượng của những thước phim từ nhiều năm trước, với màu sắc nhợt nhạt và những vệt nhiễu ngang dọc. Giọng người dẫn chương trình méo mó, vang vọng trong không gian trống trải:

"Cơn bão số 9 dự kiến đổ bộ vào đất liền trong vài giờ tới. Người dân được khuyến cáo không ra đường sau mười hai giờ đêm..."

Hình ảnh trên màn hình nhiễu sóng liên tục, nhảy chập chờn. Rồi đột nhiên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi – chưa đến một giây – màn hình lóe lên và hiện ra một khung hình hoàn toàn khác.

Quang Đăng thấy rất nhiều người đứng chen kín trong đại sảnh. Họ đứng im lặng, vai kề vai, đông đến mức không còn một khoảng trống. Nam, nữ, già, trẻ – có người mặc đồ ngủ, có người mặc đồ công sở, có người ôm túi rác như vừa định đi đổ. Mặt ai cũng trắng bệch như tờ giấy. Và tất cả bọn họ – tất cả – đều đang nhìn thẳng về phía cậu.

Tạch.

Màn hình trở lại bình thường. Người dẫn chương trình vẫn đang nói về áp thấp nhiệt đới.

Quang Đăng đứng chết trân tại chỗ. Máu trong người cậu như đông lại. Cậu vừa thấy gì? Có phải là ảo giác không?

"...Anh có thấy không?"

"Có."

Giọng Thừa Hạo trầm thấp, không hề có vẻ ngạc nhiên.

"Anh không định giải thích gì à? Như kiểu 'đó là tàn ảnh của quá khứ' hay 'linh hồn bị mắc kẹt' gì đó?"

"Không cần."

"...Sao lại không cần?"

"Ngươi sẽ sớm tự hiểu thôi."

Quang Đăng nuốt nước bọt. Câu trả lời kiểu đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời giải thích nào. Nó có nghĩa là những gì cậu sắp thấy sẽ còn kinh khủng hơn những gì cậu vừa thấy. Và cậu không chắc mình đã sẵn sàng cho điều đó.

Cậu đang định bước tiếp về phía cầu thang thì phía sau đột nhiên vang lên một tiếng kim loại va chạm.

Keng.

Âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian im lặng khiến Quang Đăng giật bắn mình. Cậu quay phắt lại.

Thang máy.

Đèn báo phía trên cửa thang máy vừa sáng lên. Một vòng sáng màu hổ phách yếu ớt, nhấp nháy như con mắt của thú săn mồi vừa thức giấc. Con số trên bảng điện tử hiện lên: 1.

Rồi nó bắt đầu tự động đi lên.

2.

3.

4.

Tiếng động cơ cũ kỹ vọng khắp đại sảnh – tiếng ròng rọc kéo, tiếng cáp thép cọ vào nhau, tiếng bánh răng nghiến trên đường ray.

Két... két... két...

5.

6.

7.

Con số đỏ tiếp tục nhảy, đều đặn và chậm rãi, như nhịp tim của một con thú khổng lồ đang thức dậy trong lòng tòa nhà. Quang Đăng bắt đầu thấy khó thở. Không khí trong đại sảnh dường như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực cậu. Có thứ gì đó trong tòa nhà này – thứ gì đó đã ngủ rất lâu – đang thức dậy. Và nó biết có người lạ vừa bước vào.

"Thừa Hạo."

"Nói."

Giọng cậu run nhẹ, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh: "...Cái livestream kia kết thúc ở tầng mấy?"

Im lặng vài giây. Con số trên bảng điện tử vẫn tiếp tục nhảy.

11.

12.

13.

Rồi giọng Thừa Hạo vang lên, trầm và lạnh:

"Mười bốn."

Ngay lúc đó, con số trên bảng điện tử chợt nhảy mạnh, như bị một bàn tay vô hình ấn vào.

14.

Ting.

Âm thanh vang lên giữa đại sảnh yên tĩnh khiến da đầu Quang Đăng tê rần. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra – hai cánh kim loại trượt sang hai bên với tiếng rít khô khốc.

Nhưng bên trong không phải là khoang thang máy.

Bên trong là một hành lang.

Một hành lang thật, kéo dài hun hút vào bóng tối, với hai bên treo những chiếc đèn lồng đỏ kiểu cũ. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng không phải là ánh sáng vàng ấm áp, mà là một thứ ánh sáng đỏ sẫm, mờ mờ như máu loãng, phủ lên mọi thứ một sắc màu bệnh hoạn. Sàn hành lang lát gỗ cũ kỹ, nhiều chỗ đã mục nát, để lộ những lỗ hổng tối đen bên dưới. Những cánh cửa gỗ đóng kín hai bên, trên mỗi cánh cửa đều có một con số bằng đồng đã xỉn đen.

Quang Đăng đứng chết lặng. Não cậu cố gắng xử lý những gì mắt mình đang thấy, nhưng mọi logic đều sụp đổ.

"...Không thể nào."

"Không gian bị nuốt."

Giọng Thừa Hạo trầm xuống, mang theo một sự căng thẳng hiếm thấy.

"Khe Âm đã không chỉ là một vết nứt nữa. Nó đang mở rộng, nuốt chửng không gian xung quanh và thay thế bằng không gian của chính nó."

Quang Đăng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

"Tôi bắt đầu nhớ phòng trọ của mình rồi đó. Căn phòng hai mươi mét vuông nóng như lò bánh bao ấy."

"Muộn rồi."

Phía cuối hành lang đỏ – nơi ánh sáng nhạt dần và bóng tối bắt đầu nuốt chửng mọi thứ – một bóng người chậm rãi xuất hiện.

Dáng người nhỏ nhắn, mặc một chiếc áo hoodie rộng màu hồng pastel. Mái tóc nhuộm nâu buông xõa.

Là Linh Chi.

Cô đứng im giữa ánh đèn đỏ nhập nhoạng, đầu cúi thấp, hai tay buông thõng dọc thân người. Tư thế của cô không tự nhiên – như một con rối bị treo bằng những sợi dây vô hình.

Quang Đăng lập tức gọi lớn, giọng cậu vang vọng trong hành lang hẹp:

"Này! Cô ổn không?! Cô có nghe tôi nói không?!"

Không phản ứng. Linh Chi vẫn đứng yên. Không nhúc nhích. Không ngẩng đầu. Không một cử động nào.

Một cảm giác bất an dữ dội bò dọc sống lưng Quang Đăng. Cậu đã thấy cảnh này quá nhiều lần trong phim kinh dị – nhân vật đứng im, đầu cúi, và khi họ ngẩng lên thì...

"...Sao giống phim ma Nhật quá vậy."

"Đừng lại gần."

Giọng Thừa Hạo đột ngột vang lên, sắc và gấp.

"Anh nói trước một giây có được không?!"

Ngay lúc ấy, Linh Chi từ từ ngẩng đầu. Động tác giật cục, không tự nhiên, như cổ cô bị gãy và ai đó đang kéo tóc cô lên.

Gương mặt trắng bệch hiện ra dưới mái tóc rối – trắng như tờ giấy, không một chút sắc máu. Đôi mắt mở lớn, vô hồn, không có tiêu cự, như đang nhìn xuyên qua Quang Đăng vào một thứ gì đó phía sau cậu. Miệng cô méo mó như bị ai đó kéo toạc sang hai bên, tạo thành một nụ cười quái dị không hề liên quan đến biểu cảm của đôi mắt.

Rồi cô phát ra một giọng nói – không phải giọng của cô. Đó là một giọng nói khàn đặc, như có nhiều người cùng nói một lúc, như tiếng gió rít qua khe cửa, như tiếng nước sôi trong cổ họng.

"...Cư dân mới..."

ẦM!

Đèn đại sảnh phía sau Quang Đăng phụt tắt. Bóng tối nuốt trọn mọi thứ, nhấn chìm cậu trong một màn đêm dày đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt.

Quang Đăng giật lùi một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Một tiếng cười trẻ con vang lên ngay sát bên tai cậu.

Hí hí hí...

Tiếng cười trong trẻo, ngây thơ, nhưng trong bối cảnh này, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào. Quang Đăng quay phắt sang phải.

Một bé trai đứng ngay cạnh cậu từ lúc nào. Thằng bé khoảng bảy, tám tuổi, mặc bộ đồng phục học sinh cũ kỹ – áo sơ mi trắng ngả vàng, quần xanh đen nhàu nát. Mặt nó trắng bệch như giấy ngâm nước, và đôi mắt – đôi mắt đen ngòm không có lòng trắng, không có con ngươi – đang nhìn thẳng vào cậu.

Là đứa trẻ trong livestream. Là đứa trẻ đã ấn nút tầng mười bốn.

Nó nghiêng đầu, động tác giật cục như một con búp bê hỏng, rồi hỏi bằng giọng ngây thơ đến rợn người:

"Anh cũng chết rồi hả?"

"...Đm!"

Quang Đăng theo bản năng lùi mạnh về phía sau. Nhưng chân cậu vừa động đậy đã đụng phải thứ gì đó. Cứng ngắc. Lạnh buốt. Như va vào một bức tường làm bằng xác chết.

Cậu từ từ quay đầu.

Một hàng người đang đứng kín sau lưng cậu. Họ đứng im lặng, san sát nhau, lấp đầy toàn bộ không gian phía sau. Nam, nữ, già, trẻ. Có người mặc đồ công sở, có người mặc đồ ngủ, có người mặc quần đùi áo thun như vừa ở nhà đi ra. Một người đàn ông trung niên còn đang ôm một túi rác trên tay, như thể ông ta đang trên đường đi đổ rác thì đột nhiên dừng lại và không bao giờ đi tiếp nữa.

Tất cả bọn họ đều không có bóng. Ánh sáng đỏ từ hành lang chiếu xuyên qua họ, như chiếu qua những tấm kính mờ.

Không ai nói gì. Không ai cử động. Họ chỉ lặng lẽ đứng đó, và nhìn Quang Đăng. Hàng chục đôi mắt vô hồn, trắng dã, hướng về phía cậu với một sự tò mò lạnh lẽo.

Sống lưng Quang Đăng lạnh đến tê dại. Cậu chưa bao giờ cảm thấy cô độc và sợ hãi như lúc này – đứng giữa một đám đông, nhưng biết rằng mình là người sống duy nhất.

"...Thừa Hạo."

"Ừ."

"...Tôi sắp xỉu. Thật đấy."

"Ráng chịu."

Một người phụ nữ trong nhóm cư dân chậm rãi bước lên. Bà ta khoảng ngoài năm mươi, mặc bộ đồ bộ hoa nhã nhặn như vừa từ trong bếp đi ra. Gương mặt tái nhợt, nhưng nụ cười trên môi lại cực kỳ dịu dàng – nụ cười của một người hàng xóm tốt bụng chào đón người mới chuyển đến.

"Cậu mới chuyển tới sao?"

Giọng bà ta nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng chính sự ấm áp đó trong bối cảnh này lại khiến Quang Đăng sởn tóc gáy.

"Đừng đứng ngoài nữa."

Bà ta nghiêng đầu. Động tác giật cục, không tự nhiên – giống hệt thằng bé lúc nãy.

Giọng nói nhẹ đến mức sởn tóc gáy:

"Sau mười hai giờ... cư dân phải về nhà."

Tách.

Toàn bộ đèn hành lang đỏ rực cùng lúc, như có một công tắc vô hình vừa được bật. Ánh sáng đỏ sẫm tràn ngập không gian, nhuộm mọi thứ thành màu máu loãng. Những cánh cửa gỗ hai bên hành lang đồng loạt rung nhẹ, như có thứ gì đó đang đứng sau mỗi cánh cửa và chờ đợi.

Phía cuối hành lang, một giọng nói già nua, méo mó đột nhiên vang lên từ chiếc loa phát thanh cũ kỹ treo trên tường. Giọng nói như phát ra từ một cuốn băng cát-sét đã quá cũ, chậm rãi và đều đều:

"Thông báo cư dân."

"Đã tới giờ kiểm tra phòng."

Thừa Hạo lạnh giọng:

"Chạy."

"Cái gì?"

"CHẠY!"

ẦM!!!

Toàn bộ cư dân – hàng chục người đang đứng im lặng – đồng loạt lao tới. Khuôn mặt họ méo mó, miệng há rộng, tay vươn ra như muốn túm lấy bất cứ thứ gì chạm được. Tiếng chân họ không phát ra âm thanh trên sàn gỗ mục. Họ di chuyển trong im lặng tuyệt đối – như một cơn sóng thần của bóng tối và xác chết.

Quang Đăng không cần phải suy nghĩ lần thứ hai. Cậu quay người và chạy.

6

Được yêu thích bởi: Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Ichi, Vê

Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.