Chương 10: Người Quản Lý Chung Cư
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!
Cộc...Cộc...Cộc.
Tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng gần. Mỗi bước chân vang lên đều nặng nề như ai đó đang đập búa xuống sàn gỗ. Mỗi bước chân đều khiến những mảnh xi măng vỡ trên sàn rung lên lạch cạch, khiến bụi từ trần nhà rơi xuống như mưa, khiến những cánh cửa căn hộ hai bên hành lang đồng loạt kêu lên ken két trong bản lề rỉ sét.
Chậm chạp. Nhưng không hề do dự. Như một cỗ máy được lập trình để tiến về phía trước, không gì có thể ngăn cản.
Đám "cư dân" đang bị ép quỳ dưới đất bắt đầu run lên bần bật. Không phải kiểu run rẩy khi đối mặt với Thừa Hạo – sự run rẩy của con mồi trước kẻ săn mồi. Mà là một nỗi sợ còn sâu hơn, còn nguyên thủy hơn. Như chó hoang nghe thấy tiếng bước chân của thú săn mồi đầu đàn. Như tù nhân nghe thấy tiếng chìa khóa của cai ngục. Toàn thân chúng co rúm lại, những cái đầu cúi gằm xuống sàn, những đôi vai run lên theo từng tiếng bước chân.
Người phụ nữ lúc trước – bà ta không còn vẻ tự tin hay hung dữ nữa. Bà ta quỳ trên sàn, hai tay bấu chặt xuống nền gỗ mục, và đôi môi bà ta run rẩy thì thào:
"...Quản... quản lý..."
Linh Chi nuốt nước bọt. Cổ họng cô khô khốc như giấy nhám. Cô đã trải qua quá nhiều thứ trong đêm nay – từ livestream vui vẻ đến bị mắc kẹt trong địa ngục, từ những cư dân xác sống đến đống thi thể trong tường. Nhưng cách mà đám cư dân phản ứng với thứ sắp xuất hiện khiến cô cảm thấy một nỗi sợ mới – nỗi sợ rằng thứ tồi tệ nhất vẫn chưa đến.
"Nghe chức danh thôi đã thấy không ổn rồi... Quản lý chung cư mà làm ma thì còn kinh hơn cả chủ nhà đòi tiền nhà."
Quang Đăng nhìn ra hành lang tối om, nơi ánh sáng đỏ từ những chiếc đèn lồng không thể chiếu tới. Cậu cảm nhận được nó – một luồng âm khí khổng lồ đang tiến lại gần, không giống bất kỳ thứ gì cậu từng cảm nhận trước đây. Nó không chỉ lạnh. Nó còn nặng. Nặng như một tảng đá đè lên ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc.
"Thừa Hạo."
"Ừ."
"...Đánh lại được không? Thành thật đi."
"Được."
Quang Đăng còn chưa kịp thở phào – một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa lóe lên – thì giọng Thừa Hạo đã vang lên tiếp, lạnh tanh và thẳng thừng:
"Nhưng hiện tại hơi phiền."
"...Mẹ nó. Anh không thể cho tôi một câu trả lời dễ thở hơn à?"
"Ta không nói dối."
"Biết rồi. Nhưng đôi khi nói dối một chút cũng là phép lịch sự đấy."
Tiếng loa phát thanh lại rè lên. Lần này không phải từ những chiếc loa treo tường xa xa nữa. Lần này nó vang lên ngay sát ngoài cửa căn hộ, gần đến mức Quang Đăng có thể nghe thấy cả tiếng điện rè rè trong mạch loa.
"Cư dân tầng mười bốn."
"Đã vi phạm nội quy."
Một bóng người từ từ xuất hiện ở cuối hành lang đỏ rực. Thoạt đầu chỉ là một hình dáng mờ nhạt trong làn sương âm khí dày đặc, nhưng càng tiến lại gần, nó càng rõ nét.
Cao. Rất cao – ít nhất phải hơn mét chín, nhưng gầy đến mức như chỉ còn da bọc xương. Mặc bộ đồng phục quản lý chung cư cũ kỹ màu xám đậm, loại đồng phục mà những nhân viên quản lý tòa nhà vẫn mặc từ hàng chục năm trước. Vải áo đã bạc màu, sờn rách ở vai và khuỷu tay, nhưng vẫn còn nguyên những đường chỉ may.
Nửa gương mặt bị bóng tối che khuất – không phải bóng tối của hành lang, mà là một mảng đen đặc quánh bám trên da thịt ông ta như một loại nấm mốc sống. Phần mặt còn lại hiện ra dưới ánh đèn đỏ: da xám ngoét như xác chết, môi thâm đen, và một con mắt đục ngầu – con mắt của một con cá đã chết từ lâu, không còn phản chiếu ánh sáng, chỉ còn là một viên bi thủy tinh đục mờ.
Trên tay ông ta cầm một chiếc loa cầm tay cũ kỹ – loại loa mà bảo vệ hay dùng để thông báo. Nhưng chiếc loa này đã loang lổ những vệt máu khô sẫm màu, bám đầy trên tay cầm và lưới loa, như thể nó đã được sử dụng trong một việc gì đó kinh khủng hơn nhiều so với việc thông báo.
Điều đáng sợ nhất là cái đầu. Nó nghiêng lệch sang một bên gần như gãy hẳn cổ – một góc nghiêng không thể nào tồn tại ở người sống. Như thể ai đó đã cắt cổ ông ta từ lâu, nhưng cái đầu vẫn dính vào thân bằng một sợi gân mỏng manh. Và khi ông ta di chuyển, cái đầu lắc lư như một quả lắc đồng hồ.
Rồi nó từ từ quay sang nhìn họ. Con mắt đục ngầu di chuyển chậm chạp trong hốc mắt, quét qua từng người trong phòng.
Linh Chi hít ngược một hơi, tay cô bấu chặt vào tay áo Quang Đăng đến mức suýt rách vải. Giọng cô run lên, nhỏ xíu và tuyệt vọng:
"...Em muốn nghỉ việc streamer. Ngay bây giờ. Em muốn về nhà. Em muốn ăn cơm mẹ nấu."
Người quản lý bước tới. Mỗi bước chân của ông ta đều kèm theo một âm thanh kéo lê – như thể chân ông ta đã bị nghiền nát từ lâu và giờ chỉ còn là những mảnh xương vụn bị kéo lê trên sàn. Đám cư dân đồng loạt cúi gằm mặt xuống sàn, trán áp xuống nền gỗ mục. Không ai dám nhìn ông ta. Ngay cả những xác chết trong tường cũng co rúm lại, những bàn tay khô quắt rụt vào trong lớp xi măng vỡ nát như muốn trốn tránh.
Người quản lý dừng trước cửa căn hộ. Ở khoảng cách này, Quang Đăng có thể ngửi thấy mùi từ ông ta – mùi của xác chết cháy, mùi của máu khô, mùi của nhang khói và một thứ mùi hóa chất nồng nặc như thuốc tẩy.
Con mắt đục ngầu chậm rãi quét qua từng người. Đầu tiên là Linh Chi – cô gái đang run rẩy sau lưng Quang Đăng. Rồi đến đám xác trong tường – những thi thể đang co giật và khóc than. Và cuối cùng dừng trên Quang Đăng.
"...Người sống."
Giọng ông ta phát ra từ cái loa trên tay, nhưng miệng ông ta hoàn toàn không cử động. Đôi môi thâm đen vẫn mím chặt. Giọng nói phát ra từ chiếc loa như một bản ghi âm từ lâu lắm rồi – khàn đặc, méo mó, nhưng rành rọt từng từ.
"Người sống không được phép ở đây. Đây là nơi của người chết."
Quang Đăng cảm giác tim mình muốn ngừng đập. Cậu nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh – hoặc ít nhất là giữ cho giọng mình không vỡ ra như Linh Chi.
"Ờm... thật ra tụi tôi cũng không muốn ở lắm. Tụi tôi lạc đường. Anh có thể chỉ đường ra được không? Tôi hứa sẽ không quay lại."
"Vi phạm nội quy."
Giọng ông ta vẫn đều đều, vô cảm, như một cái máy.
"Khoan, khoan nói chuyện được không? Nội quy gì? Tôi còn chưa đọc nội quy mà."
"Vi phạm nội quy."
"Tôi nói thật, tôi không biết nội quy gì hết. Anh phải cho người ta cơ hội đọc trước đã chứ."
"Tiến hành xử lý."
"...Thôi xong."
ẦM!
Toàn bộ hành lang rung mạnh. Những bức tường hai bên đồng loạt nứt ra, để lộ lớp gạch đỏ sẫm bên trong. Từ dưới sàn gỗ mục nát, vô số bàn tay đen ngòm chui lên – những bàn tay không phải của người, với những ngón tay dài ngoẵng và móng vuốt sắc nhọn. Chúng chụp lấy chân Quang Đăng, bám chặt lấy mắt cá chân, kéo mạnh xuống.
"MẸ NÓ! Lại nữa!"
Cậu bị kéo mạnh ngã xuống sàn. Lưng cậu đập xuống nền gỗ với một tiếng trầm đục, đau đến mức khiến cậu suýt ngất. Những bàn tay lạnh buốt – lạnh như nước đá, như xác chết ngâm dưới sông – bò lên người cậu, bám kín chân, tay, và cả cổ. Chúng siết chặt, kéo cậu xuống, như muốn nhấn chìm cậu vào sàn nhà.
Linh Chi hét lên, lao tới định kéo cậu lên: "Coi chừng!"
Nhưng cô chưa kịp chạm vào Quang Đăng thì người quản lý đã đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cậu.
Không di chuyển. Không bước tới. Chỉ là một khoảnh khắc ông ta ở cuối hành lang, và khoảnh khắc tiếp theo ông ta đã ở ngay trước mặt Quang Đăng, như thể không gian giữa họ vừa bị cắt bỏ.
Nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.
Khuôn mặt ông ta áp sát xuống – gần đến mức Quang Đăng có thể thấy từng đường vân trên con mắt đục ngầu, từng vết nứt trên làn da xám ngoét. Một mùi xác thối nồng nặc tràn vào mũi cậu – mùi của thịt phân hủy, của nội tạng thối rữa, của những thứ đã chết từ lâu nhưng không được chôn cất.
"...Cư dân trái phép. Không đăng ký tạm trú. Không khai báo với ban quản lý."
Cánh tay gầy khô giơ lên. Những ngón tay dài bất thường – dài hơn bất kỳ ngón tay người nào, với những khớp xương nhô ra như cành cây khô. Móng tay đen như bị đốt cháy, dài và sắc như những lưỡi dao nhỏ.
Ngay lúc bàn tay kia chuẩn bị chạm vào mặt Quang Đăng – cậu có thể cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ những đầu ngón tay đó, có thể thấy những vệt đen đang lan ra từ dưới móng tay như những con đỉa nhỏ...
ẦM!!!
Âm khí đen bùng nổ dữ dội. Một làn sóng đen đặc quánh quét qua căn phòng, mạnh đến mức khiến những mảnh xi măng trên sàn bị thổi bay, khiến những cánh cửa tủ bếp bật tung, khiến Linh Chi phải bám chặt vào ghế sofa để không bị hất văng.
Người quản lý bị đánh bật văng ra ngoài hành lang, cơ thể gầy khô đập mạnh vào bức tường đối diện. Cả bức tường nứt toác thành những đường chằng chịt như mạng nhện. Thạch cao rơi lả tả. Bụi mù bốc lên dày đặc.
Thừa Hạo đứng chắn trước Quang Đăng, bàn tay hắn vẫn còn vươn ra sau cú đánh. Áo đen cổ xưa tung lên giữa luồng âm khí dữ dội đang xoáy quanh người hắn. Mái tóc dài phần phật. Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn về phía người quản lý, lạnh đến mức đáng sợ – không phải sự lạnh lùng của khinh thường, mà là sự lạnh lùng của một vị thần vừa bị xúc phạm.
"...Thứ rác rưởi. Ngươi dám chạm vào người của ta."
Người quản lý chậm rãi bò dậy. Động tác của ông ta giật cục và không tự nhiên, như một con rối bị đứt dây đang cố gắng đứng lên. Cái cổ gãy răng rắc xoay ngược về vị trí cũ – nhưng không hoàn toàn, nó vẫn nghiêng lệch sang một bên một cách kỳ quái.
Ông ta nhìn Thừa Hạo thật lâu. Con mắt đục ngầu không biểu lộ cảm xúc – không đau đớn, không giận dữ, không sợ hãi. Chỉ là một sự quan sát lạnh lẽo, như máy quét đang phân tích mối đe dọa.
Rồi cái loa trên tay ông ta phát ra tiếng rè rè méo mó:
"Phát hiện... sinh vật cấp cao."
"Cấp độ: Quỷ Vương."
"Trạng thái: Suy yếu."
Không khí quanh hành lang bắt đầu méo mó. Đó không phải là ảo giác – Quang Đăng có thể thấy rõ những đường nét của tường, của sàn, của trần nhà đang vặn vẹo như bị nhìn qua một tấm kính cong. Âm khí trong chung cư đồng loạt chuyển động, như một sinh vật khổng lồ vừa thức giấc và đang hít thở. Những cánh cửa căn hộ hai bên hành lang đồng loạt rung lên bần bật. Những tiếng thì thầm từ khắp nơi đổ về – hàng trăm, hàng ngàn giọng nói thì thầm cùng một lúc.
Như cả tòa nhà đang đáp lại lời ông ta.
Thừa Hạo khẽ nhíu mày. Một nếp nhăn nhỏ xuất hiện giữa đôi lông mày sắc lạnh của hắn.
"...Thứ này không hoàn toàn là quỷ."
"Hả?" Quang Đăng vừa lồm cồm bò dậy, vừa cố gắng gỡ những bàn tay đen đã buông lỏng ra khỏi chân mình.
"Là vật giữ cửa. Một dạng sinh vật được tạo ra để canh giữ Khe Âm. Nó không có linh hồn – chỉ có mục đích. Không thể thương lượng, không thể đe dọa, không thể mua chuộc."
Người quản lý đột nhiên giơ cái loa lên cao. Động tác chậm rãi và trang trọng, như một linh mục đang thực hiện nghi lễ.
"Tầng mười bốn."
"Bắt đầu thanh lọc."
"Xóa bỏ toàn bộ cư dân trái phép."
ẦM!!!
Đèn đỏ toàn bộ hành lang vụt sáng chói. Ánh sáng đỏ rực tràn ngập mọi ngóc ngách, nhuộm mọi thứ thành màu máu tươi. Tiếng la hét vang lên từ mọi căn hộ xung quanh – những tiếng thét kinh hoàng, đau đớn, như thể mỗi căn hộ đều đang chứa đựng một địa ngục riêng.
Cửa phòng đồng loạt mở bật. Hàng chục cánh cửa gỗ mở tung cùng một lúc với tiếng đập ầm ầm.
Và từ bên trong những căn hộ đó, hàng chục "cư dân" bước ra.
Không. Không còn là cư dân nữa.
Da thịt chúng bắt đầu bong tróc – từng mảng da lớn rơi ra khỏi cơ thể như giấy dán tường cũ, để lộ lớp thịt đen sì và xương trắng bên dưới. Xương lộ ra ngoài – xương sườn, xương tay, xương mặt. Mắt chúng trắng dã – không còn đồng tử, không còn lòng trắng, chỉ là những viên bi trắng đục ngầu những mạch máu vỡ. Âm khí đen đặc tràn ngập hành lang như sương mù, dày đặc đến mức khó thở.
Linh Chi sắp khóc tới nơi, giọng cô vỡ òa trong tuyệt vọng: "...Sao càng lúc càng đông vậy trời?! Tụi nó cứ như gián trong nhà em vậy – diệt không bao giờ hết!"
Quang Đăng kéo cô lùi lại. Tay cậu nắm chặt lấy tay cô, kéo cô về phía sau căn hộ. "Đừng hỏi nữa, chạy đi! Chạy trước khi—"
Nhưng vừa quay đầu...
Cậu khựng lại.
Hành lang phía sau – nơi đáng lẽ phải là lối thoát, nơi họ vừa chạy vào căn hộ này – đã biến mất.
Thay vào đó là một khoảng tối sâu hun hút. Không tường. Không sàn. Không trần. Chỉ là bóng tối – một bóng tối dày đặc và vô tận, như thể cả không gian đã bị ai đó cắt bỏ. Những đường viền của thực tại bị xé rách và để lộ ra khoảng không vô định bên dưới.
Không thấy điểm cuối. Như cả không gian đang bị kéo giãn vô tận.
"..."
"...Thừa Hạo." Giọng Quang Đăng nhỏ đi, sự hoảng loạn bắt đầu len vào giọng nói của cậu.
"Ta thấy rồi."
Giọng hắn trầm xuống, và lần đầu tiên trong đêm nay, Quang Đăng nghe thấy một tia lo lắng thực sự trong giọng nói của Quỷ Vương.
"Khe Âm đang ăn luôn cấu trúc tòa nhà. Nó không chỉ nuốt không gian nữa – nó đang tiêu hóa nó. Chẳng mấy chốc nơi này sẽ không còn là một phần của dương gian."
Người quản lý bắt đầu bước tới lần nữa. Mỗi bước chân của ông ta, hành lang lại méo mó thêm một chút. Tường nhà phồng lên như thịt sống – những bức tường gạch và xi măng giờ đây mềm mại và ẩm ướt như nội tạng của một con thú khổng lồ. Trần nhà nhỏ từng giọt nước đen – không phải nước mưa, mà là một thứ chất lỏng đặc quánh, tanh nồng như máu pha lẫn với dầu. Tiếng trẻ con cười vang vọng đâu đó trong bóng tối – tiếng cười trong trẻo và ngây thơ, nhưng trong bối cảnh này, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.
Người quản lý dừng lại cách họ vài mét. Con mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Thừa Hạo.
Rồi cái đầu nghiêng lệch từ từ nghiêng sang bên kia, như một con chó đang cố gắng hiểu điều gì đó. Và cái loa trên tay ông ta phát ra một giọng nói khác – không còn đều đều và vô cảm, mà mang một sắc thái gần như... tò mò:
"...Ngài không nên quay lại."
"Ngài đã rời khỏi âm phủ. Sao còn quay lại?"
Không khí chợt im bặt.
Ngay cả tiếng thì thầm của những bức tường cũng ngừng lại. Ngay cả tiếng cười của đứa trẻ trong bóng tối cũng tắt. Mọi thứ đều đứng yên, như thể chính tòa nhà cũng đang nín thở chờ câu trả lời.
Quang Đăng quay phắt sang Thừa Hạo, mắt mở to: "...Hai người quen nhau thật hả? Ông ta biết anh?"
Lần này Thừa Hạo không trả lời ngay. Hắn đứng im, đôi mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào người quản lý. Và Quang Đăng thấy một điều kỳ lạ – ánh mắt hắn không còn lạnh lùng nữa. Nó trở nên phức tạp, như thể người quản lý vừa chạm vào một điều gì đó mà hắn không muốn nhớ lại.
"Ta từng gặp loại vật giữ cửa này ở âm phủ. Chúng được tạo ra bởi những kẻ có quyền năng lớn – những kẻ muốn canh giữ một cánh cửa mãi mãi. Nhưng ta không biết kẻ nào đã tạo ra thứ này."
Người quản lý phát ra tiếng cười rè rè từ cái loa – một âm thanh khô khốc và méo mó, như tiếng đá mài vào đá.
"Khe cửa sắp mở."
"Ngài không ngăn được nữa."
"Người đã chọn nơi này."
ẦM!!!
Sàn nhà đột nhiên nứt toác. Một đường nứt lớn chạy dọc hành lang, xé toạc sàn gỗ mục nát, để lộ một vực thẳm đen ngòm bên dưới. Từ vực thẳm đó, một luồng âm khí khổng lồ phun lên như máu từ vết thương – đen đặc, lạnh buốt, và mang theo một mùi hôi thối không thể tả nổi.
Kèm theo...
Tiếng gõ.
Cộc....Cộc....Cộc.
Nhưng không phải từ hành lang. Không phải từ người quản lý. Không phải từ những cư dân xác sống.
Mà từ sâu dưới lòng đất. Từ bên dưới vực thẳm vừa nứt ra. Mỗi tiếng gõ đều vang vọng và nặng nề như tiếng trống trận. Mỗi tiếng gõ đều khiến cả tòa nhà rung chuyển.
Như có thứ gì đó khổng lồ – một thứ đã ngủ rất lâu – đang gõ từ bên kia cánh cửa. Đang đòi được ra ngoài.
Lần đầu tiên từ lúc gặp hắn, Quang Đăng thấy ánh mắt Thừa Hạo thay đổi. Không phải sợ hãi – cậu không nghĩ Quỷ Vương biết sợ. Nhưng là một biểu cảm cực kỳ khó coi, như thể hắn vừa phát hiện ra điều gì đó tồi tệ hơn nhiều so với dự đoán.
"...Khốn kiếp."
Giọng hắn rất thấp, gần như là thì thào. Nhưng trong sự im lặng tuyệt đối của hành lang, nó vang lên rõ mồn một.
"Thứ dưới tầng hầm sắp tỉnh rồi. Khe Âm không chỉ đang mở..."
Hắn ngừng một nhịp, và khi nói tiếp, giọng hắn mang theo một sự căng thẳng mà Quang Đăng chưa từng nghe thấy trước đây.
"...Nó sắp sinh ra thứ gì đó."
Được yêu thích bởi: Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Ichi, Vê
Thảo luận
Bình luận chương
2 bình luận
Viên An
02/06/2026 11:33
Mọi người ơi. Tớ đang chỉnh bộ này lại, ít hôm nữa sẽ sửa dần, nên sẽ ẩn vài chương đến khi full. Thông cảm cho sự bất tiện này nhé mọi người.
Ichi
31/05/2026 19:52
Rất có tiềm năng, bạn viết dài hơn với không gian, tâm lý nhân vật để cuốn hơn nhé