Minh Vương kí túc

Chương 6: Livestream Lúc 2 Giờ Sáng

Đăng: 27/05/2026 22:49 3,419 từ 312 lượt đọc
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!

"Xin chào cả nhàaaa! Hôm nay Linh Chi sẽ dẫn mọi người khám phá một nơi đang hot nhất mấy diễn đàn tâm linh tuần này!"

Giọng nữ trong trẻo, đầy năng lượng vang vọng giữa màn đêm yên tĩnh đến rợn người. Âm thanh ấy dội vào những bức tường bê tông cũ kỹ, vọng vào những ô cửa sổ vỡ, rồi tan đi trong bóng tối như bị thứ gì đó nuốt chửng.

Trên màn hình điện thoại, con số người xem livestream liên tục nhảy vọt. Ban đầu chỉ vài chục, rồi vài trăm, giờ đã lên đến hơn hai ngàn người. Những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua không ngừng, như một dòng sông của sự tò mò và phấn khích.

[CHỊ ƠI CHỖ NÀY THIỆT HẢ?]

[Đừng fake nha má, fake là tao unfollow]

[Nhìn cái chung cư thấy lạnh sống lưng rồi đó]

[Ủa đây là An Phúc Residence hả?? Cái chỗ mà ba năm trước...]

Linh Chi hất nhẹ mái tóc nhuộm nâu, động tác thuần thục và duyên dáng như đã làm hàng trăm lần. Cô giơ cao chiếc điện thoại đang phát trực tiếp, xoay camera quay toàn cảnh tòa chung cư phía sau lưng. Chiếc áo hoodie rộng màu hồng pastel trông hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh hoang tàn xung quanh.

"Chính nó đây."

Tòa nhà cao mười ba tầng nằm im lìm giữa khu đất bỏ hoang rộng lớn, như một gã khổng lồ đã chết từ lâu nhưng vẫn đứng sừng sững. Hầu hết cửa sổ đều tối đen, hun hút như những hốc mắt trống rỗng. Vài ô kính vỡ nham nhở phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt, tạo thành những hình thù méo mó kỳ dị trên mặt kính. Tường ngoài bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch đỏ sẫm bên trong như những vết thương lở loét. Những sợi dây điện cũ kỹ rũ xuống từ các tầng cao, đung đưa nhè nhẹ trong gió như những sợi dây thòng lọng.

Cỏ dại mọc um tùm khắp sân trước, len qua những khe nứt của bãi đậu xe trống hoác. Mùi bê tông ẩm mốc trộn lẫn với mùi rêu và một thứ mùi gì đó mơ hồ - như mùi nhang khói, như mùi của những thứ đã chết từ lâu.

Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua khu đất trống. Những bụi cỏ dại rạp xuống như có bàn tay vô hình vuốt qua. Linh Chi vô thức rùng mình, cảm giác lạnh buốt len qua lớp áo hoodie mỏng, chạm vào da thịt. Nhưng cô vẫn cố giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi - nụ cười của một streamer đã quen với việc biến mọi tình huống thành nội dung.

"Nghe nói nơi này từng có rất nhiều người mất tích nha mọi người. Cư dân, công nhân sửa chữa, thậm chí cả mấy người vô gia cư vào ngủ nhờ. Ai cũng biến mất không để lại dấu vết. Sau đó chính quyền phong tỏa luôn."

Cô hạ thấp giọng, tạo hiệu ứng kịch tính cho người xem.

"Nhưng mà... mỗi đêm vẫn có người thấy đèn trong này sáng. Và thang máy vẫn chạy."

Bình luận lập tức nổ tung.

[CÚT ĐI CHỊ ƠI!]

[EM ĐANG XEM LÚC 1H SÁNG NÈ ĐỪNG HÙ]

[THẬT SỰ LÀ CÓ NGƯỜI THẤY ĐÈN SÁNG ĐẤY]

[PHÍA SAU KÌA!]

Linh Chi khựng lại. Mắt cô lướt qua dòng bình luận cuối cùng, và nụ cười trên môi hơi cứng lại.

"...Gì cơ?"

[SAU LƯNG CHỊ!]

[QUAY LẠI ĐI!]

[CÓ CÁI GÌ ĐÓ!!!]

Tim Linh Chi đập nhanh hơn một nhịp. Cô từ từ quay đầu - chậm rãi, như thể không thực sự muốn nhìn thấy thứ gì phía sau.

Gió vẫn thổi. Cỏ vẫn rạp xuống.

Phía sau chỉ có khoảng sân tối om trải dài đến hàng rào sắt cũ kỹ, vài chiếc xe máy cũ phủ bụi dày nằm im lìm dưới mái che xiêu vẹo, và bóng tối đặc quánh như nhựa đường.

Không có gì cả.

"...Mấy đứa đừng hù chị."

Cô cười gượng, giọng pha chút nhẹ nhõm, rồi quay lại camera.

"Chiêu cũ rồi nha. Chị đây làm nghề này mấy năm rồi, không dễ bị lừa vậy đâu."

Nhưng trong phần bình luận, số người spam càng lúc càng nhiều. Những dòng chữ trôi qua nhanh hơn, gấp gáp hơn, như thể những người xem đang hoảng loạn.

[NHÓC CON ĐỨNG Ở HÀNH LANG TẦNG 2 KÌA!]

[ỦA MỌI NGƯỜI KHÔNG THẤY THIỆT HẢ??]

[NÓ ĐANG NHÌN XUỐNG!]

[ĐM NÓ ĐANG CƯỜI KÌA!]

Linh Chi cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một cảm giác quen thuộc mà cô chưa từng trải qua - không phải cảm giác hồi hộp khi tạo nội dung, mà là một nỗi sợ nguyên thủy, sâu thẳm, như có ai đó vừa đổ nước đá dọc xương sống cô.

Cô ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà.

Tầng hai tối om như mọi tầng khác. Hành lang trống không, những ô cửa sổ đen ngòm, vài mảnh rèm cửa rách nát đung đưa nhè nhẹ trong gió.

Không có ai cả. Không có đứa trẻ nào cả.

"...Mấy người đừng đùa kiểu này lúc nửa đêm được không?"

Nói thì nói vậy, nhưng giọng cô bắt đầu nhỏ đi. Cô biết người xem livestream thường thích trêu chọc streamer bằng cách spam những thứ không có thật. Nhưng lần này... số lượng người spam nhiều quá. Đồng loạt quá. Và miêu tả quá chi tiết.

Đúng lúc đó.

Ting.

Điện thoại rung lên thông báo donate - âm thanh vui tai quen thuộc, nhưng trong khung cảnh này, nó nghe như một tiếng chuông báo tử.

Một tài khoản tên "Người Gác Cửa" gửi năm trăm nghìn đồng.

Kèm theo một tin nhắn ngắn ngủi:

"Đừng vào tầng 14."

Linh Chi cau mày. Cô đọc lại tin nhắn, rồi đọc lại lần nữa, như thể không tin vào mắt mình.

"Tầng mười bốn gì? Chung cư này chỉ có mười ba tầng thôi mà? Mọi người nhìn xem, trên bảng số tầng ở cổng ghi rõ ràng mười ba tầng."

Cô quay camera về phía bảng hiệu cũ kỹ gần cổng, nhưng màn hình đã quá tối để thấy rõ.

Không ai trả lời câu hỏi của cô. Tài khoản "Người Gác Cửa" cũng biến mất ngay sau khi gửi donate, như chưa từng tồn tại.

Gió đêm lại thổi qua, lần này mạnh hơn. Cánh cổng sắt trước chung cư kẽo kẹt mở ra một chút - chỉ một chút thôi, nhưng đủ để một khe tối sâu hun hút hiện ra bên trong.

Bóng tối đó không giống bóng tối bình thường. Nó dày đặc hơn, như một thứ chất lỏng đen ngòm đang chờ đợi.

Linh Chi nuốt nước bọt. Cô nhìn xuống màn hình - số người xem đã vượt qua năm ngàn. Con số cao nhất cô từng có trong một buổi livestream. Khán giả đang chờ đợi. Họ muốn cô vào trong.

Và cô cần nội dung.

"...Thôi được rồi. Chúng ta vào xem thử."

Cô cố gắng nở một nụ cười tự tin, nhưng chính cô cũng cảm thấy nụ cười đó gượng gạo.

Cùng lúc đó, cách tòa chung cư bỏ hoang khoảng mười cây số về phía tây, trong căn phòng trọ nóng hầm hập ở cuối con hẻm nhỏ trên đường Cách Mạng Tháng Tám, Quang Đăng đang ôm tô mì gói ngồi trước quạt máy.

Cánh quạt nhựa quay lạch cạch, thổi ra những luồng gió nóng hôi hổi chẳng khác gì hơi thở của một con thú đang ốm. Mồ hôi vẫn rịn ra trên trán cậu, chảy dọc thái dương rồi thấm vào cổ áo thun đã bạc màu. Căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông ngập trong thứ ánh sáng vàng nhạt từ bóng đèn trần, và mùi mì gói hòa quyện với mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi tạo thành một thứ không khí đặc quánh.

Đã ba ngày kể từ vụ Kẻ Thu Quỷ ở công ty. Ba ngày tương đối yên tĩnh - không ma quỷ, không truy sát, không bị ép đi xử lý oan hồn lúc nửa đêm. Quang Đăng đã bắt đầu hy vọng rằng cuộc sống kỳ quái này có thể từ từ lắng xuống, rằng cậu có thể học cách chung sống với con quỷ trong người như chung sống với một căn bệnh mãn tính.

"Cho nên ý anh là..."

Cậu vừa nói vừa húp một ngụm mì. Sợi mì nguội ngắt, nước dùng đã nổi váng, nhưng cậu quá đói để quan tâm.

"...có người cố tình tạo Khe Âm? Giống như kiểu cố tình khoan một lỗ trên tường để nước từ bên kia tràn qua?"

"Ừ."

Giọng Thừa Hạo vang lên trong đầu cậu, vẫn lạnh nhạt và lười biếng như mọi khi. Nhưng sau ba ngày chung sống, Quang Đăng đã bắt đầu nhận ra những sắc thái nhỏ trong giọng nói của hắn - lúc này, hắn không hề thờ ơ. Hắn đang suy nghĩ

"Lũ ngu xuẩn của dương gian luôn thích đào thứ không nên động vào. Chúng nghĩ mình có thể kiểm soát được những thứ ở bên kia."

"Nghe như review game kinh dị. Mấy cái game kiểu 'đừng mở cánh cửa đó' nhưng lúc nào người chơi cũng mở ra."

"Ta thật sự không hiểu cách não ngươi hoạt động."

"Có gì đâu, chỉ là so sánh thôi mà."

Quang Đăng đặt tô mì xuống, vừa định nằm dài ra nệm thì ánh đèn trong phòng chợt nhấp nháy.

Tạch.

Tạch.

Bóng đèn trần chớp tắt hai lần liên tiếp, khiến cả căn phòng chìm vào bóng tối trong tích tắc rồi bừng sáng trở lại. Quạt máy cũng ngừng quay trong một giây, cánh quạt khựng lại giữa không trung như bị ai đó giữ chặt, rồi mới tiếp tục quay.

Không khí trong phòng lạnh đi rõ rệt. Cái lạnh quen thuộc - cái lạnh mà giờ đây Quang Đăng đã có thể nhận ra ngay lập tức. Cái lạnh của âm khí.

Cậu lập tức ngồi thẳng dậy. Sự lười biếng và buồn ngủ tan biến trong chưa đầy một giây, thay vào đó là sự căng thẳng của một người đã trải qua quá nhiều thứ trong ba ngày qua.

"...Lại gì nữa? Tôi vừa mới hy vọng là tuần này được yên.

Thừa Hạo im lặng vài giây. Khi giọng hắn vang lên trở lại, nó trầm hơn trước - không còn vẻ lười biếng nữa.

"Âm khí rất mạnh."

"Ở đâu?"

"Phía đông. Khoảng mười cây số."

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại của Quang Đăng - đang nằm trên nệm cạnh tô mì - tự động bật sáng.

Không có ai chạm vào nó. Không có thông báo tin nhắn. Màn hình chỉ đột ngột bừng lên, và ứng dụng livestream tự động mở ra, như có một bàn tay vô hình đang điều khiển.

Trên màn hình hiện ra khuôn mặt của một cô gái trẻ với mái tóc nhuộm nâu và nụ cười tươi rói. Phía sau cô là một đại sảnh tối om, cũ kỹ, phủ đầy bụi. Dòng chữ trên góc màn hình ghi: "Linh Chi - Khám Phá Chung Cư Ma An Phúc Residence."

Hình ảnh hơi nhiễu, thỉnh thoảng lại giật nhẹ. Âm thanh rè rè như sóng yếu, dù góc màn hình hiển thị sóng 4G đầy vạch.

"Hello mọi người, hiện tại Chi đã vào bên trong rồi nha..."

Giọng cô gái vang lên từ loa điện thoại, pha chút hồi hộp và phấn khích. Camera quay một vòng quanh đại sảnh.

Đó là một không gian rộng lớn với trần cao, những bức tường từng màu trắng giờ đã ngả vàng và loang lổ vết ố. Sàn gạch men phủ một lớp bụi dày đến mức mỗi bước chân của cô gái đều để lại dấu giày rõ rệt. Những chiếc ghế sofa ở khu vực chờ bị xé rách, bông mút bên trong lòi ra như nội tạng của một con thú đã chết.

Nhưng điều kỳ lạ là...

Đèn vẫn sáng.

Những bóng đèn huỳnh quang trên trần đại sảnh vẫn phát ra thứ ánh sáng vàng nhạt, the thé, như thể tòa nhà này chưa từng bị cắt điện. Một chiếc TV cũ ở góc phòng - loại TV màn hình lồi đời cũ - còn đang phát chương trình thời tiết. Màn hình đầy nhiễu sóng, hình ảnh méo mó, nhưng âm thanh vẫn vọng ra đều đều như một bài hát ru kỳ quái.

Quạt trần xoay chậm chạp, mỗi vòng quay lại phát ra tiếng cọt kẹt đều đặn, như nhịp thở của một người già sắp chết.

Như thể nơi này chưa từng bị bỏ hoang. Như thể có ai đó vẫn đang sống ở đây, và vừa rời đi ngay trước khi cô gái bước vào.

Quang Đăng nhíu mày. Cậu cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào màn hình. Linh cảm của một người đã từng đối mặt với ma quỷ mách bảo cậu rằng có điều gì đó rất không ổn.

"Sao thấy kỳ kỳ..."

"Có thứ đang nhìn cô ta."

Giọng Thừa Hạo vang lên trong đầu cậu, lạnh tanh.

Sống lưng Quang Đăng lập tức lạnh toát. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, vào hình ảnh cô gái trẻ đang hồn nhiên bước qua đại sảnh, hoàn toàn không biết rằng mình đang bị theo dõi.

Trên livestream, Linh Chi bước tới thang máy giữa sảnh. Cánh cửa kim loại cũ kỹ, trầy xước, phản chiếu gương mặt cô thành một hình ảnh méo mó, vặn vẹo như trong một tấm gương ở nhà cười. Những vết bẩn trên bề mặt kim loại trông như những ngón tay ai đó đã cào cấu trong tuyệt vọng.

"Nghe bảo thang máy ở đây vẫn hoạt động dù bị cúp điện đó mọi người. Kỳ lạ ghê đúng không?"

Cô vừa nói vừa bấm nút gọi thang máy - nút tròn màu bạc đã xỉn đen vì thời gian.

Ting.

Đèn trên nút thang máy sáng lên thật. Một vòng sáng màu hổ phách yếu ớt, như con mắt của thú săn mồi trong đêm.

Một tiếng động cơ nặng nề vang vọng từ đâu đó trong lòng tòa nhà - từ trên cao, từ những tầng trên, từ nơi không ai biết. Tiếng ròng rọc kéo, tiếng cáp thép cọ vào nhau.

Két...

Két...

Thang máy đang đi xuống.

Quang Đăng cảm thấy da đầu tê dại. Cậu biết cái cảm giác này - cảm giác trước khi một điều gì đó kinh khủng xảy ra.

"Thừa Hạo..."

"Ừ."

"...Tôi thấy hơi không ổn."

"Rất không ổn."

Cửa thang máy từ từ mở ra. Hai cánh cửa kim loại trượt sang hai bên với tiếng rít khô khốc, để lộ khoang thang máy tối om bên trong. Ánh sáng từ đại sảnh hắt vào chỉ đủ để lộ ra sàn thang máy phủ bụi, những bức tường kim loại trầy xước, và tấm gương lớn ở phía trong.

Chỉ có ánh đèn đỏ mờ mờ phía trên bảng số tầng - những con số từ một đến mười ba, với một khoảng trống nhỏ phía trên số mười ba như thể từng có một con số khác ở đó.

Linh Chi hít sâu một hơi. Quang Đăng thấy rõ cô đang run - bàn tay cầm điện thoại run nhẹ, khiến khung hình rung lên.

Rồi cô bước vào.

Camera điện thoại vô tình quét qua tấm gương bên trong thang máy. Góc quay rộng, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi - nhưng đủ để nhìn thấy toàn bộ không gian phản chiếu trong gương.

Hình ảnh Linh Chi trong gương, với chiếc áo hoodie hồng và mái tóc nâu.

Và phía sau cô...

Có một bé trai đứng đó.

Quang Đăng suýt đánh rơi điện thoại.

Thằng bé khoảng bảy, tám tuổi. Mặt trắng bệch như tờ giấy, không một chút sắc máu. Nó mặc bộ đồng phục học sinh cũ kỹ - áo sơ mi trắng ngả vàng, quần xanh đen nhàu nát, trên ngực áo còn thêu một bảng tên nhỏ đã phai màu. Đôi mắt nó đen ngòm, không có lòng trắng, không có con ngươi - chỉ là hai hố sâu hun hút, đang nhìn chằm chằm vào camera.

Không. Không phải nhìn vào camera.

Nó đang nhìn người xem. Nhìn thẳng vào Quang Đăng.

Bình luận trên livestream nổ tung. Hàng trăm, hàng ngàn dòng chữ trôi qua điên cuồng.

[NÓ KÌA!!!!]

[SAU LƯNG CHỊ!!!!]

[ĐỪNG QUAY LẠI!!!]

[ĐM CÓ AI ĐANG XEM MÀ KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC KHÔNG???]

[THẰNG BÉ ĐÓ LÀ AI???]

Nhưng Linh Chi không hề nhận ra. Cô không nhìn vào gương. Cô còn đang cười một cách hồi hộp với người xem, giọng pha chút căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vẻ chuyên nghiệp.

"Ê đừng spam nữa nha, chị bắt đầu rén thật rồi đó... Mấy đứa cứ hù hoài là chị tắt livestream về nhà luôn bây giờ."

Bé trai trong gương chậm rãi nhếch miệng cười. Nụ cười kéo dài từ khóe môi này sang khóe môi kia, rộng hơn bất kỳ nụ cười người nào có thể tạo ra. Nụ cười của một thứ chưa bao giờ là con người.

Rồi nó giơ tay lên. Cánh tay ngắn ngủn, trắng bệch, với những ngón tay nhỏ xíu.

Ấn vào một nút trên bảng điều khiển.

14.

Ting.

Đèn số tầng đỏ rực lên giữa bảng điều khiển - ngay phía trên số mười ba, nơi đáng lẽ chỉ là một khoảng trống.

Nụ cười trên mặt Quang Đăng biến mất hoàn toàn. Tay cậu siết chặt lấy chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.

"...Mẹ nó."

Đúng lúc ấy, màn hình livestream đột nhiên nhiễu loạn.

Hình ảnh Linh Chi méo mó giữa những vệt sóng đen trắng. Khuôn mặt cô vặn vẹo, biến dạng, như thể đang tan ra trong màn hình. Một âm thanh rè rè vang lên - không phải tiếng nhiễu sóng thông thường, mà như tiếng ai đó đang ghé sát micro và thở. Từng hơi thở nặng nề, ướt át, như có nước trong phổi.

Rồi...

Tất cả tín hiệu biến mất.

Màn hình tối đen. Không còn hình ảnh. Không còn âm thanh. Chỉ còn dòng chữ trắng trên nền đen, lạnh lùng và dứt khoát:

LIVESTREAM ĐÃ KẾT THÚC

Căn phòng trọ chìm vào im lặng.

Quạt máy vẫn quay lạch cạch, nhưng âm thanh đó giờ nghe như tiếng gõ cửa từ một thế giới khác. Tô mì trên tay Quang Đăng đã nguội từ lúc nào, sợi mì trương lên, nước dùng đông lại thành một lớp váng dày. Nhưng cậu không còn để ý đến nó nữa.

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm của điện thoại, và trong đầu cậu chỉ còn một hình ảnh duy nhất: thằng bé trong gương, và nụ cười của nó.

Vài giây sau, cậu chậm rãi đứng dậy. Động tác chậm và dứt khoát, như một người vừa đưa ra một quyết định mà chính mình cũng không thể tin được.

"...Tôi có cảm giác nếu không đi thì cô kia chết chắc."

"Ừ."

Giọng Thừa Hạo bình thản đến mức đáng ghét. Như thể hắn đã biết trước cậu sẽ nói câu đó.

"Anh biết mà vẫn bình tĩnh dữ vậy? Cô ta sắp chết kìa."

"Ta đang nghĩ."

"Nghĩ gì?"

Im lặng một nhịp. Khi giọng Thừa Hạo vang lên trở lại, nó trầm hẳn xuống - không còn bình thản, không còn lười biếng. Mà là một sự căng thẳng hiếm thấy.

"...Thứ dưới chung cư đó. Có mùi rất quen."

Quang Đăng khựng lại. Cậu đã học được rằng khi Thừa Hạo nói điều gì đó "quen", điều đó thường mang ý nghĩa rất xấu.

"Có nghĩa là sao?"

Nhưng Thừa Hạo không trả lời.

Ngoài cửa sổ, một tia sét xé ngang bầu trời đêm, nhuộm trắng toàn bộ khung cảnh trong một khoảnh khắc. Tiếng sấm vang rền theo sau vài giây, như tiếng gầm của thứ gì đó khổng lồ vừa thức giấc.

Và trong ánh chớp lóe lên đó, Quang Đăng thấy bóng dáng của tòa chung cư An Phúc trong tâm trí mình - mười ba tầng, hay là mười bốn.

4

Được yêu thích bởi: Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh

Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.